Cuộc Sống Fusionpunk của Kẻ Nghiện Gacha

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

277 1583

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

16 23

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

19 34

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

258 1706

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

140 508

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

62 386

1-50 - Chương 5: Cuộc sống nơi cống rãnh (2)

Chương 5: Cuộc sống nơi cống rãnh (2)

Bản tính tôi vốn dĩ đã thối nát, cả đời chỉ biết chạy theo những dục vọng bản năng.

Kể ra thì, sống thế cũng có cái lợi.

Tôi đã luyện được cái gan to và sự bình thản đến mức trơ lì trước hầu hết mọi chuyện trên đời.

Nhưng ngay cả tôi cũng có những khoảnh khắc phải bối rối.

Ví dụ như tình huống này: Bà chị vừa mới thề thốt trả thù tôi lúc nãy, giờ lại bò vào cái phòng trọ bé tí của tôi trong tình trạng thừa sống thiếu chết.

"Này, chị gì ơi."

"......"

Tôi vỗ nhẹ vào đôi má mềm mại, nhưng cô ấy chẳng mảy may phản ứng.

Tôi vội vàng đặt cô lên giường và đắp tạm cái chăn trông chẳng khác gì giẻ lau.

Chiếc giường chật chội ngay cả với một người, nên tôi đành ngồi bệt xuống sàn, xoa mặt khô khốc.

"Vậy là vụ tấn công có thật à?"

Tình hình này thì chắc chắn là vậy rồi.

Arbel hẳn đã cắt đuôi được Kẻ Truy Đuổi và lết xác được đến Nhà An Toàn này.

Trước khi đầu óc rối tung thêm, tôi cần phải làm một việc.

"Bà chị nằm im nhé, được không? Đừng có tự nhiên bắn chưởng hay gì đấy nhé. Tôi không làm gì bậy bạ đâu."

Đầu tiên, tôi cởi bỏ quần áo của Arbel.

Nếu cô ấy còn tỉnh, chắc tôi đã bị chém làm đôi rồi, nhưng cởi đồ và tiếp xúc cơ thể trong quá trình sơ cứu thì được luật pháp miễn trừ trách nhiệm mà.

Người cô ấy nóng hực như lò sưởi tay, nhưng bộ quần áo ướt đẫm mồ hôi thì lạnh ngắt.

Tôi lật qua lật lại cơ thể Arbel, kiểm tra kỹ lưỡng từng ngóc ngách.

"Cô ấy ổn chứ?"

Ngoại trừ vài vết xước nhỏ, làn da cô ấy vẫn mịn màng như sứ.

Chỗ nào cũng mượt mà, trơn láng.

Thực sự rất mượt.

"Đúng là hàng cực phẩm."

Ý tôi là, không có vết thương nào đáng kể.

Là do khả năng hồi phục quái vật của Pháp sư, hay là bị nội thương thay vì ngoại thương?

Tôi nghi là vế sau, nhưng kẻ ngoại đạo như tôi thì nhìn cũng chẳng biết được gì.

Muốn kiểm tra tử tế, chắc phải tìm bác sĩ hoặc linh mục.

Nhưng bác sĩ ở cái thành phố chết tiệt này á? Linh mục á?

Bé "mèo con" Cedric siêu cấp đáng yêu này còn chẳng có cơm mà ăn, phải đi tranh suất ăn làm từ gián của mèo hoang, các người biết không hả?

"Ha, giờ thì rước thêm nợ vào người."

Một tiếng thở dài trào ra từ lồng ngực.

Chẳng phải chị là thiếu nữ phép thuật tai thỏ Bậc 1 sao...

Chẳng phải chị đến để cứu tôi sao...

"Hay là vứt quách cô ả đi cho rồi."

Arbel đâu phải chị ruột của tôi, quan hệ giữa chúng tôi cũng chẳng tốt đẹp gì.

Thú thật, tôi nghi ngờ việc cô ấy chiến đấu để bảo vệ tôi.

Cha cô ấy chết, nên chắc cô ả nổi điên rồi lao vào liều mạng thôi.

Lo cho cái thân mình còn chưa xong, giờ lại bắt tôi gánh thêm một bao cát bất động đang chết dần chết mòn này sao?

Biểu đồ xác suất sống sót của tôi sẽ vẽ nên một cây nến đỏ dài ngoằng thê thảm mất.

(Nến đỏ dài là thuật ngữ chứng khoán chỉ sự sụt giảm giá mạnh).

