Chương 3: Tôi trở thành nghịch tử của nhà Bá Tước (3)
Thứ Arbel rút ra là một tờ giấy sang trọng, viền mạ vàng lấp lánh.
Ngay trên cùng là dòng chữ: "Đơn Nhập Học Học Viện Crowley".
Và dưới cùng, cái tên "Cedric Montraven" đã nằm trên đó.
"Thay vì làm ô uế gia phong bằng việc lượn lờ ở mấy cái sòng bạc, thì cút xéo vào đó đi. Đừng để tao thấy mặt mày nữa."
Tôi cũng lờ mờ đoán được Học viện Crowley là cái chốn như thế nào.
Hồi mới xuyên không, tôi từng tự hỏi: "Liệu đây có phải là bộ truyện mình từng đọc không?" nên đã bỏ công tìm hiểu chút bối cảnh.
Kết luận là, thế giới này lạ hoắc, nhưng cái thiết lập về Học viện Crowley thì đúng là mô típ kinh điển.
Một lò đào tạo, nơi con ông cháu cha và đám thường dân thiên tài tụ họp để tài năng nở rộ.
Cơ sở giáo dục hàng đầu của Thành phố Ark Aden, cái nôi của tương lai nhân loại, bla bla...
"......"
Nhưng ánh mắt tôi không nhìn Arbel, cũng chẳng nhìn tờ đơn nhập học, mà dán chặt vào lựa chọn đang lơ lửng giữa không trung.
[ 1. Ngoan ngoãn đến Học viện ]
[ 2. Từ chối nhập học và hôn Arbel ]
Nhìn phản ứng của người khác, có vẻ cái này giống như "Bảng Trạng Thái" chỉ mình tôi thấy.
Nhưng mà, vỏn vẹn hai dòng.
Nó quá sơ sài, thiếu phong cách để được gọi là Bảng Trạng Thái.
Cái quái gì đây?
Sao nó lại hiện ra?
Hồi đó, tôi chọn [ 2. Nhảy vào cái ô vuông đằng kia ], và kết quả là xuyên vào xác tên Cedric này.
Có thể suy luận rằng: "Nếu mình chọn và hành động theo, một kết quả cụ thể sẽ xảy ra."
"Mày đang làm cái trò gì đấy?"
"Đang suy nghĩ."
"Suy nghĩ? Nếu mày là loại người biết suy nghĩ thì có phải sống cái kiếp thảm hại này không?"
Lập luận sắc bén đến mức tôi chẳng buồn phản bác.
Thay vào đó, tôi săm soi nội dung của hai lựa chọn.
Thế giới này có thể vô lý, nhưng vẫn phải tuân theo quy tắc của thể loại truyện chứ.
Thông thường, mấy lựa chọn nhị phân kiểu này sẽ tạo ra ngã rẽ cốt truyện.
Nó không giống câu đố Đúng/Sai, mà giống việc chọn rẽ trái hay phải ở ngã ba đường hơn.
Nhìn từ góc độ đó, lựa chọn 1: "Ngoan ngoãn đến Học viện" là một nước đi quá bình thường.
Cedric, thằng phá gia chi tử của gia tộc sa sút, nhập học.
Hết.
Đến đó rồi tính sau.
"Đây là kỳ vọng tối thiểu mà gia đình dành cho mày. Làm ơn làm phước, làm gì đó cho ra hồn đi. Hiểu không? Có hiểu tiếng người không?"
Arbel vừa nói vừa lấy ngón tay chọc vào trán tôi đây xúc phạm.
Trông cô nàng có vẻ vất vả khi phải kiễng chân, nên tôi khụy gối xuống một chút cho vừa tầm.
"Đừng có sống như rác rưởi nữa... Á!"
Tưởng thằng em trai lại giở trò trêu chọc, mặt Arbel nhăn nhúm lại, trừng mắt nhìn tôi như muốn giết người.
Dù sao thì, lựa chọn 1 chẳng hấp dẫn chút nào.
Ý tôi là...
Nó chán ngắt.
Không tệ, nhưng nhạt nhẽo như món rau luộc vậy.
Học viện là nơi quy tụ những tài năng xuất chúng nhất Aden.
Nếu một kẻ thường thường bậc trung như Cedric vào đó mà không có ai chống lưng, chắc chắn sẽ đội sổ.
