Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

69 562

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

176 320

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

98 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1768

Tập 06 - Chương 4: Hạt giống của kế hoạch mới

Chương 4: Hạt giống của kế hoạch mới

Kỳ nghỉ xuân trôi qua, tôi đã lên lớp ba Tiểu học bộ.

Kỳ nghỉ lần này trong ký ức của tôi cũng chỉ còn lại mỗi việc "bận rộn quay phim", nhưng chuyện này như cơm bữa rồi nên tôi chẳng bận tâm nữa. Tất nhiên là tôi không tha thứ cho Benderio đâu.

Hôm nay, tôi từ lãnh địa Liston trở lại Vương đô, chỉ còn hai ngày nữa là đến học kỳ mới.

Trước khi đi lấy đồng phục mới may, tôi ghé qua Thương hội Sedoni.

"Em cũng hành động nhiều thật đấy, Nia."

Tôi đi cùng anh trai Niel.

Ngay trước khi bước vào kỳ nghỉ xuân, chuyện về Wing Road mà tôi buột miệng bàn với Thương hội Sedoni đã được chốt lại nhanh đến mức khó tin.

Thú thật tôi không định chốt nhanh đến thế, nhưng nó đã thành hiện thực. Đã lỡ thành rồi.

Lý do là vì bản thân Hội trưởng Marju Sedoni cũng đang cân nhắc việc nhập khẩu và phổ cập các dụng cụ Wing Road.

Nghe đâu ông ấy đã đảm bảo được nhân sự gồm hơn hai mươi kỹ sư tàu bay, nên sau khi suy tính xem có dự án nào tận dụng được họ không, một trong những câu trả lời đưa ra chính là Wing Road.

Đó là những nhân tài có thân phận nhạy cảm, không tiện lộ diện lắm, nhưng để họ ngồi chơi xơi nước thì phí, nên ông ấy đã bàn bạc với các kỹ sư xem có làm gì được không.

Chỉ là đơn thuyền (tàu bay cá nhân) thì sửa chữa dễ như bỡn, cần thiết thì học thêm cũng được. Các kỹ sư cũng hào hứng nên ông ấy định thử xem sao.

Đúng lúc đó, tôi lại mang đến một lời đề nghị y hệt.

——Tôi có cảm giác mình biết xuất thân của đám kỹ sư đó. Không phải là cựu không tặc đấy chứ? Mà thôi, tôi cũng chẳng định xác minh làm gì.

Được trông cậy quá thì cũng phiền, nhưng dường như họ kỳ vọng rằng nếu tôi hợp tác, thì Magic Vision của lãnh địa Liston sẽ đưa tin về nó.

Kể cả không có chuyện đó, thì dưới góc nhìn của Marju, thời điểm này cũng cực kỳ thuận lợi.

Nhờ có Vương Quốc Võ Đấu Hội vẫn còn hơn nửa năm nữa mới diễn ra, Artwall hiện đang đón nhận một làn sóng du khách chưa từng có.

Tin đồn về việc các mạo hiểm giả, võ đấu gia nổi tiếng, cùng những kẻ mạnh vô danh ở vùng này đang từ khắp nơi trên thế giới đổ về đây dường như đang thu hút đủ mọi tầng lớp khách.

Tất nhiên, số lượng phú hào định lưu trú lại cho đến tận ngày thi đấu cũng không ít, nghe nói hiện giờ mỗi ngày đều có cả núi tiền đổ vào đất nước này.

Khi cả thế giới đang hướng sự chú ý về đây, thì đương nhiên độ quan tâm dành cho Magic Vision cũng cao ngất ngưởng.

Trong tình hình này, nếu đưa tin về Wing Road, khả năng danh tiếng của nó bùng nổ ngay lập tức là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Thực tế thế nào thì phải làm mới biết——nhưng mà, ngay từ trước khi tôi đến bàn bạc, Marju đã rục rịch hành động rồi.

Ông ấy đang ấp ủ ý định thực hiện một màn bay biểu diễn đội hình để khuấy động không khí vào ngày diễn ra Vương Quốc Võ Đấu Hội, nằm trong hạng mục "Formation" (Đội hình) của Wing Road, và có vẻ như đang bắt đầu đàm phán cho việc đó.

Và rồi kỳ nghỉ xuân đến.

Khi về quê, tôi đã thử nói chuyện bóng gió về Wing Road với cha mẹ, hai người không hỏi han gì nhiều mà chỉ nói: "Nếu Nia muốn làm thế thì cứ làm".

Vì Nia, người cho đến nay (ngoại trừ vụ Benderio) chưa từng than vãn một lời mà luôn làm việc vì lãnh địa Liston, họ sẵn sàng tạo mọi điều kiện trong khả năng có thể.

Đứa con cứ mỗi kỳ nghỉ lại làm việc bán sống bán chết, nay hiếm hoi lắm mới mong muốn một điều gì đó, nên họ muốn đáp ứng nguyện vọng ấy hết mức có thể.

Tôi nghĩ những lời đó là quá đáng giá với một kẻ đang sống dưới thân phận thay thế cho Nia Liston như tôi, nhưng nghĩ đến lợi ích khổng lồ mà nó sẽ mang lại cho lãnh địa Liston trong tương lai, tôi quyết định nhận lấy thiện ý của cha mẹ lúc này.

"——Anh cũng muốn tham gia."

Điều nằm ngoài dự tính là cả anh trai Niel cũng hứng thú.

Tôi cùng anh trai, mỗi người dẫn theo người hầu riêng đến thăm Thương hội Sedoni, và được dẫn ngay vào phòng tiếp khách mà không phải chờ đợi chút nào.

Chuyến thăm hôm nay đã được hẹn từ trước khi nghỉ xuân nên mọi việc rất suôn sẻ.

"Chào mừng Niel-sama, Nia tiểu thư."

Việc anh trai đến cũng đã được báo trước.

Thế nên, ngay khi chúng tôi vừa vào phòng còn chưa kịp ngồi xuống ghế, lời chào của Hội trưởng Marju - người vừa chạy hộc tốc đến - cũng cực kỳ trôi chảy. Dù là ông ấy chạy đến thật.

"Tôi là Marju Sedoni, đại diện của Thương hội Sedoni."

"Cảm ơn ông đã đón tiếp chu đáo. Tôi là trưởng nam nhà Liston, Niel Liston."

Sau màn tự giới thiệu đơn giản giữa hai người lần đầu gặp mặt, chúng tôi đi thẳng vào vấn đề chính.

"Tôi đã thử hỏi thăm rồi, nhưng quả nhiên là không có loại đơn thuyền dành cho trẻ em."

Vậy sao.

Lần trước đến đây, tôi đã nhờ ông ấy tìm xem có loại đơn thuyền dùng cho Wing Road nào mà tôi có thể lái được không.

Đúng như Marju đã nói lúc đó, dường như không tồn tại loại dành cho trẻ con.

"Vốn dĩ giá gốc đã cao, nếu là hàng đặt làm riêng, không khéo có thể lên tới hơn năm mươi triệu Clam. Hơi đắt đỏ đấy ạ."

Năm mươi triệu Clam sao.

Nhớ không nhầm thì nếu mua loại thường, giá thấp nhất cũng là hai mươi triệu Clam một chiếc, còn loại cao cấp thì giá tăng vô tận tùy theo độ cầu kỳ.

Đó không phải là số tiền mà người bình thường có thể dễ dàng bỏ ra.

Chính vì thế mà Sharle đang cố gắng sở hữu nó bằng cách mua từng linh kiện một và tự mình lắp ráp dần dần để hoàn thiện.

"Năm mươi triệu thì khoan bàn, nhưng tiếc thời gian lắm."

Nếu muốn quảng bá cho Wing Road, cách nhanh nhất là tôi tham gia. Dù sao thì tôi cũng có chút tiếng tăm.

Chưa nói đến việc có theo đuổi lâu dài hay không, nhưng nếu có thể giới thiệu thông qua thực chiến thì sẽ dễ truyền tải hơn. Cách làm cũng giống như chương trình "Tham quan nghề nghiệp" vậy.

Tuy nhiên, dù tôi có giỏi võ đến đâu, tôi cũng không nghĩ mình có thể điều khiển nó ngay lập tức. Tôi chưa từng lái đơn thuyền bao giờ. Lần trước còn nếm mùi nhục nhã vì chân tay không với tới nên không lái được nữa chứ.

Nếu là việc sử dụng cơ thể thì tôi nghĩ mình sẽ quen ngay thôi, nhưng thời gian luyện tập vẫn là bắt buộc.

"Vốn dĩ đơn thuyền dùng cho Wing Road đã nhỏ hơn loại thông thường một chút. Để đạt tốc độ cao hơn, người ta cho rằng kỵ sĩ có trọng lượng nhẹ sẽ phù hợp hơn.

Tôi nghĩ với Nia tiểu thư thì vẫn còn khó, nhưng Niel-sama thì có lẽ lái được đấy ạ. Chúng tôi đang tùy chỉnh lại cho phù hợp với kỵ sĩ nhỏ người."

Ồ, anh trai tròn mười tuổi lái được sao. Anh ấy đang lớn nhanh như thổi mà. Cả nhan sắc lẫn vóc dáng.

"Ông đã nhập hàng về rồi à?"

