Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[300-400] - Chương 392 - Cùng Vui Vẻ Nào (7)

Chương 392 - Cùng Vui Vẻ Nào (7)

Mắt A Thanh híp lại thành một đường chỉ.

Đang ăn ngon ngủ kỹ, chuẩn bị đi gặp Chu Công thì bị lôi đầu dậy. Cứ tưởng có chuyện gì kinh thiên động địa, hóa ra chỉ để nghe một ông già tuyên bố muốn đầu quân cho Huyết Giáo?

Cái quái gì thế? Muốn khoe mẽ bản thân à? Hay là tuổi già lú lẫn?

Hay là chán sống rồi muốn tìm đường "đăng xuất" nhanh nhất?

『 Huyết Giáo nhận ta cũng đâu có thiệt thòi gì, đúng không? Ta đường đường là Độc Dược Sư, xét về mảng độc rắn cũng thuộc hàng Thập đại cao thủ trong thiên hạ. Y thuật tuy không đến mức "Thần y" cải tử hoàn sinh nhưng cũng đủ dùng. Thời buổi này kiếm đâu ra một đại phu tinh thông võ nghệ chứ? Hàng hiếm đấy. 』

「 Càng nói càng thấy ảo ma. Rồi sao nữa? 」

『 Hừm. Thì đó. Muốn vào Huyết Giáo chắc cũng phải có chút danh tiếng, hoặc lập công trạng gì đó làm quà ra mắt chứ? Chứ tự nhiên khơi khơi vác xác đến xin gia nhập, ai mà tin cho được. 』

「 Ờ. Cũng hợp lý. 」

Nghe cũng có lý phết. Huyết Giáo chắc cũng phải có quy trình tuyển dụng, check "CV" đàng hoàng chứ nhỉ?

Huyết Giáo là cái bọn mà cả Chính phái, Tà phái, thậm chí cả Ma Giáo đều ghét như hắt nước đổ đi. Nếu dễ vào thế thì gián điệp nó chui vào đầy rồi, và cái ổ ấy đã bị cả võ lâm "gank" cho sập tiệm từ đời tám hoánh nào.

『 Hừm hừm. Thế nên là... ta đã tiện tay diệt sạch dòng giống nhà họ Diêu rồi. Sẵn tiện đốt luôn sổ sách nợ nần, khiến cái Diêu Gia Diêm Bang đó phá sản toàn tập. Giờ thì Diêu gia đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi giang hồ. 』

Hèn gì thấy chỉ số Ác Nghiệp của lão già này giảm đi kha khá. Nhưng mà, có một thứ làm A Thanh ngứa mắt hơn...

「 Ủa. Thế còn thằng kia? 」

A Thanh chỉ tay vào Diêu Dân – thằng nhóc đang đảo mắt liên tục như rang lạc ở góc phòng. Thấy ngón tay trắng nõn, thon dài chĩa vào mình, Diêu Dân giật bắn, run như cầy sấy.

「 Chẳng phải bảo thằng này là con thứ ba sao? Lúc ở Quế Lâm Kiếm Phái thấy nó cũng hổ báo cáo chồn lắm mà? Bác bảo là diệt sạch dòng giống rồi cơ mà? Sao lại sót một con này? 」

『 Ta quyết định nhận nó làm đệ tử. Thằng bé này bị cha mẹ hắt hủi, anh em bắt nạt, số phận bi đát lắm. Chính vì thế mà trong lòng nó chứa đầy uất hận. Nó còn dám hạ độc cả anh em ruột, chứng tỏ tâm địa cũng đủ độc ác. 』

【 Sư... sư phụ? Đệ tử... 】

『 Ấy. Thấy sao? Rất có tố chất Huyết Giáo đúng không? Đây chính là nhân tài trời sinh dành cho Huyết Giáo còn gì! 』

Khi ánh mắt A Thanh quét qua, Diêu Dân rúm ró lại. Việc A Thanh gây sự với nó mà nó vẫn sống sót, chứng tỏ Ác Nghiệp của thằng này chưa đến mức ba chữ số.

Nhớ lại cái cảnh nó nằm liếm đất hôm nọ, trông cũng chẳng giống loại "máu lạnh" cho lắm? Sinh ra để dành cho Huyết Giáo cái khỉ gì chứ.