Tôi có thể tiếp tục điểm danh đầy đủ ở sòng bạc, sống cuộc đời nhung lụa dễ dàng, lại vừa kiếm được mớ vốn lận lưng, tội gì phải chui đầu vào đó để làm học sinh cá biệt?
Ngược lại, lựa chọn 2: "Từ chối nhập học và hôn Arbel."
Chà.
Bắt đầu thú vị rồi đây.
Nghe có vẻ giống một trò quấy rối hạ cấp, nhưng chắc chắn đây không phải là hình phạt ép tôi làm trò lố bịch.
Tại sao ư?
Hãy xem xét lại "quy tắc thể loại" mà tôi vừa nhắc đến.
Lựa chọn là ngã rẽ.
Mấy kiểu lựa chọn này không bao giờ xuất hiện vô cớ.
Đúng không?
[1. Đến Học viện] [2. Không đến Học viện] mới là kiểu lựa chọn tiêu chuẩn, cân xứng.
Nhưng lựa chọn 2 lại cố tình đính kèm điều kiện "và hôn Arbel".
Liệu cái phần thêm vào này có được gắn vào một cách ngẫu nhiên không?
Không đời nào.
Đó là một manh mối, một gợi ý, được đưa ra vì nó là một "lựa chọn hợp lệ".
"Ha, ra là thế."
Arbel, hóa ra chị cũng là người theo chủ nghĩa lý tưởng.
Hèn gì cứ gặp tôi là chị lại xù lông lên như con chó chihuahua.
Chắc hẳn nội tâm chị đang giằng xé giữa tình cảm chân thật "Mình yêu em trai quá đi mất!" và phán xét đạo đức rằng không được phép làm thế.
Không xử lý nổi mâu thuẫn đó, giống như đoạn code bị lỗi, nên chị mới đâm ra cay nghiệt như vậy.
Ngay lúc này, tôi nhận ra ánh mắt nhìn tôi như nhìn sâu bọ của Arbel chỉ là sự ngụy trang tuyệt vọng để bảo vệ dòng máu gia tộc.
Đồ nhóc đáng yêu này.
Tôi chọn ngay không do dự.
Số 2.
Học viện ấy hả? Còn lâu bố mới đi.
"Albert, ông lui ra một chút. Tôi cần nói chuyện riêng với chị."
"...Có lý do gì khiến tôi không thể có mặt sao ạ?"
"Chuyện hệ trọng."
Sau khi đuổi khéo ông quản gia đang tỏ vẻ không hài lòng ra ngoài, Arbel nghiêng đầu khó hiểu.
"Tôi không đi học đâu. Ở nhà thích hơn."
"Mày... Mày điên rồi hả?"
Như thể sự kiên nhẫn đã chạm đáy, đuôi mắt Arbel sắc lẹm xếch lên dữ dội.
Cô nàng không phải dạng vừa, cô là một pháp sư thực thụ.
Chỉ cần một cái búng tay nhẹ, bộ xương yếu ớt của Cedric sẽ nát như tương.
Tuy nhiên.
"Vì ở Học viện không có chị, Arbel à."
"...Cái gì?"
Thay vì lùi lại, tôi bước tới một bước.
"Nếu đến đó, tôi sẽ không được ở bên cạnh chị nữa."
"M-Mày...?"
Mắt Arbel mở to kinh ngạc, lời nói tắc nghẹn trong họng.
Tôi không bỏ lỡ sự dao động đang lan tỏa trong đôi mắt ấy.
"Chị nhắm mắt lại một chút được không?"
"Mày không biết thân biết phận, giờ còn dám ra lệnh cho tao à? Mày á? Ra lệnh cho tao?"
"Không phải ra lệnh, là thỉnh cầu."
"Trả lời cho đàng hoàng vào. Đừng có đánh trống lảng bằng mấy trò nhảm nhí này."
Lời nói của Arbel mỗi lúc một nhanh hơn.
Diễn sâu thật đấy.
Bảo sao bấy lâu nay tôi không nhận ra.
"Vì tôi có thứ này muốn đưa cho chị."
"Thì cứ đưa đi... Hừ, được rồi. Muốn làm gì thì làm."
Arbel thở dài, như thể chẳng muốn tốn thêm lời nào nữa.
Hàng mi dài và dày như râu bướm của cô e lệ khép lại.
Tôi hôn Arbel.
"......Ưm!!!"
