Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Pháp Thiếu Nữ Ngồi Cạnh Phản Diện

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Ngồi Cạnh Phản Diện

이불짱

[Toàn bộ bìa và minh họa đều do tác giả sáng tác.]

65 165

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

321 15036

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2891

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2205

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

[300-400] - Chương 397 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (4)

Chương 397 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (4)

Chỉ có những người đang lang thang ở phố thợ rèn là vớ bở, được xem màn trình diễn "độc lạ Quảng Đông" này miễn phí.

Khác với quê hương hiện đại của A Thanh, nơi mà chỉ cần mở cái màn hình điện thoại bé tí lên là xem được đủ thứ trò mèo trên thế giới, ở cái thời cổ đại nguyên thủy này, giải trí là một thứ xa xỉ.

Bởi vậy, tiếng búa keng keng nhẹ tựa lông hồng vang lên, kèm theo đó là cây đục sắt cứ bay lên lượn xuống nhịp nhàng...

Đã thu hút mọi ánh nhìn cũng lên xuống nhịp nhàng theo.

Người thời xưa thân thiện hơn dân hiện đại nhiều – hoặc nói trắng ra là nhiều chuyện hơn. Người đến sau hớn hở hỏi người đến trước:

『 Ái chà, lực sĩ nào mà khỏe thế? Bán thuốc sơn đông mãi võ à? Dạo này thận yếu quá, chắc phải làm một thang. 』

『 Thuốc thang gì, đấy là Thổ Mộc Tiên Nữ. 』

『 Thổ Mộc Tiên Nữ? Tên nghe như thợ hồ thế... À, đúng là xây nhà thật à. Mà nhìn cách bả múa búa thế kia thì chắc xây nhà "uy tín" đấy. 』

『 Thật không đấy? Hay là búa rỗng ruột với đinh gỗ để lùa gà? 』

『 Ông bị điếc à? Nghe cái tiếng bộp bộp chắc nịch thế kia. Với lại bả bảo không phải bán thuốc, bả thờ Hạng Vũ (Sở Bá Vương), bị lão thợ rèn khinh nên mới thị uy dằn mặt đấy. 』

『 Ối mẹ ơi. Hạng Vũ sống lại chắc cũng té ngửa. 』

『 Thế rốt cuộc có bán thuốc không? Uầy, nhìn... tâm hồn to tròn thế kia. Chắc phải mười cân chứ đùa. Có bán thuốc nở ngực không nhỉ? Mua cho bà xã dùng dần. 』

『 Đã bảo không phải bán thuốc! Là Thổ Mộc Tiên Nữ, Hà Nam Đệ Nhất Mộc Thủ! Tiên sư, tao có phải trợ lý của bả đâu mà cứ hỏi tao? Tao nói nãy giờ rát cả họng rồi mà chúng mày đếch chịu nghe à?! 』

Thực ra tại ông này mặt mũi hiền lành (hoặc ngu ngơ) nên dân tình mới xúm vào hỏi.

Đột nhiên, A Thanh vung tay cực mạnh.

Cây đục sắt bay vút lên tận chín tầng mây. Rồi nàng giơ cao cây búa tám cân, chờ đợi...

Vút...

Cây đục rơi xuống.

A Thanh vung búa bổ xuống như trời giáng.

RẦM!!!

Mặt đất rung chuyển như có động đất cấp ba. Cây đục sắt xuyên thủng mặt đất mùa đông cứng như đá, ngập sâu đến tận cán, chỉ còn trơ lại mỗi cái đầu tròn tròn nhô lên.

Mắt đám đông rớt bộp bộp xuống đất. Cả đám há hốc mồm, cổ vươn dài ra như ngỗng, soi mói cái lỗ trên mặt đất xem có phải mình đang nằm mơ không.