"Vâng. Thử nhập khoảng hai chiếc. Việc bảo dưỡng cũng đã hoàn tất để có thể lái bất cứ lúc nào."

Hô, hoàn tất luôn rồi cơ đấy.

Nói đến mức này rồi thì diễn biến tiếp theo đã được định đoạt.

"Nia."

"Gì vậy anh?"

"Ban nãy em nói chuyện kiểu như năm mươi triệu Clam chẳng là gì cả, rốt cuộc là sao thế?"

Hả? À... ừm. Ban nãy tôi lỡ trả lời qua loa kiểu "tiếc thời gian hơn tiếc tiền", nên anh trai có vẻ lấn cấn.

Không thể nói toẹt ra là tôi thực sự thấy số tiền đó chẳng là gì. Cũng chẳng thể bảo là năm mươi triệu thì em kiếm vài ngày là dư sức, nên em không quan tâm.

——Vì không thể lái đơn thuyền trong phố, nên chúng tôi lên xe ngựa của Thương hội Sedoni để ra cảng.

Đơn thuyền dùng cho Wing Road dường như đang nằm trong kho ở cảng.

Và nếu ở khu vực đó thì không có hạn chế về việc lái đơn thuyền. Vì đó là đất thuộc sở hữu của Thương hội Sedoni. Tức là đất tư nhân. Đúng là hào thương có khác.

Marju và vài thuộc hạ, cùng người nhà Liston chia làm hai xe, chậm rãi tiến bước trên đại lộ đông đúc khách nước ngoài.

Trong lúc đó, anh trai đang ngồi cạnh tôi đã hỏi: "Rốt cuộc là sao thế?".

Tiện thể thì đối diện là Rinokis và Linette đang ngồi cạnh nhau.

Chắc hai người đó đang nghĩ: "Với tiểu thư thì năm mươi triệu chỉ là tiền lẻ, kiếm vài ngày là xong chứ gì".

"Sao là sao chứ? Tại em không rõ khái niệm tiền bạc lắm. Em chưa từng cầm tiền mặt bao giờ mà."

"Hả... Em không mua sắm gì sao?"

"Cần gì thì Rinokis sẽ đi mua. Em chưa từng tự mình mua sắm bao giờ cả."

"Sở thích thì sao? Em không mua đồ lặt vặt à?"

"Em bận quay phim lắm, không có thời gian cho sở thích đâu. Chọn đồ lặt vặt cũng tốn thời gian nữa. Em không muốn bị bệnh nữa nên chỉ tập trung rèn luyện cơ thể thôi. Coi như đó là sở thích đi."

"..."

Anh trai câm nín luôn.

Có vẻ như anh ấy giờ mới biết cuộc sống của tôi bận rộn hơn anh ấy tưởng rất nhiều.

"Đừng làm vẻ mặt đó chứ, anh hai. Cũng có phần là do em thích nên làm thôi, không khổ sở gì đâu. Thật đấy. Cũng do quen rồi nữa.

Với lại quan trọng hơn là em đã ứng trước rất nhiều tiền. Em chỉ đang trả nợ thôi."

...Nhắc đến nợ, không biết tài chính của lãnh địa Liston hiện giờ thế nào rồi nhỉ.

Vẫn nguy hiểm như xưa sao? Hay là đã vực dậy được kha khá rồi?

Phải bắt tay vào làm Wing Road để không tạo gánh nặng tài chính cho gia đình mới được.

Mà, cùng lắm thì lại đi kiếm tiền tiếp là xong.

Thậm chí tôi còn đang muốn đi đây.

"...Anh cảm giác mình đã hiểu tại sao cha và mẹ lại dễ dàng chấp nhận chuyện này rồi."

Hửm?

"Trong lúc anh mải chơi hay vùi đầu vào kiếm thuật, thì Nia đã làm việc rồi. Hai người họ hiểu rõ điều đó."

Tôi cũng hiểu điều đó mà... không, có lẽ tôi chỉ tưởng là mình hiểu thôi. Mỗi lần về quê nghỉ dài hạn, lẽ ra tôi phải biết anh Nia làm gì, trải qua thời gian thế nào chứ. Vậy mà tôi thậm chí chẳng hề bận tâm.

"Hãy tha thứ cho người anh trai nông cạn này nhé."

"............"

"Em rất tự hào vì anh đã nghĩ cho em như vậy."

Anh lo xa quá rồi.

Trẻ con thì cứ việc vui chơi mỗi ngày, đắm mình vào sở thích, học hành chút đỉnh... thế là đủ. Anh tôi tuy mang tiếng là trẻ con nhưng cách cư xử lại quá người lớn.

"Như em đã nói lúc nãy, em làm vì thích thôi. Nên anh cứ mặc kệ em đi."

"Sao thế được. Nghe em gái nói chưa từng đi mua sắm bao giờ, anh không thể làm ngơ."

Ơ, thế á?

"Vậy anh lên Magic Vision cùng em nhé?"

Với nhan sắc của anh trai, chắc chắn sẽ tô điểm cho cái Kênh Liston nhàm chán đang bị lép vế kia, hơn nữa còn giúp ích cho hoạt động phổ cập Wing Road.

Ồ, chỉ cần anh ấy tham gia thôi mà đã mang lại bao nhiêu là lợi ích! Chắc chắn vẫn còn nữa!

"Chuyện đó để anh suy nghĩ đã."

Mộng tưởng vừa vẽ ra đã tan biến trong chớp mắt.

Ừ, hình như hồi xưa anh cũng nói thế rồi bắt mình chờ tới tận hôm nay thì phải. Đó là văn mẫu từ chối theo phong cách của anh ấy hả?

Thôi được rồi. Trẻ con thì cứ chơi cho đã đi.

Đúng vậy, anh trai chỉ cần giống như hồi Lễ hội Đánh bắt lớn, chịu xuất hiện thay tôi những lúc cần kíp là đủ. Chơi đi, chơi đi.

——Người anh trai ấy đã leo lên chiếc đơn thuyền dành cho Wing Road.

Hình ảnh anh ấy vui vẻ phóng đơn thuyền đi trông thật dễ thương, cứ như một đứa trẻ bình thường chứ không phải một quý tộc nhỏ với vẻ ngoài già dặn.

Ừ, tôi nghĩ trẻ con cứ như thế này là tốt nhất.

Nhân tiện thì tôi không lái được.

Không ngờ tôi lại phải nếm trải nỗi nhục nhã này lần thứ hai: tay chân không với tới tay lái và bàn đạp nên đành bó tay.

"Thật hả!?"

"Suỵt. Vẫn là tuyệt mật đấy."

Nếu chỉ mình tôi chịu thiệt thì không sao, nhưng gây bất lợi cho Thương hội Sedoni thì không được.

"Tớ nghĩ khoảng mùa hè sẽ có động tĩnh, nhưng từ giờ đến lúc đó phải giữ bí mật. Bị Thương hội Sedoni ghim thì chẳng có gì tốt đẹp đâu. Nếu cậu muốn dấn thân vào Wing Road."

"Ờ... ờ... tớ hiểu rồi. Tớ sẽ không nói với ai đâu."

Ừm, thế là tốt.

——Học kỳ một năm lớp ba Tiểu học đã bắt đầu.

Năm nay tôi cũng khoác lên mình bộ đồng phục mới tinh được may để giữ thể diện quý tộc và bước vào năm học mới. Sau khi kết thúc ngày đầu tiên, tôi trở về ký túc xá. Tất nhiên là tôi đã vượt qua kỳ thi lên lớp suôn sẻ và không phải học bổ túc. Một cách để phô diễn trí tuệ của mình ấy mà... Thật sự nhẹ cả người.

Và rồi, tôi lại bị Shar phục kích.

Vì biết trước cậu ta sẽ đến nên cũng không có vấn đề gì.

Cậu ta đến lấy linh kiện đơn thuyền đã nhờ tôi mua trước kỳ nghỉ xuân.

Cậu ta đã nhờ vả khẩn thiết rằng: "Nếu tớ đi mua thì có thể bị hét giá, nên nếu được thì cậu mua giúp tớ luôn nhé", nên tôi đã làm theo.

Tôi về phòng, lấy đồ cho Shar rồi quay lại, đưa món đồ cho cậu ta đang đợi ở cửa ra vào.

Nhân tiện thì giá cả cũng nằm trong phạm vi ngân sách của Shar. Tôi nghĩ đây là mức giá hợp lý.

Khi tôi báo giá, cậu ta rút vài đồng tiền từ ví ra rồi đưa cả túi da cho tôi. Cậu ta bảo đây là tiền hàng.

Tôi nhận lấy và nhét luôn vào túi áo khoác mà không kiểm đếm.

"Này. Không cần kiểm tra bên trong à?"

Hửm?

"Không sao. Tớ không nghĩ một người định lắp ráp đơn thuyền cho Wing Road lại keo kiệt đến mức ăn bớt mấy đồng lẻ."

Tôi đã được biết giá của một chiếc đơn thuyền thi đấu, và linh kiện cho nó cũng chẳng rẻ chút nào.

Giả sử có bị ăn bớt thật, nhưng nếu vì vài đồng lẻ mà vứt bỏ lòng tin thì cũng được thôi. Chỉ là sẽ không có lần sau.