Cảm giác mềm mại, ẩm ướt khi hai đôi môi chạm nhau.
"Ưm...?!"
Mắt cô bật mở trừng trừng vì sốc.
"Ưm...! Ưm...?!"
Hóa ra sáng nay cô ấy uống rượu vang.
Vị nước bọt vương mùi nho tươi và đầu lưỡi cứng đờ vì bối rối quấn lấy nhau nóng hổi.
"Ưm...! Ưm...!"
Kích thích hơn tôi tưởng nhiều.
Cái cách Arbel vốn luôn hống hách giờ đây lại kẽo kẹt như cỗ máy hỏng trông cũng đáng yêu.
Tính cách thì hơi lỗi, nhưng nhan sắc của Arbel đúng là mị lực chết người.
Thấy chưa, Arbel đúng là nữ chính mà!
Thực ra em muốn tỏ tình từ lâu lắm rồi!
"Phù...!"
Sau nụ hôn dài.
Gương mặt Arbel đờ đẫn vì sốc.
"M-Mày... Mày... Mày... Mày...."
Khuôn mặt vốn trắng bệch giờ đỏ bừng, và đôi tai đỏ lựng lên như thể chạm vào là bỏng tay.
"Mày... Mày đang làm... cái trò gì thế này..."
"Đang tỏ tình."
"T-Tỏ tình...?"
"Đúng vậy, đúng vậy, tôi cũng có cùng cảm giác như chị, chị à."
Vốn định thú nhận đến thế thôi, nhưng nhìn phản ứng của Arbel, tôi không kìm được.
Biết sao được.
Lẽ thường thì em trai phải có trách nhiệm dẫn dắt bà chị còn non nớt kinh nghiệm chứ.
Ngay khi tôi định hôn cô ấy lần nữa.
"...Dừng lại."
"Sao thế?"
"Tao bảo dừng lại..."
Một giọng nói yếu ớt, rít qua kẽ răng.
Tôi không phải loại cầm thú để dục vọng che mờ lý trí, nên tạm thời buông ra.
"...Đó là câu trả lời của chị sao?"
Trong khoảnh khắc, một sự im lặng rợn người chạy dọc sống lưng.
Cửa kính phòng khách rung lên, khung cửa sổ kêu kẽo kẹt.
Hiện tượng cứ như ma ám.
Lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt, nhưng tôi nhận ra ngay.
Đây là phản ứng của một nguồn ma lực khổng lồ.
Thứ sức mạnh áp đảo đến mức mạch ma thuật gần như tàn phế của tôi cũng phải đau nhói.
"Mày thấy vui lắm hả?"
Tôi thấy Arbel đang cúi gằm mặt.
Đôi tai thỏ hung dữ mọc ra giữa mái tóc vàng.
Hình ảnh thì dễ thương đấy, nhưng đôi tai thỏ đó không phải bờm tóc hay đồ cosplay.
Đó là đặc điểm của pháp sư thừa kế ma thuật gia truyền Nhà Montraven: "Thuyết Âm Nguyệt Thố".
Đó là dấu hiệu tiền đề khi ma thuật được kích hoạt.
Đôi mắt vàng kim của Arbel đang rực cháy sự căm thù và khinh bỉ vô cùng.
"...Ơ, chị à?"
Giờ làm hòa được không nhỉ?
Mồ hôi lạnh chảy dọc xuống.
Cảm giác như đang nhìn một quả lựu đạn đã rút chốt lăn ngay dưới chân mình.
Không, khoan đã, cái Bảng Trạng Thái khốn kiếp này lừa đảo à?
Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao?
Đáng lẽ khúc này Arbel phải đỏ mặt tía tai rồi e thẹn nói: "T-Tao... thực ra tao cũng thích mày, Cedric-kun..." mới đúng chứ?
Bụp!
Với một tiếng nổ nhẹ dễ thương, tai thỏ của Arbel biến mất.
Cái áp lực ma thuật đang đè nén cơ thể tôi như áp suất dưới biển sâu cũng tan biến.
"Dẹp cái trò diễn xuất rẻ tiền đó đi. Tao hiểu rồi."
"Diễn xuất?"
Ý gì thế?
"Tao đúng là con ngu khi nghĩ rằng có thể tin tưởng mày thêm một lần nữa."
Arbel chỉnh lại trang phục rồi lạnh lùng quay lưng.