Không phải tôi đang than vãn kiểu 'Ôi trời ơi, tôi chết mất', mà là tôi sẽ chết thật đấy!

Nhìn cái tình trạng khốn nạn của thành phố này mà xem!

Tôi đã từng nếm trải cái chết rồi.

Nỗi đau đó, sự kinh hoàng đó, nỗi khiếp đảm đó.

Cảm giác bất lực khi sự sống của mình tan biến một cách vô nghĩa.

Sau cái chết là bị ném vào hư vô hoàn toàn, cái tôi dần dần bị nghiền nát và mài mòn.

Đó là cảm giác kinh khủng mà tôi không bao giờ muốn trải qua thêm lần nào nữa.

Tuy nhiên.

"Chà, hay là mình thử cố gắng chút xem sao?"

Nói thật, nếu đây là ông anh hay thằng em trai lông lá nào đó, tôi đã vứt ra đường từ lâu rồi. Nhưng Arbel thì mềm mại, thơm tho và dễ thương.

Thêm nữa, cô ấy là "Bà Chị", và là một "Pháp Sư", đúng không?

Đặc biệt, cái mác Pháp sư Bậc 1 của cô ấy sẽ là nền tảng vững chắc cho cuộc sống cờ bạc hạnh phúc của tôi sau này.

Đây là cơ hội "bắt đáy" đầu tư.

Tôi cuộn cơ thể trần như nhộng của Arbel vào trong chăn.

"Arbel, sau này nhớ trả ơn tôi đấy nhé."

Tôi sẽ coi sự im lặng này là đồng ý cho màn cosplay thỏ ngọc sau này, hiểu chưa?

Má của Arbel, nơi đầu ngón tay tôi chọc vào, cũng mềm mại đến khó tin.

2.

"Bác sĩ? Mày bị điên hay sao mà hỏi cái đó ở đây?"

Gã nhân viên tòa thị chính, người đã tỏ chút lòng tốt khi phát chẩn hôm nay, đang ngậm điếu thuốc lệch một bên mép, vẻ mặt đầy khó chịu.

"Nhà có người ốm, thưa anh. Anh biết đấy, tôi mới đến Necropolis chưa lâu."

"Thì sao?"

"Liệu tòa thị chính có hệ thống hỗ trợ y tế hay cái gì đại loại thế không ạ?"

"Nhà có người ốm nên mày muốn tòa thị chính cử bác sĩ đến á? Mày đùa tao chắc."

Chẳng lẽ tôi đến nhầm chỗ rồi sao?

Đây là chiếc phao cứu sinh duy nhất tôi bám víu được, nhưng phản ứng nhận lại thật lạnh nhạt.

Giống như ánh mắt của cô nàng hot girl trường học, người vì thương hại mà nói với thằng đụt một câu, để rồi thằng đó tưởng bở mà tán tỉnh, khiến cô nàng phát ngấy lên vậy?

Không phải kinh nghiệm cá nhân đâu nhé.

"Người nhà ốm hả? Ốm nặng không?"

"Vâng, sắp về chầu ông bà rồi ạ."

"Chậc, tệ thật. Nhưng không có cái thứ mày hỏi đâu. Mày nghĩ có à? Dùng cái đầu mà nghĩ đi."

Gã nhân viên, mồm miệng thì độc địa nhưng lại bất ngờ có chút tình người, lắc đầu ngao ngán.

"Thành phố này cũng không có linh mục đâu. Mày nghĩ Tòa Thánh sẽ phái linh mục đến cái hố xí này chắc?"

"Thế còn bác sĩ?"

"Bác sĩ tử tế thì mày không với tới đâu. Tốt nhất là mò đến 'Phố Thủy Cung' ở Khu C, may ra tìm được mấy tay lang băm đang mở cửa."

Gã nhân viên chép miệng, có lẽ nhớ lại bộ dạng thảm hại của tôi lúc đi xin ăn.

"Ra cái quảng trường cạnh tòa thị chính đi. Chắc có việc làm ở đó đấy."

"Cảm ơn đại ca!"

"Phải cày cuốc cật lực đấy. Mấy thằng lang băm đó tay nghề thì như hạch nhưng chém tiền thì ngọt lắm."

"Vâng, đại ca!"

Tôi cứ tưởng nếu tỏ ra thảm hại hết mức có thể thì gã sẽ giúp thêm chút gì đó, nhưng xem ra gã không dễ dãi đến thế.

