Đau khổ vì tình, tôi trở thành Vtuber và trở nên nổi tiếng với các chị gái

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18675

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Hồi 7: Về nhà bố mẹ! - Chương 59: Chuẩn bị cho buổi off-collab nào! (2)

Chương 59: Chuẩn bị cho buổi off-collab nào! (2)

Sắm xong chiếc laptop, tôi vác máy về nhà và cùng bố bắt tay vào setup hoàn chỉnh.

Lần đầu tiên lôi con máy này được chạy hết công suất sẽ là vào buổi off-collab với Fuwa-chan, nên từ giờ đến lúc đó phải lo setup cho xong xuôi đống phần mềm cần thiết cái đã.

"Đầu tiên, vì lúc off-collab không chỉ quay mỗi cái mặt mà còn phải bắt chuyển động của cả cơ thể, nên cài phần mềm này là chuẩn bài."

Nói đoạn, bố chỉ tôi phần mềm tên là BodyRig—có thể coi đây là phiên bản bắt chuyển động toàn thân của phần mềm FaceRig nổi tiếng.

"Phần mềm này sẽ dùng dữ liệu hình ảnh người thật thu được từ camera để tracking. Độ chuẩn xác khá là ngon đấy, cơ mà đương nhiên là không thể nào sánh bằng thiết bị Motion Tracking chuyên dụng được nên nhớ lưu ý nhé."

"Nghĩa là nó chỉ dùng để chống cháy cho mấy buổi off-collab thôi bố nhỉ."

"Ừ, đại loại thế."

Sau đó bố cũng giúp tôi chỉnh lại cài đặt của camera.

Tất nhiên, để sau này tôi có thể tự lực cánh sinh, bố đã hướng dẫn khá chi tiết.

"Phù, tạm thời xong xuôi, giờ chỉ việc quăng model 3D vào đây rồi giao phó phần còn lại cho phần mềm là xong."

"Check model chắc phải đợi lúc con về lấy data thì mới test được bố nhỉ."

"À không cần đâu, trong USB của bố có sẵn model rồi nên cứ nạp vào test thử xem máy có hoạt động ổn định không đã."

"Thế ạ? Vậy để con làm thử!"

Nghe bố bảo thế, tôi quyết định mượn tạm model của bố chạy thử xem máy có hoạt động ok hay không.

"Cắm cái USB này vào là xong."

Bố lôi ra một cái USB rồi cắm thẳng vào laptop.

Có vẻ model đã được lưu sẵn trong đó, copy xong xuôi là khâu import model cũng hoàn tất.

"Tuyệt vời! Giờ chỉ còn bước test chuyển động nữa thôi. Bố sẽ bật quay màn hình để kiểm tra, Yuki đứng ra kia thử múa vài đường cơ bản đi?"

"Vâng ạ!"

Tôi đứng vào vị trí được chỉ định rồi bắt đầu cử động nhẹ nhàng.

Xoay một vòng này, lắc lư qua lại này, rồi tự nhiên hăng máu nên gật gù headbang các kiểu luôn.

"Ngon, mượt đấy con."

"Ok~"

Sau đó tôi chạy lại kiểm thử video vừa quay.

"Không có vấn đề gì, kể cả lúc xoay vòng hay headbang thì model cũng không bị vỡ nét hay giật lag."

"Trông có vẻ ổn áp bố nhỉ."

Nhờ có bố gánh hộ mấy khâu tinh chỉnh tốn thời gian nên mọi việc hoàn thành nhanh hơn dự kiến rất nhiều.

Tạ ơn bố.

Tối đến, tôi lại được thưởng thức mâm cơm ngon lành mẹ nấu.

Nhìn mâm cơm mà tôi tự thấy tay nghề nấu nướng của mình vẫn còn gà lắm, nên tự nhủ sau này phải cố gắng cải thiện kỹ năng bếp núc nhiều hơn nữa.

Tiện thể quay lại làm content video luôn, đúng chuẩn một mũi tên trúng hai đích.

Sáng hôm sau, bố đích thân lái xe đưa tôi về lại Nagoya.

"Đằng nào hôm nay bố cũng có việc phải lên Nagoya mà."

Nghe đâu mới tuyển được cậu nhân viên vào team edit video, mà công ty lại đang thiếu người rảnh rỗi để đào tạo lính mới.

