Chương 3: Phía sau màn lễ hội náo nhiệt
Mùa đông.
Trong cái tiết trời lạnh giá dạo gần đây, cuối cùng cũng có biến chuyển.
"—Xem chưa!? Lino tham chiến rồi đấy!"
"—Cuối cùng ứng cử viên vô địch cũng xuất hiện!"
"—Đã thế thì! Tao cá toàn bộ gia sản vào Lino luôn!"
Vẫn là cái quán rượu ồn ào như mọi khi, nhưng hôm nay "Quán Chuột Bóng Đêm" lại sôi động hơn hẳn.
"Thế này chắc cũng đỡ loạn hơn chút nhỉ."
"Nghĩa là màn chính giờ mới bắt đầu đấy."
Nghe Fressa thì thầm qua quầy bar, chủ quán Anzel đáp lại.
Việc tổ chức Vương Quốc Võ Đấu Hội Artwall đã được công bố chính thức vào mùa thu. Chỉ riêng tin đồn trước đó thôi đã đủ xôn xao, nhưng giờ thì ngọn lửa mới thực sự bùng lên.
Quán rượu trong hẻm nhỏ này đã đông nghẹt khách từ dạo đó.
Người tham dự từ nước ngoài lũ lượt kéo đến khiến chủ đề bàn tán không bao giờ dứt, nào là ai mạnh, cái gì mạnh, thằng nào sẽ là ngựa ô. Nào là con bé Kikirira gì đó đang phỏng vấn trên Magic Vision dễ thương quá. Nào là muốn bắt về làm con dâu. Nào là so với mấy đứa nhóc quý tộc kênh kiệu thì thà chọn mấy đứa bình dân như thế còn hơn.
Tôi chẳng biết đám này xem Magic Vision ở đâu, nhưng mà, theo nhiều nghĩa thì đúng là đang rất sôi động.
Rồi thời gian trôi qua đến mùa đông.
Cuối cùng mạo hiểm giả Lino cũng tuyên bố tham chiến.
Bất cứ ai hay lui tới chốn này đều có chút cảm tình với Lino. Chắc hẳn nhiều kẻ đã từng bắt gặp cô ấy tại quán rượu ruột này vài lần. Và cũng khối kẻ được cô ấy bao rượu. Vì lần nào trước khi về, Lino cũng mời tất cả mọi người một ly.
Nhờ vậy, đám khách đơn giản ở đây đều có ấn tượng khá tốt về Lino. Nếu chỉ tốn một ly rượu rẻ tiền mà bớt đi được kẻ thù thì quá hời. Thật sự đấy.
—Mà, chuyện đó tạm gác sang một bên.
Việc mạo hiểm giả Lino, người thu hút sự chú ý theo nhiều nghĩa, tuyên bố tham chiến chắc chắn là điều ai cũng mong chờ.
Với thành tích kiếm được vài trăm triệu Clam chỉ trong một hai năm, cô ấy đang được coi là kẻ mạnh nhất Artwall hiện tại.
Là cư dân Artwall, họ coi cô ấy như đại diện của đất nước này. Thay vì để người nước ngoài vô địch, họ vẫn muốn người dân nước mình thắng hơn. Với tư cách là cư dân Artwall, họ muốn cổ vũ cho người tham gia đến từ Artwall.
Kể ra thì tâm lý đó cũng dễ hiểu.
"—Cậu Anzel."
"Hả? À, ông Geese đấy à."
Giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau khiến tôi hơi giật mình.
Quay lại thì thấy người đàn ông luống tuổi mà tôi thi thoảng vẫn nhờ trông quán.
Geese Bitz.
Ông chủ quán làm thuê mà Anzel hay nhờ cậy mỗi khi bận rộn. Là người đã lăn lộn lâu năm trong thế giới ngầm, ông ấy dư sức quản lý cái quán toàn khách hàng "bất hảo" này.
"Hôm nay tôi có nhờ ông đâu nhỉ?"
Nhưng hôm nay tôi đâu có gọi ông ấy.
"Không phải tôi đến nhầm đâu."
Geese giơ tay chào lại Fressa đang vẫy tay, rồi đứng bên cạnh Anzel.
"—Sếp gọi đấy. Đến ngay đi."
Ra là vậy, Anzel gật đầu.
"Vậy nhờ ông trông quán nhé."
Geese đến để truyền tin.
Nếu là Sếp gọi, thì với Anzel đó là ưu tiên hàng đầu.
Cũng lâu rồi mới đến khu này.
Trước khi có quán riêng, ngày nào tôi cũng tới đây, nhưng giờ thì hầu như không còn lui tới góc này nữa.
Khu nhà kho về đêm thoạt nhìn chẳng có bóng người.
Nhưng chỉ là không nhìn thấy thôi. Tôi cảm nhận được ánh mắt từ khắp các góc tối. Từ khi học được "Khí", mấy giác quan kiểu này dường như càng trở nên sắc bén hơn.
Khu này an ninh vẫn tốt như mọi khi.
Mà, nếu đi sâu vào quá thì chỉ tổ nguy hiểm thôi.
Từ khi quyết định tổ chức Võ Đấu Hội, tôi cứ tưởng sẽ có chút thay đổi... nhưng xem ra hiện tại vẫn chưa có gì.
"Chào Anzel."
Trên đường đến điểm hẹn, tôi gặp Nastin, một thằng bạn cũ.
"Sếp đâu?"
Không phải ngẫu nhiên.
Hắn đang đợi Anzel tới. Dẫn đường, canh gác, cảnh giới... chà, bao gồm nhiều lý do lắm.
"Lối này — Mà lạnh vãi."
"Ừ. Bận không?"
Khoảng một tháng nay tôi không gặp Nastin.
Vì hắn không đến quán rượu.
Nastin là thằng giỏi tính toán tiền nong, một gã không ngại mấy việc tỉ mẩn. Hắn thường xuyên ghé qua mấy quán quen để giữ mối quan hệ.
Việc Nastin không đến, nghĩa là...
"Bận tối mắt. Nhiều bọn nước ngoài vô ý thức lắm. Gây gổ suốt."
Quả nhiên trong bóng tối cũng có nhiều chuyện xảy ra.
"Xô xát nhỏ thì không vấn đề gì."
"Ừ. Mấy thằng nguy hiểm thật sự thì không làm mấy trò xô xát vớ vẩn đâu, nên chừng nào còn là xô xát nhỏ thì vẫn ổn.
Mà, tao thì liên quan gì đến mấy vụ đấm đá đâu."
Vừa nói chuyện, hai người vừa bước vào một nhà kho.
Không có lính canh, nhưng chỉ là trông như không có thôi. Ở đây luôn có những sát thủ nguy hiểm nhất đang đảo mắt bảo vệ và giám sát.
Đây là nơi nguy hiểm nhất, cũng là nơi an toàn nhất khu này.
"Gặp sau nhé, Anzel."
"Ừ. Khi nào rảnh ghé quán tao."
"Sẽ ghé sớm thôi. Nhưng tao không gọi rượu đắt tiền đâu đấy."
Vào sâu bên trong... trước cánh cửa nơi Sếp đang ở, Nastin quay trở lại.
Từ đây trở đi, chỉ dành cho người được triệu tập.
Mở cửa ra là một gian phòng rộng lớn.
Có ba gã đàn ông vạm vỡ, và một người đàn ông đang thư thái đọc sách trên ghế sofa.
"Sếp, ngài cho gọi tôi?"
Khi Anzel lên tiếng, người đó gấp sách lại.
Một người đàn ông tráng niên với vết sẹo lớn trên má trái.
Tên ông là Kafus Jax.
Kẻ cai trị thế giới ngầm của Artwall, và...
"Lâu rồi không gặp, Anzel."
"Vâng. Thấy Sếp vẫn khỏe mạnh là tốt rồi."
Với Anzel, ông ấy cũng như cha nuôi vậy.
Dù có là được nuôi dưỡng vì quan hệ lợi ích đi chăng nữa, Anzel vẫn biết ơn. Nếu người đàn ông này không nhặt về, chắc chắn tôi đã chết bờ chết bụi ở đâu đó rồi.
Không phải là người lương thiện, nhưng là người đã dạy tôi cách sống.
Vì người lương thiện đâu có cứu Anzel, nên tôi nghĩ thế này là được rồi.
"Thi thoảng Sếp cứ ghé quán tôi uống một ly đi."
Tôi nhập toàn rượu đắt tiền mà ông ấy thích để dành cho ông ấy đấy. Thật lòng muốn ông ấy đến ít nhất một lần.
Tuy nhiên — Kafus nói.
"Ta mà đến thì cản trở việc kinh doanh của cậu mất."
Chà, mấy tên côn đồ vặt chắc sẽ sợ chết khiếp.
Ánh mắt lạnh lẽo, uy áp, và cả đám hộ vệ nữa.
Ngay cả người ngoài nghề cũng nhận ra sự nguy hiểm bao trùm lấy tất cả bọn họ.
"Nếu muốn mời ta, thì hãy mở cái quán nào mà ta có thể đến ấy. Vốn dĩ kẻ thù của ta nhiều như quân Nguyên, mấy cái hẻm nhỏ đó đáng sợ lắm, sao ta dám đi."
Ai mà tin được ông sợ cái gì chứ.
Dù có phải đối mặt với cái chết, hắn cũng sẽ không ngoảnh mặt đi mà thản nhiên đón nhận. Hắn là kẻ đã sống sót đến tận ngày hôm nay nhờ liên tục chiến thắng trong những ván cược bằng cả tính mạng. Kafusu chính là một gã đàn ông như thế.
"Có thời gian không đấy?"
Câu hỏi của Anzel mang hàm ý: "Bộ ông rảnh rỗi để nói chuyện phiếm lắm hả?"
Kafusu rất bận rộn.
Là kẻ thống trị thế giới ngầm, đương nhiên hắn phải xử lý những công việc trong bóng tối, nhưng hắn cũng có những công việc đàng hoàng ngoài ánh sáng. Hắn chỉ ghé qua căn cứ ở khu nhà kho này khoảng một, hai lần mỗi tháng.
Tất nhiên, khi có biến thì lại là chuyện khác.
"Cũng đúng, vào việc chính luôn nhé."
Nói rồi, Kafusu đặt cuốn sách xuống.
"Anzel, dạo này mày mạnh lên rồi nhỉ?"
"Hả? ...Chà, cũng chút chút."
Cách đây ít lâu, anh đã phải đi làm thêm kiếm tiền vì vụ mười tỷ Clam. Vì không gặp Kafusu một thời gian nên anh chưa kể chuyện đó.
Nhưng, không đời nào hắn không biết.
Hắn là kẻ thống trị thế giới ngầm, thông tin trong bóng tối muốn bao nhiêu cũng lọt vào tai hắn.
"Mạnh lên cỡ nào?"
"...Hỏi cỡ nào thì tôi cũng chịu, không giải thích được. Phải so với ai mới biết chứ?"
Vừa dứt lời, Kafusu giơ tay phải lên.
——Ngay lập tức, những gã đàn ông trong phòng lao vào tấn công.
Gậy dùi cui, tay gấu, dao găm.
Chúng không ngần ngại vung những món ám khí giấu trong người về phía anh.
"Quả không hổ danh."
Anzel lẩm bẩm.
Đúng là người của "Cước Long" có khác. Chuyển động không chút sơ hở hay thừa thãi, và trên hết là sự phối hợp tuyệt vời. Dù là sát thủ hay hộ vệ thì chúng cũng cực kỳ ưu tú.
Tuy nhiên, anh đọc được vị trí của chúng.
Vẫn đút hai tay trong túi quần, Anzel liên tục né tránh những đòn tấn công——
"Được rồi."