Dù sao, chừng này thông tin cũng là giúp đỡ nhiều rồi.

Tôi rời đi và đến một quảng trường nơi không một ngọn cỏ nào mọc nổi, chào đón tôi là một khung cảnh hoang tàn.

"Đây là cái chợ lao động Necropolis hay gì..."

Không khí y hệt cái chợ chó hỗn loạn bát nháo mà tôi từng thấy trên phim.

Giữa đám đông nhung nhúc, một tấm bảng thông báo đứng sừng sững như bia mộ.

Trên tấm bảng thô kệch làm từ những tấm sắt gỉ sét, những tờ giấy in dính đầy dầu mỡ bay phấp phới như giẻ rách.

[- Cty TNHH Khai thác Tài nguyên Hoàng Hôn, Tuyển thợ mỏ, 15k/tuần, không bao ăn, tự túc đồ bảo hộ -]

[- Nghiệp đoàn Hầm Mộ, Tuyển người vác xác, 8k Bios/tuần -]

[- Lò Mổ Cóc, Sơ chế thịt tiên, 6k/tuần, ưu tiên người có kinh nghiệm, tay nhanh -]

[- Tiếp viên Nhà tắm hơi, 50k+/tuần, bao ăn ở, ngoại hình sáng sủa, hoan nghênh nam giới -]

"Cái kiểu trả lương tuần gì thế này?"

Trừ cái cuối cùng ra, nhìn kiểu gì cũng thấy toàn là tiền lẻ.

Ở Thành phố Ark, ngay cả công nhân nhà máy cũng kiếm được 100.000 Bios một tháng.

Mức lương còn tệ hơn tôi tưởng tượng.

Họ ép giá vì có quá nhiều người cần việc sao?

"Ha..."

Dạ dày tôi lại quặn lên.

Tôi có 200 triệu Bios trong sòng bạc cơ mà.

Giá mà có số tiền đó, tôi đã có thể làm một chuyến "Hoàng Đế Necropolis Du Ký" rồi.

Sao tình cảnh lại khốn nạn thế này cơ chứ.

Dù sao thì, tôi cần tiền mặt ngay bây giờ.

Tạm thời bỏ qua mấy việc trả lương tuần, tôi ngó sang bên khu vực lao động thời vụ trong ngày.

Bảng thông báo lao động thời vụ còn đông nghịt người hơn, chắc toàn những kẻ cùng cảnh ngộ như tôi.

[- Cty TNHH Khai thác Tài nguyên Hoàng Hôn, Phân loại rác nhà máy tái chế, 2k/ngày, không đồ bảo hộ, bao gồm phân loại chất thải độc hại -]

[- Cty TNHH Cheolsan, Thu gom tài nguyên chỉ định tại bãi rác (sắt vụn, thủy tinh), 1.5k cho 10kg, bao cơm trưa -]

[- Dược phẩm Overnus, Tuyển người thử nghiệm thuốc lâm sàng, 10k mỗi lần (7 lần), tuyệt đối không bỏ ngang trong thời gian hợp đồng -]

Thù lao có vẻ khá hơn, nhưng nhìn rủi ro cũng cao hơn hẳn.

Nhân tiện thì, giống như lúc nãy, mấy chỗ có chữ 'Cty TNHH' dường như có điều kiện tốt hơn về nhiều mặt.

Chúng giống như mấy tập đoàn lớn của thế giới này chăng?

Kiến thức đã được tiếp thu.

Sau khi xem xét kỹ lưỡng, tôi hướng về phía tấm bảng thông báo bên cạnh.

Nhưng mà...

"Hửm?"

Dù nằm ngay sát bên, bầu không khí ở đó lại khác hẳn một cách kỳ lạ.

Đầu tiên, không giống tấm bảng trước đó chen chúc đến mức khó lại gần, chỗ này vắng vẻ hơn nhiều.

Quan trọng nhất, khí chất của những người tìm việc ở đây hoàn toàn khác biệt.

Một gã đàn ông đội mũ phớt sụp xuống che mặt, khoác áo choàng cực ngầu, trông y hệt mafia Ý.

Hay một gã đô con cao ít nhất mét chín.

Những người ăn mặc sạch sẽ hơn hẳn đứng khoanh tay chờ đợi.