"Quan trọng hơn, Shar này. Đơn thuyền của cậu thuộc loại nào?"

"Hả? Cậu cũng biết cái đó á?"

"Ừ."

Tuy chỉ là kiến thức mới nạp vào gần đây, nhưng tôi đã ghi nhớ hết một lượt.

"Thực ra Thương hội Sedoni có thể sẽ chính thức tham gia vào mảng kinh doanh Wing Road đấy."

"——Thật hả!?"

Có vẻ quá bất ngờ, Shar mở to mắt ngạc nhiên.

"——Suỵt. Vẫn là tuyệt mật."

Chỗ này là trước ký túc xá nữ, nơi tập trung ánh mắt của những cô nàng tò mò về chuyện yêu đương nam nữ. Tôi nghĩ nói giọng bình thường thì không sao, nhưng lớn tiếng quá chắc chắn sẽ bị nghe thấy.

Khi tôi bảo hãy giữ bí mật cho đến khoảng mùa hè, Shar gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Nhưng thật không? Nghĩa là..."

"Từ giờ trở đi, có thể cậu sẽ mua được linh kiện cho Wing Road ở cửa hàng đó một cách bình thường đấy."

"Ra là vậy... được thế thì cứu tớ quá."

Tại Vương quốc Artwall, độ nhận diện của Wing Road vẫn còn thấp. Chỉ dừng ở mức ai biết thì biết.

Trong tình trạng đó, việc sở hữu các món đồ liên quan đến Wing Road là khá khó khăn.

Mua nguyên chiếc đơn thuyền thi đấu đã đành, đằng này muốn đặt riêng từng linh kiện nhỏ lẻ để cấu thành nên nó lại càng khó hơn. Thương nhân nước này không có kiến thức về đơn thuyền, hơn nữa công sức và thời gian đặt hàng từ xa còn tốn kém hơn cả lợi nhuận. Thế nên họ thường không nhận đơn.

"Vậy thì? Đơn thuyền của cậu là loại nào? Báo Thú Hình (Beast Type)? Hay là Không Xà Hình (Snake Type)?"

"Ờ, ờ. Của tớ là..."

Đang nói dở thì Shar dừng lại và cười.

"Đã lỡ rồi thì đến xem đi. Sắp hoàn thành rồi đấy."

Ồ, vậy sao.

Hôm nay cũng rảnh, hay là đi xem thử chút nhỉ.

"——Rinokis, lại đây. Đi xem đơn thuyền nào."

Từ lúc tôi mang đồ Shar nhờ từ phòng ra, cô ấy đã bám sát theo sau. Và cô ấy nấp gần cửa ra vào để quan sát tình hình. Muốn ẩn nấp thì làm ơn xóa giùm cái sát khí mờ nhạt kia đi. Đồ non nớt.

"Cả cô hầu gái đó nữa hả?"

"Xin lỗi nhé. Về cơ bản tôi không được phép hành động một mình."

Khi tôi hỏi cô ấy đi cùng có được không, Shar gật đầu.

"Cậu là người nổi tiếng mà lị. Đi một mình dễ bị mấy kẻ phiền phức kiếm chuyện lắm đúng không?"

"Đại loại thế."

Từ khi Vương Quốc Võ Đấu Hội được quyết định tổ chức, tôi hay bị tên Sanowil Baddle kiếm chuyện. Nói thế cũng không sai.

Mà, có bị kiếm chuyện thì tôi cũng chẳng ngán.

Đơn thuyền không có hình dạng cố định.

Phi thuyền từ cỡ nhỏ đến cỡ lớn thì hình dáng đại khái đã được định hình, nhưng đơn thuyền thì khác.

Loại thường thấy ở Artwall là loại một người lái, có ghế ngồi tựa như ghế đẩu và tay lái phía trước, phía sau thường là thùng hàng. Những chiếc đơn thuyền dùng để vận chuyển ở cảng tuy mang tiếng là đơn thuyền nhưng kích thước lại rất lớn.

Ngoài ra ở lãnh địa Liston còn có loại hình xe ngựa chở được nhiều người cùng lúc, loại đó chắc cũng được tính là đơn thuyền.

Thứ mà bọn không tặc cưỡi cũng giống với đơn thuyền dùng cho Wing Road, nhưng ruột thì hoàn toàn khác.

Đó là loại dùng để bay ngoài vùng phòng phong... tức là bay ngoài phạm vi được Phù Đảo hoặc phi thuyền bảo vệ khỏi không khí bên ngoài. Tốc độ không cao nhưng có mã lực đủ để không thua kém gió mạnh, đại loại thế.

Bầu trời bên ngoài vùng phòng phong có gió rất mạnh.

Phù Đảo có khả năng thích ứng môi trường, tự động triển khai vùng phòng phong. Người ta tích hợp chức năng này vào phi thuyền để bay an toàn.

Nếu bay bằng cách khác thì khá là vất vả.

Ngay cả ở Artwall cũng đã đa dạng như vậy, nghe nói ở Vandroge nơi kỹ thuật phi thuyền phát triển thì còn nhiều loại hơn nữa.

Chính vì thế, đơn thuyền có rất nhiều chủng loại tùy theo mục đích sử dụng.

Và, đơn thuyền dùng cho Wing Road... hay còn gọi là đơn thuyền thi đấu.

Nghe nói loại này đã xác lập được kiểu dáng hoàn toàn chỉ để theo đuổi mục đích "bay nhanh".

Các kỹ sư phi thuyền ưu tú của Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge đã dốc hết tinh hoa kỹ thuật để tạo ra bốn loại hình đơn thuyền thi đấu tiêu chuẩn:

Báo Thú Hình (Beast Type).

Không Xà Hình (Snake Type).

Thỉ Điểu Hình (Bird Type).

Cương Trư Hình (Boar Type).

Cơ bản là dáng ngồi cưỡi như cưỡi ngựa, nhưng được phân loại dựa trên sự khác biệt về lớp vỏ, hình dáng và chức năng.

Hiện tại, những loại này được coi là nhanh nhất và đang cạnh tranh gay gắt trên các đường đua.

——Nơi Shar dẫn tôi đến là một căn phòng trong tòa nhà của khối Trung học. Nghe nói cậu ta mượn phòng trống.

Cậu ta dùng chìa khóa mở cửa, mùi dầu máy lập tức xộc ra.

Tôi bước vào phòng theo sau Shar, và ở đó là... a, là nó sao.

Nằm trên tấm thảm lấm lem dầu mỡ là một chiếc đơn thuyền màu đỏ trông khá tàn tạ, lớp sơn bong tróc lỗ chỗ.

Thiết kế có khác biệt, nhưng nó cùng loại với chiếc tôi đã thấy trong kho của Thương hội Sedoni hôm nọ. Phần đầu tròn, vậy là loại Báo Thú Hình tiêu chuẩn.

"Theo tớ tìm hiểu thì hình như đây là mẫu thử nghiệm cho Wing Road bị vứt bỏ sau tai nạn. Tớ tình cờ tìm thấy ở tiệm phế liệu, phải năn nỉ bố mẹ rồi vay tiền để mua. Sau đó tớ mất vài năm để sửa nó đến mức này. Vất vả lắm đấy."

Hể.

"Có duyên đấy nhỉ."

"Chắc vậy."

Vẻ ngoài trông tệ hại, nhưng chỉ là lớp vỏ và sơn bị hỏng thôi, không thấy có hỏng hóc chí mạng nào. Ra là vậy, chuyện sắp hoàn thành chắc là thật.

"Gắn bó từ hồi Tiểu học đấy. Thật sự là một quãng đường dài... Chẳng biết đã đổ bao nhiêu tiền vào nó nữa."

——Hừm.

"Quay phim đi."

"Hả?"

"Một học sinh sửa chữa đơn thuyền cho Wing Road từ hồi Tiểu học. Tớ nghĩ đây là một đề tài không tồi đâu."

Thời cơ tốt đang đến.

Đầu tiên, Thương hội Sedoni đang tỏ ra hứng thú về mặt thương mại.

Tiếp theo, may mắn là anh trai cũng đã có hứng thú với Wing Road.

Và giờ ở đây có một người trẻ tuổi đang định dấn thân vào thi đấu đơn thuyền.

Từng lá bài riêng lẻ có thể hiệu quả không cao, nhưng nếu tung ra ba lá cùng lúc thì sao. Không dám nói là cấp số nhân, nhưng ít nhất chắc chắn sẽ không bị âm.

"Chúng ta sẽ quay lại quá trình từ bây giờ cho đến khi hoàn thành và bay thử, quay ngắt quãng theo ngày tháng để theo dõi tiến độ. Kiểu như nhật ký ấy."

Giống như mấy chương trình tổng hợp Kịch Giấy thỉnh thoảng chiếu trên Kênh Silver, chỉ cần biên tập lại những cảnh quay trong vài ngày theo dõi thành một đoạn phim là được.

Vì là quá trình quay dài hơi không thể xong trong một ngày, nên tôi ít thấy loại phim này. Biết đâu lại được đón nhận bất ngờ.

Đằng nào thì ở giai đoạn hiện tại, chỉ cần trở thành quảng cáo cho Wing Road là được. Chỉ cần phổ biến nó ở Artwall dù chỉ một chút thôi cũng tốt rồi.