Kafusu ra lệnh dừng lại.
Đám đàn ông lập tức lùi về, thu vũ khí và rút lui gọn gàng.
"Anzel, cái cô Lino gì đó có mạnh hơn mày không?"
——Anh bắt đầu hiểu ra câu chuyện.
"Này này. Đừng bảo là ông định bắt tôi tham gia giải đấu nhé? Cái loại như tôi làm sao mà đứng trên sân khấu ngoài ánh sáng được chứ."
Trong thế giới ngầm, anh cũng đã gây ra không ít chuyện. Thân phận này nếu đập vào thì chỉ có bụi bay ra mù mịt.
Nhờ có Kafusu chống lưng mà anh mới mở được quán rượu, nhưng dù sao cũng chẳng phải dân lương thiện hoàn toàn. Anh không nghĩ mình đang sống ở nơi ánh mặt trời chiếu rọi, và cũng nghĩ rằng sau này cũng không thể.
Mà, anh cũng đã giác ngộ việc sẽ sống cả đời trong bóng tối rồi.
"Tiền thưởng cho chức vô địch nghe đâu là năm trăm triệu đấy? Mày không cần năm trăm triệu sao?"
"Tiền thì tôi muốn... Fressa cũng bảo là dù có phải cải trang cũng sẽ tham gia, tôi cũng không phải là không có hứng thú."
Tuy nhiên, xét về mặt thực tế, anh vẫn thấy ngại khi phải đứng trên sân khấu công khai. Bởi vì cư dân thế giới ngầm mà gây chú ý thì chẳng có gì tốt đẹp cả.
"Vậy thì mày cũng tham gia đi. Và giành chức vô địch."
"....Nếu là lệnh của ông thì đành chịu thôi. Nhưng nếu không vô địch được thì đừng có oán trách đấy nhé."
"Không, tao sẽ oán đấy."
Kafusu cười lạnh lùng.
"Tao định cược năm mươi tỷ vào mày."
"...Thiệt hả?"
"Ừ, thiệt."
Vụ mười tỷ lần trước anh đã thấy là một con số điên rồ rồi. Lần này, lại có một vụ làm ăn với số tiền gấp mười lần chỗ đó bay tới. Hơn nữa, có vẻ như gánh nặng lại đè trĩu lên đôi vai của Anzel.
Chắc anh phát điên mất thôi.
"Đó là toàn bộ gia sản của tao. Nếu thua, tao sẽ mất trắng tất cả. Nhưng, rất đáng để đặt cược. Tao định lột sạch lũ trọc phú từ nước ngoài đến. Bằng mọi giá tao sẽ đòi nợ, nếu chúng giở trò ăn vạ thì tao sẽ tịch thu toàn bộ tài sản của chúng đến tận gốc rễ. Tao đặc biệt muốn bất động sản ở nước ngoài. Chỉ cần mày thắng, tao sẽ lời hơn năm mươi tỷ. Thế nên tao mới cược vào mày."
Có vẻ như hắn đang toan tính một vụ làm ăn khổng lồ đến mức không tưởng.
Thật đúng chất Kafusu, một cách làm nguy hiểm và đậm mùi tội phạm.
"——Không tự tin sao? Nếu không thì mày từ chối cũng được."
Anzel thở dài.
"Làm sao tôi từ chối lệnh của ông được chứ. Tôi làm."
Người duy nhất mà Anzel không thể phản bội, và cũng không có ý định phản bội. Đó chính là Kafusu.
Hắn hiểu rất rõ tâm tư của Anzel.
Vì thế bình thường hắn ít khi can thiệp. Hắn biết dù có để mặc thì anh cũng sẽ không phản bội, và nếu gọi thì anh sẽ đáp lại ngay. Và hắn cũng biết, Anzel sẽ không từ chối mệnh lệnh của mình.
Anzel cũng cảm thấy như vậy là ổn.
Tuy có méo mó và trông có vẻ một chiều, nhưng đây chính là hình thức của mối quan hệ tin cậy giữa hai người.
"Vô địch sao."
Bước ra khỏi nhà kho, Anzel ngậm một điếu thuốc.
Vô địch, liệu có được không?
Suy nghĩ một cách bình tĩnh thì... khá là mong manh.
Với đám tép riu hay mấy gã nổi tiếng tầm tầm, anh không nghĩ mình sẽ thua. Nhưng với những kẻ thân cận thì lại khác.
Rinokis.
Fressa.
Gandolf.
Linette.
Anh biết rõ sức mạnh của đám người có thể coi là đệ tử của em trai Nia Liston đó. Chính vì thế, mới thấy mong manh.
Không có đối thủ nào là chắc thắng cả. Dù mồm có rách ra anh cũng không dám nói là "tuyệt đối sẽ thắng". Bất kể đối thủ là ai.
Đã bị ra lệnh phải vô địch. Là Anzel, đương nhiên anh sẽ nhắm đến mục tiêu đó.
Nhưng, cái gì không thể là không thể. Anh biết có những đối thủ mà dù cố gắng đến đâu cũng không thể chạm tới. Tất nhiên ngoài đám đệ tử ra, cũng có khả năng những kẻ nguy hiểm khác sẽ xuất hiện.
Liệu có thể vô địch giải đấu không? Nếu không được thì sao?
Trong trường hợp đó, đành phải để Kafusu từ bỏ toàn bộ gia sản thôi.
...Nếu chuyện đó xảy ra, chắc chỉ còn nước bỏ trốn.
——Tạm thời, cứ gói ghém hành lý để có thể chuồn bất cứ lúc nào vậy.
Anzel đưa ra kết luận như thế rồi bắt đầu bước đi.
"——Anzel đấy à?"
Đi được một đoạn, anh bị một gã đàn ông đứng trong bóng tối bên hông nhà kho gọi tên.
"Ai đấy?"
Không có tiếng trả lời, gã đó bước ra từ trong bóng tối.
"Anh Dow à."
Dow Zancy.
Một gã đàn ông to lớn vạm vỡ ngoài ba mươi, một cư dân thế giới ngầm chuyên làm những việc bẩn thỉu, đang ở độ chín cả về thể xác lẫn tinh thần. Công việc chính là hộ vệ và an ninh, nhưng bản chất thì cũng giống như Fressa.
Hắn chính là kẻ đứng đầu nhóm sát thủ "Cước Long".
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Anzel. Đến gặp Boss sao?"
"Ừ, nhưng tôi về bây giờ đây."
Dow cũng làm việc dưới trướng Kafusu. Đối với Anzel, hắn cũng là một đồng nghiệp quen biết đã lâu.
Mà, cũng không giao du nhiều lắm. Anzel chuyên về hộ vệ, còn chuyên môn của nhóm Dow là giết chóc. Về mặt công việc, không có nhiều điểm tiếp xúc. Quan hệ chỉ dừng ở mức gặp nhau thì nói vài câu xã giao.
——Dow. Thủ lĩnh "Cước Long".
Trước khi học được "Khí", anh từng nghĩ hắn là đối thủ mà mình hoàn toàn không có cửa thắng. Dù chưa từng trực tiếp giao đấu, nhưng anh đã từng thấy hắn chiến đấu.
Đám người "Cước Long" ai cũng mạnh, nhưng gã này là ngoại lệ.
Tuy nhiên, bây giờ thì sao? Nếu là bây giờ, liệu có thắng được không?
"Anh Dow, có tham gia giải đấu không?"
"Hửm? Cái Võ Đấu Hội đó hả? ...Hừ, tôi mà tham gia giải đấu công khai sao? Ông nghĩ tôi có thể tham gia được à?"
Câu trả lời cùng nụ cười bất cần của Dow, bao gồm cả lý do, chắc cũng giống hệt Anzel.
"Tôi vừa bị ra lệnh phải tham gia đây."
"Hả? Ông á?"
"Buồn cười nhỉ? Rõ ràng người tôi cũng đầy bụi bặm chẳng kém gì ông."
"...Chuyện thật à?"
Có vẻ như Dow đã nghĩ đến khả năng đây là một trò đùa. Bởi vì chuyện đó quá đường đột, quá khó tin. Anzel cũng muốn nghĩ đó là trò đùa lắm, nhưng tiếc là không phải.
"Nghe bảo ổng muốn chơi một canh bạc lớn."
Canh bạc lớn.
Với người quen biết lâu năm như Dow, ý nghĩa của từ đó được truyền tải trọn vẹn.
——Rằng hắn lại sắp lao vào một canh bạc bằng cả tính mạng.
"Người đó chẳng thay đổi gì cả. Cũng đến lúc nên tu tâm dưỡng tính đi là vừa."
Đồng quan điểm, Anzel thầm nghĩ.
Họ đứng nói chuyện một lúc. Kể từ khi Anzel bắt đầu kinh doanh quán rượu, anh thực sự không còn lui tới khu này nữa. Có lẽ nhờ vậy mà chuyện để nói với Dow - người vốn chẳng thân thiết gì - lại không bao giờ hết.
"——Phải rồi. Tiện đây tôi cũng báo cho ông biết."
Đêm mùa đông, đứng nói chuyện thế này cũng khá cực. Khi Anzel đang định kết thúc cuộc trò chuyện, thì Dow, có lẽ cũng đang nghĩ điều tương tự, đã cho anh biết một tin cuối cùng.
"Gần đây, đám 'Bản gia Cước Long' đã tiến vào Artwall rồi."
Bản gia.
"Bọn chúng cũng đến rồi sao."
Chà, là đại hội võ thuật lớn mà. Chúng đến cũng chẳng có gì lạ.
——"Bản gia Cước Long".
Một tập đoàn sát thủ cao tay ấn ẩn mình trong bóng tối của Vũ Dũng Quốc Wuheighton. Có thể nói chúng là cội nguồn của "Cước Long" tại Artwall, nơi Dow đang đứng đầu. Do tính chất công việc nên đã vài lần xảy ra xô xát nhỏ...
"Thế thì căng đấy."
Bọn chúng rất mạnh. Đặc biệt là đám cán bộ mạnh đến mức bất thường.
Bây giờ thì anh đã hiểu lý do. Bọn chúng biết đến sự tồn tại của "Khí". Đó là lý do cho sức mạnh của chúng.
"Nghe nói lý do chúng đến là vì giải đấu, không phải vì công việc. Nên tôi cũng không biết chúng sẽ hành động thế nào. Có thể chúng sẽ ghé qua quán rượu của ông đấy."
"Tại sao? ...À, phải rồi."
Mạo hiểm giả Lino.
Nếu lần theo dấu vết của cô ấy thì sẽ dẫn đến "Quán Chuột Bóng Đêm". Nếu muốn thu thập thông tin về Lino, người được đồn đại là ứng cử viên vô địch, thì khả năng cao chúng sẽ mò đến.
Thực tế là, vì lý do đó mà mấy ngày nay liên tục có những gã trông có vẻ mạnh mẽ tìm đến quán.
"Cảm ơn thông tin nhé, tôi sẽ hết sức cẩn thận."
Thiên Phá Lưu Tổng Bản Sơn mà Gandolf đã gây hấn.
"Bản gia Cước Long".
Ngoài ra còn vô số những kẻ thực lực mà anh chưa biết tên. Hơn nữa, vẫn còn khoảng một năm nữa mới đến Võ Đấu Hội.
Sẽ còn nhiều kẻ kéo đến nữa. Không, đúng hơn là từ giờ mới là lúc bắt đầu. Người sẽ ngày càng đông lên. Trong số đó có thể sẽ có những tay cao thủ khủng khiếp không chừng.
"Vô địch sao..."
Mệnh lệnh của Kafusu đè nặng lên vai.
——Cảm giác như không thể làm được.
Thôi thì cứ chuẩn bị sẵn sàng để bỏ trốn thật vậy.