A Thanh liếc nhìn lão thợ rèn, giọng đầy vẻ bề trên pha chút mỉa mai:

「 Chậc. Ta được Thần linh độ nên mới có danh hiệu Hà Nam Đệ Nhất Mộc Thủ chứ bộ. Giờ còn nghi ngờ nữa không? Bệnh đa nghi là bệnh nan y đấy, coi chừng nghiệp quật không ai cứu đâu nhé. 」

Lão thợ rèn hớt hải chạy ra, sờ sờ nắn nắn cái đầu đục sắt đang nằm im lìm dưới đất, lún sâu cả nửa tấc so với mặt đường. Lão run như cầy sấy.

『 Hu hu... Con lạy bà... à nhầm, con lạy Tiên Nữ! Tiểu nhân có mắt như mù, thấy Thái Sơn mà không biết, xin Tiên Nữ đại xá! Đừng chấp kẻ ngu si này! 』

「 Hừm. Thôi được rồi. Đại Thần bảo là vừa được khởi động gân cốt nên khá hài lòng. Ngươi không cần run thế đâu, run nữa là sập nhà đấy. 」

『 Đa tạ! Đa tạ Tiên Nữ khai ân! 』

Lão thợ rèn dập đầu lia lịa.

Hừm. Hơi cắn rứt lương tâm tí xíu. Mình dùng thần lực (nói trắng ra là cheat game) để bắt nạt người thường, lại còn trách người ta không nhận ra. Kể cũng hơi "ác".

「 Được rồi. Á à, Đại Tướng Quân! Ngài ưng cây búa này ạ? Vâng, vâng. Thế con trả tiền nhé. Vâng. Hai mươi lượng bạc ạ? Đắt thế... À vâng, con nghe lời Ngài. 」

A Thanh lẩm bẩm một mình như lên đồng, rồi lôi trong túi ra một đĩnh bạc nén.

「 Đại Thần bảo là ưng hàng của ngươi rồi. Đây là tiền hàng. Đủ chưa? 」

『 Ôi trời ơi! Đâu dám, đâu dám! Tiểu nhân xin biếu Tiên Nữ, coi như là lễ vật cúng dường... 』

「 Láo nào! Thần linh chứ có phải ăn cướp đâu mà lấy không của ngươi? Bá Vương đã phán giá hai mươi lượng là hai mươi lượng. Cấm cãi! Thần ban cho mà không nhận là phạm thượng đấy! 」

『 Dạ dạ dạ! Tiểu nhân ngu muội! Xin nhận, xin nhận ạ! 』

A Thanh không nói gì thêm, kéo lê cây búa bỏ đi.

Đám đông ùa vào chỗ lão thợ rèn, xúm xít quanh cái lỗ đục trên mặt đất.

"Ối mẹ ơi. Đóng lút cán luôn. Kiểu này lấy kìm cũng chả nhổ lên được."

"Hà Nam Đệ Nhất Mộc Thủ? Mộc thủ Hà Nam ai cũng quái vật thế này à? Thợ Quảng Đông mình tuổi tôm."

"Bảo là thờ Hạng Vũ mà. Lực bạt sơn hề khí cái thế. Cầm cái búa tám cân mà múa như cầm đũa ăn cơm."

Mục tiêu đã hoàn thành xuất sắc. Tuy hơi tội nghiệp lão thợ rèn, nhưng A Thanh trả gấp đôi giá thị trường coi như tiền bồi thường danh dự rồi.

A Thanh kéo lê đầu búa trên mặt đất, tạo ra tiếng két két chói tai.

Bộ đồ ngũ sắc lòe loẹt, bùa chú bay phấp phới, cộng thêm âm thanh khó chịu đó khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Mùa đông nông nhàn, dân tình rảnh rỗi sinh nông nổi, thế là rồng rắn kéo nhau đi theo xem "Xiếc khỉ".

Cứ thế, Thổ Mộc Tiên Nữ dẫn theo một đoàn fan hâm mộ, đi thẳng đến một công trường xây dựng đang thi công phần khung gỗ.

