Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

277 1583

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

16 23

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

19 34

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

258 1706

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

140 508

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

62 386

1-50 - Chương 4: Cuộc sống nơi cống rãnh

Chương 4: Cuộc sống nơi cống rãnh

Một bản tin với chất lượng âm thanh rè rè phát ra từ những chiếc loa phường treo nhan nhản khắp thành phố.

'Hỡi những người lao động đầy tự hào của Necropolis, các bạn có một đêm yên bình chứ? Một buổi sáng tràn đầy năng lượng lại bắt đầu. Bây giờ là 5 giờ sáng. Thời điểm tuyệt vời để vác cuốc lên và đi làm.'

'Để cổ vũ tinh thần cho ngày mới hăng say, bài hát được chọn hôm nay là 'Ôi, Lao động!''

'Lao động là vinh quang~ Lao động là vinh quang~ Chúng ta, chúng ta là những chiến sĩ của lao động~'

Mắt tôi bật mở.

Tôi dám khẳng định chắc nịch, cái thứ âm thanh này còn ám ảnh hơn cả tiếng kèn báo thức trong quân đội.

"Mẹ kiếp... Tỉnh cả ngủ..."

Tôi bật dậy khỏi chiếc giường cứng đờ, việc đầu tiên là kiểm tra ngón tay và ngón chân.

Hệ thống cách nhiệt trong cái nhà an toàn này, nơi gợi nhớ đến ký túc xá công nhân Anh thời Cách mạng Công nghiệp, chỉ đủ để che mưa chắn gió.

Tôi phải xem đêm qua chúng có bị đông cứng hay có dấu hiệu tê cóng nào không.

Tôi xin sám hối với bản thân trong quá khứ, kẻ từng xem video về mấy căn hộ ở Hồng Kông và mỉa mai gọi chúng là 'nhà hòm'.

So với chỗ này, đó phải gọi là 'khách sạn hòm' mới đúng.

Khi tay chân dần ấm lại, các giác quan tê cứng sau một đêm bắt đầu hồi phục.

"Phù..."

Tôi đưa điếu thuốc quý giá nhất lên môi, châm lửa đốt chút thuốc lá vụn cuối cùng.

Làn khói cay xè xộc vào mắt, kéo theo một cảm giác thối nát không thể tả dâng lên trong lòng.

"Vậy ra không phải là mơ."

Cái nhà an toàn mà tôi bị tống vào thông qua món ma cụ nằm ngay giữa khu ổ chuột của Necropolis.

Vậy, Necropolis là cái chốn quái quỷ nào?

Đó là một Thành phố Ark được xây dựng để chống lại Bụi Đen và quái vật, nhưng nhân loại không thỏa mãn với chỉ một bức tường.

Họ chuẩn bị mọi phương án phòng thủ, không chỉ bên trong mà cả bên ngoài bức tường.

Kiểu như cấy ghép những cây đại thụ thần thánh ngàn năm không rụng lá,

Hay chất đầy vũ khí công thành lên một hòn đảo khổng lồ và thả trôi lơ lửng trên không,

Hay tạo ra một mê cung để lũ quái vật tự tàn sát lẫn nhau,

Hoặc đào một con hào khổng lồ bao quanh pháo đài, sâu và rộng như một hẻm núi.

Tiền thân của Necropolis chính là con hào ở ngoại vi phía bắc bức tường đó.

Kết quả của việc nước trong hào bốc hơi theo thời gian, quái vật bám trên tường bị tiêu diệt, và vùng ngoại vi được khai phá.

Nó đã tái thiết thành công thành một thành phố tuyệt vời, nơi những cặn bã của xã hội tụ về mưng mủ và thối rữa.

"Arbel, con khốn đó."

Ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm trong đời.

Nhưng ném người ta vào cái chốn này chỉ vì một nụ hôn thôi sao?

Dù sao thì, người ta bảo con người là loài sinh vật thích nghi tốt nhất.

Một tuần kể từ khi bị vứt vào cái nhà an toàn như chuồng gà này. Ít nhất tôi vẫn sống sót.

Tuy nhiên, có một vấn đề nghiêm trọng hơn.