"Không, tại sao chứ? Cậu bảo quay phim, nghĩa là có thể sẽ phát trên Magic Vision hả? Tớ phải lên hình á?"

"Đúng thế."

"Không... vốn dĩ nhật ký đâu phải thứ để cho người khác xem..."

Đến nước này mà còn nói mấy lời yếu đuối đó sao.

"Cậu gia nhập Đài Bán Chuyên để phổ biến Wing Road đúng không? Cơ hội tốt thế còn gì."

"Thì... ừm, đúng là vậy, nhưng mà..."

"Tóm lại, cậu cứ thử nói chuyện với Wagnas xem. Nếu thấy khả thi thì cậu ấy sẽ quay cho cậu thôi."

Vị đạo diễn hiện trường năm nay vừa lên lớp một Trung học tuy còn non nớt nhưng khứu giác không tồi.

Nếu cảm thấy thú vị, cậu ta sẽ hành động thôi.

—— "Cậu biết đến Wing Road từ khi nào?"

"Hồi lớp hai Tiểu học. Tớ đã thấy nó khi đi du lịch cùng gia đình đến Vandroge. Lúc đó tớ chỉ nghĩ đó là môn đua đơn thuyền cực nhanh thôi."

—— "Vậy chiếc đơn thuyền này không phải cậu mua vì muốn chơi Wing Road sao?"

"Ừ. Tình cờ tớ thấy nó nằm chỏng chơ trong góc tiệm phế liệu.

Tớ không biết vì sao nó lại ở đó, nhưng lẽ ra nó là thứ tuyệt đối không thể có ở đất nước Artwall này.

Vậy mà tớ lại có duyên với nó.

Nghĩ thế nên tớ đứng ngồi không yên, chạy vạy khắp nơi để kiếm tiền ngay. Từ đó đến giờ tớ cứ cắm đầu vào nó."

—— "Shar đã dành vài năm để sửa chữa chiếc đơn thuyền thi đấu đến mức này, nhưng cậu lại va phải bức tường cuối cùng."

"Chết tiệt! Tại sao nó không chạy chứ...!"

—— "Linh kiện đã đủ. Việc sửa chữa lẽ ra đã hoàn tất. Nhưng nó không hoạt động."

—— "Với một người tự học về đơn thuyền như cậu ấy, cậu không biết cái gì hỏng, lỗi ở đâu, và nguyên nhân là gì."

—— "Chính lúc đó, một nhân vật không ngờ tới đã ra tay giúp đỡ cậu. Còn tiếp." ——

"Có phần tiếp theo kìa."

"Đúng vậy."

Học kỳ một trôi qua êm ả, và hôm nay, ngay trước kỳ nghỉ hè, chương trình mang tên "Mơ về Wing Road" đã được phát sóng.

Là câu chuyện về chiếc đơn thuyền của Shar đó.

Có vẻ đề xuất của tôi đã được chấp nhận, một chương trình kiểu nhật ký, biên tập tổng hợp những cảnh quay theo ngày tháng đã được phát sóng suôn sẻ.

Có chèn ngày tháng, có người dẫn chuyện, thành phẩm trông khá giống bản thử nghiệm. Nhưng không tệ. Rất thú vị.

Không phải là một chương trình được dàn dựng từ A đến Z, mà cảm giác như một chương trình đồng hành cùng một người bình thường không làm gì quá đặc biệt. Khó diễn tả thật.

"Cấu trúc thú vị đấy chứ, Đài Bán Chuyên."

Leliared, người tối nay cũng sang chơi, đang tỏ vẻ thán phục. Ngay trước mặt tôi đang làm bài tập về nhà.

"Đài Bán Chuyên mới chỉ được dùng ma thạch quay ngắn hạn để quay phim thôi mà."

Vì lý do đó nên các kế hoạch có thể quay bị giới hạn.

Là do vấn đề ngân sách. Ma thạch quay dài hạn rất đắt đỏ. Tất nhiên ma thạch quay ngắn hạn cũng chẳng rẻ rúng gì.

"Nhưng việc biên tập những cảnh quay ngắt quãng trong nhiều ngày thành một chương trình thế này đúng là cách làm biến nhược điểm thành ưu điểm. Nói sao nhỉ, không hẳn là kể chuyện, cũng không hẳn là phỏng vấn, một cách làm kỳ lạ. Rất đáng quan tâm."

Đúng thế. Tôi cũng nghĩ vậy.

Ý tưởng ban đầu vốn là của tôi, nhưng đài truyền hình phụ đã hiện thực hóa nó khá khéo léo. Với việc được phát sóng thế này, chắc hẳn đài truyền hình Vương đô cũng đang đánh giá cao nó.

......Cơ mà, "Còn tiếp" sao?

Tôi đã tận mắt chứng kiến những diễn biến sau đó, nên dù họ có cố tình câu giờ, tôi cũng chẳng mong đợi gì mấy.

Lần đầu Charle lái chiếc đơn thuyền chuyên dụng để quay phim, tôi cũng đi cùng. Tôi đã giới thiệu cô ấy với Marju Sedoni và nhờ cậy để cô ấy được bay thử trong khuôn viên của Thương hội Sedoni.

"Sẽ ra sao đây nhỉ? Chiếc đơn thuyền của Charle ấy."

Tuy nhiên, với những người không biết chuyện, nội dung đó có vẻ đủ khiến họ tò mò về cái kết "Còn tiếp". Vì bị dặn phải giữ bí mật cho đến khi phát sóng nên tôi không thể tiết lộ được.

――Tiện thể nói luôn, sau đoạn này, một vị cựu thuyền trưởng không tặc vui tính trông quen quen sẽ xuất hiện với tư cách kỹ sư phi thuyền, hoàn tất khâu chỉnh sửa cuối cùng, và chiếc thuyền sẽ bay thành công tốt đẹp.

Có lẽ trước khi bước vào kỳ nghỉ hè, mọi người sẽ được xem phần tiếp theo. Thương hội Sedoni cũng sẽ bắt đầu tung ra các sản phẩm Wingroad vào đúng thời điểm đó.

Chắc chắn từ giờ trở đi, Wingroad sẽ từng chút một thâm nhập vào Artwall này.

Vấn đề còn lại là có thể phổ biến nó đến mức nào trước khi Vương Quốc Võ Đấu Hội diễn ra.

Năm nay... hay đúng hơn là trong thời điểm tiền bạc đang đổ về mỗi ngày nhờ hiệu ứng của Võ Đấu Hội, nếu không đưa nó vào quỹ đạo, có thể nó sẽ rơi vào thời kỳ đình trệ giống như Magic Vision.

Nghe nói cũng vì lý do đó mà tỷ lệ phổ cập Magic Vision suốt mấy năm trời chẳng tăng lên chút nào. Thế nên bước khởi đầu là vô cùng quan trọng.

Tôi cũng muốn âm thầm khuấy động phong trào cho bên đó.

Nghe đâu dạo này anh trai tôi cũng hay đi lái đơn thuyền, có lẽ đã đến lúc nhờ anh ấy hợp tác với tư cách là trưởng nam nhà Liston rồi.

"Nè Nia, kế hoạch nghỉ hè của cậu thế nào?"

"Năm nay tớ khá rảnh rang."

Năm ngoái vì vụ một tỷ Clam nên tôi phải đi du hành kiếm tiền. Để xoay sở thời gian cho việc đó, tôi đã phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi.

Năm nay thì chỉ bận rộn với lịch trình quay phim ở lãnh địa Liston như bình thường thôi, chắc là không có công việc gì đặc biệt phát sinh đâu.

Cá nhân tôi muốn đi săn... nhưng giờ sắp xếp thì hơi khó. Vì việc đó cần lên lịch trình tốn khá nhiều thời gian.

"Tớ chỉ tò mò về cái Lễ hội Bội thu thôi."

"A, đúng rồi. Hilde-sama có nói năm nay cũng sẽ tổ chức đấy."

Ừ, cậu ấy có nói.

Vì năm ngoái được hưởng ứng nhiệt liệt nên năm nay sẽ làm tiếp.

"Nhưng cậu ấy bảo tớ là: 'Nhớ gửi lời hỏi thăm tới Niel-kun nhé'."

Lại là câu đó à.

Rõ ràng là cậu ấy muốn anh trai tôi tham gia hơn là tôi rồi.

"A, thế á!? Ý là không phải Nia mà là anh Niel sẽ tham gia sao!?"

Trông cậu vui vẻ quá nhỉ, Leliared.

Tôi thì vẫn luôn tò mò về cái Lễ hội Bội thu này đấy nhé.

Nhưng mà, dù chỉ thỉnh thoảng thôi, việc anh trai xuất hiện trên chương trình cũng sẽ có lợi cho lãnh địa Liston, nên chỗ này đành phải nhường lại vậy.

Ây dà, tiếc thật. Tiếc quá đi mất.

Nghĩ kỹ lại thì, ai mà lại muốn tham gia cái buổi quay phim suýt soát thành thảm họa phát sóng từ đầu đến cuối như thế chứ. Ây dà tiếc thật đấy. Muốn tham gia cũng không được mà. Đành phải đứng từ cao mà quan sát thôi.

"Chỗ tớ hình như chỉ toàn đi phỏng vấn những người tham gia Võ Đấu Hội ở Vương đô thôi."