Thực ra nàng có biết đường sá gì đâu. Nàng dùng thính giác siêu phàm (như bật hack map) để nghe tiếng cưa, tiếng đục, tiếng dô ta dô hò của thợ thuyền mà tìm đến thôi.

Đám thợ đang làm việc thấy một đám đông kéo đến thì ngơ ngác. Rồi thấy một con mẹ đồng cốt cầm búa đi đầu thì càng hoang mang hơn.

A Thanh dừng lại, xoay cái búa vài vòng vèo vèo rồi dộng mạnh xuống đất cái Bộp. Nàng chống tay lên cán búa, đứng dáng "dân chơi", hất hàm hỏi:

「 Này các đồng nghiệp. Có thiếu chân phụ hồ không? Bổn Tiên Nữ là Hà Nam Đệ Nhất Mộc Thủ - Thổ Mộc Tiên Nữ đây. Nghe danh thợ Quảng Đông tay nghề cao nên đến giao lưu học hỏi tí. 」

『 Thợ mộc? Nhìn cách cầm búa thì cũng ra dáng dân trong nghề đấy. Nhưng thợ mộc kiểu gì mà ăn mặc như lên đồng thế kia? 』

「 Ta vừa là thợ mộc, vừa là Thần nữ. Học hết các loại công trình trong thiên hạ là bổn phận của ta. 」

『 Ơ nhưng mà thợ mộc với bà đồng thì liên quan gì... 』

「 Hỗn xược! Ta đã bảo là Thổ Mộc (Đất & Gỗ) cơ mà? Thổ là Đất, Mộc là Gỗ. Thợ mộc là người kết nối Đất và Gỗ để tạo ra... ờ... không gian sống? Người kết nối? Cho nên... ờ... nói chung là Hoằng Ích Nhân Gian... à nhầm, là Ích Quốc Lợi Dân, đại loại thế. À đúng rồi. Sau này ta còn phải xây đền thờ cho Bá Vương Thống Nhất Thiên Hạ nữa chứ. 」

Vừa rồi chém gió hơi vấp đĩa thì phải? Tí nữa thì lôi cả triết lý lập quốc của quê hương (Hàn Quốc) ra giảng đạo.

Đám thợ nghiêng đầu nhìn nhau đầy nghi hoặc.

"Con mụ này luyên thuyên cái gì thế nhỉ? Có khi nào bị điên không?"

"Đang xây nhà mà gặp con điên này có bị dông không ta?"

Nhưng cũng chả ai dám đuổi. Đuổi bà đồng đi nhỡ Thổ Địa nổi giận thì bỏ mẹ. Chưa có tiền lệ xử lý vụ này.

A Thanh bồi thêm một câu chốt hạ:

「 Ta làm không công. Chỉ cần cho ta xem các ngươi làm việc là được. 」

MIỄN PHÍ!

Từ này có sức công phá còn mạnh hơn bom nguyên tử. Đám thợ gật đầu cái rụp. "Ok chốt đơn!"

Sự khác biệt giữa Chính phái và Hắc đạo thể hiện ngay ở cái tên.

Chính phái thường lấy tên địa danh, tên núi non hùng vĩ, hoặc ghép mấy chữ Hán sặc mùi văn vở, đạo đức (Chính Khí, Hạo Thiên...). Còn Hắc Đạo thì toàn chọn mấy cái tên nghe là thấy điềm gở.

Không phải do Tổ sư của họ bị "dậy thì muộn" hay thích tỏ ra nguy hiểm. Mà bản chất họ là băng đảng xã hội đen. Tên băng đảng thì phải ngầu, phải gấu, nghe là phải sợ thì mới đi thu họ bảo kê được. Nên cái tên càng u ám, càng rùng rợn thì bọn họ càng khoái. Coi như là một lời khen.

Tất nhiên, chữ "Phái" của Hắc Đạo khác với Chính phái. Chính phái dùng "Phái" cho các tổ chức có gốc gác Đạo giáo. Còn Hắc Đạo dùng "Phái" theo nghĩa Băng đảng.