「 Thế tóm lại... tại sao bác lại muốn vào Huyết Giáo? Đường đường là bác sĩ có tay nghề, thiếu gì chỗ làm? 」

『 Bọn Tà phái đã vứt bỏ ta trước. Trước giờ chúng nó vẫn ngấm ngầm coi thường ta. Hừ, coi ta là kẻ lửng lơ, không đủ trình để chúng nó tôn trọng chứ gì. 』

Bây giờ thì lão già này "hóa chaos" thật rồi, vứt bỏ cả Tà Đạo Liên, gọi đồng bọn cũ là "lũ Tà phái".

「 Coi thường á? Coi thường một đại cao thủ như bác á? 」

『 Ôi dào, đừng nhắc nữa. 』

Bảo Liệt – Tứ Tứ Y – tự giới thiệu mình nằm trong Top 10 cao thủ dùng độc rắn.

Thường thì mấy kẻ tự nhận mình "Top 10" nghe nó cứ phèn phèn, gượng gạo kiểu gì ấy. Mấy thằng xếp hạng 6, hạng 7 thường hay gạt bỏ mấy thằng top trên đi rồi tự nhận mình là Top 5. Cho nên, những kẻ tự nhận là "Top 10" thì trình độ thực tế thường nằm đâu đó khoảng hạng 8 đến hạng 13, nói chung là ở cái tầm "lửng lơ con cá vàng".

Đã thế lão còn chêm thêm điều kiện "chỉ tính độc rắn".

Bảo Liệt cũng tự biết thân biết phận là mình lửng lơ. Hơn tám mươi tuổi rồi mà cửa ải Huyền Cảnh vẫn mù mịt, coi như "no hope". Biết mình không đủ thiên tư để học hết các loại độc, nên lão chỉ tập trung cày cuốc mỗi mảng độc rắn (One-champ).

Nhưng khổ nỗi, so với mấy con quái vật như Thần Y, Vạn Độc Tử hay Sát Trung Tần Y Quán... thì lão vẫn thua xa lắc. Y thuật thì cũng chỉ ở mức lang y già có kinh nghiệm, chứ chẳng đủ trình để viết sách y học lưu danh muôn thuở.

「 Ầy, sao bác lại tự ti thế? Là đại ma đầu tiếng tăm lừng lẫy, lại sống thọ qua tuổi tám mươi là cũng "Pro" lắm rồi. 」

『 Cảm ơn vì lời an ủi sáo rỗng. Ý ngươi là ta sắp xuống lỗ đến nơi rồi chứ gì? Nếu không nhờ ngươi, thì cái thân già này đến cái thềm cửa Long Cung Lâu ở Nam Ninh cũng chẳng bước vào nổi. 』

「 Thế nên bác muốn vào Huyết Giáo để trả thù đời à? 」

『 Chuyện đó... người sống thì phải tìm đường sống... à không, đúng rồi. Là báo thù! Ta sẽ dìm cả thế giới này trong bể máu! Khẩu hiệu của Huyết Giáo là gì nhỉ? Huyết Tẩy Thiên Hạ? Huyết Thiên Đường Lập? 』

「 Sao bác lại hỏi em? Mà cần gì phải vào Huyết Giáo? "Quay xe" sang Chính phái cũng được mà. 」

『 Chính phái thì không cấm trả thù cá nhân, nhưng nếu cao thủ Tà phái lấy "Đại nghĩa" làm cớ rồi kéo cả hội đồng đến vây đánh ta thì Chính phái đỡ sao nổi. 』

「 Ừm. Thôi được rồi. Nhưng mà... bác gọi em đến đây làm gì? 」

『 Thế nên ta mới cần ngươi giúp đỡ một tay. Viết thư giới thiệu ta vào Huyết Giáo đi. Nhé? 』

「 Ủa? Em á? 」

A Thanh chớp mắt, mặt ngơ ngác như con nai vàng.

『 Với ngươi thì chuyện này cũng đâu có hại gì. Dù sao ta cũng là cao thủ Hóa Cảnh đấy. 』

「 Sao bác cứ lôi cái "lợi ích của em" ra để dụ dỗ thế nhỉ? 」

Ngẫm lại thì đây là thói quen của ông già này rồi, mở mồm ra là "với ngươi cũng có lợi", "đứng trên lập trường của ngươi"...