À, ra là lãnh địa Silver cũng nương theo dòng chảy này sao.

"Có vẻ vất vả nhỉ. Tớ nghe nói số người đăng ký tham gia đã vượt quá hai trăm rồi."

Cơn sốt Vương Quốc Võ Đấu Hội vẫn chưa hề hạ nhiệt.

Hiện tại, những kẻ tự tin vào bản lĩnh và khách du lịch vẫn nườm nượp kéo đến, tạo ra hiệu quả kinh tế khổng lồ.

Tôi cứ tưởng sự phấn khích bắt đầu từ dịp cuối năm ngoái sẽ dần lắng xuống, nhưng dù đã sang hè cũng chẳng có dấu hiệu suy giảm.

Thậm chí khi chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa, tôi cảm giác sức nóng còn đang tăng dần lên.

Vốn dĩ nhiệt lượng đã khủng khiếp rồi, vậy mà vẫn còn muốn tăng nhiệt nữa sao. Kỳ vọng của mọi người dành cho giải đấu là rất cao.

Đặc biệt, những kẻ tự tin vào sức mạnh nhưng lại quá nôn nóng đến sớm, về cơ bản chẳng có việc gì làm cho đến ngày thi đấu. Nghe nói bọn họ đang bí mật chiến đấu tại những nơi như đấu trường do đám người thế giới ngầm dẫn dắt để vừa rèn luyện tay nghề, vừa kiếm tiền sống qua ngày.

Giờ này, có khi mấy cái đấu trường ngầm cũng đang nhộn nhịp lắm.

――Cơ mà, theo tôi thấy thì chẳng có kẻ nào đủ trình làm đối thủ cho đám đệ tử của tôi cả.

"Theo quan sát của hầu gái nhà tớ, cô ấy bảo quả nhiên Lino trông mạnh hơn bất cứ người tham gia nào."

Hô. Nhắc đến hầu gái của Leliared thì là cô ả cao kều đó sao.

Tôi đã nghĩ cô ta cũng khá đấy, nhưng không ngờ cũng có mắt nhìn người. Đó cũng là một dật tài nha.

"Lino, không biết giờ này cô ấy đang ở đâu làm gì nhỉ. Ước gì cô ấy lại xuất hiện trên chương trình nhà tớ."

Nếu là Mạo hiểm giả Lino, thì hiện đang đứng ngay sau lưng tôi với vẻ mặt tỉnh bơ đây này.

――Trước đây, Mạo hiểm giả Lino đã từng tham gia quay phim tại lãnh địa Silver.

Tôi đã âm thầm lo ngại việc Rinokis ghét Leliared vì cảm xúc cá nhân, nhưng cô ấy đã che giấu rất khéo và ứng xử như một mạo hiểm giả ưu tú, gương mẫu.

Kết quả là cô ấy có vẻ rất được lòng Leliared và cả đội quay phim của lãnh địa Silver.

Chà, miễn không gây gổ là được.

"A, nhắc mới nhớ."

Leliared rào trước "Cái này là tin đồn thôi nhé", rồi nói:

"Cậu có biết Becker Xích Kiếm không?"

"Ừ, biết tên thôi."

Một mạo hiểm giả nổi tiếng. Nghe nói rất ưu tú và có tay nghề cao.

Mà, chắc trình độ cũng chỉ đến thế thôi.

"Ông Becker đó ấy, nghe nói ngay ngày hôm sau khi đăng ký tham gia đã bị thương nặng phải nhập viện rồi."

Hô.

"Do sơ suất trong công việc à?"

"Không, chuyện là thế này. Theo tin đồn thì ông ta bị chủ của một quán rượu nào đó đánh cho thừa sống thiếu chết."

Hể. Chủ quán rượu à.

"Tớ nghĩ chuyện xô xát ở quán rượu cũng chẳng hiếm lạ gì. Nhưng gần đây tớ hay nghe mấy tin đồn kiểu này lắm. Rằng những mạo hiểm giả hay võ đấu gia có tiếng là tay nghề cao lại bị đánh bại trong các cuộc ẩu đả với chủ quán hoặc nhân viên quán rượu.

Chỉ tính những vụ tớ biết thôi đã là tám vụ rồi. Vì số lượng nhiều nên có vẻ không hoàn toàn là bịa đặt đâu."

......Hể. Tận tám vụ cơ à.

"Nếu là thật thì tớ rất muốn đi lấy tin, nhưng lại không biết chính xác là quán rượu nào."

Vậy sao.

"Tin đồn thú vị đấy."

Chắc là cái quán rượu rẻ tiền có tên con chuột nằm trong hẻm nhỏ đó thôi.

Nhưng mà, đó là cái quán trẻ con không nên lui tới.

"――Cái đệch gì hả mày!"

"――Hảả!? Mày từ cái xó nào chui ra thế, thằng nhà quê chết tiệt này!"

"――Này thôi đi, Fressa đang nhìn sang đây kìa! Giết, tao giết chết mày!"

Khách khứa lại bắt đầu gây gổ.

Anzel thở dài thườn thượt.

Hôm nay "Quán Chuột Bóng Đêm" cũng ồn ào một cách vô nghĩa.

"――Quý kháách ơii."

Xoảng!

Cô nhân viên Fressa vừa cất tiếng chào, vừa tiện tay cầm chai rượu trên bàn phang thẳng vào đầu gã khách là ngọn nguồn sự việc.

Gã khách đổ gục xuống cái rầm, không còn chút sức lực.

Cú đánh cướp đi ý thức một cách gọn gàng đẹp đẽ, trông chẳng khác nào kỹ thuật của một nghệ nhân.

"Muốn tiếp tục thì ra ngoài nhé? Hay là muốn đấu với tôi ngay bây giờ? Còn nếu ra ngoài đánh thì nhớ dọn dẹp sạch sẽ rồi hãy đi."

Đám khách đang gây gổ lập tức chuyển động với tốc độ kinh hoàng, dọn sạch gã đàn ông đang nằm đo sàn cùng đống mảnh kính vỡ rồi biến mất.

Dạo gần đây toàn mấy chuyện như thế này, nên khách quen chẳng ai thèm bận tâm nữa. Thậm chí còn có kẻ cá cược xem Fressa sẽ đập vỡ bao nhiêu cái chai.

Dù biết tỏng là khách ở đây toàn bọn đầu đường xó chợ và ngu ngốc, nhưng thế này thì nhiều quá.

Nhìn vào cái tầng lớp khách hàng là biết ngay bọn chúng không biết chừa, không có khả năng học hỏi, nhưng vấn đề là gương mặt mới xuất hiện quá nhiều.

Mùa hè đang đến gần, chỉ còn nửa năm nữa là Võ Đấu Hội khai mạc. Đám người từ nước ngoài kéo đến ngày càng đông, hầu như ngày nào cũng có những gương mặt lạ hoắc mò đến quán rượu.

Chà, chính vì biết lý do bọn chúng đến nên tôi mới còn chấp nhận được.

"Cô em kia ghê thật đấy. Đấm phát nào chuẩn phát nấy, lại còn an toàn nữa chứ."

Chai thứ ba trong ngày.

Hôm qua cô nàng đập gần chục chai, nên hôm nay có vẻ đã dư dả thời gian để quan sát hơn.

"Này ông Becker. Ông cứ đến đây mãi làm tôi khó xử đấy."

"Đừng nói thế chứ Anzel."

Ngồi ở ghế quầy bar đối diện Anzel đang lau ly là một người đàn ông trung niên.

Một mạo hiểm giả nổi tiếng tên là Becker Guileman.

Ông ta tự hào với tỷ lệ thành công cao trong cả việc điều tra vùng đất chưa khai phá lẫn săn bắn ma thú, thành tích cũng thuộc hàng đáng nể. Vì sử dụng một thanh ma kiếm có lưỡi màu đỏ nên được gọi là "Becker Xích Kiếm" hay những biệt danh tương tự.

Ngay cả một kẻ không rành về giới mạo hiểm giả như Anzel cũng biết tên ông ta. Một người nổi tiếng đến mức đó.

Tuổi đời bốn mươi tư. Kể từ sau hai lần thất bại lớn trong chuyện tình cảm, ông ta quyết định sẽ không bao giờ kết hôn nữa. Giờ đây ông ta là một lão già sung sức, luôn mồm khẳng định tất cả phụ nữ ở phố đèn đỏ đều là người yêu của mình.

Tiện thể thì gu của ông ta trải rộng từ mười tám đến năm mươi tuổi, ngực to hay nhỏ đều xơi tất. Nghe đâu có lần ông ta suýt phạm sai lầm khi bị một gã đàn ông đẹp trai khủng khiếp tán tỉnh, đến giờ vẫn không quên được chuyện đó. Rằng liệu lúc đó chấp nhận thì có tốt hơn không. Rằng đời người dài rộng, chuyện như thế xảy ra một lần cũng có sao đâu, hay là nếu làm thế thì cánh cửa cấm kỵ sẽ mở toang ra mất. Đến tận bây giờ ông ta vẫn còn trăn trở về điều đó.

"Ngày nào cũng nói chuyện thế này, thì không chỉ là người quen mà phải gọi là bạn bè rồi chứ. Đúng không?"