◆
"——Yo, Nia Liston."
Hửm? ...O kìa?
Kỳ thi lên lớp, hay còn gọi là tai ương mỗi năm một lần đã kết thúc, vào một buổi tan trường khi cuộc sống của học sinh tiểu học năm hai chỉ còn lại vài ngày.
Gần lối vào ký túc xá nữ, tôi bị một gương mặt quen thuộc gọi lại.
Là Shar Goal.
Cái tên có vẻ hạnh kiểm kém thuộc đài truyền hình bán chuyên đây mà.
Khu tiểu học và trung học nằm ở hai tòa nhà khác nhau nên hiếm khi có cơ hội gặp mặt. Cùng lắm chỉ nhìn thấy từ xa, còn việc đứng đối mặt nói chuyện thế này thì là từ hồi ngay trước kỳ nghỉ hè năm ngoái. Hình như là hồi phát sóng lần đầu hay sao đó nhỉ.
Trước ký túc xá nữ.
Một cậu trai đang ở độ tuổi dậy thì, tuy trông có vẻ hơi hư hỏng nhưng mặt mũi cũng không đến nỗi nào.
——Hừm, ta hiểu rồi.
"Hẹn hò bí mật à? Cậu đang đợi ai sao?"
Ta đoán là đang đợi người yêu. Hoặc là định rủ đi hẹn hò, hay đại loại thế.
Tất nhiên đối với Thượng đẳng Quý nhân thì khó, nhưng thời nay chuyện Hạ đẳng Quý nhân yêu đương hay kết hôn với thường dân cũng chẳng phải hiếm lạ gì. Nghe đâu ông chủ quán rượu nào đó còn tuyên bố "Thời đại này thân phận thì có ích lợi gì" rồi đuổi thẳng cổ sứ giả của quý nhân chính thức nữa cơ mà. Thời đại nó thế đấy.
Tuy nhiên, Shar trả lời: "Không."
"Tôi đợi cô đấy."
............
"Xin lỗi nhé. Tôi mới vừa tròn tám tuổi thôi, chuyện yêu đương này nọ tôi chưa nghĩ đến đâu."
"Hả? ...Ờ, yên tâm đi. Tôi cũng không có hứng thú với con nít."
Cậu ta thoáng vẻ kinh ngạc thật sự, nhưng thế là tốt rồi. Kinh ngạc tức là cậu ta chưa từng mảy may nghĩ đến chuyện đó. Phải thế chứ, phải thế chứ. Dù sao thì cũng không được có dù chỉ một chút suy nghĩ đen tối nào với bé gái ở độ tuổi này. Hãy sống lành mạnh đi. Dù nhìn cậu đã có vẻ bụi đời rồi. Mặc dù hầu nữ nhà ta hay hầu nữ của anh trai ta cũng có mấy kẻ kỳ quặc, nhưng đó là ngoại lệ trong ngoại lệ. Hãy cứ là ngoại lệ đi. ...Là ngoại lệ đúng không?
Tuy nhiên, nếu vậy thì khả năng chỉ còn một.
"Vậy là muốn bàn chuyện liên quan đến Magic Vision hả?"
Điểm chung giữa chúng tôi chỉ có cái đó. Vậy thì việc cần nhờ vả chắc chắn chỉ có thể là cái này.
"Không, hơi khác một chút. Nhưng đúng là cần thảo luận thật."
Hả? Khác sao?
"Cho tôi chút thời gian đi. Thật sự chỉ cần một chút thôi."
Tôi bảo đứng nói chuyện cũng kỳ nên định rủ về phòng, nhưng Shar từ chối dứt khoát "Sẽ xong ngay thôi", và định đi thẳng vào vấn đề ngay tại chỗ.
Có vẻ như nội dung cũng chẳng phải chuyện gì cần che giấu. Thế nên ai nghe thấy cũng chẳng sao.
Chỉ riêng việc có con trai đứng ở lối ra vào ký túc xá nữ thôi cũng đã bị dòm ngó khá nhiều rồi.
Cả học sinh đang về, lẫn học sinh đã về. Cả giám thị ký túc xá Calme nữa. Họ cứ lấp ló hoặc chẳng thèm lấp ló gần lối vào ký túc xá, giả vờ như không quan tâm nhưng lại liếc nhìn về phía này.
Là con gái đến tuổi cập kê nên chắc họ tò mò về chuyện yêu đương lắm. Chỉ là với tôi và Shar thì chênh lệch tuổi tác hơi có vấn đề, nên có lẽ ánh mắt đó cũng chứa đựng sự lo lắng chăng.
...Với tôi thì ai nhìn cũng được, chỉ trừ Rinokis là tôi không muốn bị bắt gặp. Nếu bị bắt gặp thì sau này phiền phức lắm, thà gặp đường hoàng trước mặt cô ấy còn hơn.
Mà, thôi được rồi.
Nếu là việc có thể giải quyết bằng cách đứng nói chuyện, thì hãy giải quyết cho nhanh gọn lẹ nào.
"Ban đầu tôi định bàn với tiểu thư Hildethora, nhưng ngài ấy bảo bây giờ bận tối mắt tối mũi nên bảo tôi đi mà bàn với Nia. Thế nên tôi mới qua đây."
"À, là Hilde giới thiệu sao."
Thế thì không thể ngó lơ được rồi. Nếu cô ấy đã chuyển sang cho tôi, thì chắc chắn chuyện này cũng liên quan đến Magic Vision thôi.
"Hilde dạo này trông có vẻ bận rộn thật mà."
Là đi quay chương trình nấu ăn kia với mấy vụ bên Võ Đấu Hội chứ gì. Bên đài phụ thì họa hoằn lắm mới thấy ghé qua.
Phải rồi. Leliared trông cũng bận rộn lắm. Có lẽ nơi duy nhất còn chút thảnh thơi là cái lãnh địa Liston với kênh truyền hình nhịp sống chậm rãi kia thôi. ...Cơ mà cá nhân tôi thì chẳng cảm thấy thảnh thơi chút nào.
"Này, chuyện cô có quan hệ cá nhân với Thương hội Sedoni là thật hả?"
Ái chà, câu chuyện rẽ sang hướng bất ngờ rồi đây.
"Cũng coi là có đi."
Vụ một tỷ Clam, tôi đã được họ giúp đỡ rất nhiều. Chỉ là từ đó đến nay chưa có liên hệ gì thêm.
Không, cũng không hẳn là không có.
Biết đâu vẫn có đệ tử nào đó của tôi đang làm ăn với Thương hội Sedoni. Mà kể cả không có, thì tôi đến chào hỏi một tiếng cũng chẳng sao. Dù gì sau này chắc chắn sẽ còn giao dịch. Chẳng có lý do gì để cắt đứt một mối quan hệ quý giá như thế cả.
Vụ bắt giữ Gandolf, thực ra cũng là Lino đứng tên nhờ vả chứ không phải tôi.
"Thật hả? Có thật không? Quan hệ đó thân thiết đến mức nào?"
Mức nào ư? Hừm...
"Mức độ hàng trăm triệu Clam chăng?"
"...Hàng trăm... triệu... Xin lỗi, tôi không hình dung nổi. Ý là giao dịch lớn lắm hả?"
"Ừ, đại loại thế."
Dĩ nhiên tôi không thể nói toạc ra là nhờ họ giúp kiếm một tỷ Clam được. Giải thích phiền phức lắm.
"Quan trọng hơn, việc của cậu là gì? Không nghe cậu nói thì tôi cũng chịu, chẳng trả lời được đâu."
"À ừ nhỉ. —Thôi thì nói thẳng nhé, tôi muốn nhờ cô đặt mua linh kiện phi thuyền từ Vandroge."
"Linh kiện phi thuyền?"
"Cụ thể hơn là linh kiện dùng cho Wing Road."
Wing Road...?
***
"——Ta về rồi đây. Pha trà cho hai người nhé. Mọi câu hỏi sẽ giải đáp sau, giờ thì im lặng giùm ta."
Vừa về đến phòng ký túc xá, tôi chặn họng Rinokis đang chờ sẵn và mời Schar vào.
"Nào, ngồi đi. Rồi kể tiếp câu chuyện lúc nãy xem."
Schar có vẻ định nói chuyện khi đang đứng cho nhanh, nhưng tình hình đã khác rồi.
Hiện tại, tôi đang rất hứng thú với chủ đề này.
"À, ừm... tôi biết rồi."
Đang đợi chủ nhân về thì thấy tôi dẫn theo một gã con trai, đó là tình huống của Rinokis lúc này.
Chắc là cô ả ngạc nhiên lắm, nhưng giờ thì ráng mà nuốt trôi đi.
Rinokis tuy bối rối nhưng cũng nhanh ý bắt đầu pha trà. —Nhìn cách cô ấy chọn loại lá trà đắt tiền là biết ngay cô ấy hiểu chuyện. Đúng vậy, cậu ta giờ là khách của ta. Ơ kìa, mang cả bánh quy ra nữa hả? Phần ăn đêm của ta còn không đấy?
"Phòng ốc kiểu gì mà chẳng có chút trang trí nào thế. Phòng con gái thì phải thế này—"
Đừng có soi phòng ta. Ngồi xuống đi. Rồi nói mau.
Muốn quát vào mặt cậu ta ghê, nhưng tôi kiềm chế, đợi Schar ngồi xuống ghế.
Nhận thấy tôi đang chằm chằm nhìn mình trong khi bản thân cứ ngó nghiêng căn phòng, gã đó mới chịu đặt mông xuống ghế.
"Được rồi, vậy tôi nói lại từ đầu nhé. Wing Road là một môn thể thao thi đấu bằng đơn thuyền, ra đời tại Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge——"
Thể thao thi đấu.
Là một kẻ dã man chẳng biết đến sự cạnh tranh nào ngoài chém giết, khái niệm thi đấu hiện hành... hay còn gọi là thể thao vận động, hoàn toàn không nằm trong đầu tôi.
Thế nên tôi vẫn chưa thực sự hiểu vì sao cái trò đuổi bắt với chó lại được đón nhận nồng nhiệt đến thế.
Con người quả là loài sinh vật thích cạnh tranh.
Những thứ tôi cạnh tranh, về cơ bản đều là những hành vi man rợ đổ máu. Hơn nữa ở giai đoạn hiện tại, vì chẳng có đối thủ nên kết quả toàn biến thành những cuộc tàn sát đơn phương.
Đúng vậy, ở thế giới này, vào thời đại này, có những môn thể thao rất hòa bình, nơi người ta có thể cạnh tranh mà không cần đổ máu.
——Cạnh tranh trong một bộ môn hòa bình.
——Nếu là cái này, nó hoàn toàn phù hợp với nội dung chương trình mang tính bảo thủ của lãnh địa Liston.
Nếu chịu khó tìm kiếm thì chắc sẽ có rất nhiều bộ môn.
Ngay cả những người già thích sự thong thả của kênh Liston, biết đâu ngày xưa họ cũng từng cạnh tranh trong một lĩnh vực nào đó, hoặc có lẽ họ cũng muốn xem ai đó vận động.
Hiện tại, ứng cử viên sáng giá để hoạt động trong mảng thể thao là Kikirira Amon của đài bán công. Cô ấy được kỳ vọng nhờ khả năng vận động cao. Chắc chắn sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ lấn sân sang mảng thể thao.
Nhưng, chưa phải bây giờ.
Tóm lại, thể loại này gần như chưa ai khai phá.
Hiện tại, đặc biệt là ở Artwall, mọi người đang tất bật với Vương Quốc Võ Đấu Hội và các đấu thủ. Bắt đầu một cái gì đó lúc này có thể không đúng thời điểm, nhưng ngược lại, đây cũng là cơ hội tốt để đi trước một bước.