[- Bắc Môn Bang, Săn Tiên tại 'Nhà máy Nấm', 8k mỗi đầu người, X2 nếu bắt sống -]

[- Dược phẩm Overnus, Yêu cầu chinh phạt tầng hầm B2 'Khách sạn', Người Giải Quyết Cấp 9 trở lên, bao gồm bồi thường tử tuất -]

[- Yêu cầu Công từ Tòa thị chính, Bảo trì 'Cống Ngầm Cũ', thù lao thay đổi tùy theo thực thể, xem bảng đơn giá -]

Tôi hiểu rồi.

Bên này là dành cho 'Người Giải Quyết'.

"Người Giải Quyết..."

Theo tôi biết thì Người Giải Quyết cũng chẳng phải thứ gì cao siêu.

Những kẻ xử lý rắc rối vì tiền.

Chẳng qua là đặt cái tên nghe cho sang mồm thôi, thực chất bọn họ chính là lính đánh thuê.

"Khoan đã."

'Cedric' tuy bất tài vô dụng, nhưng hắn sở hữu dòng máu quý tộc.

Một 'mạch ma thuật' thực sự tồn tại trong cơ thể tôi.

Chỉ riêng mạch ma thuật thôi cũng đã cường hóa khả năng thể chất lên rất nhiều.

Trong giới quý tộc, hắn bị coi như thằng đần độn, nhưng chẳng lẽ Cedric lại không có nổi sức chiến đấu của một Người Giải Quyết Cấp 9 sao?

Lướt qua thì thấy công việc chính có vẻ là đi vào 'Vết Nứt' và đập nhau với quái vật, mà tôi thì cũng có chút kinh nghiệm săn bắn thực tế.

"Hừm."

Vẫn hơi nguy hiểm.

Kẻ Truy Đuổi không rõ danh tính và mục đích có thể vẫn đang bám đuôi tôi.

Bỏ qua thằng phá gia chi tử như tôi, vì Arbel còn sống, nên sự truy đuổi có thể sẽ nhắm vào cô ấy.

Tốt nhất là không làm gì quá nổi bật, nhưng mà...

"Được rồi, quyết thế đi."

Nếu trong tay chẳng có cái mẹ gì, thì phải liều thôi.

Vốn ít thì vay nợ, vay không đủ thì chơi "hợp đồng tương lai".

Đó là cách duy nhất để xoay chuyển tình thế.

Cứ đà này, nếu chỉ chọn mấy phương án an toàn, tôi sẽ chỉ như con tàu đắm đang chìm dần mà thôi.

3.

"Người Giải Quyết? Mày á?"

"Vâng."

Gã nhân viên tòa thị chính nhìn tôi từ đầu đến chân rồi tặc lưỡi khi thấy tôi quay lại chỉ sau 10 phút.

"Mày định làm kiểu chó gì?"

"Chẳng phải chỉ cần đăng ký Cấp 9 là được sao ạ?"

"Phí đăng ký là 5.000 Bios đấy, thằng ngu ạ. Mày có tiền không?"

"A."

Chó chết thật, có vụ đó nữa sao?

Cơ quan công quyền kiểu gì mà thu tận 50.000 won cho một tờ giấy lộn chứ!

"Đại ca, làm ơn, tin em một lần này thôi."

"Ôi dào, mẹ kiếp. Tao là đại ca của mày từ bao giờ thế? Biến đi!"

Tôi làm đôi mắt trông thảm hại hết mức có thể.

Rồi tôi quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy ống quần hắn.

"Em còn thằng em trai ốm liệt giường ở nhà. Nếu em không làm việc, nó chết mất. Đây, để em đánh giày cho đại ca."

Tôi hà hơi vào giày gã nhân viên tòa thị chính rồi lấy vạt áo lau lấy lau để.

Nếu hắn bảo liếm, tôi cũng liếm.

Liêm sỉ có mài ra ăn được không?

Sau một hồi lằng nhằng.

"Chà, bóng loáng nhỉ. Thấy không? Soi gương được luôn này."

"Haa... được rồi. Mày đúng là thằng lươn lẹo, nhưng tao không ghét.

"Thế... nhân tiện, đại ca cho em xin điếu thuốc được không? Em hứa sẽ trả lại cả cái này nữa."

"Mày có biết cái này bao nhiêu tiền không hả?"

Hắn cười khẩy rồi đưa tôi một điếu thuốc.

"Ơ... cho em xin tí lửa luôn."

"Đây."

"Đa tạ đại ca!"

Xèo...

Phùuu, nicotine.

