Chương 58: Chuẩn bị cho buổi off-collab nào! (1)
Trở về từ nhà ông bà, tôi quyết định ở lại nhà bố mẹ thêm một ngày nữa rồi mới về Nagoya.
"Yuki này, nhắc mới nhớ, con bảo sắp làm off-collab với Fuwari đúng không, mọi thứ ổn thỏa chưa đấy?"
"Con nghĩ là ổn mà bố?"
"Không hề nhé, con phải cần laptop cấu hình ngon nghẻ một chút cho buổi off-collab đấy. Đâu thể nào vác hẳn camera quay thẳng mặt hai đứa lên sóng đúng không? Đặc biệt con bé Fuwari lại còn là talent của công ty quản lý nữa, tuyệt đối không được để lộ hình ảnh người thật ra ngoài."
"A, bố nói con mới nhớ..."
Tôi quên béng mất vụ này. Tại vì lần đầu tôi làm off-collab là với Kaoru-san, lúc đó quay trực tiếp luôn chứ không có xài avatar, nên ấn tượng về lần đó ăn sâu vào não quá rồi.
"Chà, đằng nào ngày mai con mới về đúng không? Hay để bố chở con ra mấy tiệm máy tính xem thử sao nhé?"
"Được không ạ?"
"Sao đâu, đằng nào bố cũng báo công ty là xin nghỉ nốt hôm nay rồi, con không cần phải lo."
"Cảm ơn bố!"
"Chốt thế đi, chuẩn bị xuất phát thôi."
"Vâng!"
Tôi cuống cuồng thay đồ chuẩn bị rồi cùng bố thẳng tiến đến cửa hàng máy tính. Mẹ bảo còn chút việc vặt phải làm nên quyết định ở lại trông nhà.
Lái xe khoảng 30 phút từ nhà, hai bố con cũng tới được cửa hàng máy tính.
Ở cái vùng quê này mà không lên trung tâm thành phố thì đố tìm được cái tiệm nào ra hồn, nên riêng việc đi lại cũng hơi tốn thời gian.
"Lâu lắm rồi mới ghé chỗ này."
"Con cũng thế, từ hồi mua dàn máy đang dùng ở chi nhánh Nagoya đến giờ chưa ghé lại tiệm này."
"Ra là Yuki cũng mua ở chi nhánh của chuỗi này à. Mà nhân tiện, so với đống laptop đang trưng bày ở đây thì máy tính ở nhà con xài cấu hình ngang con nào?"
Nghe bố hỏi, tôi ngó quanh một vòng đánh giá thì có vẻ dàn PC ở nhà cũng cỡ con hàng 400 ngàn yên kia.
"Chắc là con này ạ? Mặc dù đợt đó con mua dàn ở nhà hết có tầm 300 ngàn yên thôi à."
"Khoan, máy cấu hình ngang con này mà 300 ngàn á!? Giá hời dữ vậy."
"Hình như đợt đó con vớ trúng dịp sale thì phải, thấy bảo ai đến trước phục vụ trước, may sao hôm đó con đi từ sáng sớm nên may mắn hốt được."
"À nhắc mới nhớ, hình như đầu xuân chuỗi này có tổ chức sale to nhân dịp Lễ Tạ Ơn hay gì đó, khéo con mua đúng đợt đó đấy."
"A! Bố nói con mới để ý, chắc là đợt đó thật!"
"Ngoài ra con còn sắm thêm món gì nữa không?"
"Dạ thiết bị Motion Tracking, Audio Interface, Capture Board, với 2 loại mic ạ. Một cái mic thường giá rẻ nhưng xài ổn, và một cái mic Binaural. Thú thực là cái mic Binaural với bộ Tracking ngốn tiền nhất luôn."
"Ừ, riêng mảng mic thì giá cả nó vô số kể, đủ thể loại từ mắc tới rẻ. Con múc con mic Binaural nào thế?"
Nghe bố hỏi, tôi chỉ tay về phía khu trưng bày.
"Là con kia kìa bố."
Tôi chỉ vào mic của một hãng nổi tiếng, giá tầm 50 ngàn yên.
"Của Audio-Technica à, hàng hãng đó khá uy tín, xài cực kỳ ổn định. Lựa chọn khôn ngoan đấy con trai."
"May quá..."
"Mà nói chung thì, cơ bản cứ xài ngon nghẻ không trục trặc gì là được rồi."
"Thế ạ?"
"Với mấy người làm nghề như bố thì ưu tiên hàng đầu là 3 thứ: Độ bền, Chất lượng âm thanh và Tính tiện dụng. Còn về giá cả, tình huống xấu nhất cũng tự có cách giải quyết."
"À con hiểu rồi, tại bố là talent công ty..."
"Chuẩn đấy, cơ mà đống đồ nghề bố để ở nhà phần lớn toàn là mua vì sở thích cá nhân thôi."
"Hả!? Thật á bố!?"