Kịch giấy Kamishibai đã bị lãnh địa Silver cuỗm mất, lần này tôi tuyệt đối sẽ không để vuột mất nữa.
"Rồi sao? Phải trả bao nhiêu thì mới được tham gia cái Wing Road? Cái môn đua đơn thuyền đó?"
"Không, tôi chỉ muốn mua linh kiện dùng cho đơn thuyền Wing Road thôi mà."
"Được rồi, làm luôn đi. Cái môn đua đơn thuyền đó ấy. Mau chóng tập hợp đấu thủ lại nào."
"...Này, mắt cô nhìn đáng sợ quá đấy..."
Đương nhiên rồi.
Lần này, tôi nhất định không để dự án này thoát khỏi tay mình.
Nghĩ kỹ lại thì, tầm nhìn của Wagnas - hiện trường giám đốc đài bán công - chắc chắn không tệ.
Wing Road là môn đua đơn thuyền vẫn còn ít tiếng tăm ở Artwall, nhưng ông ta đã nhìn thấy trước việc nó sẽ thịnh hành ở đất nước này nên mới đưa Schar vào đài bán công.
Bản thân Schar cũng gia nhập với mục đích quảng bá cho Wing Road. Cậu ta tính toán rằng nếu được đưa lên Magic Vision, độ nhận diện sẽ tăng vọt trong nháy mắt.
——Cơ mà, hiện tại đài bán công cũng khó có thể nói là đã đi vào quỹ đạo, cộng thêm cả nước đang nhốn nháo vì Vương Quốc Võ Đấu Hội, nên tình hình thực tế là không thể nhúc nhích gì được.
Wing Road.
Tên gọi chung của các môn thi đấu sử dụng đơn thuyền, ra đời tại Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge và đang dần trở nên nổi tiếng gần đây.
Nghe giải thích chi tiết thì có vẻ nó được chia làm ba loại lớn.
Phổ biến nhất là Đua Tốc Độ (Race).
Nhiều người tham gia chạy theo một đường đua định sẵn, các đơn thuyền cạnh tranh tốc độ với nhau. Nghe nói còn chia ra các cự ly dài ngắn khác nhau, nhưng gọi chung là Đua Tốc Độ cũng được.
Nhắc đến Wing Road là nhắc đến cái này, nó nổi tiếng đến mức trở thành đại diện cho cả bộ môn. Và tất nhiên, cá cược trong mảng này cũng rất sôi động.
Thứ hai là Kỹ Xảo (Trick).
Phô diễn những kỹ thuật điều khiển đơn thuyền đã được tôi luyện, đại loại như biểu diễn nghệ thuật. Nghe bảo là dùng đơn thuyền để nhào lộn hay xoay vòng trên không. Nghe miêu tả bằng lời thì tôi cũng chưa hình dung rõ lắm.
Và thứ ba là Đội Hình (Formation).
Một nhóm vài chiếc đơn thuyền kết hợp để trình diễn những màn bay đội hình đều tăm tắp, không một chút rối loạn. Tóm lại chắc giống như đàn chim di cư bay theo bầy.
Tên gọi chung cho cả ba loại hình này là "Hành Trình Của Cánh" —— Wing Road.
"Hừm. Cạnh tranh bằng đơn thuyền hả."
Nghe Schar giải thích xong, tôi gật đầu.
"Đúng là mang đậm phong cách của Phi Hành Hoàng Quốc."
Ở Vandroge thì không bị cấm, nhưng tại Artwall này, việc lái đơn thuyền trong thành phố là phạm luật.
À, nghe nói nếu có giấy phép đặc biệt thì vẫn được lái trong phố. Kiểu như vận chuyển bệnh nhân, xử lý tai nạn hay hỏa hoạn. Ở cảng cũng hay thấy mấy chiếc đơn thuyền dùng để chở hàng lớn. Nghe bảo cái đó thuộc chế độ cấp phép.
Nhưng đó chỉ là sử dụng tùy theo mục đích. Yêu cầu đầu tiên là sức mạnh và sự tiện lợi chứ không phải tốc độ. Đó là đơn thuyền dùng làm sức lao động.
Tuy nhiên, Wing Road sinh ra ở Vandroge lại sử dụng loại đơn thuyền chuyên dụng để tranh đua tốc độ.
"Thú vị lắm đấy. Chiếc đơn thuyền lao vút qua trước mắt với tốc độ kinh hoàng."
Hể.
Chưa từng thấy đơn thuyền nào chạy với tốc độ kinh hoàng trước mắt bao giờ nên tôi cũng khó mà tưởng tượng được.
Nhưng nếu nghĩ đến loại đơn thuyền cao tốc tăng tốc bằng vụ nổ kia... thì cũng có chút tò mò thật.
"Lại còn mấy màn đấu trí nữa chứ. Không phải cứ chạy nhanh là được, phải phán đoán động thái của các đấu thủ xung quanh, rồi chọn thời điểm tung đòn quyết định——"
Nhìn Schar kể chuyện say sưa thế kia, chắc chắn nó phải có sức hấp dẫn đủ để mê hoặc lòng người.
"Học xong trung học tôi sẽ đến Vandroge. Và trở thành tuyển thủ Wing Road."
Ồ. Có cả tham vọng đó sao.
"Sau đó tôi sẽ phổ biến Wing Road ở Artwall, rồi lan rộng ra các nước khác, tương lai tôi định biến nó thành môn thể thao chung của toàn thế giới. Một môn thi đấu được yêu thích ở bất kỳ quốc gia nào."
...Ồ hố. Đúng là một mục tiêu lớn đậm chất tham vọng.
............
Môn thể thao chung của toàn thế giới, hả.
Kênh truyền hình duy nhất phát sóng Wing Road - bộ môn được cả thế giới yêu thích - là kênh của lãnh địa Liston —— Này này, không tệ chút nào. Hoàn toàn không tệ đâu nhé.
"...Mà sao tôi lại đi nói mấy chuyện này với một con nhóc chứ."
"Tại tôi hỏi mà."
Chắc Schar cũng đang muốn kể. Nhưng hơn cả thế, là do tôi muốn nghe.
Câu chuyện này không còn nằm dưới sự chủ đạo của cậu ta nữa rồi.
"Vậy thì? Quay lại chuyện ban đầu, cậu cần cái gì?"
Tạm thời cứ ghi nhận câu chuyện này đã.
Để đáp lễ cho việc cậu ta đã cho tôi biết một câu chuyện có thể trở thành phi vụ làm ăn lớn nếu suôn sẻ, tôi sẽ ủng hộ Schar trong phạm vi không gây gánh nặng. Nếu thấy có triển vọng, tôi sẵn sàng hỗ trợ toàn lực. Hỗ trợ tài chính trong khả năng cho phép cũng không phải ý tồi.
——Sau khi ghi lại "tên các linh kiện đơn thuyền dùng cho Wing Road" - vấn đề cần nhờ vả ban đầu - vào sổ tay, Schar rời khỏi phòng.
"Thưa tiểu thư, gã đàn ông đó là ai?"
"Như ngươi đã nghe đấy. Giờ ta sẽ đến Thương hội Sedoni ngay."
Tôi sẽ đi đặt hàng ngay những linh kiện mà Schar muốn nhờ mua.
Và tôi nhất định phải hỏi ý kiến của thương nhân xem liệu Wing Road có thể thịnh hành ở Artwall hay không.
Tôi thì hừng hực khí thế rồi, nhưng rất tò mò không biết dưới con mắt thương nhân thì họ nghĩ sao.
Nếu có tiềm năng, đây chắc chắn không phải chuyện xấu với Thương hội Sedoni. Vì nguồn hàng nhập khẩu của họ sẽ phong phú hơn.
"Không, thưa tiểu thư, ý tôi là gã đàn ông lúc nãy là ai, và là gì của tiểu thư ạ?"
"Chỉ là người quen thôi. Quan trọng hơn, mau chuẩn bị đi."
"Chỉ là người quen mà trông có vẻ thân thiết quá nhỉ?"
............
Tôi cứ nghĩ lén lút gặp mặt mà bị Rinokis phát hiện thì sẽ phiền phức, ai dè gặp ngay trước mặt cũng phiền phức chẳng kém.
Tôi buông một câu "Trên đường đi ta sẽ kể, chuẩn bị đi", rồi đi ra khỏi phòng trước.
***
"Thành thật xin lỗi. Hiện tại gia chủ đang đi vắng."
Không.
"Là do tôi đường đột ghé thăm. Xin đừng bận tâm."
Tôi rời khỏi học viện như thể chạy trốn khỏi sự truy hỏi của Rinokis và đến trụ sở chính của Thương hội Sedoni.
Chưa kịp nói lý do với nhân viên ra tiếp đón, tôi đã được thông báo là Hội trưởng Marju Sedoni đang đi vắng.
Người tiếp tôi là một người đàn ông trạc tuổi sơ lão, phong thái tựa quản gia, người vẫn thường hay ra hỏi chuyện hoặc dẫn tôi vào phòng tiếp khách mỗi khi tôi đến.
Tôi không biết tên ông ta, nhưng nhìn tuổi tác thì chắc cũng giữ một chức vụ kha khá nào đó.
"Tôi tên là Daron. Nếu không phiền, tiểu thư có thể nói cho tôi nghe được không? Sau đó tôi sẽ chuyển lời lại cho chủ nhân, như vậy có được không ạ?"
Chà, thế cũng được.
Học viện có giờ giới nghiêm, tôi không thể ngồi đợi Marju chẳng biết bao giờ mới về.
Hơn nữa đây chưa phải chuyện liên quan đến tiền bạc ngay.
Tôi chỉ muốn tham khảo ý kiến, chắc cũng không phải việc quan trọng đến mức bắt họ phải dành thời gian riêng.
Sau khi tôi đồng ý, Daron dẫn tôi vào phòng tiếp khách quen thuộc.
"Xin lỗi vì đang bận rộn mà lại đến làm phiền nhé. Tôi sẽ nói ngắn gọn thôi."
Chắc là do ảnh hưởng của Vương Quốc Võ Đấu Hội. Trong tiệm khách khứa ra vào khá đông, nhân viên chạy đôn chạy đáo.
Không khí ngoài phố cũng rất náo nhiệt, đã thấy bóng dáng nhiều người có vẻ là du khách nước ngoài đến sớm.
...Có ổn không đấy? Sự náo nhiệt này kéo dài đến tận ngày thi đấu vào mùa đông thì có ổn không? Đừng có đến đúng ngày thi đấu lại hết hơi đấy nhé? Chắc là ổn thôi nhỉ?
"Ha ha ha. Vì khách hàng thân thiết thì Thương hội Sedoni sẵn sàng dành bao nhiêu thời gian cũng được ạ."
Daron nhận lấy tách trà từ nhân viên, ngồi xuống đối diện tôi.
Khách hàng thân thiết sao.
Vụ một tỷ Clam đã xong, nên chính xác thì giờ tôi còn chẳng phải là khách hàng nữa. Mong là sau này đôi bên sẽ lại được như thế.
"Vậy, câu chuyện là gì ạ? Tiểu thư nói có chuyện muốn tham khảo ý kiến."
Ừm.
"Vì giờ giới nghiêm của học viện sắp đến nên tôi nói ngắn gọn nhé. Tôi muốn làm cho Wing Road trở nên thịnh hành ở đất nước này, ông thấy——"
"——Thưa tiểu thư Nia."
Ngắt lời ngay khi tôi định hỏi "ông thấy sao?", Daron mỉm cười ôn hòa, rồi nói với giọng điềm đạm.