『 Sao chả được. Ở đâu mà chả giống nhau? Huyết Giáo chắc cũng chia bè kết phái, đấu đá nội bộ ác liệt lắm chứ gì? Ngươi có thêm đồng minh là ta thì càng tốt chứ sao. Trong mấy vụ tranh giành quyền lực, độc dược là thứ vũ khí tối thượng đấy. 』

「 Vãi chưởng ông già. Chưa vào đã tính chuyện đấu đá nội bộ, lại còn định dùng độc ám sát đồng nghiệp. Nhưng mà quan trọng nhất là: Tại sao bác cứ hỏi em về chuyện Huyết Giáo thế nhỉ? 」

『 Thì không hỏi người Huyết Giáo như ngươi thì hỏi ai? 』

「 Ơ kìa. 」

A Thanh ngớ người một giây, rồi đưa ngón tay xinh đẹp chỉ vào cổ họng mình.

「 Huyết Giáo? 」

『 Chứ sao? 』

「 Em có phải người Huyết Giáo đâu? 」

『 Ngươi nói cái quái gì thế? Ngươi chẳng phải là Tố Thủ Ma Nữ sao? 』

「 Ầy, em không phải Tố Thủ Ma Nữ. Bộ cứ luyện Tố Thủ Ma Công thì auto thành Tố Thủ Ma Nữ hả? 」

『 Học y thì là y sư, học kiếm thì là kiếm sĩ. Luyện Tố Thủ Ma Công mà bảo không phải Tố Thủ Ma Nữ thì là cái gì? 』

「 Đây không phải Tố Thủ Ma Công, mà là Thần Nữ Thần Thủ nha. 」

Lần này đến lượt Bảo Liệt ngớ người.

『 Thần Nữ Thần Thủ? 』

「 Đúng, Thần Nữ Thần Thủ. 」

『 Chứ không phải Tố Thủ Ma Công á? 』

「 Chắc tại nhìn nó hơi giống giống tí thôi? Chắc bác già rồi mắt kém nên nhìn nhầm đấy? 」

Bảo Liệt gào lên:

『 Nhầm cái đầu nhà ngươi ấy! Có mà lừa trẻ con! 』

「 Sao lại không? 」

A Thanh tỉnh bơ. Bảo Liệt tức đến mức nghẹn họng.

『 Ngươi coi ta là thằng ngu đấy à? 』

「 Ấy, niềm tin là quan trọng nhất mà. 」

『 Tin tin cái búa! Khoan đã... 』

Mắt Bảo Liệt nheo lại đầy nghi hoặc.

『 Lúc trước ngươi rõ ràng đã thừa nhận mình là Tố Thủ Ma Nữ để lấy độc của ta mà? 』

「 Ớ. 」

Trong lồng ngực A Thanh, "tảng đá lương tâm" bắt đầu xoay tròn.

Tất nhiên, lăn lộn giang hồ bao năm, các góc nhọn của cái tảng đá ấy đã bị mài mòn vẹt đi rồi, giờ nó tròn vo như cái bánh xe nên có xoay tít thò lò cũng chẳng làm xước lương tâm tí nào.

「 Hehe. Sorry nha. 」

『 CÁI GÌ!? 』

「 Thì tại Thiên Hạ Thập Đại Kịch Độc nó hấp dẫn quá mà, biết làm sao được. Một lọ đấy hạ được một đại ma đầu. Ba lọ là tiễn ba đứa lên bảng đếm số. Thế giới sẽ hòa bình biết bao nhiêu? Bác cũng coi như gián tiếp làm việc thiện tích đức còn gì? Đấy, theo đúng lý thuyết của bác thì chuyện này "tốt cho cả bác" mà, đúng không? 」

『 Trời ơi là trời... Tức là ngay từ đầu ngươi đã định bùng kèo, không giữ lời hứa giữ bí mật cho ta hả? 』

「 Xin lỗi mừ. 」

『 Ngươi không sợ ta vạch trần thân phận thật của ngươi à? 』

「 Thiên Hoa Kiếm thực chất là Tố Thủ Ma Nữ? Trên đời này ai tin? Lại còn là lời tố cáo từ mồm một đại ma đầu Tà phái? Nói thật nhé, đặt bác vào vị trí người nghe, bác có tin nổi không? 」

『 Nhưng cái tên Tứ Tứ Y này cũng có trọng lượng lắm đấy. Nếu ta lấy mạng ra thề là tận mắt nhìn thấy... 』

Lời của Bảo Liệt nghẹn lại giữa chừng.