Ột ột...

"Đói quá. Khát quá. Lạnh quá..."

Lương thực dự trữ trong nhà an toàn nghèo nàn đến thảm hại.

Bốn thanh lương khô nén chặt đến mức phải ngậm trong miệng ba phút mới mềm ra để ăn.

Ba chai nước có vị như thuốc khử trùng.

Tất cả đã cạn sạch từ lâu.

Ở đây không có ứng dụng giao đồ ăn, và tôi thì không có một xu dính túi.

Giờ tôi rơi vào cảnh phải lết xác ra ngoài kiếm tiền để sống.

"Ra ngoài lúc này có ổn không nhỉ."

Suốt một tuần qua, tôi chỉ ru rú trong nhà, thi thoảng mới dám hé mắt nhìn ra ngoài.

Vì một khả năng.

Nhỡ đâu vụ lưu đày này không phải âm mưu của Albert và Arbel, mà là một cuộc tấn công thực sự thì sao?

Nhỡ đâu tôi không phải bị vứt bỏ, mà là được "thoát hiểm khẩn cấp"?

Nói cách khác, nếu vụ 'tấn công' Albert nói là thật, và chuyện tôi phải giấu danh tính cũng là thật.

Thì tôi phải khắc cốt ghi tâm rằng kẻ truy đuổi có thể bám theo bất cứ lúc nào.

Nếu lang thang bên ngoài hớ hênh, danh tính bị lộ, rủi ro sẽ là không thể đo đếm.

Nhưng tôi cũng không thể cứ thế mà chết đói được, đúng không?

Phải ra ngoài làm cái gì đó thôi.

"Liệu có 'Mẹ nuôi Cedric' nào ngoài kia không, chứ không phải mấy mẹ hay cho mèo hoang ăn..."

Ngay khi tôi đang than thở cho cái cuộc đời sóng gió, bỗng dưng chuyển thể loại sang game sinh tồn.

Một câu trong bản tin sáng nhàm chán lọt vào tai tôi.

'Tiếp theo là thông báo về việc phân phát thực phẩm. Khẩu phần ăn miễn phí đang được cung cấp tại Tòa thị chính cho tất cả người lao động, mong các bạn chú ý. Chúng tôi xin nhắc lại thông báo...'

Mẹ kiếp! Có thật kìa! Các bà mẹ nuôi của Cedric!

Không phải lúc đứng đần mặt ra nữa.

"Cơm!"

Tôi vớ lấy thứ gần nhất, một cái áo choàng tơi tả chẳng khác gì giẻ rách, trùm lên đầu và lao ra đường.

======

::: Khu vực mới (MỚI!) :::

Những tòa nhà được dệt nên từ kính và thép.

Rác rưởi trút xuống như thác đổ từ trên trời cao.

Hơi nước dày đặc và màn sương khói xanh lục đục ngầu, đen tối.

Và những công dân tràn trề năng lượng đang đi làm hôm nay để sống cho ngày mai!

Đây là nấm mồ của những thứ rác rưởi bị Ark vứt bỏ, và là tiền tuyến tột cùng trong công cuộc mở rộng lãnh thổ của nhân loại.

Đây là Necropolis.

À, nhớ chú ý sức khỏe phổi của bạn nhé.

Luôn có khói độc lởn vởn khắp Necropolis đấy.

MẸO

- Thịt Tiên là đặc sản của Necropolis! Bạn nhất định phải thử!

- Hãy cảnh giác với lòng tốt không lý do. Khả năng cao là họ không chào đón bạn đâu.

- Lũ "Thợ Săn" giết người lang thang để giải trí. Quả là một sở thích đáng ngưỡng mộ. Ở Necropolis, xác chết là nguồn tiền tiêu vặt tuyệt vời.

- Bới móc bãi rác đi. Biết đâu bạn tìm được một bữa ra trò.

- Luôn kiểm tra giấy phép tòa thị chính khi đến phòng khám phẫu thuật cường hóa! Tác dụng phụ của mấy phòng khám chui kinh khủng lắm!

2.

Kéo mũ áo choàng xuống thấp để che mặt,

Tôi rời khu ổ chuột và hướng về phía tòa thị chính.