"Thứ lỗi cho kẻ hèn này mạo muội, nhưng câu chuyện đó có lẽ quá sức với một kẻ tài hèn sức mọn như tôi. Xin tiểu thư hãy bàn trực tiếp chuyện đó với gia chủ. Tôi sẽ sắp xếp một buổi gặp vào lúc tiểu thư thuận tiện, mong tiểu thư..."
...Hửm?
"Ý là bảo tôi đi về rồi quay lại sau hả?"
"Vâng. Vấn đề lần này cũng quá lớn. Nếu không phải là gia chủ thì e là không thể đưa ra quyết định được."
...Vấn đề lần này cũng lớn, hả.
"Đó là ý kiến của ông sao?"
Daron không nói gì. Ra là vậy, đó chính là câu trả lời.
"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ quay lại sau."
"Xin cảm ơn tiểu thư. Thành thật xin lỗi vì đã để tiểu thư mất công đi lại."
——Vấn đề lần này cũng lớn.
Nếu ý ông ta là cả vụ một tỷ Clam lẫn chuyện Wing Road này.
Thì ít nhất, theo ý kiến của Daron: "Việc phổ biến Wing Road là khả thi, và sẽ trở thành một thương vụ lớn nên hãy nói chuyện trực tiếp với hội trưởng".
Hừm —— Tự nhiên thấy hừng hực khí thế hẳn lên.
Dự án này, dù thế nào đi nữa cũng muốn giành độc quyền cho lãnh địa Liston.
◆
"Nia điện hạ! Hôm trước thật xin lỗi vì đã làm phiền!"
"Không, tôi có làm gì đâu."
Ngay thời điểm ngày mai là bắt đầu nghỉ xuân, cuối cùng tôi cũng có chút thời gian rảnh.
Kỳ thi thăng cấp ác mộng đã kết thúc, tâm trạng tôi giờ vô cùng sảng khoái. Dù rằng ngay ngày mai khi về quê, tôi sẽ lại phải đối mặt với lịch trình quay phim kín mít.
――Tại võ đường Thiên Phá Lưu, Gandolf đang ngồi đợi.
Tôi đã nhờ Leliared nhắn trước rằng: "Ngày này giờ này tôi sẽ đến".
Hôm nay võ đường nghỉ, lũ trẻ không có ở đây.
Mà đúng hơn, nơi này chắc sẽ vắng vẻ một thời gian. Vì kỳ nghỉ xuân đã bắt đầu rồi.
"Không có chuyện đó đâu! Tôi nghe nói Tiểu thư Nia đã dàn xếp với Thương hội Sedoni mà!"
"À, ừ, thì cũng đại loại thế."
Nhờ ơn Thương hội Sedoni, Gandolf hình như đã được thả ngay lập tức.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cơ bản là còn tùy thuộc vào việc anh ta đã gây ra họa gì. Nếu anh ta không chỉ ẩu đả mà còn giết người, thì mọi chuyện đã chẳng êm đẹp thế này.
"Việc xử lý hậu quả xong hết rồi chứ?"
Vừa hỏi, tôi vừa ngồi chính tọa đối diện với anh ta.
――Chuyện xảy ra cũng khoảng ba tháng trước rồi.
Vụ án với tin đồn "Chủ võ đường Thiên Phá Lưu bị bắt giữ" lan truyền khắp học viện, rồi chìm xuồng trong nháy mắt.
Kể từ đó, tôi và Gandolf chưa gặp lại nhau.
Học kỳ ba quá bận rộn. Hiện tại cả Artwall đang nháo nhào lên vì đủ thứ chuyện liên quan đến Võ Đấu Hội, thực sự có quá nhiều việc phải làm.
Mà, ảnh hưởng của giải đấu chắc sẽ còn lớn hơn nữa trong thời gian tới. Vì mùa đông năm nay mới chính thức khai mạc.
Thêm vào đó, án phạt của Gandolf vẫn bị treo. Dù được thả bổng vì lý do phòng vệ chính đáng, nhưng sự thật là anh ta đã gây ra một vụ ẩu đả ầm ĩ.
Gần đây nghe nói án phạt cuối cùng cũng đã chốt, nên tôi tiện đường ghé qua xem tình hình.
"Vâng, xong xuôi cả rồi. Phía học viện cũng đồng ý cho tôi tiếp tục duy trì võ đường."
Gandolf hình như đang được đối xử như một nhân viên của học viện.
Vì nơi này vốn là khu vực "người không phận sự miễn vào".
Quả nhiên, việc nhân viên của một học viện đầy trẻ nhỏ bị bắt giữ là chuyện lớn. Người ngoài nhìn vào thì thấy không có gì to tát, nhưng thực tế nó bị xem là vấn đề nghiêm trọng và chuyện sa thải cũng đã được đưa ra bàn thảo.
Anh ta bị giám sát một thời gian, nhưng cuối cùng án phạt cũng đã được xác định. Phía quốc gia ghi nhận là "tạm giữ chứ không phải bắt giữ", và học viện cũng chấp nhận điều này.
Và giờ thì anh ta đang ở đây.
"Tôi có nghe sơ qua rồi, nhưng thực tế thì anh đã làm gì vậy?"
Đúng thế, hôm nay tôi đến đây là để nghe ngọn ngành câu chuyện.
"Vâng, chuyện là sau bữa ăn chia tay với Tiểu thư Nia hôm đó――"
Gandolf khoanh tay với vẻ mặt đăm chiêu.
"Hơn mười người đến từ Tổng đàn... Võ sư, Chuẩn võ sư, Tổng võ sư, rồi cả mấy môn đồ có đai, đối với tôi thì đều là những bậc bề trên.
Vốn dĩ có hẹn gặp từ trước, nên tôi đã đến nhà trọ nơi họ tá túc. Và rồi――"
"Anh xử họ à?"
"Tôi xử họ."
Được! Làm tốt lắm!
Gặp kẻ ngứa mắt thì cứ đấm cho bõ ghét! Tôi cũng dự định một lúc nào đó sẽ tát lệch mặt tên Benderio đây! Tôi thề không tha cho gã đó đâu! Nếu gã là võ giả thì tôi chắc chắn đã đập cho ra bã rồi! Đập khoảng bốn lần luôn! Cứ mỗi lần chuyển mùa là tôi muốn đập cho một trận! Cụ thể là trước và sau kỳ nghỉ dài ấy! Làm việc thì vẫn làm nhưng đánh thì vẫn đánh!
"Vụ đó cũng khiến tôi phải suy nghĩ đôi chút."
"Nè, bị bắt thì phiền phức lắm đấy. Lần sau để không bị bắt, đánh gục kẻ đáng ghét xong thì hãy nhanh chóng tẩu thoát khỏi hiện trường. Gì chứ, nếu ra tay ở mức không chết người thì không thành chuyện lớn đâu."
"Không, không phải chuyện đó."
Ủa? Không phải à?
"Những vị võ sư của Tổng đàn mà tôi từng coi là cao vời vợi... thú thật là họ không mạnh. Không có lực, kỹ thuật thì kém cỏi, tôi chẳng thấy họ giống những người đã khổ luyện nghiêm túc chút nào. Hơn mười người cùng lao vào một lúc, vậy mà tại sao tôi lại thắng mà không chịu một vết xước...
Tại sao như thế mà lại là võ sư chứ? Nếu thế thì tôi của ngày trước khi học được 『Khí』 còn..."
...Hừm.
"Vỡ mộng rồi sao?"
Tôi không biết con người trước đây của anh ta, nhưng nếu là anh ta sau khi học được 『Khí』, thì tôi hiểu.
Giữa người dùng được 『Khí』 và người không dùng được, chênh lệch thực lực là một trời một vực.
Hẳn là Gandolf đã đối mặt với điều đó.
Đối thủ mà mình từng nghĩ là cực mạnh, hóa ra lại yếu nhớt.
Là tôi thì tôi cũng vỡ mộng, và thất vọng nữa. Có khi còn bực mình ấy chứ.
"Tôi không biết nữa. Chỉ có một điều tôi có thể khẳng định――Thiên Phá của họ, không phải là thứ Thiên Phá mà tôi hướng tới.
Không, nói đúng hơn thì có lẽ chẳng còn lý do gì để cố chấp với Thiên Phá nữa.
Vì tôi chỉ muốn trở nên mạnh mẽ hơn thôi. Dù là xưa hay nay."
Ra là vậy.
"Vậy anh định bỏ Thiên Phá Lưu à?"
"...Cũng chẳng có lý do gì để bỏ cả. Dù tôi có suy nghĩ về các võ sư, nhưng cũng không hẳn là tôi ghét môn phái này. Nhìn lũ trẻ tiến bộ cũng vui, và tôi cũng không nghĩ có môn phái nào mạnh hơn Thiên Phá."
Vậy sao. Rốt cuộc thì anh ta vẫn yêu thích Thiên Phá Lưu nhỉ.
"Người duy nhất tôi thấy mạnh hơn Thiên Phá là Người. Nhưng Người hình như chẳng theo môn phái nào."
"Ừ, không có đâu."
Tôi không có môn phái.
Nếu bắt buộc phải nói, thì đó là môn phái của riêng tôi, thứ còn sót lại sau khi học đủ loại võ thuật rồi liên tục sàng lọc, chỉ giữ lại những chiêu thức dùng được. Kết quả của việc chắt lọc tinh hoa đấy. Tất nhiên cũng có nhiều thứ do tôi tự biên tự diễn ra.
Mà, trong ký ức thì không còn lưu lại. Chỉ là tôi có cảm giác như vậy thôi.
"Thà bị Thiên Phá Lưu khai trừ thì tôi còn dứt khoát được. Nhưng về vụ việc đó, phía Tổng đàn vẫn chưa đưa ra phán quyết.
Có lẽ đối với hành động của một kẻ chỉ là đại diện của đại diện võ sư như tôi, đó là một vụ việc quá lớn."
Có thể lắm.
Đại diện của đại diện võ sư lại đánh bại cả Tổng võ sư lẫn những người khác.
Kẻ dưới cơ hoàn toàn lại hạ gục hàng loạt kẻ trên cơ.
Đối với Tổng đàn Thiên Phá Lưu, nơi coi võ thuật là món hàng để kinh doanh, đây hẳn là loại vấn đề rất khó xử lý.
"Anh không định tự mình xin nghỉ nhỉ?"
"Không. Tôi đã học Thiên Phá Lưu và trở nên mạnh mẽ. Tôi tin rằng mình vẫn có thể mạnh hơn nữa với Thiên Phá Lưu. Đặc biệt là từ khi học được 『Khí』, suy nghĩ đó càng mãnh liệt hơn.
Với lại, gần đây tôi cũng có chút băn khoăn... tôi muốn xác nhận chân tướng của cảm giác sai lệch này."
――Được rồi, hiểu rồi.
"Có vẻ không vấn đề gì, tôi về đây."
Nói rồi, tôi đứng dậy.
"A, Người đã về rồi sao?"
"Ừ, tôi có việc phải làm. Hôm nay không tu luyện nhé."
"A, vâng... cảm ơn Người rất nhiều."
Gandolf bối rối nhìn theo khi tôi đột ngột đứng dậy và nhanh chóng rời khỏi võ đường.
Ngày mai là phải lên tàu bay về lãnh địa Liston rồi.
――Hừm, có vẻ sẽ bận rộn một chút đây.
◆
"...Em không hứng thú lắm đâu nhé."
"Nhưng cứ để thế này thì ngủ không ngon đúng không?"
"Hoàn toàn không? Chuyện của Gandolf thì liên quan gì đến em chứ?"
"Rồi rồi."
"Thật đấy nhé? Là thật đấy nhé?"
Rồi rồi.
Vừa lầm bầm phàn nàn, Rinokis vừa chải tóc cho tôi.