Bởi vì A Thanh vừa giơ tay lên. Từ đầu ngón tay nàng, một màu đen kịt lan ra, nhuộm đen cả cánh tay áo. Trên bàn tay đen sì đó, những tia Tử Điện (sét tím) rẹt rẹt nổ lách tách.

「 Nào. Giờ bác nhìn thấy cái này rồi, bác định đi đồn là em luyện cả Hắc Sát Ma Chưởng với Tử Điện Ma Công nữa hả? 」

『 Ơ... hửm? 』

Bảo Liệt bỗng nhớ ra điều gì đó.

"Sao không bảo em luyện cả Hắc Sát Ma Chưởng, Tử Điện Ma Công, rồi mắt thì có Chuyển Luân xoay vòng vòng luôn đi?"

『 Chẳng lẽ... Chuyển Luân Ma Kiếp ngươi cũng... À. Phải rồi. Ngươi luyện thật. Cái thằng cha đó nói đúng thật... 』

「 Đấy. Giờ bác nói ra thì ai tin? Người ta tưởng bác bị điên, hoang tưởng đấy. 」

『 Hừ. Tại sao lại không tin? 』

「 Ầy. Thế ví dụ bây giờ em bảo Văn Chính Dịch thực ra là gián điệp của Chính phái, bí mật tu luyện Thái Cực Kiếm thì... 」

『 CÁI GÌ! Văn Chính Dịch á?! Hèn gì! Thảo nào mà hắn đoán như thần! Ra là thế! Hắn rắp tâm muốn loại trừ ta nên mới bày mưu tính kế độc địa như vậy! Thì ra hắn là gián điệp của Chính phái!! 』

Trời đất. Sao cái lão ma đầu này ngây thơ dữ vậy trời.

Hèn gì bị mình lừa lấy độc đến tận ba lần...

A Thanh thở dài thườn thượt.

Haizzz. Haizzz.

Ủa, mình có một cái mồm sao lại có hai tiếng thở dài?

A Thanh quay sang, thấy thằng nhóc Diêu Dân vừa thở hắt ra một hơi, rồi giật mình sợ hãi nấp sau lưng sư phụ.

【 Dạ... sư phụ. Ý của tỷ ấy không phải Văn đại hiệp... à nhầm, Văn Chính Dịch là gián điệp thật. Ý tỷ ấy là... kể chuyện hoang đường như thế thì sư phụ có tin không thôi ạ... 】

『 Hả? À, ra thế. Làm ta cứ tưởng. Hèn gì nghe khó tin quá. 』

Nói là khó tin mà phản ứng của bác "giả trân" quá đấy. Nhưng mà thôi, dù sao mình cũng lừa lão ba lần rồi, giờ im mồm là tốt nhất.

『 Ta đã tin tưởng ngươi như thế. Vậy mà... 』

「 Thì lúc đó chúng ta là kẻ thù, Chính - Tà bất lưỡng lập mà. Với lại, kẻ đi uy hiếp và kẻ bị uy hiếp... Ủa khoan. Rõ ràng là bác uy hiếp em sẽ tung tin đồn nhảm, giờ lại quay sang trách móc cái gì? 」

『 Con ranh này! Láo toét! 』

Bảo Liệt bật dậy, tung nắm đấm về phía trước.

Từ trong tay áo rộng thùng thình, cái đầu con rắn trắng thò ra, rít lên Phì phì đe dọa.

A Thanh cũng chẳng vừa, đạp đổ cái ghế, tay đặt lên chuôi thanh Ba Liễu Kiếm.

「 Hứ. Thích thì nhích! Hôm nay khô máu luôn! Nể tình bác già cả neo đơn nên em mới nhịn, chứ đừng có lôi cái mác Huyết Giáo ra dọa. Tưởng mình là trùm cuối chắc? 」

Hai bên gườm gườm nhìn nhau một lúc lâu.

Con rắn trắng cứ rít lên liên tục để bảo vệ chủ, còn thằng đệ tử Diêu Dân thì lén lút di chuyển sang bên phải sư phụ. Vị trí đó nằm ngay trên đường kiếm của A Thanh nếu nàng rút kiếm. Tức là nó định dùng thân mình đỡ đòn thay sư phụ.

Thấy cảnh đó, A Thanh lại thở dài. Haizzz.