Ngẫm lại thì, qua cái cách bố chỉ bảo tận tình cho tôi ngày hôm qua, tôi cũng công nhận là kỹ năng truyền đạt của bố đỉnh thật sự.

"Bố được công ty trọng dụng ghê ha."

"Được trọng dụng thì cũng vui đấy, nhưng cứ phải vác xác lên Nagoya suốt thế này thì mệt lắm con ạ."

"Từ nhà đi xe hơi lên đó cũng tầm tiếng rưỡi bố nhỉ?"

"Nếu đường thoáng thì tầm đó, chứ xui xui kẹt xe thì giống như mãi chả thấy đích đâu luôn."

"Mất tận 2-3 tiếng ngồi chết dí trên xe đúng là thảm họa thật, lúc đó thà đi tàu điện còn sướng hơn."

"Chính vì thế nên bố toàn đi tàu điện đó chứ."

"Thế sao hôm nay bố lại lái xe?"

"Tại hôm nay có một mớ thiết bị cần chở lên chi nhánh bên đó, nên đành chịu."

"Lần đầu tiên con thấy bố ra dáng một nhân viên cần mẫn cống hiến hết mình cho công việc đấy."

"Cũng phải, bình thường bố toàn ru rú làm việc tại nhà mà. Tính ra lúc Yuki học tiểu học là bố đã dấn thân vào con đường làm Vtuber rồi còn gì."

"Lão làng trong ngành luôn. Nhưng sao tên của bố lại sặc mùi chuuni thế ạ?"

"À... thật ra hồi đó đặt đại thôi."

Một pha tự hủy không thể thẳng thắn hơn.

"Khốn nỗi Gen 1 bọn bố lại phất lên ầm ầm, thành ra mấy ông sếp trong công ty đâm ra ảo tưởng sức mạnh theo."

"Kiểu 'Vãi, nước đi này ngon ăn phết!' đúng không bố..."

"Thôi, con cứ coi như mình chưa nghe thấy gì là bố đã đội ơn lắm rồi..."

"V-Vâng."

Ánh mắt của bố chợt xa xăm vô định, thấy đáng thương quá nên tôi quyết định không đào sâu cái quá khứ đen tối ấy nữa.

Ngồi xe chừng tiếng rưỡi, bố thả tôi xuống trước căn hộ ở Nagoya.

"Thôi, Yuki ở lại cố gắng cả trong học hành và công việc Vtuber nhé! Vụ collab chắc sẽ chốt lịch trong tháng 9, đến lúc đó mong con nương tay cho ông bô này nhé!"

"Vâng! Cảm ơn bố đã cất công chở con lên tận đây! Bố cũng cố gắng stream nha!"

"Ờ! Cảm ơn con! Bố đi đây! Có gì Tết nhớ về quê đấy!"

"Vâng ạ!"

Tôi vẫy tay chào chiếc xe của bố đang khuất dần rồi quay bước lên phòng.

Về đến nhà, xài thử thì tôi nhận ra lợi ích to lớn của việc dùng 2 máy, đúng là một khoản đầu tư xứng đáng.

Việc có thể làm chuyện khác trong khi chờ máy render video đúng là sướng điên.

Tuy một máy vẫn có thể chạy đa nhiệm được, nhưng giữa chừng dở chứng crash, bay hết dữ liệu thì khóc thét...

Những ngày sau đó, tôi lại tiếp tục quay video nấu ăn, stream chơi game đều đặn. Nhoáng cái đã đến ngày off-collab với Fuwa-chan.

Nên mặc đồ gì đi ta.

Nhớ lại đợt Fuwa-chan cũng hớn hở ra mặt khi thấy tôi diện đồ dễ thương, hay nhân dịp này xách theo bộ đồ nữ để làm quả chơi khăm cho chị ấy bất ngờ nhỉ.

Tất nhiên là lúc ra điểm hẹn tôi vẫn mặc đồ nam bình thường rồi!

Vừa mới bước chân ra khỏi nhà, tôi chợt sững người vì nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Hình như cái sự ngần ngại với việc giả gái của tôi đang dần biến mất hay sao ấy...?

"Không không, làm gì có chuyện kinh dị đó chứ..."

Hai đứa hẹn nhau ở Tháp Đồng Hồ Bạc gần ga Nagoya.

