Chương 394 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (1)
Việc đệ tử Quế Lâm và Trường Sơn dàn trận trước cửa quan phủ, hễ thấy tên Tà phái nào ló đầu ra là "trảm" bay đầu, có thể khiến một số kẻ đạo đức giả lên án là chơi bẩn, là rình rập núp lùm.
Nhưng lập trường chính thức của Quế Lâm và Trường Sơn là thế này:
“Chúng tôi đường đường chính chính đến đòi nợ máu. Tại bọn nó cứ rón rén ra từng tên một chứ bộ, ai bảo không ra một lèo cho chúng tôi chém một thể? Chả lẽ bắt chúng tôi phải trải thảm đỏ, đợi kẻ thù tập hợp đủ đội hình, hồi phục sung mãn rồi mới được đánh à? Thế thì không phải là quân tử, mà là thiểu năng trí tuệ.”
Hoặc cũng có người thắc mắc về mối quan hệ mờ ám giữa Chính phái và Quan phủ. Câu trả lời chính thức vẫn là:
“Ủa? Quan - Võ bất xâm phạm mà? Các vị không biết luật à? Quan phủ người ta làm việc có quy trình, thả người từng đợt để tránh ùn tắc giao thông thôi. Chứ mấy ông thầy dạy võ quèn như chúng tôi tuổi gì mà điều khiển được quan phủ?”
Chuyện Chưởng môn Khương Thụ Dương nhận được mật lệnh của Thọ Tây Thân Vương là bí mật cấp quốc gia, chỉ có vài người biết. Nên về mặt lý thuyết, Quế Lâm Kiếm Phái hoàn toàn trong sạch. Dân đen thì chỉ biết cảm tạ ơn trên vì đã dẹp loạn được đám giang hồ.
Kết quả là mấy ngày sau, các cơ sở kinh doanh của Tà phái ở Quảng Tây bắt đầu bốc hơi hàng loạt.
Các môn phái Chính đạo ở các thành phố khác thấy thời cơ đến liền vùng lên mạnh mẽ: “Anh em ơi! Thời tới cản không kịp! Mở rộng địa bàn thôi!”
Tà phái thì vừa chứng kiến cảnh quân chủ lực của Tà Đạo Liên bị xóa sổ, lại nghe tin đồn quân tiếp viện của Võ Lâm Minh đang kéo đến ầm ầm. Sợ vãi linh hồn.
Đã thế, đám quan lại trước giờ vẫn ăn tiền của Tà phái bỗng nhiên trở mặt còn gắt hơn cả người yêu cũ. Mặt lạnh như tiền, hạch sách đủ điều. Những kẻ có chút tình nghĩa, hoặc bị nắm thóp thì rỉ tai:
“Ở trên, cái chỗ cao tít trên kia ấy, người ta đang muốn nâng đỡ cho Chính phái. Tốt nhất là các chú nên nằm im thở khẽ, đừng có dại mà ngoi lên lúc này.”
Tình hình là như vậy đó.
Đầu tháng Hai, khi A Thanh thông báo muốn sang Quảng Đông ghé thăm Trần Gia Trang, Khương Thụ Dương gật đầu cái rụp. Lão vừa mừng vì tiễn được "bà cô tổ" này đi, lại vừa tiếc vì mất cái bùa hộ mệnh.
『 Ân nhân còn chưa kịp hưởng thụ sự đền đáp của bổn phái mà đã vội đi rồi sao? 』
「 Ấy, làm thượng khách một hai ngày thì còn thấy sướng. Chứ làm mãi thì chán lắm, lại sinh hư. Lỡ sau này quen thói, ai phục vụ không chu đáo em lại chửi đổng lên thì mất hình tượng lắm. 」
Khương Thụ Dương chỉ biết cười trừ. Với tính cách thực dụng, hay nói thẳng ra là hơi bần hàn của A Thanh thì chuyện chửi đổng chắc chắn không xảy ra đâu.
『 Đại ca! Tiểu đệ Vu Na Lam! Có chuyện muốn... 』
『 Không được. 』
Đại sư huynh Đào Đạt Chiến cắt ngang lời "Chị Hai".