"Đấy là ông đơn phương thôi. Tôi chỉ coi ông là khách, và vì ông phiền phức quá nên tôi cũng mong ông đừng đến nữa."

Anzel là người bị bắt phải nghe những chuyện mình chẳng hề muốn nghe. Mấy ngày nay, đêm nào anh cũng phải tiếp chuyện Becker.

Nhờ ơn đó mà anh rành rẽ về lão già này.

Dù chẳng hứng thú tẹo nào.

Mấy chuyện quan hệ nam nữ của lão già này thật sự chẳng liên quan gì đến anh. Chuyện lão suýt xiêu lòng trước đàn ông thì càng đếch quan tâm. Chỉ có thể bảo lão thích làm gì thì làm.

"Giới trẻ lạnh lùng quá nha. Ông chú đây buồn đó."

Phải chi lão về quách đi cho rồi.

Ngay lúc Anzel đang thật lòng nghĩ thế thì Fressa đi tới.

"Gì đây? Ông Becker, lại đang tán tỉnh Anzel đấy à?"

"Đúng rồi đấy. Mà lý tưởng nhất vẫn là được em Fressa tiếp chuyện cơ. Tối nay đi với chú không?"

Đúng là gã đàn ông coi việc tán gái như hơi thở.

"Tôi đắt giá lắm đấy nhé? Đặc biệt là nếu làm vì công việc."

Thấy Fressa cười tươi đáp lại, Becker cười lớn: "Ồ, đáng sợ ghê."

――Chỉ thế thôi cũng đủ thấy bản lĩnh của lão không phải dạng vừa.

Gã đàn ông này chắc chắn đã nhận ra nghề chính của Fressa. Lão nhìn thấu chính xác rằng cô "quen giết chóc" chứ không phải "quen chiến đấu".

"Cơ mà, chắc cũng chỉ bằng một nửa Rita thôi."

Rita là tên người phụ nữ mà Becker đã thất bại thảm hại. Chẳng ai muốn biết cả.

"Ông đến đây cũng cả tuần rồi nhỉ? Hay là bỏ cuộc đi cho rồi?"

Lý do Becker lui tới quán rượu này là để tìm kiếm thông tin về Mạo hiểm giả Lino.

Võ Đấu Hội càng đến gần, đám người đánh hơi về Lino càng tăng lên. Lão già trước mặt cũng là một trong số đó.

Thông tin Lino đã rời khỏi Artwall cũng đã được lan truyền rộng rãi, vậy mà tình hình vẫn nhộn nhịp thế này. Độ nổi tiếng quả là đáng nể.

Tuy nhiên, trường hợp của Becker có vẻ hơi khác một chút.

Đấy là nếu những lời lão bô bô cái mồm ra là sự thật.

"Nếu dễ dàng từ bỏ thế thì ta đã chẳng nghĩ đến chuyện tán tỉnh đàn ông."

Becker hoạt động chủ yếu ở Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge lân cận.

"Ta nhất định phải gặp Lino để nói chuyện. Con nhỏ đó đã săn sạch kẻ thù truyền kiếp của ta rồi. Báo hại ta mất hết động lực sống. Ít nhất cũng phải cho ta cằn nhằn một câu chứ."

Đó là chuyện hồi Nia đi du hành kiếm tiền ở Vandroge vì vụ một tỷ Clam.

Hình như Mạo hiểm giả Lino đã săn những con ma thú có ân oán với lão.

Theo lời Becker, ngay khi lão định bụng sẽ săn bọn chúng rồi giải nghệ mạo hiểm giả... thì con mồi lại bị cướp mất.

"Đi săn thì ai nhanh tay người nấy được chứ."

"Đúng thế. Nhưng mà ta không cam tâm."

Chà, chắc cũng có nhiều uẩn khúc.

Anzel không định đi sâu vào chuyện đó, và vốn dĩ anh cũng chẳng hứng thú với Becker.

"Con mồi à. Có kỷ niệm gì sâu sắc sao?"

Fressa có vẻ hứng thú. ...Không, chắc chỉ hỏi để làm quà nói chuyện thôi.

"Mấy chuyện sến súa ấy mà. Kiểu như ngày xưa đồng đội bị giết, đại loại thế."

"À, đúng là sến thật. Câu chuyện thương cảm kinh điển mỗi khi mạo hiểm giả đi tán gái."

"Đó là câu chuyện tủ của ta đấy."

Fressa cũng cười nhếch mép nhìn Becker đang cười nhăn nhở.

"Nhưng mà, chuyện của ông Becker có vẻ là thật đấy."

"Ủa? Nhìn ra được sao?"

"Ừ. Lời nói nhẹ tênh. Còn không bằng nói đùa. Đến mức muốn coi nó là trò đùa... A, xin lỗi, tôi lỡ lời."

Nói rồi, Fressa quay trở lại làm việc.

Không phải là lỡ lời, mà có lẽ cô đã cảm nhận được.

Vết thương lòng trần trụi của gã đàn ông hời hợt tên Becker này.

"......Phụ nữ nhạy cảm thật đấy. Sao phụ nữ nhạy cảm lại giỏi khơi gợi lòng đàn ông thế nhỉ."

"Ai biết."

Quan điểm về phụ nữ của Becker thật sự chẳng quan trọng, mong lão về sớm cho.

――Sau khi nốc vài ly trong lúc lải nhải với Anzel, Becker ngà ngà say cuối cùng cũng đứng dậy, biến mất vào phố đêm.

Đêm khuya thanh vắng, khi cái quán rượu rẻ tiền ồn ào này cũng đã chìm vào giấc ngủ, lúc đang dọn quán.

"Hả? ......Tại sao lại là tôi?"

Anzel bị gọi ra.

"Tao cũng chẳng rõ, nhưng Becker Guileman đã chỉ đích danh mày. Thôi cứ đi theo tao."

Gã hiến binh quen mặt đã tìm đến tận nơi.

Hắn là một gã tiểu nhân có chút chức quyền và tính nết hơi bẩn thỉu. Chỉ cần xì tiền ra, hắn sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ cho vài phi vụ mờ ám.

Tuy nhiên, dù đã luống tuổi nhưng hắn chẳng có chức tước gì ra hồn. Cảm giác như cấp trên cũng đã nắm thóp được hắn rồi. Có vẻ vì tham chút tiền lẻ mà hắn đã bỏ lỡ cơ hội thăng tiến... nhưng mà thôi, đó là vấn đề của hắn.

"Này, ông Becker đã làm cái gì vậy?"

Fressa vừa dọn dẹp sau giờ làm vừa hỏi.

Hình như lão già đó gây gổ trong khu phố đêm rồi bị tóm.

Và thế là, hắn chỉ định tôi làm người bảo lãnh.

"Đánh nhau thôi. Nghe đâu là xô xát giữa mấy gã người nước ngoài với nhau, cụ thể thì tôi không rõ. Dạo này mấy vụ kiểu đó nhiều lắm, cứ hễ tí là bắt thì nhà lao đâu mà chứa cho hết. Thế nên, tên nào tội có vẻ nhẹ thì thả sớm cho rảnh nợ. Miễn là có người bảo lãnh trong nước đến nhận."

Xem ra tên hiến binh này lần này cũng lại hành động vì tiền hối lộ.

Cái tiêu chuẩn phán đoán "tội có vẻ nhẹ" ấy, chung quy cũng đều quy ra thóc cả thôi.

Mà, tôi cũng chẳng định phàn nàn gì về chuyện đó.

"Định bảo là để tôi đi thay cho, tiện đường rẽ qua đâu đó lúc về... nhưng mà thôi."

"Vậy cô đi giùm đi. Tôi buồn ngủ lắm rồi."

Đã đến giờ người lớn cũng phải đi ngủ rồi. Tôi chỉ muốn làm một ly rượu ngủ, rồi nhanh chóng đón ngày mai thôi.

"Cái lão già hám gái đó chỉ định Anzel chứ có phải tôi đâu. Chắc là có lý do tương xứng đấy chứ?"

Điểm đó đúng là có chút đáng ngờ.

"...Phiền chết đi được. Việc còn lại nhờ cô đấy."

Dù chẳng hứng thú gì, nhưng tôi vẫn quyết định đi.

Tôi muốn nghe thử xem tại sao Becker lại chỉ định đích danh tôi làm người bảo lãnh. Và tùy tình hình, tôi sẽ tuyên bố cấm cửa hắn luôn.

Quyết tâm là vậy, tôi cùng tên hiến binh tham nhũng rời khỏi quán rượu.

"—Ây chà, xin lỗi nhé. Chú mày cũng biết là bác không có mấy người quen ở đất nước này mà."

"—Mấy cô ả phố đêm đều là người tình của ông hết còn gì?"

"—Sao có thể để người tình nhìn thấy bộ dạng thảm hại này được chứ."

Hắn là loại đàn ông mồm mép tép nhảy như thế đấy.

Sau khi làm vài thủ tục qua loa tại đồn, tôi đã bảo lãnh được Becker Guileman ra ngoài.

Dù là người làm ăn lương thiện hay mấy cô gái phố đêm thì giờ này cũng đã say giấc nồng. Tôi rảo bước cùng một lão già không thể nói là không quen biết... trong một đêm thanh vắng không một bóng người.

Một buổi hẹn hò đêm khuya chẳng vui vẻ chút nào.