"Haizz... xong rồi ạ."
Đừng có thở dài chứ. Dù miễn cưỡng, nhưng đã quyết định làm thì đừng có làm với vẻ chán ghét thế.
Nếu bị nói là vấn đề về động lực thì cũng đành chịu thôi.
"Nào, đi thôi."
Tôi chỉ có thể hành động trong tối nay.
Sáng mai là phải di chuyển rồi, nên phải giải quyết dứt điểm tại đây.
――Cá nhân tôi cũng có vài suy nghĩ riêng. Nhất định phải đi một chuyến.
"A, thưa Tiểu thư."
"Gì nữa. Đừng có cản ta đấy."
"Dạ không――hèm."
Rinokis hắng giọng một cái, rồi mỉm cười.
"Hợp với Người lắm ạ. Em thấy rất dễ thương và đáng yêu."
...Có cần phải gọi giật lại để nói câu đó không?
Mà thôi kệ, đi nào.
Cứ thế, chúng tôi rời khỏi căn hộ chung cư vốn là cứ điểm của mạo hiểm giả Lino.
Với thân phận Rinokis giả trang thành cô gái phố thị bình thường, và người đi kèm là Lily.
Không, với bộ dạng này, đóng giả con gái của Gandolf chắc hợp hơn.
Nhuộm tóc đen, mặc võ phục. Đây là bộ dạng hồi tôi đến đấu trường ngầm.
A, khoan, nghe nói đây không phải là võ phục tập luyện. Là lễ phục của Thiên Phá Lưu. Chắc là dùng để mặc trong những dịp đặc biệt như diễn võ, nên nó hơi lòe loẹt một chút.
Tôi đã xin nó từ Leliared.
Định mượn với lý do "có thể dùng để quay phim", thì cô ấy bảo "vậy cho cậu luôn" rồi đưa cả bộ. Nghe nói sang năm học mới sẽ may đồ mới nên không dùng nữa.
Mà đằng nào thì, tối nay dùng được là tốt rồi.
Tôi đã bảo Rinokis ăn mặc sao cho không nổi bật. Vì mạo hiểm giả Lino đã xuất hiện trên Magic Vision, nên bộ dạng và cách trang điểm đó là tuyệt đối cấm kỵ. Lỡ bị lộ thì phiền phức to.
Kể từ khi công bố tham gia giải đấu, mạo hiểm giả Lino đã biến mất khỏi sân khấu chính.
Nhưng vốn dĩ, sau khi xong vụ một tỷ Clam, căn hộ này cũng hết giá trị sử dụng rồi.
Việc vẫn còn dùng nó là để phòng khi có biến.
Nó vừa làm kho chứa đồ, vừa để phòng hờ khả năng phải hoạt động với tư cách mạo hiểm giả nên tôi vẫn xin giữ lại. ...Thương hội Sedoni cũng nài nỉ mà. "Không dùng cũng được, cứ để đó làm cứ điểm đi", họ bảo thế.
Thực tế là đã đến lúc dùng đến nó như thế này, nên giữ lại cũng tốt.
"――Nhắc mới nhớ, nghe nói Sharo cũng sống ở khu đó hả?"
"――Vâng. Nhưng cả hai đều bận rộn mà, gần đây em không gặp cô ấy đâu."
"――Thỉnh thoảng ta cũng muốn gặp cô ấy."
"――Cần gì chứ. Có em ở đây rồi mà."
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa bước ra đại lộ.
Đã quá giờ cơm tối rồi. Vậy mà giờ này vẫn đông người ghê. Chắc là do khách từ nước ngoài đến nhiều.
"Cô đã hỏi địa điểm chưa?"
"Rồi ạ. Lối này."
Từ đây trở đi Rinokis sẽ dẫn đường.
Rẽ vào con hẻm, đi vào những con đường lạ lẫm. Hừm, dù đã đi nhiều nơi ở Vương đô để quay phim này nọ, nhưng vẫn còn nhiều chỗ tôi chưa biết nhỉ. Rộng thật đấy.
Chà, đến nơi rồi sao.
Chúng tôi dừng lại trước một tòa nhà lớn nằm tách biệt khỏi đại lộ.
Nếu khu vực cửa ra vào mở rộng thì trông giống một nhà trọ nhỏ hoặc cửa tiệm.
"Đây là dạng nhà trọ cho thuê nguyên căn. Cảm giác giống một ngôi nhà lớn, không có người của quán trọ ở đây. Dành cho khách đoàn muốn sự riêng tư.
Theo thông tin từ nhóm Anzel, chắc chắn có khoảng hai mươi người đang trọ ở đây."
Hừm, chà, dò xét khí tức thì đúng là như vậy.
Ngay sau lối vào là một sảnh lớn. Có khoảng mười người đang thư giãn ở đó. Số còn lại thì rải rác trong tòa nhà.
Vừa vào đã gặp sảnh lớn thì thuận tiện quá.
"Vậy đi thôi nhỉ."
"Nếu có biến em sẽ yểm trợ nhé. ...Dù em nghĩ Tiểu thư chẳng cần đâu."
Ừ, chắc là không cần.
Tôi đứng trước nhà trọ, tung cước đá bay cánh cửa.
Vang lên một âm thanh chói tai, cánh cửa mất đi chức năng vốn có, bay thẳng vào bên trong.
"――Chào buổi tối."
Giữa lúc mọi người đang đổ dồn sự chú ý xem có chuyện gì, tôi ung dung bước vào.
Hô hô. Ồ.
Ra là vậy.
Đây là đám người đến từ Tổng đàn Thiên Phá Lưu sao.
Đám người này, kẻ thì đang ăn tối, kẻ thì đang uống rượu, sinh hoạt rất bình thường. Mà, vì đa số đều có tạng người đô con nên trông cũng giống một nhóm mạo hiểm giả.
Coi như tôi đã xâm nhập vào giờ sinh hoạt chung của họ đi. Xin lỗi nhé, đến đúng lúc các người đang xả hơi.
Tuy nhiên, ra là thế.
Tôi hiểu lý do Gandolf thất vọng rồi. Quả thực là tốt mã giẻ cùi, quả thực là không xứng với danh hiệu.
Võ sư của Thiên Phá Lưu danh tiếng lẫy lừng thế giới, mà chỉ trình độ này thôi sao.
Võ thuật của thời đại này thực sự là... nhân loại sống sót và phồn vinh được đến giờ đúng là hay thật. Chắc hẳn phải có nhiều nhà cai trị xuất sắc lắm đây.
"...C-Cái gì? Ai đấy?"
Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng, một ả phụ nữ ngồi gần đó lên tiếng hỏi. Một ả trẻ tuổi. Cầm cái cốc bia thế kia thì chắc là đang thư giãn rồi.
Ả này cũng là võ sư sao?
Hừm... tố chất không tệ, nhưng rèn luyện chưa tới. Phải ép mình vào khuôn khổ hơn nữa chứ.
"Thất lễ."
Tôi chắp tay, cúi chào.
"Tôi đoán các vị là các võ sư đến từ Tổng đàn Thiên Phá Lưu. Tôi cũng là đồng môn, môn sinh của Thiên Phá Lưu, tên là Lily."
Thân phận... cũng chẳng to tát gì, nhưng xưng tên và thân phận ra thì ít nhất họ cũng biết tôi là ai.
Mà, thực tế thì tôi đâu phải người của Thiên Phá Lưu.
"Môn sinh cái gì chứ..."
"Này, cái cửa..."
Thứ từng là cái cửa giờ đang nằm lăn lóc trên sàn sau cú đá.
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế chắp tay, còn Rinokis đứng phía sau như chặn lối ra vào.
Và rồi――
"Môn sinh thì có việc gì?"
Cuối cùng, một gã đàn ông cũng chịu lắng nghe.
Tuổi tầm giữa ba mươi. Dáng người trung bình, có vẻ cũng có rèn luyện. Ánh mắt sắc bén. Trong đám này thì gã có vẻ khá khẩm nhất.
Nhưng vẫn rèn luyện chưa đủ. Đi tu hành khổ hạnh hay gì đó đi chứ.
"Xin được chỉ giáo một chiêu."
"Hả?"
Cả sảnh lớn lại chìm vào im lặng.
...Này này tỉnh táo lại đi. Tỉnh lại giùm cái. Tất cả đều là võ giả mà.
"Tôi đang gây sự đấy――"
Tôi dậm mạnh xuống sàn, chấn bay cốc bia trên tay ả phụ nữ gần đó lên không trung.
Và rồi tung người thực hiện cú đá vòng cầu thượng đẳng vào cái cốc đó.
"Phải nói thế thì các người mới hiểu sao?"
Cái cốc bia bay sạt qua mặt gã đàn ông vừa lên tiếng, rồi găm thẳng vào bức tường.
"Sư phụ Gandolf của tôi bảo đã được các vị 'chăm sóc', nên tôi cũng đến để chào hỏi lại đây."
Cái này cũng là nói dối nốt.
Thực hư chuyện đó ra sao, giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
"Chắc cũng chỉ là cái trò đó thôi chứ gì? Để trả đũa vụ bị đánh lần trước nên lần này mới kéo cả bầy cả lũ đến đây hả? Sư phụ đang làm việc tại học viện nên bình thường không thể rời đi. Thế nên các người mới đợi đến kỳ nghỉ dài hạn này.
Định bụng là ngày mai, ngày kia, hay một ngày gần nhất sẽ gọi ông ấy ra chứ gì?"
——Và rồi, Gandolf - người khó khăn lắm mới nhận được phán quyết vô tội từ học viện - sẽ gặp rắc rối to.
Là Đại diện Sư phạm của Thiên Phá Lưu, ông ấy không thể không đáp lại lệnh triệu tập từ Tổng đàn.
Nếu lần này lại xảy ra ẩu đả, không biết hậu quả sẽ thế nào. Có khi Gandolf sẽ chọn cách không phản kháng.
Gandolf từng nói ông ấy không định vứt bỏ Thiên Phá Lưu.
Tuy nhiên, nếu xích mích nổ ra lần nữa, Thiên Phá chắc chắn sẽ tuyên bố trục xuất ông khỏi sư môn.
Sự thật có là gì đi nữa thì cũng tùy thuộc vào báo cáo của đám sư phạm này. Chúng thắng thế cả về danh nghĩa lẫn quân số, chỉ cần đóng vai nạn nhân là Gandolf sẽ bị tống cổ ngay lập tức.
Đó là lý do tôi có mặt ở đây.
Biết tỏng cái thói "miệng lưỡi trơn tuột" của chúng, tôi đoán chắc chúng sẽ giở trò trả đũa. Do đó, tôi đã nhờ Anzel và Fressa từ trước.
Rằng nếu có người từ Tổng đàn Thiên Phá Lưu đến thì hãy báo cho tôi.
Nếu Gandolf nghĩ rằng bỏ Thiên Phá Lưu cũng chẳng sao, thì tôi chỉ cần báo cho ông ấy biết bọn người Tổng đàn lại đến là xong.
Nhưng có vẻ ông ấy vẫn muốn tiếp tục theo đuổi Thiên Phá Lưu.
Thế nên tôi mới tới.
Dù sao cũng mang danh sư phụ, tôi sẽ thay ông ấy chăm sóc đám đệ tử này.
——Tóm lại, chỉ cần một người không phải Gandolf tẩn cho bọn chúng một trận là được. Nói chính xác hơn, chỉ cần một kẻ ở vị thế thấp hơn Gandolf ra tay là xong.
Vì vậy, tôi đã đóng giả làm đệ tử của ông ấy.
Chưa nói đến chính chủ, nếu thua cả đệ tử của Gandolf, bọn chúng chắc sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà kiếm chuyện với ông ấy nữa.