『 Ặc! Đệ còn chưa nói hết... 』
『 Ngươi định đòi đi theo Thiên Hoa Kiếm chứ gì? 』
『 Quả nhiên! Đại sư huynh đúng là đi guốc trong bụng đệ! 』
『 Haizz. Bình thường thì ta cũng cho đi đấy. Nhưng giờ bọn Tà phái đang cay cú, soi mói khắp nơi. Đại để tử đời thứ hai như ngươi mà mò sang Quảng Đông lúc này thì không ổn chút nào. Nhạy cảm lắm. 』
『 Dạ... 』
Vai Vu Na Lam xụ xuống như bánh đa nhúng nước.
『 Chị Hai! Lần sau nhất định! Nhất định! Nhất định phải gặp lại nhé! 』
Đào Đạt Chiến cắt ngang lời lảm nhảm của sư muội, cúi đầu thật sâu:
『 Tây Môn tiểu thư. Đại ân không lời nào tạ hết. Ngay khi quân tiếp viện của Minh đến, tại hạ sẽ điều họ sang Trần Gia Trang ngay lập tức. Tuy hiện tại Trần Gia Trang chưa bị tấn công trực diện, nhưng bọn Tà phái chắc chắn đang ủ mưu tính kế rất thâm độc. Mong tiểu thư bảo trọng. 』
A Thanh ghé qua phòng thượng hạng của Quế Lâm Kiếm Phái để chào tạm biệt "người nhà".
「 Hửm? Đi rồi à? 」
「 Ừ. Ăn mòn bát đũa Quảng Tây rồi, giờ phải sang Quảng Đông đổi món chứ. Nghe đồn ẩm thực Quảng Đông và Hàng Châu là "đỉnh của chóp" tại Trung Nguyên mà? 」
Ẩm thực Trung Nguyên chia làm năm vùng, nhưng nếu hỏi đâu là số một thì dân tình mặc định gọi tên Quảng Đông và Hàng Châu. Kể cả những người luôn mồm khen "quê choa là nhất" thì trong thâm tâm vẫn phải công nhận hai cái rốn ẩm thực đó là vô đối.
『 Ôi trời, Tiểu thư. Hiếm khi hai người mới có không gian riêng tư, sao lại đi vội thế? 』
「 Ủa? Tưởng bác định nhập khẩu ở Nam Ninh luôn chứ? Tự Do cũng phải về nhà mà. 」
『 Khụ. 』
Tự Do cũng cảm thấy hơi chạnh lòng.
Tự nhiên đến, rồi tự nhiên đi, chào một câu cụt lủn rồi biến mất. Biết tính A Thanh là "lạnh lùng girl", đến và đi như một cơn gió, nhưng ít ra cũng phải báo trước một tiếng chứ.
「 Vậy nhé, hẹn gặp lại. 」
「 Ừ, gặp lại sau. 」
Chào hỏi xong xuôi, vừa bước ra cửa thì một bóng người lao tới như tên bắn.
『 Á á á á! Tiểu thư đi rồi thì bao giờ con mới được chiêm ngưỡng dung nhan ngọc ngà này nữa đây! Cái này là chút lòng thành, gọi là lộ phí đi đường... 』
Gác Đa Quý chưa kịp đưa quà thì đã bị Thương Nữ Nhân túm cổ áo lôi xềnh xệch đi.
『 Cái thằng này! Mày lấy đâu ra lắm tiền để hối lộ thế hả? 』
『 Tiền nhặt được thôi mà! Đừng để ý tiểu tiết! 』
Tiếng kêu oan ức của Gác Đa Quý xa dần.
A Thanh mở hộp quà ra xem. Ôi mẹ ơi. Một cây trâm vàng nạm thất bảo lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Đây là hàng độc bản, có tiền chưa chắc đã mua được.
Rốt cuộc tên này nhặt được ở đâu thế? Hay là Trung Nguyên có cái nghề "Thần Nhặt", một biến thể của Thần Trộm chuyên đi vơ vét đồ nhà người khác?
A Thanh phì cười. Chắc chắn là không phải rồi. Là Tự Do nhờ đưa hộ đấy. Chắc hắn ngại, không dám trực tiếp tặng quà chia tay.
「 Gấu Bông của ta. Cưng à, hẹn gặp lại nhé. 」
「 Khỏi gặp cũng được mà. 」
「 Lan Châu với Thần Nữ Môn cũng gần nhau mà? Ta về báo cáo với các bô lão ở môn phái xong sẽ quay lại tìm cưng ngay. Tình yêu của ta. 」
「 Ai yêu mi đâu. 」
La Dương Kết tham gia trận chiến này không chỉ để bảo vệ A Thanh. Nàng ta là nạn nhân trực tiếp bị bọn Tà phái quấy rối bằng lời nói.