Tìm đường không khó.

Necropolis là thành phố được xây dựng để lấp đầy con hào. Cả thành phố trải dài, kẹp chặt giữa hai vách đá dựng đứng như nhân bánh mì kẹp.

Tôi chỉ cần đi dọc theo đại lộ trung tâm là đến tòa thị chính.

Trong khi một mê cung hỗn loạn của những tòa nhà bất chấp mọi quy tắc xây dựng mọc lên hai bên đại lộ,

Tôi còn thấy những công trình bám chặt vào vách đá như những con hà biển.

Có vẻ họ phải tận dụng không gian như vậy vì con hào quá hẹp, có chỗ chưa đầy 100m chiều rộng.

Cấu trúc hỗn loạn và chóng mặt là một vấn đề...

Nhưng thứ khiến tôi choáng váng hơn cả là mật độ dân số.

"Cái quái gì như tàu điện ngầm giờ cao điểm thế này..."

Có vẻ vì Thành phố Ark, với cái "tư duy kiểu trung tâm" nặng nề, đã tống khứ tất cả rác thải và cặn bã xã hội xuống đây.

Hiệu ứng "Đừng có xây ở sân sau nhà tôi" (NIMBY).

Vấn đề xã hội nghiêm trọng thật đấy.

Đúng là một thế giới dark fantasy pha trộn đủ thứ hổ lốn.

Không biết cái cốt truyện thế giới này đã trộn bao nhiêu thể loại vào nhau rồi.

Con phố đông đúc mờ mịt trong ánh sáng xanh lục đục ngầu và ánh đèn từ những tấm biển quảng cáo lòe loẹt.

Và len lỏi vào khung cảnh phi thực tế đó, mùi thức ăn thực tế đến tàn nhẫn xộc vào mũi tôi.

Tôi dừng bước.

Đó là một dãy các sập hàng và xe đẩy, giống như chợ đêm kiểu Trung Hoa.

Tiếng ồn ào, huyên náo của những giọng nói quyện vào nhau sau làn hơi nước bốc lên từ mặt đất.

"Thịt Tiên tươi roi rói đây!"

"Hừ, chết tiệt... Tao phải té khỏi đây nhanh thôi. Cái chỗ khốn nạn này."

"Làm ngày nào ăn ngày đó, làm ngày nào ăn ngày đó..."

"Chủ quán! Thêm rượu! Mày không thấy ly tao cạn rồi à thằng chó?"

"Sao hôm nay nhiều đồ thế?"

Dù sao cũng tiện đường đến tòa thị chính, tôi bước vào như kẻ mất hồn.

Đủ các hạng người đang ngấu nghiến đồ ăn.

"Cái gì thế kia."

Tôi cau mày.

Chẳng có thứ nào trông giống đồ ăn bình thường cả.

Trên sập hàng, một con chuột mới chỉ lột da, đầu vẫn còn nguyên.

Một tảng thịt với tấm biển 'Thịt Tiên' treo trên móc, máu vẫn đang nhỏ xuống.

Ở cái xó xỉnh này, việc vừa ăn vừa dùng tay trần nhặt đầu lọc thuốc lá hay mảnh sành ra khỏi bát súp có vẻ là chuyện thường ngày.

Một cảnh tượng buồn nôn thực sự.

Tuy nhiên.

Ột ộttt...

Cái dạ dày đã sống bằng nước lã suốt ba ngày của tôi run lên trước mùi thức ăn.

...Nếu nhìn kỹ thì cũng có vài món trông tạm ổn.

Như một loài giáp xác có hình thù kỳ lạ tên là 'Cua Vỏ Cứng Cống Ngầm'.

Hay món cá chiên giòn làm từ một loại cá quái dị trông như sinh vật biển sâu.

Giá cả dao động từ vài trăm đến 5.000 Bios.

Ngay cả món đầu cừu hấp trông đắt nhất cũng không quá 10.000 Bios.

Chỉ với tiền một ly cocktail hàu, tôi có thể ăn no nê cả tháng ở đây.

Nhưng với kẻ không một xu dính túi như tôi, đó chỉ là bánh vẽ trên trời.