Hơn mười tên sư phạm của Thiên Phá Lưu mà lại thua một đứa trẻ con, chắc chắn chúng không muốn chuốc lấy nỗi nhục nhã đó đâu. Chúng sẽ không báo cáo, cũng sẽ không kể về thất bại này cho bất cứ ai mà chỉ biết nuốt hận vào lòng.
——Hơn nữa, tôi chỉ đang thách đấu một trận đường đường chính chính.
Chỉ là võ sĩ bị thách đấu mà thôi.
Thắng thua đã định mà còn mè nheo thì nên bỏ võ đi là vừa. Tôi sẽ khiến chúng phải bỏ nghề.
"Đúng là con ranh mất dạy."
Một gã trai trẻ đứng dậy.
Tên này rèn luyện cũng chưa tới nơi tới chốn. Thể hình thì tốt đấy, nhưng chỉ được mỗi thế thôi.
"Mấy cái trò xiếc khỉ đó——thằng nào mà chẳng làm được!"
Hắn đá bay vại bia trên bàn, sấn tới áp sát tôi.
Hừm, chậm quá.
Tôi bắt lấy cái cốc, né cú đá tạt ngang sườn định móc vào thân mình, và...
"Trả lại này."
Cốp!
"Ááá!?"
Vừa né đòn, tôi vung chiếc cốc bắt được đập thẳng vào mặt hắn như một đòn phản công. Nếu đã lao vào thì phải cảnh giác chứ. Tưởng người ta không biết đánh trả chắc?
Ừm, lực vừa đẹp.
Nếu không dùng "Khí", có vẻ dù tôi đánh hết sức cũng không sao. Bọn chúng cũng được rèn luyện kha khá, miễn là không nhắm vào điểm yếu chí mạng thì chắc sẽ không chết đâu.
Với lại, cuối cùng bọn chúng cũng chịu nghiêm túc rồi.
"Con khốn, mày làm cái gì thế!"
"Không còn là trò đùa nữa đâu!"
Bọn chúng gào lên, ý chí chiến đấu dâng trào.
Đồng bọn bị hạ gục ngay trước mắt khiến cả những kẻ đang bàng quan cũng phải phản ứng.
"Tiếp theo là ai?"
Tôi yêu cầu đối thủ kế tiếp.
Ngay từ đầu tôi đã không đùa, và vốn dĩ tôi đến đây là để tẩn cho tất cả bọn chúng một trận. Chắc không cần nói nhiều nữa đâu nhỉ.
À, nói một câu thôi vậy.
"Nói trước nhé, nếu không thắng được tôi thì các người tuyệt đối không thắng nổi sư phụ Gandolf đâu."
Mà, là nói dối đấy.
***
Nếu phải đánh giá một điều, thì dù có nát đến đâu bọn chúng cũng là võ nhân.
"Để tao!"
Có vẻ chúng tuân thủ cái gọi là "xin chỉ giáo một chiêu" mà tôi đã nói, từng người một lao lên. Tôi thì chấp cả đám cũng chẳng sao, thậm chí thế còn vui hơn... nhưng thôi được.
Tôi không có ý định chà đạp lên lòng tự tôn của chúng.
"Đánh thử xem!"
Gã đầu trọc đứng trước mặt tôi gầm lên.
"Tao sẽ cho mày thấy Cương Thể Hợp của tao! Tao sẽ nghiền nát tay chân mày!"
Hắn tấn trụ hai chân, rụt hai tay về, thủ thế.
Cương Thể... à, cái chiêu làm cứng cơ thể đây mà. Phải rồi, cơ thể con người nhờ rèn luyện và kỹ thuật có thể trở nên cứng hơn cả sắt thép. Tên gọi thì không giống cái tôi biết, nhưng lý thuyết thì tôi nắm rõ.
"Được không đó? Một đòn của tôi đau lắm đấy nhé?"
"Lực đấm của mày sẽ phản lại chính mày thôi!"
Đúng đúng, kiểu như thế đấy. Giống như đấm vào sắt vậy.
"Vậy tôi không khách khí nhé."
Tôi lao vào hắn, túm lấy cổ áo, dậm chân trụ, điều chỉnh độ cao và khoảng cách.
"Khóc cũng được đấy."
BỐP!
Một âm thanh chát chúa vang lên, nghe rõ mồn một cả ra bên ngoài.
Tôi tát thẳng cánh vào cái bản mặt đang gồng cứng của hắn. Á, đau đau. Quả nhiên không có sự hỗ trợ của "Khí" thì gánh nặng lên cơ thể lớn thật. Đau tay quá.
"——Á, á á, a a, a... a...!"
Khi tôi nhảy lùi lại, gã đầu trọc mới ôm mặt rên rỉ chậm hơn một nhịp. Ừ ừ, đau lắm đúng không. Ăn tát thật sự rất đau đấy. Khóc đi cũng được.
"Cơ bắp thì có thể cứng lại, nhưng da mặt thì không đâu. Đòn roi quất vào là đau thấu trời đấy."
Phương pháp phòng ngự kiểu này rất mạnh khi đối đầu với những đòn đánh trực diện. Nhưng lại cực kỳ yếu trước những đòn gây sát thương bề mặt như roi quất.
Ngoài ra, cả những đòn chém lướt qua nữa.
Không phải cứ dùng bừa bãi, mà phải tiêu hóa nó như một lựa chọn trong chiến đấu. Nếu biết đối phương định làm gì thì có đầy cách đối phó——
"Tiếp theo là ta!"
Ái chà, người tiếp theo đến rồi sao.
Là ả đàn bà lúc nãy đá bay cái cốc. Trước khi tôi kịp thủ thế, cú đá đã bay tới. Tôi né. Chân ả đuổi theo truy kích. Hô hô ra là vậy, chủ yếu dùng cước pháp sao. Cũng được đấy chứ.
Nhưng mà, không phải thế này.
Đây là diễn vũ, là chuyển động theo bài quyền. Mục đích không phải là tấn công mà là di chuyển đúng theo bài bản, chỉ là thứ mã nhãn lòe loẹt. Đẹp thì có đẹp nhưng chỉ đến thế thôi.
"Á."
Tôi lấn người tới nương theo cú đá, đỡ lấy chân ả và quét vào chân trụ.
Tiếp đó tôi vặn cái chân đang bị giữ khiến ả ngã xuống sàn, rồi dậm chân xuống ngay sát bên mặt ả.
Tôi nói với người phụ nữ đang ngước nhìn lên đầy bàng hoàng:
"Đừng di chuyển theo quán tính. Đòn đá vốn thiếu ổn định nên rất dễ mất thăng bằng. Hoặc là kiềm chế, hoặc là dụ địch, hoặc là chắc chắn phải trúng. Ngoài những cái đó ra thì rất khó dùng. Với lại bài quyền chỉ là bài quyền, không có tác dụng trong thực chiến đâu."
Tôi buông chân ra và lùi lại.
——Chà chà, ánh mắt bọn chúng nhìn tôi đã thay đổi rồi.
"Tiếp theo?"
Quả nhiên, tôi nghĩ cơ thể của Nia hơi yếu.
Bệnh tật ốm yếu... gọi thế chắc cũng đúng. Bình thường tôi luôn dùng "Khí" để bổ trợ coi như rèn luyện, nên thấy vừa vặn.
Giờ thử chiến đấu không dùng "Khí" thế này mới thấy thấm thía.
Sức mạnh cơ bắp của trẻ con không thể dùng lực đè người được.
Cảm giác như chỉ đang chiến đấu bằng kỹ năng thuần túy vậy... hừm. Tôi cứ tưởng sẽ di chuyển tốt hơn chút nữa, nhưng không hẳn. Thế này thì ngoài phản đòn ra chẳng thể tấn công ra hồn được. Sải tay khác biệt nên buộc phải áp sát, nhưng tốc độ áp sát cũng chậm. Vì không có cơ bắp nên những cú đánh nửa vời sẽ chẳng gây được sát thương. Vốn dĩ chênh lệch thể hình đã quá lớn rồi.
Nếu có "Khí" thì dùng sức đè bẹp kiểu gì cũng xong.
Mà, thế này cũng có cái vui của nó.
Với tôi thì đối thủ chỉ là mấy cái bị thịt to xác thôi.
"Hự!?"
Gạt phăng cú chưởng của gã đàn ông có đôi tay nhanh thoăn thoắt, tôi lướt người né tránh rồi chui vào lòng hắn.
"Á, hự..."
Trước khi hắn kịp chạy, tôi đá vào ống quyển, rồi khi đầu hắn vừa hạ thấp xuống, tôi nhảy lên táng đầu gối vào.
Tôi đứng nhìn xuống gã đàn ông đang đổ gục ngay trước mắt.
"...Hự."
Rõ ràng có cơ hội truy kích nhưng tôi không động thủ——nhận ra thái độ đó của tôi đồng nghĩa với sự thất bại, hắn ôm cái mũi đang phun máu cam lùi lại.
Được rồi, thế là bảy người.
"Tiếp theo?"
...Ủa, không ai ra nữa à?
Vẫn còn những kẻ chưa đánh mà... sao lại co cụm sát tường run rẩy thế kia. Cái gì vậy trời. Cơ thể mới vừa nóng lên được một chút.
"——Mạnh đấy."
Đang cảm thấy hơi mất hứng thì từ bên trong, một người phụ nữ cao lớn bước ra.
Cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi sao.
Ban đầu ả không có ở đại sảnh, nhưng tôi biết ả đã quan sát từ giữa chừng. Trong cái đám này, tôi đánh giá ả là kẻ mạnh nhất.
Thực tế khi đối mặt, ấn tượng đó vẫn không thay đổi.
Ánh mắt sắc bén và những đường nét trên khuôn mặt tạo cảm giác ả là một người nghiêm túc, cứng nhắc còn hơn cả Gandolf.
"Cô bé là đệ tử của Gandolf sao? Ta là đồng môn cùng khóa với hắn."
Hả?
"Đối thủ cạnh tranh?"
"Ta cho là vậy. Ta luôn đi trước một bước, và chưa từng thua trong các trận đấu. Vì ghét cảm giác thua hắn nên ta đã nỗ lực hết mình.
Thế nên, ta coi hắn là đối thủ. Ta nghĩ Gandolf cũng nhận thức như vậy."
Ra là thế, một mối quan hệ tốt đấy chứ.
"Gandolf có khỏe không?"
"Hả? À, ừ, khỏe lắm."
"Vậy sao. Ta cứ tưởng hắn đã bỏ chạy rồi, nhưng xem ra không phải vậy."
"Bỏ chạy?"
"Khỏi Thiên Phá Lưu, khỏi ta, khỏi võ thuật.
Thế nên ta cứ nghĩ việc hắn dạy dỗ lũ trẻ là hắn đã bắt đầu làm những việc ngoài tự rèn luyện bản thân. Rằng hắn không còn ý định nhắm đến vị trí đứng đầu Thiên Phá Lưu, không còn ý định cạnh tranh với ta nữa.
Hồi trẻ, bọn ta từng hứa miệng với nhau xem ai sẽ trở thành Sư phạm trước."
...Mà, cũng hiểu được.
Tôi không nói việc dạy trẻ con là vô ích. Nhưng nếu là tôi, có thời gian đó tôi cũng muốn rèn luyện bản thân hơn.
Quả thật, dưới góc nhìn của một đối thủ cạnh tranh, có lẽ trông Gandolf như kẻ đào ngũ vậy.
"Nhưng nhìn cô bé là ta hiểu.
Có thể đào tạo ra một đệ tử thế này, chắc chắn Gandolf cũng phải rèn luyện dữ dội lắm. Sự tồn tại của cô bé là bằng chứng và căn cứ cho thấy hắn chưa bao giờ lơ là việc luyện tập."