Thiên Hoa Điện Đường tuy được coi là Bạch Đạo nhưng không thuộc biên chế chính thức của Võ Lâm Minh. Vì danh dự bản thân và sư môn, nàng bắt buộc phải tham chiến. Nếu không sẽ mang tiếng là ăn bám, hưởng ké sự bảo vệ của Võ Lâm Minh.
Cùng lý do đó, nàng không thể lẽo đẽo theo A Thanh sang Quảng Đông được.
Tuy nhiên, việc nàng dám xung phong vào đội cảm tử quân khi chưa biết có cao thủ Vương phủ bảo kê, chứng tỏ tình yêu hay sự liều lĩnh của nàng dành cho A Thanh cũng rất đáng ghi nhận.
「 Vậy nhé, bye bye. 」
La Dương Kết hôn gió một cái rõ kêu. Chụt!
A Thanh làm động tác phủi bụi để hất cái hôn gió đi.
Thế là xong màn chia tay.
『 Tây Môn tiểu thư! Bảo trọng nhé! 』
『 Nhớ quay lại chơi nhé! 』
『 Lần sau nhất định phải đua top Tửu lượng Nam Ninh một lần nữa nhé! 』
A Thanh vẫy tay chào đám người đang quyến luyến tiễn đưa, rồi dứt khoát quay lưng, đạp đất phóng đi. Không một chút lưu luyến.
Quảng Đông Trần Gia.
Tuy không nằm trong Ngũ Đại Thế Gia, nhưng nếu xét trong Thập Đại Thế Gia, thì độ nổi tiếng của gia tộc này không hề thua kém ai.
Lý do? Vì món đặc sản: Thái Cực Quyền.
Người sáng lập Thái Cực Quyền họ Trần, ai đến xin học cũng dạy, không giấu nghề. Nhờ thế mà Trương Tam Phong mới ngộ ra chân lý, sáng tạo ra Thái Cực Quyền và Thái Cực Kiếm phiên bản Võ Đang.
Tất nhiên, Tổ sư họ Trần cũng không dạy hết bí kíp trấn môn. Thái Cực Quyền phổ thông mà ông dạy thiên về dưỡng sinh, thể dục nhịp điệu hơn là thực chiến. Giúp khai thông kinh mạch, dẻo dai gân cốt, nạp năng lượng cho cơ thể.
Hiệu quả thì phải tập kiên trì khoảng mười năm mới thấy tí chút khác biệt. Nhưng nhờ thế mà nó phổ biến rộng rãi, dân đen sáng tối nào cũng ra công viên múa may quay cuồng để rèn luyện sức khỏe.
Nên nhắc đến Quảng Đông Trần Gia? “À, cái nhà dạy Thái Cực Quyền dưỡng sinh đấy á?” Cả thiên hạ ai cũng biết.
Vậy tại sao nổi tiếng thế mà không lọt được vào Ngũ Đại Thế Gia?
Lý do nằm ở giới hạn chết người của những kẻ dùng tay không – hay còn gọi là Quyền sư.
Mấy kẻ não ngắn thường lôi Thiếu Lâm hoặc các đại sư võ học ra để cãi: “Thế Thiếu Lâm dùng quyền cước vẫn bá đạo thiên hạ đấy thây?”
Xin thưa, so sánh thế là khập khiễng về cả khoa học lẫn logic.
Đúng là có những cao thủ dùng quyền cước bá đạo, nhưng số lượng cực ít. Và giả sử cùng đạt đến Sinh Tử Cảnh, thì giữa Tâm Quyền và Tâm Kiếm, cái nào thốn hơn?
Tất nhiên là Kiếm. Đấm thì tím người, gãy xương, chứ chém là cụt luôn.
Muốn dùng Ngự Kiếm Thuật điều khiển kiếm bay vèo vèo thì dễ, chứ muốn dùng "Ngự Quyền Thuật" bắn nắm đấm ra xa như hỏa tiễn thì chắc phải chặt tay mình ném đi à?
Nhưng điểm yếu chí mạng thực sự của Quyền sư không phải là tay ngắn, mà là: Càng đông càng phế.