"Rồi sao? Ông đã làm cái gì?"

"Đánh nhau thôi. Thấy một gã thô bạo đang gây sự với phụ nữ nên bác nhắc nhở chút ấy mà. Ai ngờ chuyện bé xé ra to ngoài dự tính."

Một lý do thường thấy. Chẳng có gì thú vị để làm quà trà dư tửu hậu.

"Này, tại sao lại chỉ định tôi?"

"Hả? Vừa nãy bác nói rồi mà?"

"Nói chuyện nghiêm túc đi. Nếu không trả lời thì đừng vác mặt đến quán rượu nữa. Mà dù lý do có chính đáng hay không thì cũng đừng đến nữa. Thú thật là phiền phức lắm."

"Lạnh lùng quá nha."

Tôi thầm nghĩ, mình chưa dùng vũ lực là đã hiền lắm rồi.

Becker đã nhận ra thân phận thực sự của Fressa. Một kẻ như thế, không lý nào lại không nhìn thấu thực lực của tôi.

Trông Becker có vẻ khá mạnh, nên tôi không chắc mình có thể thắng mà không trầy vi tróc vảy hay không. Nhưng thắng thua tính sau, ít nhất cũng đấm được một phát. Dù gì thì tôi cũng muốn đấm hắn một cái.

"Là vì bác muốn thông tin về Lino. Đây là lý do dính dáng đến cậu."

"Đã bảo bao nhiêu lần là tôi không tiết lộ thông tin khách quen rồi mà."

"Biết chứ. Anzel, bác nghĩ cậu tuyệt đối sẽ không nói. Cậu là kiểu người như vậy. Nhưng dù biết thế bác vẫn không thể lùi bước được. Bác nhất định phải gặp cô ấy."

"...Đúng là phiền phức thật sự."

Nói rồi, tôi dừng bước.

Becker cũng đứng lại.

"Tôi sẽ không giúp đâu. Hay đúng hơn, bắt đầu rồi thì tôi về đấy."

"Đúng là tuổi trẻ lạnh lùng mà."

Đứng đợi tại chỗ một lúc—nhận ra việc mai phục đã bị lộ, vài gã đàn ông lững thững bước tới.

E là đối thủ đánh nhau với Becker và đồng bọn của hắn.

"...Hửm?"

Không, có lẽ không phải.

Bề ngoài trông chúng như những gã dân thường nghèo kiết xác có thể gặp ở bất cứ đâu. Nhưng bên trong thì khác. Khá mạnh. Và là người nước ngoài.

"Mày là Anzel hả?"

Một trong ba tên lên tiếng.

"...Khách của tao à."

Tôi thở dài.

Hóa ra không phải của Becker mà là khách của tôi.

"Bọn mày là ai?"

"Không cần biết. Trả lời câu hỏi thì bọn tao sẽ tha cho."

"Hừm."

Tôi ngậm điếu thuốc lên môi.

"...Rồi? Hỏi gì?"

"Mạo hiểm giả Lino. Nói mau, con ả đang ở đâu."

"Phù... Cả bọn mày nữa sao. Lino đúng là người nổi tiếng thật đấy."

Châm lửa, nhả khói, tôi quan sát đám đàn ông.

—Quả nhiên là mạnh.

Ba tên này mạnh một cách dị thường. Không phải kiểu côn đồ biết chút võ vẽ. Hơn nữa, dao động "Khí" của chúng ít hơn người thường. Có khả năng chúng biết sử dụng "Khí".

Những kẻ như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ít nhất là trong phạm vi hiểu biết của tôi.

E là—"Cước Long Chính Tông".

Định vạch trần thân phận chúng, nhưng lại có Becker ở đây. Nếu nói toạc cái tên đó ra, e là sẽ kéo lão già này vào rắc rối.

Với thực lực của Becker, tôi nghĩ dù có bị cuốn vào thì hắn cũng xoay xở được thôi. Nhưng tôi không muốn nợ nần gì hắn. Được hắn trợ giúp thì phiền lắm.

"Thông tin về Lino à. Đã mò được đến tao, chắc tụi mày cũng điều tra về tao rồi chứ? Vậy chắc cũng biết tao sẽ không mở mồm đâu nhỉ?"

"Bớt nói nhảm. Tao giết mày đấy."

"Vậy à. Nhưng yên tâm đi."

"...?"

"Tao sẽ không giết bọn mày đâu."

Vừa dứt lời—tôi tan vào bóng tối.

Không.

Đốm lửa đầu điếu thuốc vẽ nên một vệt cháy đỏ rực đuổi theo chuyển động của tôi.

Bốp!

Một cú nhử sang trái, rồi lập tức đạp chân lao tới cực nhanh.

Hai tên kịp phản ứng, nhưng tên còn lại không thể cử động, vai gã bị thanh ống thép triệu hồi từ "Vũ Khí Khế Ước" lún sâu vào.

"Áaaaa!?"

Mặc kệ gã đàn ông rên rỉ vì dính đòn, tôi tung nắm đấm bồi thêm không chút khoan nhượng.

Gã bay vèo đi một cách dễ dàng rồi lăn lóc trên mặt đất.

"..."

"..."

Hai tên đã tách ra né sang hai bên không nhìn đồng bọn bị hạ, mà nhìn chằm chằm vào tôi.

Không một chút lơ là.

Ánh mắt chứa đựng sát khí sắc bén đến mức tưởng như có thể giết người chỉ bằng cái nhìn.

"Đến giờ người lớn đi ngủ rồi. Vác thằng kia về nhanh đi. Hay là bọn mày cũng muốn đón bình minh ở đây luôn?"

Tôi buông thõng thanh ống thép, nhả ra một làn khói tím.

Đầy sơ hở.

Tuy nhiên—hai tên kia vẫn không nhúc nhích.

"...Thiệt tình, tha cho tao đi. Buồn ngủ lắm rồi, quyết định nhanh hộ cái. Đằng nào bọn mày cũng rảnh rỗi cả ngày đúng không? Đi tham quan du lịch gì đó hả? Tao thì mai còn phải đi làm đấy. Cả ông nữa đấy, Becker. Tôi tiếp chuyện ông mỗi đêm là vì công việc thôi. Đừng có lầm tưởng chúng ta là bạn bè gì nhé. Đừng bao giờ gọi tôi ra nữa. Bị réo tên ở ngoài quán rượu cũng phiền phức lắm."

Nói rồi, tôi thu hồi thanh ống thép và bước đi.

Chẳng bận tâm gì nữa.

Tôi đường hoàng đi ngang qua ngay sát sườn những gã đàn ông đang cảnh giác cao độ.

—Vừa đi vừa tỏa ra sát khí như muốn nói: Lần sau mà còn giở trò là tao giết.

Cứ thế, tôi khuất dạng vào bóng đêm của Artwall.

Ngày hôm sau.

"...Phù."

Như mọi khi, tôi đón buổi sáng muộn màng dưới tầng hầm quán rượu.

Tôi cởi trần, mồ hôi nhễ nhại khắp người.

Tôi luôn rèn luyện ở đây. Thỉnh thoảng Fressa cũng tham gia, nhưng hôm nay cô ấy không đến.

Thực ra tôi tập luyện khá nghiêm túc đấy chứ.

Có lẽ, đúng như tính toán của Nia.

Có đối thủ cạnh tranh thì quả nhiên vẫn khác.

Fressa, Gandolf, cả Rinokis và Linette nữa. Tất cả bọn họ đều như đệ tử của Nia, và tôi cũng bị cuốn vào, rơi vào trạng thái phải cạnh tranh trong cái nhóm đó.

Cảm giác như đám đệ tử đang nhảy múa trong lòng bàn tay của Nia vậy.

Cũng chẳng có ý định từ chối.

Dù thực tế có phải vậy hay không, tôi cho rằng việc đùa giỡn kẻ yếu là thú vui và đặc quyền chỉ dành cho kẻ mạnh. Nếu ghét điều đó thì chỉ còn cách trở nên mạnh hơn Nia mà thôi.

Nghĩ vậy thì thấy cũng công bằng đấy chứ.

Tôi chẳng có học thức, tiền bạc, gia đình hay dòng dõi, nhưng bù lại tôi có cái cơ thể trâu bò này. Tôi có thể dùng cơ thể này để cạnh tranh chỉ bằng bạo lực. Chứ không phải lấy cái mình không có ra để thi thố.

Chỉ có điều, vấn đề là Nia quá mạnh.

Mạnh đến mức khiến người ta cảm thấy chỉ cần nghĩ đến chuyện thắng thôi cũng là mạo phạm rồi.

—Ngày xưa, tôi đã từng thách đấu với "thứ đó".

Rất nhiều, rất nhiều lần.

Đúng là điếc không sợ súng.

Giờ nghĩ lại mới thấy đó là những hành động ngu xuẩn không thể tưởng tượng nổi.

"...Đi tắm cái đã."

Nhớ lại sự ngu ngốc thời đó, mồ hôi lạnh lại vã ra.

Hồi đó, lỡ chẳng may chọc giận Nia thật, thì có khi cả Cuff Jax đứng sau lưng tôi cũng bị cuốn vào rồi. Đó đúng là kịch bản tồi tệ nhất trong những cái tồi tệ nhất.