A, xin lỗi nhé. Chuyện sư phụ với đệ tử là nói dối đấy. Nói chính xác thì vị thế ngược lại cơ.
...Cơ mà không thể nói toẹt ra thế được, nên tôi sẽ không đả động đến vụ này.
"Thế? Là đối thủ cạnh tranh, cô muốn trả đũa sư phụ Gandolf sao?"
"Trả đũa? ...À, lần trước đến đây, hình như có nghe nói xích mích gì đó."
Nói rồi, cô ta nhìn quanh đám người trong đại sảnh với ánh mắt khinh miệt.
"Lần trước đến đây, ta không có mặt. Ta không có ý định tham gia vào mấy trò trả đũa nhảm nhí. Ta cũng chưa có hứng thú với Đại Hội Võ Thuật lúc này.
Chỉ là, ta tò mò xem Gandolf giờ ra sao thôi.
Nghe chuyện của những kẻ trở về, có vẻ hắn chưa trở thành kẻ hèn nhát. Thế nên ta yên tâm đến gặp——và khi nhìn thấy cô bé, ta đã tin chắc rồi."
Cô ta lại dán mắt vào tôi, chắp tay lại.
"Đại Sư Phạm Thiên Phá Lưu, Leitao.
Đánh bại cô bé, cũng là đánh bại Gandolf.
——Mạnh đến mức đó, ta sẽ không coi cô là trẻ con đâu. Hãy trở thành dưỡng chất giúp ta thăng tiến trên con đường võ đạo."
Hừm, được thôi.
Hai chân mở rộng, tay phải hạ thấp.
Chân trái lùi về sau, tay trái giơ cao.
Hình như thế thủ của Gandolf là thế này nhỉ?
Thái nhiên, bất động như núi. Hoặc là hổ, là rồng đang há miệng thị uy. Một dạng thế thủ thiên về phòng ngự và chờ phản công.
Vì là thế thủ không thích hợp để chủ động tấn công nên không hợp gu tôi lắm.
Với thể hình và chiều cao của Gandolf thì trông sẽ ra dáng lắm, nhưng mà, thôi kệ đi.
Bây giờ, tôi đang là đệ tử Lily của Gandolf mà.
"Cứ việc tinh tấn đi——hãy lấy thất bại làm chất dinh dưỡng."
Ra là vậy, chà chà... người phụ nữ này, khá mạnh đấy.
Cảm nhận được thiên phú bẩm sinh.
Cơ thể được tôi luyện, cảm quan và trực giác chiến đấu chứng tỏ cô ta không ngủ quên trên tài năng thiên bẩm.
Được đấy chứ. Đây là một dật tài mà càng rèn giũa sẽ càng tiến xa.
"..."
Cả hai giữ nguyên thế thủ, bất động.
Không, là không thể nhúc nhích.
"...Không thể nào, sao lại..."
Leitao lẩm bẩm.
Có lẽ tiếng lòng đã vô thức thốt ra thành lời.
——Bởi vì không có sơ hở. Ở tôi.
Trong đầu Leitao, cô ta đã tấn công tôi vô số lần. Và tất cả đều bị đánh bật lại.
Nhìn tôi thủ thế, cô ta hoàn toàn không mường tượng ra được hình ảnh chiến thắng.
Hiểu được đến mức đó, chứng tỏ cô ta rất mạnh.
Quả nhiên trực giác chiến đấu rất tốt, kinh nghiệm thực chiến cũng phong phú. Tất nhiên là rèn luyện cũng rất chăm chỉ. Tất cả các yếu tố đều vượt trội hơn hẳn đám người ở đây một cái đầu.
Đối thủ của Gandolf sao.
Thực sự rất tốt.
Nếu gặp được người thầy giỏi, cô ta sẽ trở thành đối thủ cùng nhau tiến bộ với Gandolf.
...Nhưng nhìn đám người Tổng đàn Thiên Phá Lưu kia, chắc chẳng có ai dạy được "Khí" đâu nhỉ.
Một tài năng nhường này... thật đáng tiếc.
"Nếu cô không tới thì tôi tới nhé?"
Thấy cô ta có vẻ bối rối, tôi quyết định chủ động tấn công. Thế thủ coi như vô nghĩa rồi. Lâu lắm rồi tôi mới nghiêm túc thủ thế, vậy mà.
Tôi nhảy lên cái bàn gần đó, chậm rãi bước lại gần.
Do chênh lệch thể hình nên cả hai đều khó ra đòn trúng đích.
Đặc biệt là Leitao có vẻ khó tấn công do chênh lệch độ cao, nên đây là đối sách của tôi.
"——Hây a!"
Leitao động thủ.
Một cú đá vòng cầu quét ngang chân tôi đang đứng trên bàn. Rất sắc bén. Nếu trúng vào trẻ con thì chắc chắn uy lực đó sẽ làm gãy xương. Tốt lắm, tốt lắm. Nếu nương tay thì tôi mất hứng lắm.
Nương theo cú đá đó, tôi nhảy lên để né đòn và tung cước——ồ.
"Dính rồi!"
Khá lắm, cú đá là đòn nhử sao.
Ngưng cú đá tưởng chừng sắp tung ra, Leitao chộp lấy chân trụ trong đòn đá bay của tôi. Chặn được cú đá ở tốc độ đó sao? Khả năng giữ thăng bằng cũng tuyệt đấy. Đúng là một nhân tài, càng nghĩ càng thấy tiếc.
"Uoooooo!"
Cô ta vung cái chân vừa tóm được, định quật mạnh tôi xuống sàn——ngay khoảnh khắc đó.
Leitao ném văng tôi đi.
"Phản xạ tốt đấy."
Bị ném đi với tư thế không tự nhiên, tôi phải dùng cả tay để tiếp đất một cách đẹp mắt. Trong tình trạng không dùng "Khí" như hiện tại, tôi phán đoán việc chỉ dùng chân tiếp đất là bất khả thi.
Nếu cô ta không ném tôi đi, thì tôi đã lấy đi đôi mắt đó rồi.
Gập người lại bằng cơ bụng, tôi nắm lấy cánh tay đang giữ chân mình của Leitao, co chân lại, áp sát mặt cô ta và tung ra một đòn chỉ thương... chọc mắt.
Tiếc thật. Chỉ sượt qua thái dương thôi sao.
Do chuyển động vung người của cô ta thay đổi nên đòn đánh bị lệch đi một chút.
Tất nhiên tôi không định chọc mù thật. Chỉ định làm cô ta mất khả năng chiến đấu một lúc thôi.
"Ở cái tuổi đó, tại sao lại có thể quen thuộc với chiến đấu đến mức này..."
Máu chảy xuống từ vết thương sượt qua trên thái dương.
Leitao dường như không nhận ra điều đó, chỉ trân trân nhìn tôi.
"Sư phụ truyền lại đó."
Nghe tôi nói vậy, Leitao nở một nụ cười đầy vẻ nể sợ.
"Gandolf! Ông ta đã mạnh đến mức này rồi sao...!"
A, xin lỗi nhé. Quan hệ sư đồ là nói dối đấy.
...Cơ mà không nói ra được. Người này tin sái cổ rồi. Chẳng phải cô cũng đơn giản đến mức có thể đánh một trận ra trò với tôi sao?
Tôi vẫn tin rằng võ đấu gia đơn giản thế này là tốt, nhưng... nhìn nhận một cách bình tĩnh thì chuyện này chẳng phải khá rắc rối sao?
Mà thôi, kệ đi. Võ đấu gia cứ đơn giản là được. Ghét bài tập về nhà cũng được luôn.
"Sao nào? Còn muốn tiếp tục không?"
Với thực lực của Leitao, qua đòn vừa rồi hẳn cô ta đã hiểu rõ.
Rằng cô ta không thể thắng tôi.
Tuy nhiên——
"Đương nhiên là tiếp tục rồi!"
Biết ngay mà.
Cái loại người này, đối thủ càng mạnh thì máu chiến càng hăng.
Khoảng ba mươi hiệp.
Đó là số lần tôi và Leitao giao đấu, cũng là số lần tôi đấm đá trúng cô ta.
Biết là không thắng được nhưng vẫn lao vào. Nể tình Leitao như vậy nên tôi đã "chỉ dạy" cho cô ta một chút.
"Hự, aaaa."
Cô ta nhảy lên bàn để né cú đá vòng cầu sắc bén.
Rồi lại nương theo đà của cú đá tiếp theo để tránh né.
Không, thực tế chỉ trông có vẻ như vậy thôi, chứ cái này cũng chỉ là nhảy lên để tránh đòn.
Tôi lách người né sát sạt, và lần này tung một cú đá bay thẳng vào mặt cô ta.
Được rồi, kết thúc thôi. Đòn vừa rồi vào khá sâu, thể lực của cô ta chắc cũng đến giới hạn rồi.
"Ư..."
Tôi nói với Leitao đang gục ngã rên rỉ và đám người Tổng bộ đang đứng bàng quan:
"Tôi sẽ không nói với ai về chuyện đêm nay. Nếu các người không mở miệng, sẽ chẳng ai biết cả.
Làm ơn đi, đừng làm phiền sư phụ tôi nữa.
Nếu muốn đường đường chính chính thách đấu thì cứ việc, nhưng đừng có lôi ông ấy vào mấy chuyện rắc rối hay tranh chấp vớ vẩn.
——Các người hứa chứ?"
Ai nấy đều lảng tránh ánh mắt của tôi.
Phải thế chứ, phải thế chứ.
Các người đã bị đệ tử của Gandolf đánh bại, nên chắc sẽ không nhắm vào bản thân ông ấy nữa đâu nhỉ? Sư phụ còn mạnh hơn tôi nhiều mà.
Mà, là nói dối đấy!
Vừa bước ra khỏi quán trọ, Rinokis liền lên tiếng.
"Tiểu thư, ban nãy người không dùng 'Khí' đúng không ạ...?"
Tôi đã nhờ cô ấy canh gác bên ngoài.
Nhưng có lẽ do giờ giấc đã khuya nên đám người hiếu kỳ không kéo đến.
Có nhân chứng thì phiền phức lắm. May thật.
"Ừ. Hồi bốn, năm tuổi thì không nói, chứ bây giờ ta cũng dùng được chút ít rồi."
Cơ thể đã được rèn luyện, kỹ thuật võ thuật cũng nhớ lại được kha khá.
Đối đầu với võ nhân cỡ đó thì không cần dùng đến "Khí". Lần này tôi hành động với tư cách đệ tử của Gandolf mà. Dù thực tế không phải.
"'Khí' chỉ giúp nâng cao năng lực cơ bản thôi. Kỹ thuật không mài giũa thì cũng không phát huy được đâu."
Chính vì thế, Tâm - Kỹ - Thể phải hội tụ đủ mới là võ nhân.
Nếu bị lệch, sức mạnh chắc chắn sẽ không đồng đều.
"Ra là vậy sao..."
Là vậy đó.
"Ngươi thấy nể phục ta chưa?"
"Đáng yêu lắm ạ."
Con nhỏ này, đúng là chẳng nể nang gì mình cả. Có khi lúc đang giao đấu, Leitao còn tôn trọng tôi hơn ấy chứ. Ít nhất thì đến cuối cùng cô ta cũng lao vào với tâm thế học hỏi.
Mà thôi, giờ nói cũng muộn rồi.
Quan trọng hơn, tôi nghĩ vấn đề của Gandolf đã được giải quyết.
Phải cảm ơn nhóm Anzel đã cung cấp thông tin mới được.
...Mai là tôi về quê rồi, chắc dịp cảm ơn phải để sau vậy.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