「 Thôi được rồi. Tóm lại là bác không còn chỗ nào để đi chứ gì? Chính phái thì không chứa chấp rồi. 」

『 Khụ. Thì... đúng là thế. 』

「 Để em giới thiệu cho bác một thương đoàn nhé? Quy mô... ừm, lúc trước thì nhỏ nhưng giờ chắc cũng không nhỏ lắm đâu. Khá là to đấy. Bác về đấy làm đại phu tọa trấn, sống ẩn dật thì cũng ổn áp phết. 」

A Thanh nhớ đến "tên họ Tuyết" và Thôi Lý Ông.

Cứ mỗi lần gặp là thấy chỉ số Ác Nghiệp của đám đó giảm đi, chắc là kiếm được tiền rồi chăm chỉ làm từ thiện. Thêm một ông bác sĩ vào đấy nữa thì càng tốt chứ sao.

『 Khụ. Nhưng ta đã nói rồi đấy. Ta có rất nhiều kẻ thù. Bọn Tà phái chắc chắn sẽ tìm đến gây sự. 』

「 Yên tâm. Chỗ đấy nhiều "Hàng khủng" lắm. Cực kỳ nhiều. 」

Không chỉ lão Thôi Lý Ông đâu, mà từ thằng cửu vạn, thằng bảo vệ đến bà cô tạp vụ trong bếp cũng toàn là cao thủ.

Có lẽ toàn là dân Ma Giáo bỏ trốn? Hoàn lương? Hay gọi là gì nhỉ? Mà thực ra bọn họ chưa bao giờ bỏ giáo cả, toàn là những tín đồ cuồng tín (Fan cứng) của Ma Giáo. Chỉ là từ lúc A Thanh "sủi", thì bọn họ tự động trở thành kẻ đào tẩu thôi.

Dù sao thì, nếu Bảo Liệt ở Tuyết Gia Thương Hội, thỉnh thoảng A Thanh ghé qua xin tí độc cũng tiện.

Độc dược là chân ái. I love poison.

Mình dùng cũng được, cho người khác "ăn" cũng vui. Vạn năng vãi chưởng.

『 Khụ. Nhưng liệu có ổn không? 』

「 Bác cứ làm đi nếu thấy ổn. Mọi người ở đó ai cũng có quá khứ đầy drama cả, nên họ sẽ thông cảm cho bác thôi. 」

『 Vậy thì... đành mặt dày nhờ vả ngươi vậy. 』

Cuộc đàm phán kết thúc, dù không kịch tính lắm.

A Thanh dựng cái ghế lên, Bảo Liệt cũng ngồi xuống cái ghế mà Diêu Dân vừa đỡ dậy.

「 Bác cứ đi về phía Tây tỉnh Hồ Bắc, đến huyện Tỷ Quy tìm Tuyết Gia Thương Hội. Bảo là do em giới thiệu là được. 」

『 Nói mồm ai tin? Có tín vật gì làm tin không? 』

A Thanh rút cây trâm sắt trên đầu ra đưa cho lão. Dù sao sau này đến đấy đòi lại cũng được. Xong xuôi đâu đấy, mắt A Thanh sáng rực lên:

「 À này. Con rắn lúc nãy ấy, nó có cắn không? Cho em sờ thử miếng được không? À mà nó cắn cũng chả sao đâu, cho em vuốt ve tí nhé? Trông "cute" xỉu. 」

『 Ồ hô hô. Tất nhiên rồi! Loài rắn này hiền khô ấy mà. Mấy đứa không biết gì mới bảo nó hung dữ. Nó không dữ đâu, nó chỉ hơi "nhạy cảm" tí thôi. Thực ra nó thông minh lắm, hiếm có con vật nào khôn như nó... 』

Mặt Bảo Liệt giãn ra, cười tươi rói như hoa nở.

Đúng là khuôn mặt của mấy người "cuồng pet" khi được dịp khoe thú cưng. Đây chính là lý do Bảo Liệt bán mạng nghiên cứu độc rắn.

Tóm tắt lại phi vụ "môi giới" của A Thanh:

Nàng ném lão già này vào cái ổ của đám Ma Giáo cuồng tín (Hardcore), mục đích chính là để "nuôi" nguồn cung cấp độc dược cho riêng mình.

Bảo Liệt ngây thơ chẳng biết gì sất, vẫn đang say sưa khoe con rắn cưng. Đúng là người thật thà thì muôn đời bị lừa, lừa mãi không khôn ra được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!