"Cút ngay đến Học viện. Ngày mai mà tao còn thấy mặt mày, tao giết mày thật đấy."
======
::: Thử thách (Mới!) :::
- Hôn nữ pháp sư. +1 điểm
- Hôn chị gái ruột. +10 điểm
======
2.
"Oápppp..."
Tôi ngáp dài một cái, lăn lộn trên giường với chai rượu trên tay.
Ngoài cửa sổ, những đám mây xốp lững lờ trôi phía trên Bức Tường Nhân Loại cao vút tận chân trời.
Nhìn mãi vẫn không quen mắt nổi.
Theo trải nghiệm của tôi, trình độ phát triển của Thành phố Ark này, căng lắm cũng chỉ kẹt đâu đó ở thời Victoria nước Anh thế kỷ 19.
Vậy mà lại có bức tường khổng lồ cao hàng trăm mét, rộng đến mức cho cả tàu hỏa chạy bên trên.
Chà, có ma thuật và quái vật thì chắc cũng phải khác bọt chút đỉnh.
Dù sao thì.
"Đời vẫn đẹp chán."
Nói ngắn gọn là tôi còn sống.
Không gãy cái xương nào, không bị Arbel lấy mạng, lại còn rút ra được bài học xương máu.
"Tuyệt đối không bao giờ được chọc vào pháp sư nữa."
Biết là pháp sư đứng trên đỉnh cao của Aden và nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
Nhưng vị pháp sư tôi vừa thấy ngay trước mắt thì...
Là một con quái vật đội lốt người, à không, còn hơn thế nữa.
Có lần tôi đụng độ với một băng đảng ở sòng bạc chui bên Myanmar và bị súng dí vào trán, cảm giác lúc đối diện với cơn thịnh nộ của Arbel y hệt như thế.
May mắn được sống lại lần hai, nhưng chết như chó thì tôi xin kiếu.
"Tình hình này, chắc phải đi theo tuyến truyện Học viện thôi..."
Ở lại cạnh Arbel sau khi đã chọc điên cô ả cũng là một gánh nặng.
Nhưng tôi đã lỡ chọn phương án từ chối nhập học rồi.
Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi làm khác với lựa chọn của mình?
Tạm thời chắc phải từ bỏ Arbel thôi...
"...Không, thế không đúng."
Dù tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ, nhưng phản ứng ngây thơ và bối rối của cô ấy trước khi nổi điên vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.
Theo kho dữ liệu lớn của tôi, phản ứng đó khác xa với sự cự tuyệt.
"Từ bỏ sớm thế có đúng không nhỉ?"
Chinh phục ngọn tháp không thể leo tới.
Bắt Arbel đó phải nói: "Chị yêu Cedric, chị yêu Cedric."
Chẳng phải thế mới kích thích sao?
Lâu lắm rồi máu cờ bạc trong tôi mới sôi sục thế này.
Ngay lúc đó.
"Hửm?"
Màn đêm ập xuống căn phòng bừa bộn.
Không phải phép ẩn dụ đâu.
Tôi không hề ngủ gật.
Chưa đầy ba giây, xung quanh đột nhiên tối sầm, và một vầng trăng rực rỡ mọc lên trên bầu trời vốn đầy khói bụi.
"Cái gì thế này."
Bây giờ là 9 giờ sáng mà.
Cái xóm này có hiện tượng đêm vùng cực hay gì?
Tôi đang ngẩn thẩn thờ nhìn hiện tượng kỳ quái đó, chai rượu vẫn kề bên miệng.
Rầm!
"Thiếu gia!"
Phá cửa lao vào như muốn sập nhà là ông quản gia già, Albert.
Tôi đọc thấy sự quyết tâm u ám trên khuôn mặt nhăn nheo của lão.
"Gì thế? Lần sau làm ơn gõ cửa được không?"
"Địch tấn công."
"Tấn công? Đột ngột thế?"
"Không còn thời gian để chần chừ đâu. Tiểu thư đang câu giờ. Ngài phải trốn ngay, Thiếu gia. Tôi phải đến hỗ trợ cô ấy."
Nhìn cái dáng vẻ bắn cả nước bọt khi nói chuyện đầy nhiệt huyết của Albert kìa.
À, tôi hiểu rồi.
Lại là cái bài đấy. Bài "cắt bao quy đầu".
Cái ngày mà người lớn bảo tôi là sẽ đi ăn thịt chiên xù.
