Đau khổ vì tình, tôi trở thành Vtuber và trở nên nổi tiếng với các chị gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18675

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Hồi 7: Về nhà bố mẹ! - Chương 55: Thể chất ảo ma?

Chương 55: Thể chất ảo ma?

"Tóm lại thì, để ông nói thẳng nhé."

Ông thả mình xuống ghế rồi trầm ngâm lên tiếng.

"Thứ nhất, thật ra là ông cũng mù tịt. Chẳng hiểu cơ chế kiểu quái gì nhưng cứ thấy cơ thể trẻ mãi không già thì kiểu: 'Thơm! Ngon luôn!' thôi. Nhưng nếu xét về bộ máy bên trong thì nó chỉ trẻ hơn tuổi thật một chút, nghĩa là nội tạng vẫn đang lão hóa bình thường."

"Thế cơ ạ?"

"Vậy ra bên trong vẫn lão hóa ha..."

"Thế là chịu chết không có lời giải ạ..."

"Cơ mà, nếu hỏi có manh mối nào không thì chắc là do... tổ tiên truyền lại chăng?" Ông xoa cằm làm vẻ đăm chiêu.

"Tổ tiên ạ?"

"Thì ngoài cái đó ra còn lý do nào giải thích được nữa đâu?"

"À ừ, nghe cũng hợp lý."

"Nghe các cụ truyền miệng lại là từ thời xa xưa, trong gia tộc mình chỉ có những cặp vợ chồng nào yêu nhau mặn nồng mới có thể sống thọ thôi."

"Tình cảm vợ chồng á? Thế thì liên quan gì đến cái gen hack tuổi này?" Bố tôi cau mày.

"Nếu ông mà biết nó liên quan thế nào thì ông đã chẳng phải ngồi đây vò đầu bứt tai!"

"Cũng đúng..."

"Sốc hơn nữa là nghe đồn có vị tổ tiên còn thọ tới tận 120 tuổi cơ đấy. Nếu tính theo cái mốc đó thì cuộc đời ông mới đi được có một nửa chặng đường, nghĩ đến đây là lại thấy có cả đống chuyện muốn làm." Ông nội hào hứng.

"120 tuổi cơ á... Ảo ma thật sự."

"Đỉnh đúng không."

"Nhưng mà bố này, rốt cuộc nguyên lý hoạt động của nó là gì con vẫn không tài nào thẩm nổi..." Bố tôi than vãn.

"Con cũng đang lú luôn đây..." Mẹ tôi hùa theo.

"Cháu chả hiểu mô tê gì sất."

"Thì đã bảo biết được thì đâu có khổ! Xưa ông còn vác xác đi làm vật thí nghiệm cho mấy ông học giả, mà mấy ổng cũng chịu!"

"Học giả á ông?"

"Mấy vị học giả bên mảng nghiên cứu y học ấy."

"Đến cả chuyên gia cũng phải đầu hàng à..."

"Chuẩn, thế nên người trần mắt thịt như nhà mình mù tịt là phải rồi."

"Ngày xưa bà cũng bị lôi đi làm chuột bạch cho mấy cái vụ nghiên cứu đó suốt, xác nhận là vô phương cứu chữa, khoa học cũng bất lực nhé." Bà chêm thêm vào.

"Theo lời mấy ông học giả sinh học thì khả năng cao nhất là do... đột biến gen. Cái DNA ấy, kiểu nó bị đột biến." Ông nhún vai.

"Tự nhiên câu chuyện lại bẻ lái sang hệ khoa học thế này!!!!" Bố tôi gào lên.

"Đột biến gen..."

"Con càng nghe càng thấy lú não..."

"Từ từ khoan đã, nếu là do đột biến gen di truyền nhà mình, thế quái nào vợ con với mẹ lại cũng được hưởng ké cái khả năng trẻ mãi không già này? Chả nhẽ nó lây qua đường hô hấp à?" Bố tôi vạch trần lỗ hổng logic.

"Thế nên ông mới bảo là đột biến gen... Cơ mà cay ở chỗ, đi xét nghiệm giám định DNA chán chê rồi, kết quả trả về lại là ‘Không có gì bất thường'..."

"Tóm lại là, cứ cho rằng nhà mình trúng mánh 'Thơm, ngon luôn!' thôi con ạ..." Ông đưa mắt nhìn xa xăm, thì thầm.

"Ôi dào, nói toẹt ra thì bà cũng đếch quan tâm ba cái lý thuyết suông ấy làm gì cho mệt óc. Mọi người đói meo rồi đúng không? Bà xắn tay vào bếp làm tý đồ ăn nhé." Bà nội đứng phắt dậy.

"À ừ, nghe hợp lý đấy, biết lý do xong thì cũng có làm được cái trò trống gì đâu. Lâu lắm rồi con chưa được ăn cơm mẹ nấu, mẹ trổ tài đi!" Bố tôi vứt luôn cái logic ra sau đầu.

"Được thôi được thôi, cứ để đó cho mẹ! Yuki có thèm ăn món gì đặc biệt không cháu?"

"Ưm, cháu cũng không có thèm gì lắm! Tại vì cơm bà nấu lúc nào cũng ngon nhức mà!"

"Đàn ông nhà này nịnh khéo gớm, nghe mát cả ruột."

"A, mẹ ơi, để con vào phụ một tay ạ!" Mẹ tôi cũng nhanh nhảu đi theo.

"Thế thì tốt quá, mấy ông tướng ngồi ngoài này ngoan ngoãn đợi cơm nhé."

"Rõ! Làm phiền bà nhé."

"Vâng ạ!"

"Hóng ghê cơ."

Sau đó, đại gia đình chúng tôi đã cùng nhau quây quần ăn một bữa no nê sau khoảng thời gian dài chưa họp mặt.

Bật mí chút, món chính hôm nay là Keichan.

Dù tôi là dân Gifu gốc nhưng không phải ngày nào cũng được thưởng thức món này đâu, lâu lắm rồi mới được ăn lại đấy.

Sự kết hợp giữa thịt gà, rau củ và sốt Miso thì làm sao mà trượt đi đâu cho được, siêu ngon luôn!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Món gà xào bắp cải với sốt Miso đặc sản vùng Gifu