"Ở đây có hàng dùng thử không nhỉ?"

"Gì cơ? Thằng ăn mày rách rưới này. Biến ngay, nghe chưa?"

Tất nhiên là làm gì có chuyện đó.

Tôi chán nản quay lưng, tiếp tục lê bước về phía tòa thị chính.

Một đám đông lớn đã xếp hàng trước tòa nhà.

"Xin lỗi. Đây là hàng nhận thực phẩm cứu trợ phải không?"

"Cút ngay nếu không muốn chết, thằng ranh con."

Hừm, có vẻ tôi đứng đúng hàng rồi.

Con người ta đói thì tự nhiên sẽ cọc cằn thôi.

Tình trạng của những người trong hàng thật không từ ngữ nào tả xiết.

Đến mức tôi tin chắc đám người tôi vừa thấy ở quán ăn lề đường kia chính là tầng lớp trung lưu của thành phố này.

Sau khi chôn chân giữa đám đông khoảng hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến lượt tôi.

Nhân viên tòa thị chính hờ hững ném cho tôi một phần khẩu phần gói trong giấy bột rẻ tiền.

"Đây. Người tiếp theo."

"Cảm ơn."

Nó nặng hơn tôi tưởng. Cảm giác như đang cầm một viên gạch vậy.

"Này."

Một giọng nói trầm đục giữ tôi lại khi tôi cúi đầu định rời đi.

Là gã nhân viên tòa thị chính vừa ném đồ ăn cho tôi.

"Anh gọi tôi hả?"

"Ừ, mày đấy. Thằng mặc áo choàng."

"Có chuyện gì vậy?"

"Mày mới đến thành phố này phải không? Nhìn cái là biết ngay."

Chết tiệt.

Mừng vì họ không kiểm tra giấy tờ tùy thân, nhưng lại bị bắt bài thế này sao?

"Chậc chậc, tình cảnh chó má thật đấy, nhưng ráng mà chịu. Đừng có cầm hớ hênh thế kẻo bị cướp, giấu cho kỹ vào. Cầm thêm cái này mà đắp nếu thấy lạnh."

Gã nhân viên thản nhiên ném thêm cho tôi thêm khẩu phần.

Và cả một tấm bạt chống nước trông rẻ tiền nữa.

Đây có phải thứ người ta gọi là tình người không?

Có lẽ Necropolis cũng không khắc nghiệt đến thế.

"Cảm ơn anh!!!"

Nghe theo lời khuyên, tôi gói chặt phần ăn vào tấm bạt và quay về nhà.

Tiện thể, tôi vớt một ít nước đọng trong bể hứng nước mưa.

Hơi kinh, nhưng không còn cách nào khác.

Tôi sẽ đợi cặn lắng xuống rồi mới uống.

Căn nhà dường như nhỏ bé hơn sau khi tôi đi một vòng rồi trở về.

Không có dấu hiệu nào cho thấy Albert đã ghé qua.

Nhưng chuyện đó giờ không quan trọng.

"Đồ ăn. Đồ ăn!!!"

Tôi đã chết đói ba ngày trời, chỉ uống toàn nước lã.

Nghĩ đến đồ ăn ngay trước mặt, tuyến nước bọt tôi đau nhức.

"Phần ăn này của ngài thị trưởng... Cả đời này tôi sẽ không bao giờ quyên..."

Khoảnh khắc tôi bóc lớp vỏ bọc dính dính kỳ lạ ra.

Đầu ngón tay tôi cứng đờ.

Phải rồi.

Tôi không mong đợi sẽ nhận được đồ ăn ngon lành miễn phí ở cái thành phố nồng nặc mùi dystopia này.

Nhưng mà...

"...Thế này thì quá đáng lắm rồi..."

Một khối thạch đen sì, bóng lưỡng.

Và lấp ló bên trong khối thạch đục ngầu đó là những mảnh vụn.

Những thứ như râu dài, chân đầy gai, và vỏ kitin bóng loáng.

Một khối protein mà bất cứ ai nhìn vào cũng biết thừa nguyên liệu gốc.

"Đệch! Mẹ! Nó! Chứ!!!!"