Khói thuốc tràn ngập phổi sau bao lâu khiến đầu óc tôi lâng lâng.

"Thôi được rồi, thấy mày cũng cùng đường, tao cho vay tạm. Nhưng mà."

"Cảm ơn Đại ca! A, ngay từ lúc nhìn thấy mặt anh, em đã linh cảm anh là người có trái tim ấm áp của Hoàng Tử Bé mà!" (Le Petit Prince)

"Nghe cho hết đã, thằng ranh. Mày nghĩ đám người kia ăn đất dưới mỏ, bán mạng trong nhà máy vì bọn nó ngu chắc?"

Thú thật thì trông bọn họ cũng không thông minh lắm.

"Là vì nó nguy hiểm. Gọi là Người Giải Quyết Cấp 9 cho oai, chứ mười thằng vào 'Vết Nứt' thì tám chín thằng chết trong vòng một tháng. Mày biết ai mới đi tìm mấy việc nguy hiểm kiểu đó không? Là mấy thằng ngày mai chết đói, mấy thằng bệnh nan y, mấy con nghiện. Đó là lựa chọn cuối cùng cho những kẻ đã chạm đáy xã hội rồi."

Hắn vỗ vai tôi.

"Mày mới đến đây. Lại có người nhà ốm đau. Nếu mày chết, ai nuôi họ? Mà mày đã đánh nhau bao giờ chưa?"

"Rồi ạ."

"Rồi á?"

"Để em biểu diễn cho đại ca xem."

Trước mặt gã đang hỏi lại đầy ngờ vực, tôi thủ thế và đi vài đường quyền gió.

"Vút, vút-vút-vút!"

Tôi bỏ vì chán, chứ hồi xưa tôi từng đoạt huy chương bạc giải boxing thanh thiếu niên đấy.

Hơn nữa, cơ thể của Cedric di chuyển mượt mà hơn tôi tưởng.

Đây chính là cái lợi thế "ngậm thìa vàng" của mạch ma thuật sao?

Nó di chuyển nhẹ nhàng đến mức khó tin đây là cơ thể của một kẻ nằm liệt giường bao năm rồi chỉ biết chui rúc trong quán rượu.

Nó ngang ngửa, thậm chí còn hơn cả "tôi" thời đỉnh cao.

"Ồ, cũng ra gì đấy."

"Thế này đủ chưa, đại ca?"

Thấy chút tiềm năng, gã nhân viên khoanh tay gật đầu.

"Tao sẽ cấp chứng chỉ cho mày. Tao sẽ giới thiệu mày đến một Văn phòng Giải quyết tao quen. Đến đó đi."

"Cảm ơn đại ca! Ân huệ này! Em nhất định sẽ báo đáp!"

Tôi nắm chặt tay và cúi gập người chào.

.

.

.

Và ngày hôm sau, tại Văn phòng Giải quyết tồi tàn mà gã nhân viên Tòa thị chính giới thiệu, văn phòng 'Cu Bự'. (Vcl...)

"CHÀO BUỔI SÁNG!!!! Lính mới! James Bond! Đến để diện kiến các đại ca đang điều hành Necropolis đây ạ!!!!"

"Oi, phải rồi. Mày là thằng em út được giới thiệu đến đấy phỏng?"

"DẠ ĐÚNG! Lần đầu tiên làm Người Giải Quyết nên em còn nhiều thiếu sót, nhưng em sẽ phục vụ các đại ca bằng cả tấm lòng và trái tim! Việc vặt! Sai vặt! Cứ tự nhiên đùn hết cho em ạ!"

"Hô hô, thằng út cũng nhiệt huyết đấy chứ. Ờ, gì nhỉ, mày quê ở đâu?"

"TỪ BỤNG MẸ EM Ạ!!!"

"U wa ha ha ha ha!!! Thằng út hài hước phết! Hả? Mà sao mày lại sờ bụng mỡ của tao?"

"Em đỡ hộ không rốn sếp rụng mất ạ!"

"Khà khà khà!!!"

Cuộc sống Dị giới đầy sóng gió của Người Giải Quyết Cấp 9 James Bond bắt đầu từ đây!

Vãi lìn.

Kiếm miếng cơm bỏ bụng sao mà chua chát thế.

======

::: Thử thách (Mới hoàn thành!) :::

- Đạt được chứng chỉ Người Giải Quyết Cấp 9. +1 điểm

- Gia nhập một Văn phòng Giải quyết. +1 điểm

======

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!