Lê cái cơ thể vừa đầm đìa mồ hôi vì mệt, vừa bắt đầu toát mồ hôi lạnh vì sợ, tôi bước ra khỏi kho ngầm.

Một ngày của tôi bắt đầu.

Vẫn để trần thân trên, tôi cầm theo quần áo thay và chậu tắm đi ra ngoài. Nhà tắm ở gần đây—nói chính xác hơn là tôi mượn phòng tắm của kỹ viện.

"Yo ông chủ, đi tắm hả?"

Một lão già khách quen đang ngồi bệt ở đó cất tiếng gọi.

"Ừ, trông chừng giùm nhé."

Có vài gã giống như lão già này. Chẳng phải công việc chính thức cũng chẳng trả lương lậu gì, nhưng tôi có dặn hễ có chuyện gì thì báo một tiếng. Báo tin thì được một ly rượu.

Hình như họ sống vạ vật ở lề đường hay mấy khu phế tích quanh đây. Nói chung là, với lão thì việc này cũng như đang bảo vệ nhà mình vậy.

Khu này an ninh không tốt lắm, nên mấy gã kiểu này khá được việc. Tôi không định tiếp đón nồng hậu, nhưng cũng chẳng đuổi đi. Họ giúp dọn dẹp cơm thừa canh cặn, cho chút tiền lẻ thì cũng làm giúp mấy việc vặt vãnh.

"À mà tôi đang giữ thư cho cậu đấy."

"...Hả? Của ai?"

"Cái cô nàng nguy hiểm thi thoảng hay ghé qua ấy. Cái cô mặc đồ như người hầu, còn đáng sợ hơn cả Fressa ấy."

—Là Rinokis.

Người khớp với tất cả các đặc điểm lão vừa nói, ngoài Rinokis ra chẳng còn ai.

"Thiệt luôn hả."

Tôi nhận lá thư từ tay lão già với tâm trạng bán tín bán nghi.

"Tối nay tôi mời. Nhớ ghé quán nhé."

"Ồ, ngon! Cho thêm đĩa mồi nữa nha!"

Tôi vừa đi vừa mở thư—rồi bóp nát nó trong tay.

"Thế là có hy vọng rồi."

Hẹn gặp Lily—à không.

Đã thành công chốt được cuộc hẹn gặp mặt với Nia Liston.

Dạo này lắm chuyện phiền phức, nhưng có vẻ vận may đang tới rồi.

Thế nhưng mà.

"Vừa mới hôm qua xong mà nay đã đến rồi sao."

Mở cửa quán, đám khách quen rảnh rỗi đang đợi quanh đó lục tục kéo vào, không khí bắt đầu ồn ào.

Khi mặt trời lặn, đám ngốc say xỉn bắt đầu hưng phấn.

"Không có lý do gì để không đến cả. Đã bị cấm cửa đâu."

Hôm nay Becker cũng đến.

"Chậc... Biết thế cấm cửa luôn cho rồi."

Với bầu không khí tối qua, lẽ ra tôi có thể nói luôn theo đà câu chuyện. Đáng lẽ lúc chia tay tôi phải bồi thêm câu "Ông bị cấm cửa nhé" mới đúng.

Chắc tại buồn ngủ quá nên đầu óc không nhảy số kịp.

"Trước mắt cho một ly đi."

"Có ngay."

Tôi vừa rót rượu vào ly vừa hối hận.

Uống nhanh rồi biến về giùm, tôi thầm nghĩ.

"Này. Chuyện tối qua, sau đó thế nào? Cậu không tò mò sao?"

Uống được hai, ba ly, Becker buông một câu như vậy.

"Hoàn toàn không. Ông có bị đánh hay bị giết tôi cũng đếch quan tâm."

"Này này, bị giết thì sao ngồi đây được."

"À ừ nhỉ."

Tôi chỉ mong hắn không chết nhưng bị gãy chân phải nằm dưỡng thương một thời gian là được.

...Mà có cảm giác dù gãy chân thì hắn cũng sẽ lết đến đây thôi.

"Đám đó có vẻ chẳng hứng thú gì với bác cả. Bác đã có lòng tốt bảo 'Không sao chứ? Có cái quán có em ngực khủng nhất vương đô đấy, đi không?', thế mà chúng nó lờ đi rồi bỏ về luôn."

Bị lờ đi là phải đạo rồi. Nghe câu đó thì đến tôi cũng lờ đi mà về thôi. Kể cả là đồng minh.

"Rồi sao? Anzel, cậu có manh mối gì về đám đó không?"

"Không. Điều duy nhất tôi biết rõ là chúng có cùng mục đích với ông."

"Thông tin về Lino à. Hết cách rồi, ai cũng yêu Lino cả mà."

"Lão già tởm lợm, về đi. Nhảm nhí. ...À, xin lỗi. Lỡ buột miệng nói thật."

"Phuhahahaha. Tuyệt đối không về đâu. Dù có chuyện gì bác cũng sẽ ngồi lì ở đây, sẽ thành khách ruột cho xem."

Xem ra tôi đã lỡ chọc giận hắn một chút rồi.

—Hôm nay hắn cũng lại kiếm chuyện lằng nhằng, nói dông dài vài câu, rồi cá cược xem Fressa làm vỡ bao nhiêu cái ly hay gì đó.

Một ngày kinh doanh kết thúc như mọi khi.

Tôi quên béng chuyện Becker lại lao vào phố đêm hôm nay, bắt đầu chuẩn bị đóng cửa.

"Anzel. Có yêu cầu công việc từ Thương hội Sedoni đấy."

"Hả?"

Tôi đang lau chùi ly tách sau khi rửa xong thì Fressa, người vừa lau sàn xong, ngồi xuống ghế quầy bar.

"Khi nào?"

"Trong giờ làm việc hôm nay, người đưa tin đã đến. Bảo là nếu hứng thú thì ngày mai đến khu nhà kho sau quán, đại loại thế. Nghe nói là công việc hộ vệ."

Tức là vệ sĩ, đúng nghề rồi.

"Còn gì nữa không? Có nghe thêm được gì không?"

"Không nghe thêm gì cả. Hắn nói nhanh rồi về luôn, nếu Anzel nhận thì tôi là người ngoài cuộc còn gì?"

"À, cũng phải."

Ở giai đoạn này, thông tin quá ít để có thể trả lời.

Nếu là việc trong thế giới ngầm, chỉ cần thù lao hậu hĩnh thì bảo kê cho bất kỳ tên khốn nào tôi cũng làm.

Nhưng, nếu đã đưa danh nghĩa thương hội ra để nhờ vả, thì chắc là công việc đàng hoàng thôi.

Nếu thực sự là công việc ngầm cần giữ bí mật, họ tuyệt đối sẽ không gọi tôi đến cửa hàng. Hẳn họ sẽ cắt đứt triệt để mọi đường dây liên hệ có thể lần ra được.

Tuy nhiên, vấn đề là...

"Khó mà từ chối được đây."

Tôi nợ Thương hội Sedoni khá nhiều ân tình.

Cả vụ một tỷ Clam kia, lẫn những việc khác nữa.

Thương hội đánh giá chúng tôi rất cao, bất chấp việc tôi hay Fressa đều chẳng phải dân lương thiện gì. Họ tin tưởng đến mức giao việc cho chúng tôi thế này.

Ít nhất là trên phương diện công việc.

Nói cụ thể hơn thì——

"Đây là vụ nằm trong khả năng của tôi và cô."

"Đúng vậy. Là loại công việc chỉ đích danh, dùng danh nghĩa Thương hội Sedoni để nhờ tôi chuyển lời mà. Chắc là việc đàng hoàng thôi nhưng mà... nếu là việc đàng hoàng thì ngược lại càng khó đoán nội dung nhỉ."

Cả hai chúng tôi đều không có nhiều kinh nghiệm với những công việc ngoài ánh sáng.

"...Đành phải đi thôi."

Yêu cầu này nếu từ chối, e rằng hậu quả về sau sẽ rất đáng sợ.

Chưa bàn đến chuyện nhận hay không, chỉ riêng việc giữ thể diện cho Thương hội thôi thì cũng nên đến nghe qua một chút.

——Trách nhiệm với năm mươi tỷ Clam khi được lệnh phải vô địch Võ Đấu Hội.

——Lũ người tạp nham đang lùng sục thông tin về mạo hiểm giả Lino.

——Tên "Becker Kiếm Đỏ" cứ bám riết lấy không buông.

——Sự tiếp cận từ "Cước Long Keeron Chính Tông".

Đã thế lại còn thêm cả công việc của Thương hội Sedoni bay vào nữa.

"...Haizz."

Toàn những chuyện đáng lo khiến tôi phải thở dài.

Tôi rót rượu vào ly.

Không uống thì không làm nổi.

"A, cho tôi một ly nữa. Còn thừa hoa quả không? Giờ tôi đang có hứng uống cocktail."

"Có ngay."

Ngày hôm sau.

Anzel đã hiểu lý do tại sao lời đề nghị từ Thương hội Sedoni lại tìm đến mình.

Và anh thầm cảm thấy may mắn từ tận đáy lòng vì đã không bỏ ngang mà đến nghe chuyện.

Đồng thời, anh cũng cảm thấy đây quả là một mối duyên kỳ lạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!