Quay lại chuyện chính. Quảng Châu trước giờ là sân sau của Trần Gia. Nhưng trong ba tháng Trần Gia đi vắng, vùng đất này bỗng trở nên vô chủ.

Thế là loạn mười hai sứ quân phiên bản xã hội đen nổ ra.

Sau một hồi thanh trừng đẫm máu, ba băng đảng mạnh nhất đã chia nhau cai quản Quảng Châu: Hắc Nguyệt Phái, Quảng Châu Thuyền Bang, Kim Tích Bang.

Giờ Trần Gia quay lại nhưng đang thoi thóp vì tang tóc. Đây là cơ hội vàng để bọn Hắc đạo "đóng hòm" Trần Gia, chiếm luôn địa bàn vĩnh viễn.

Tất nhiên, bọn chúng đang soi rất kỹ con mụ Thổ Mộc Tiên Nữ vừa xuất hiện. Đặc biệt là Lý Vương Xuất (tên cúng cơm nghe đã sặc mùi Triều Tiên - Ri Wang-chul), Bang chủ Hắc Nguyệt Phái.

『 Con mụ Thổ Mộc Tiên Nữ đấy đang làm cái trò gì vậy? Hình như nó đâu có sửa nhà cho bọn Trần Gia? 』

『 Dạ bẩm Bang chủ. Nó đang đi lang thang khắp các công trường ở Quảng Châu, xin làm việc không công ạ. 』

Lý Vương Xuất ngơ ngác.

『 Làm không công? Để làm gì? 』

A Thanh là thiên tài vận động. Có thể do năng khiếu bẩm sinh, hoặc do cơ thể đã được "độ" lên tầm siêu nhân với sức mạnh và thính giác hư cấu. Nàng làm việc chân tay nhoay nhoáy.

『 Này ông Kim! Dựng cho thẳng vào! Đàn ông đàn ang gì mà dựng cái cột cũng ẹo xà ẹo xọ thế kia thì làm ăn được gì? Nhìn Tiên Nữ kia kìa. Bả cầm cái gì là cái đấy đứng thẳng tắp, cứng ngắc luôn. 』

『 Thì bả là đàn bà, bả làm cho nó "cứng" là đúng rồi. Chứ đàn ông với nhau thì cứng kiểu gì? 』

Cả đám cười hô hố. (Mấy cái chuyện đùa tục tĩu ở công trường thì thời nào cũng có).

A Thanh cười khẩy, đáp trả ngay:

『 Mồm mép tép nhảy nhỉ. Cứng với chả mềm cái gì? Thích thì bà đóng cho cái cọc vào mồm bây giờ? Bà vừa thấy cái cọc to bằng bắp tay lăn lóc đằng kia đấy. 』

『 Ấy ấy, Tiên Nữ tha mạng. Cái đấy để dành đóng cọc chuồng xí thôi. 』

『 Ta mà đóng thì ta đóng thẳng vào cái "cột đình" giữa hai chân ngươi ấy, chứ chuồng xí cái gì. Cứ quấn thêm mấy lớp vải vào rồi thay tã hai lần một ngày là ổn áp ngay. 』

Mặt lão thợ mộc tên Diêm méo xệch. Tiếng cười lại rộ lên. Lão Diêm quê độ lầm bầm:

『 Mang tiếng là Thần nữ mà giọng điệu chả có tí nết na nào. 』

『 Mặt tiền thế kia thì nết na làm gì cho phí. Muốn ghẹo gái thì cũng phải nhìn mặt mà ghẹo chứ. 』

Lại cười ồ lên.

Chỉ trong năm ngày, Thổ Mộc Tiên Nữ mồm mép tép nhảy, tay làm hàm nhai đã trở thành "Idol" của giới thợ xây Quảng Châu.

Lý do chính: Làm việc siêu năng suất.