Trong những trận hỗn chiến quy mô lớn, Quyền sư cực kỳ bất lợi. Đánh tay đôi thì còn múa may, né tránh, áp sát được. Chứ lao vào giữa đám loạn quân, người đông như kiến thì né vào mắt? Chỉ tổ làm bia thịt cho kiếm khách nó chém.
Đội hình toàn tay ngắn thì xếp trận kiểu gì? Tản ra thì bị bắt lẻ, tụ lại thì dính trọn mấy đòn chưởng lực diện rộng quét sạch cả đám.
Vì thế, dù cá nhân người nhà họ Trần có mạnh đến đâu, thì "Quân đoàn Trần Gia" vẫn bị đánh giá thấp về khả năng tác chiến quy mô lớn. Thêm cái bộ pháp Thái Cực Quyền cứ uốn éo, xoay tròn, vào đội hình dễ dẫm chân nhau ngã sấp mặt.
Dù vậy, nhờ danh tiếng quá lớn nên Trần Gia vẫn trụ được trong Thập Đại Thế Gia. Nhưng cái danh tiếng ấy cũng sắp hết hạn sử dụng.
Khi đoàn người Trần Gia từ Đại hội Võ lâm trở về, họ chỉ thấy một đống hoang tàn đổ nát. Ngôi nhà mà không có người ở thì xuống cấp rất nhanh. Đằng này lại còn chứa đầy xác chết thì càng thê thảm. Vì dính líu đến Huyết Giáo trong vụ thảm sát trước đó, ngay cả trộm cắp cũng không dám bén mảng tới. Trần Gia Trang giờ trông như cái nhà ma.
Tuy nhiên, Trần Gia chưa sụp đổ hẳn. Lần này đi Đại hội Võ lâm, toàn bộ tinh anh, con cháu trực hệ đều đi hết nên may mắn thoát chết.
Họ tin rằng: “Còn người là còn của. Chỉ cần tu sửa lại nhà cửa, tuyển thêm đệ tử, mở rộng quy mô theo hướng Võ quán thì sẽ lấy lại được vị thế.”
Nhưng đời không như mơ. Tà Đạo Liên đã nhúng tay vào.
Tất nhiên, dù là Tà phái cũng không dám công khai tấn công Trần Gia Trang, vì sợ Chính phái cả nước nhảy vào hội đồng. Nên chúng chơi trò ném đá giấu tay, phá hoại kinh tế.
Bắt đầu từ việc công nhân xây dựng đến sửa nhà bị chết bất đắc kỳ tử. Một người, hai người, ba người... Cứ thi công là có người chết. Dừng thi công thì yên ổn. Thi công lại thì lại có người chết. Dù có trả lương cao gấp mấy lần thì cũng chẳng ai dám bán mạng. Mà Trần Gia giờ cũng cháy túi, tiền đâu mà thuê giá cao.
Thế là công cuộc tái thiết bị đình trệ vô thời hạn. Trần Gia Trang vẫn cứ là cái nhà ma nửa mùa.
Nhà nát thì ai thèm đến học? Tất nhiên vẫn có người hâm mộ Thái Cực Quyền muốn nhập môn. Nhưng các bang phái Tà đạo xung quanh đã đón lõng từ trước.
Chúng đồng loạt mở đợt tuyển sinh, tung ra các gói khuyến mãi cực sốc:
“Nhập học ngay hôm nay! Mua một tặng một! Tặng bí kíp trấn môn! Tặng đan dược tăng lực! Miễn phí học phí tháng đầu!”
Kết quả là:
Sửa nhà: Hỏng bét.
Tuyển nhân sự: Công cốc.
Chiếm đất vàng giữa lòng Quảng Châu phồn hoa mà để hoang hóa, cỏ mọc um tùm. Dân tình đi qua chỉ biết tặc lưỡi: “Chậc chậc, Trần Gia toang thật rồi.”
Ngày xưa, dân đen nhắc đến Trần Gia là phải uốn lưỡi bảy lần vì kính sợ. Giờ thì Trần Gia trở thành trò cười trong các quán trà đá vỉa hè. Danh tiếng lẫy lừng một thời giờ chỉ còn là dĩ vãng. Tấm biển hiệu dát vàng giờ xiêu vẹo, bám đầy bụi.
Trong cái bối cảnh bi đát, khi mà cả thiên hạ đều quay lưng và cười nhạo sự suy tàn của một gia tộc lớn...
Có một nữ nhân đang băng băng vượt qua địa phận Quảng Đông, tiến về phía đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