Đến cả lũ ăn bám ở toa đuôi còn được người ta xay nhuyễn gián ra để không nhận biết được cơ mà!!!!

(Ref phim Snowpiercer, nơi những người ở toa cuối phải ăn các thanh protein làm từ gián mà không hề hay biết.)

RẦM RẦM RẦM RẦM!

'Câm mồm! Mẹ kiếp!'

Gã hàng xóm phản đối bằng cách đạp vào tường, nhưng tôi không thể kìm nén sự phẫn nộ.

"ĐM!!! ĐM!!! ĐM!!!"

Arbel, con khốn kiếp, tao chắc chắn sẽ trả thù mày.

Cơn đói của tôi giờ đây tràn ngập khao khát báo thù.

Chừng nào còn sinh ra là con người, tôi thà chết còn hơn kéo dài sự sống bằng cách ăn cái thứ này.

Đó là cuộc sống của lợn, không phải của người.

.

.

.

"...Người ta bảo gián là họ hàng với tôm mà."

======

::: Thử thách (MỚI!) :::

Ăn đặc sản của Necropolis, Khối Dinh Dưỡng. +1 điểm

======

3.

Đêm khuya.

Tôi đang thiu thiu ngủ, trằn trọc trong cái lạnh thấu xương, tay ôm cái bụng giờ đã tròn vo một cách đáng yêu.

Cạch.

Tiếng ổ khóa xoay.

Từ cửa phòng tôi.

Không gian bé tí thế này, không đời nào tôi nghe nhầm được.

Cơn buồn ngủ bay biến, mọi dây thần kinh trong tôi căng lên như dây đàn.

Kẻ truy đuổi.

Cái bóng vô hình mà tôi luôn dè chừng đang kích động thần kinh tôi.

Nhưng đồng thời, một sự mong chờ cũng nhen nhóm.

Biết đâu...

Người sau cánh cửa kia khi mở ra có thể là Albert hoặc Arbel.

Họ đến đón tôi, với suy nghĩ 'Chắc nó đã hối lỗi đủ rồi', phải không?

Dù có giận đến mấy, họ cũng đâu nỡ vứt bỏ người nhà ở cái chốn này mãi, đúng không?

Két...!

Cánh cửa mở ra với âm thanh như thể bản lề sắp gãy vụn.

Căn phòng lờ mờ tối không một ánh đèn.

Một dáng hình quen thuộc.

Người bước qua khung cửa chính là Arbel mà tôi hằng oán hận.

Chị chết chắc rồi.

Nhưng quân tử trả thù mười năm chưa muộn.

"Chị ơi...! Em thực sự đã hối lỗi lắm rồi..."

Tôi khựng lại giữa chừng khi đang chuẩn bị quỳ xuống với đôi mắt đẫm lệ.

"...Chị ơi?"

Arbel, đứng thẫn thờ ngay cửa, rõ ràng không ở trong trạng thái bình thường.

Quần áo chị nhăn nhúm và rách nát, vết máu khô loang lổ khắp nơi.

Đôi mắt vàng kim vốn luôn sáng ngời trí tuệ sắc sảo, giờ đây con mắt bên trái đã hoàn toàn mất đi tiêu cự.

Chị trông thật mong manh.

Như cánh hoa anh đào tàn úa vào cuối mùa.

"Cedric..."

Arbel gọi tên tôi yếu ớt rồi đổ gục xuống như một tòa tháp sụp đổ.

Bắt dính!

Nếu tôi không kịp lao tới đỡ, đầu chị đã đập xuống sàn nhà rồi.

Mắt tôi nheo lại khi ôm Arbel trong vòng tay.

Hơi thở yếu ớt.

Mồ hôi lạnh chảy nhớp nháp trong tiết trời giá buốt này.

Cơ thể chị, nhỏ bé và mảnh mai hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, nóng hầm hập như đang bốc hỏa.

Ngay cả tôi, kẻ mà kiến thức y học chỉ dừng lại ở cách dùng garo và hô hấp nhân tạo học trong quân đội, cũng có thể nhận ra.

"Cái quái gì."

Arbel đang chết dần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!