Một mình nàng cân được việc của mười người đàn ông lực lưỡng.

Không chỉ là thay thế sức người đâu. Bình thường dựng một cái cột cần mười ông hò dô, chỉnh tới chỉnh lui, ông này chờ ông kia, rồi nghỉ giải lao, rồi kêu đau lưng... mất cả buổi. Đằng này A Thanh "Hạng Vũ nhập", một tay nhấc cột, đặt cái rụp, xong phim.

Tiến độ công trình được đẩy nhanh gấp mười lần. Làm một ngày bằng người ta làm mười ngày. Tiếng lành đồn xa, giờ các chủ thầu xây dựng tranh nhau mời Thổ Mộc Tiên Nữ về làm. Thậm chí còn năn nỉ ỉ ôi, xin được trả tiền để mời nàng về "độ" cho công trình mau xong.

『 Thôi, dẹp đi. Hôm nay có nhà nào lợp mái không? Ta muốn học cách bo góc mái tròn kiểu Quảng Đông. 』

『 Tiên Nữ ơi! Đội em hôm nay lợp mái nè! Chiều nay em giao cả cái nhà cho chị luôn! Về đội em đi! 』

『 Ngon. Ở đâu? Phường Phương Tiên hả? Ok chốt. 』

Càng làm A Thanh càng thấy... hình như mình hợp nghề mộc thật. Kỹ thuật ở Quảng Đông khác hẳn Lạc Ninh. Đất rộng người đông, mỗi vùng một kiểu, mở mang tầm mắt phết.

『 Ủa? Các chú ghép mộng gỗ kiểu này á? Ghép thế này gió thổi cái là bay nóc à? 』

『 Yên tâm. Đằng trước đằng sau có tường gạch chặn rồi, bay vào mắt. Mà ở Hà Nam ghép kiểu gì? 』

『 Như này này. 』

『 Ối mẹ ơi! Cái gì đây? Thần sầu thế! 』

Kiến trúc Hà Nam dùng toàn gỗ, không dùng đinh sắt (hoặc rất ít), các khớp nối khít rịt như trò xếp hình. Còn Quảng Đông thì tường gạch bao quanh, gỗ bị giấu bên trong nên thợ lười, toàn đóng đinh sắt bộp bộp cho nhanh.

A Thanh biểu diễn kỹ thuật ghép mộng "không cần đinh" của Hà Nam khiến thợ Quảng Đông mắt tròn mắt dẹt.

『 Cái chiêu này ta còn chưa dạy cho đệ tử ruột đâu đấy... Nhìn kỹ nhé, chỗ này phải bôi keo da trâu vào... 』

『 Chỗ này phải dùng đá tảng đè lên, trộn với đất sét vàng mà nén chặt xuống. Đất ở đây hay bị ngập nước, làm thế móng mới không bị lún, nhà mới không nghiêng. 』

『 Định thay cột trụ à? Ôi giời, thế thì phải dỡ cả mảng tường gạch ra à? Thôi làm thế này đi. Dùng đòn bẩy nâng xà nhà lên... 』

『 Ái chà, nhưng mà làm thế thì hổng chân à? Hay là kê tạm cái gì vào rồi cắt đi ghép lại? 』

『 Thế còn sàn nhà? Hay là lật ngược lại quy trình? 』

『 Phải xem có mài đá xanh hay không đã chứ. 』

Mỗi lần A Thanh đặt câu hỏi về cách "sửa nhà mà không cần đập", các bác thợ cả lão làng lại xúm vào bàn tán sôi nổi. Kẻ tung người hứng, đưa ra đủ loại giải pháp sáng tạo.

Dần dần, trong đầu A Thanh đã hình thành một kế hoạch tu sửa hoàn hảo cho Trần Gia Trang.

Vừa giữ được hồn cốt của người xưa, vừa gia cố lại cho chắc chắn.

Học lỏm – nhưng công khai – thành công mỹ mãn!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!