Vì hôm nay bọn tôi dự định stream tại một quán karaoke ký hợp đồng đối tác với công ty, nên tôi đến sớm đợi Hana-san trước.

"A, Yuki-kun, đợi chị lâu không!"

Hana-san từ xa vẫy tay gọi tôi.

"Không sao ạ! Em cũng vừa mới tới!"

"Thế à, may quá."

"Hôm nay hai chị em mình quẩy banh nóc nha♪"

"Ờm, mong chị nương tay với em?"

"Fufu, nói gì nghe lạ thế, đi thôi nào!"

"Vâng!"

Chả hiểu sao năng lượng của Hana-san hôm nay cứ gọi là tràn trề bất thường.

Chắc là chị ấy hóng buổi off-collab này dữ lắm.

Và chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại ngoan ngoãn để Hana-san nắm tay đến tận quầy lễ tân của quán karaoke.

Hôm nay cả hai thuê phòng theo gói Free Time, nên có thể stream thả ga, thời gian rảnh rỗi còn lại cứ việc ngân nga hát hò như bình thường cũng được.

"Trước hết tụi mình setup đồ nghề để stream đã nhỉ."

"Ok chị ơi!"

"Yuki-kun có mang theo laptop không em?"

"Dạ có! Hôm nọ em mới mua một con mới tinh!"

"Uầy, em cất công đi sắm hẳn máy mới luôn á."

"Ủa, không cần thiết phải mua ạ...?"

"Không phải ý đó, ý chị là nếu em không có sẵn thì chị cũng mang thêm một máy dự phòng, dùng chung máy của chị cũng được mà."

"Chị đem tận 2 cái laptop luôn á!?"

"Ừ thì máy của công ty cấp ấy mà. Tại stream ở ngoài lắm lúc máy dở dở ương ương, nên công ty quy định cứ hễ đi off-collab là phải cầm theo 2 máy cho chắc cốp."

"Hóa ra là vậy..."

"Nhưng nếu Yuki-kun tự chuẩn bị máy rồi thì không sao. Tụi mình setup xong rồi check máy, sau đó làm 1-2 bài cho ấm giọng rồi hẵng bắt đầu nhé."

"Rõ ạ!"

Nhờ có đợt tập huấn khắc nghiệt của bố mà tôi setup mọi thứ vèo vèo trong nháy mắt.

"Ủa? Em cài xong hết rồi á?"

"Vâng, tại em được bố huấn luyện kỹ lắm..."

"Chà, quả không hổ danh trưởng nhóm Schwarz-san ha."

"Hả? Chị biết rồi ạ?"

"Chị còn lờ mờ đoán được từ trước cái stream đó cơ."

"A... nhắc mới nhớ, hình như bố cũng có phàn nàn chuyện này..."

"Thật á!? Chú ấy nói gì thế?"

"Bảo là 'Cái con bé đó nó đáng sợ vãi chưởng'."

"Aaaaaaa! Toang rồi, chị tự đào hố chôn mình rồi!"

"Thì... em cũng bảo bố là 'Tại chị ấy là Fuwa-chan mà...', nghe xong ổng nhìn em với ánh mắt cạn lời luôn..."

"Đến cả Yuki-kun cũng đối xử phũ phàng với chị thế!?"

"Ehehe, em xin lỗi."

"Thôi được, chị sẽ dùng toàn bộ sự bao dung này để tha thứ cho em..."

Vừa nói, Hana-san vừa hoàn tất nốt khâu chuẩn bị của mình.

Sau vài bài test cho ấm giọng, mọi thứ đã sẵn sàng.

"Thế thì, bắt đầu stream thôi nhỉ."

"Vâng!"

"A đúng rồi, nhớ gắn thêm hashtag của Ima Nanji vào stream của em nhé! Nếu không làm vậy là sẽ bản quyền nhạc karaoke đó!"

"Em rõ rồi ạ!"

"Tuyệt, vậy chị bấm bắt đầu nha?"

"Let’s go!"

Khoảnh khắc ấy, tôi hít một hơi thật sâu, rũ bỏ thân phận Yuki và hoàn toàn hóa thân thành Shirahime Yuka.

"Chào buổi sáng mọi người, kon-fuwarin~"

『Lis-nii ơi, Lis-nee ơi, buổi sáng tốt lành! Shirahime Yuka đây!』

Cùng với lời chào mở màn, buổi stream chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Không giới hạn thời gian