(Đây là một trò đùa quen thuộc ở Hàn Quốc: trẻ con bị dỗ đi cắt bao quy đầu bằng lời hứa sẽ được đi ăn hay đi chơi, như ăn thịt chiên xù. Nhân vật chính đang nhận ra chiêu lừa tương tự.)
"Ha, ta không mắc bẫy đâu ông già. Ta không đi Học viện đâu."
Nếu ngoan ngoãn đi theo, chắc chắn tôi sẽ bị trói gô lại và ném lên tàu hỏa đến Học viện.
Kịch bản chắc chắn là thế.
"Thiếu gia, không phải lúc đùa đâu. Gia chủ đã ngã xuống dưới tay bọn xâm nhập rồi."
"...Cha ta?"
Albert trưng ra bộ mặt bi thương và mím chặt môi.
"......"
Diễn sâu kinh khủng.
Đó là kiểu diễn xuất khiến bạn buộc phải tin, dù biết thừa là nói dối, nếu không muốn mang tiếng là đứa con bất hiếu.
Với tôi, ông ấy là người lạ chưa nói chuyện được mấy câu, nhưng với Cedric, đó là cha ruột.
"Nhanh lên, thời gian không còn nhiều."
Lão nắm chặt cổ tay tôi, lôi đến một căn phòng trong dinh thự mà tôi chưa từng bước chân vào.
Giữa căn phòng bụi bặm là một tấm gương đứng mờ đục.
"Nhà mình có cái thứ này hả?"
"Đây là ma cụ kết nối với nơi trú ẩn an toàn."
Khi Albert thao tác gì đó, một vòng xoáy méo mó hình thành giữa mặt gương.
Trông điềm gở vãi.
Lão định tống khứ thằng phá gia chi tử bằng cách dịch chuyển tôi đi chỗ khác hả?
Tôi vội nói.
"Albert, có chuyện này ta chưa nói với ông. Ta thắng 230 triệu bios ở sòng bạc đấy. Nên là mình ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng đi, hả?"
Albert chẳng thèm nghe, bóp chặt vai tôi như muốn nhận một lời hứa.
Tôi không nhúc nhích nổi dù cố vùng vẫy thế nào.
"Thiếu gia, hãy nhớ kỹ. Tuyệt đối, trong bất cứ hoàn cảnh nào, không được tiết lộ danh tính của mình cho bất kỳ ai ở đó."
"Không, ta thắng tiền thật mà! Ta để tờ chứng nhận trong phòng ấy!"
"Cứu được ngài, giọt máu của Gia chủ, tôi hy vọng có thể chuộc lại sự bất trung này."
"Nghe ta nói đã!"
"Tôi sẽ đến đón ngài trong ba ngày nữa! Nếu lúc đó không thấy tin tức gì từ tôi, xin ngài... hãy bảo trọng."
Albert ném tôi vào trong gương.
Cơn chóng mặt không thể tả, tầm nhìn đảo lộn, cơ thể tôi cảm giác như tờ giấy vệ sinh bị xả trôi xuống bồn cầu.
"Oẹeeee!!"
Dạ dày tôi lộn tùng phèo như vừa đi tàu lượn siêu tốc ba vòng liên tiếp.
Kết thúc cơn nôn khan, tôi chậm rãi nhìn quanh.
"Chỗ này là..."
Kích thước cỡ một cái phòng trọ sinh viên tồi tàn.
Sàn gỗ bẩn thỉu kêu kẽo kẹt theo từng bước chân, còn cái giường chỉ là một cái hộp gỗ thô kệch trải vài tấm giẻ rách.
Tấm rèm cũ nát trang trí cửa sổ tỏa ra cái vibe u ám, trông như nhà thổ ở mấy nước thế giới thứ ba.
Cũng may là có vẻ không có chuột.
Vì lạnh thế này thì chuột cũng chết cóng. Tôi có thể thấy hơi thở của mình phả ra khói ngay trong nhà.
"Mẹ kiếp... Lại xuyên không lần nữa à?"
Bảo là nhà an toàn mà! Nhà an toàn cơ mà!
Cái túp lều rách nát này mà là nơi trú ẩn an toàn của gia đình Bá tước á?
Tròn một tháng làm nghịch tử nhà bá tước.
Tôi chính thức bị đem con bỏ chợ.
Vào lúc mùa đông đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