"Đương nhiên là đồ dùng để stream thì công ty có trợ cấp cho một khoản nhất định, nhưng thi thoảng bố cũng rước về vài món của mấy hãng ít tên tuổi hoặc đồ chỉ dùng cho một số mục đích đặc thù ấy mà."
"Ví dụ như món nào ạ?"
"Về mic thì có quả lai giữa Binaural với mic Condenser, gạt công tắc là chuyển đổi luôn được chế độ."
"Cái đó thì dùng làm trò gì vậy ạ?"
"Nói thật là chả có tác dụng gì mấy, nhưng thấy dị dị hay hay nên bố lỡ ngứa tay múc luôn... Riêng mấy cái này là tự móc ví 100% đấy."
"Mà cái đồ dị hợm đó ra mắt từ bao giờ thế ạ?"
"Mới dạo gần đây thôi, đọc mô tả thấy ghi là chế tạo thành công nhờ công nghệ bí ẩn nào đó nên bố không nghĩ gì mà bấm mua luôn. Chất âm cũng khá ổn, chế độ Condenser xài cũng ngon nên chung quy lại cũng không phải khoản đầu tư ngu ngốc. Dù cách nó hoạt động bố mù tịt."
"Sự nỗ lực của các nhà sản xuất công nghệ đúng là đáng nể thật..."
"Công nhận."
"Quay lại chuyện chính, thế con nên mua laptop cấu hình cỡ nào thì ngon luôn bố nhỉ?"
"Yêu cầu tối thiểu là phải vừa hiển thị được model 3D, vừa đồng bộ được với phần mềm nhận diện camera, lại vừa gánh được phần mềm stream cùng một lúc. Lọc trong đống này thì bét nhất cũng phải laptop 150 ngàn yên trở lên."
"Hự, chát phết..."
"Hửm? Con này ngon phết."
Nói đoạn, bố chỉ vào một chiếc laptop có giá 200 ngàn yên.
"Cấu hình hơi dư thừa so với nhu cầu, nhưng không tồi đâu."
"Dư thừa luôn ạ?"
"Ừ, vì cái Tracking chủ yếu là do camera gánh rồi. Máy không phải chịu tải quá nặng đâu, chỉ cần cân được phần hiển thị model với phần mềm stream là vô tư."
"Thế con này ăn tiền ở điểm nào ạ?"
“Webcam."
"Xịn cỡ nào hả bố?"
"Tích hợp cả mặt trước lẫn mặt sau, chất lượng ngang ngửa camera của mấy con smartphone đời mới bây giờ."
"Uầy, thế là khỏi tốn tiền mua thêm webcam rời rồi!"
"Chuẩn."
"Cấu hình để chạy phần mềm cũng mượt đúng không bố?"
"Dư xăng luôn. Bố thấy cấu hình cỡ này có độn giá thêm 50 ngàn nữa vẫn hợp lý, nhưng chắc do công năng của nó hơi dị, đi ngược lại với nhu cầu dùng laptop thông thường nên mới bị rớt giá như này."
"Lằng nhằng rắc rối ghê ha."
"Thì người ta cũng làm kinh doanh mà, thấy ế hàng là phải tụt giá xả lỗ cho lẹ."
"Quyết định rồi! Chốt con này luôn!"
"Hô! Mua luôn hả."
"Con thì mù tịt mấy cái đồ công nghệ này mà, nên đành đặt trọn niềm tin vào bố thôi!"
"Giúp được con là bố vui rồi. Ra quầy tính tiền nhé?"
"Vâng!"
Tôi cầm phiếu đổi hàng rồi lon ton chạy ra quầy thu ngân.
Đưa phiếu cho nhân viên xong, anh nhân viên vào kho lấy hàng nên tôi đứng đợi.
Tầm 3 phút sau anh ấy ôm cái hộp máy ra.
Test máy ngay tại chỗ, thấy chạy trơn tru không lỗi gì nên tôi mua luôn.
Nhân viên cũng dặn kỹ như đợt mua bộ PC lần trước, bảo là nếu lỡ không may gặp lỗi phần cứng do nhà sản xuất thì cứ vác máy ra cửa hàng này hoặc bất kỳ chi nhánh nào thuộc chuỗi cũng được.
Tôi cũng mua thêm gói gia hạn bảo hành y chang đợt trước, rồi móc ví thanh toán.
Tất nhiên là không thể vác cục tiền to trong người được nên tôi quẹt thẻ trừ thẳng vào tài khoản ngân hàng luôn.
Ôm toàn tiền mặt trong người ra đường thời buổi này rủi ro lắm, an toàn là trên hết mà.
"Ngon, sắm đồ xong xuôi rồi thì về nhà thôi."
"Let’s go!"
Nghe bố bảo thế, hai bố con lên xe bon bon về nhà.
Phàm là con người, cứ mỗi lần mua được đồ công nghệ mới là lại thấy sướng rơn trong người, chuyện bình thường mà đúng không mọi người? Chuẩn quá đi chứ lị!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Theo dõi chuyển động Thiết bị âm thanh Thẻ ghi hình Mic thu âm môi trường, cơ mà chủ yếu xài để ASMR Mic tụ điện