Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[300-400] - Chương 391 - Cùng Vui Vẻ Nào (6)

Chương 391 - Cùng Vui Vẻ Nào (6)

Thanh kiếm của Văn Chính Dịch là một thanh danh kiếm.

Nó có cái tên rất thơ: Phá Liễu Kiếm (Thanh kiếm như cành liễu rủ trong sóng nước).

Đã mang danh hiệu "Phúc Châu Đệ Nhất Kiếm" thì không thể dùng hàng lởm khởm được, mất hết cả phong độ.

Hoặc là dùng một thanh sắt gỉ sét tồi tàn, kiểu như cục sắt vụn để thể hiện đẳng cấp "Cao thủ dùng cành cây cũng thành kiếm". Khi đó thiên hạ sẽ trầm trồ: "Wao! Đúng là cao thủ, cầm cục sắt cũng thành thần binh!"

Hoặc là phải dùng một thanh danh kiếm sáng loáng, sắc bén, xứng tầm với địa vị.

Phải chọn một trong hai thì mới giữ được cái uy của đệ nhất kiếm khách một tỉnh. (Dù hắn chỉ đứng thứ tư, vì ba thằng top trên dùng Đao, nên hắn chỉ là Đệ Nhất Kiếm chứ không phải Đệ Nhất Nhân).

Tất nhiên, trong mắt A Thanh, cao thủ mà dùng thanh Thanh Cương Kiếm cũ kỹ trông vẫn ngầu hơn nhiều. Rất là lãng tử.

Nhưng cuộc chiến giữa các cao thủ thường được định đoạt trong tích tắc. Trận đấu giữa A Thanh và Văn Chính Dịch là minh chứng rõ nhất.

Nếu hắn biết trước đối thủ dùng Tố Thủ Ma Công (đỡ kiếm bằng tay trần) thì hắn đã có cách đối phó. Nhưng vì không biết, hở ra một cái là "Toang". Bị một chưởng đánh nát đan điền, khí huyết đảo lộn, Hộ Thân Cương Khí vỡ tan tành. Kết quả là cái đầu bị bổ làm đôi như quả dưa hấu vì không đỡ nổi cú chém bằng tay không.

Vì vậy, cao thủ càng phải dùng vũ khí xịn để bù đắp cho những sai lầm nhỏ nhất có thể dẫn đến cái chết. Câu nói "Thợ giỏi không kén đồ nghề" chỉ đúng khi bạn làm mấy việc vặt vãnh. Chứ muốn tạo ra kiệt tác thì đồ nghề phải xịn.

Và giờ đây, thanh Phá Liễu Kiếm – kiệt tác của một nghệ nhân tài hoa – đang chào đón chủ nhân mới.

「 Wao. Màu đẹp đấy. 」

A Thanh cầm thanh kiếm lên, lắc lư qua lại.

Thân kiếm dẻo dai uốn lượn như cành liễu. A Thanh thử dồn sức bẻ cong nó xem độ đàn hồi đến đâu.

Thanh kiếm tội nghiệp dường như đang gào thét trong câm lặng:

Á á á! Dừng lại! Tao đầu hàng! Gãy xương! Gãy xương sống tao rồi! Cứu tao với! Con mụ này cầm kiếm hay cầm xà beng thế! Sắp gãy rồi! Gãy mất thôi!

Thanh Phá Liễu Kiếm bị uốn cong đến cực hạn, suýt chút nữa thì gãy đôi, rồi mới được thả ra bật lại hình dáng cũ.

Đúng là hồng nhan bạc phận, thanh kiếm quý lại rơi vào tay một con mụ phá hoại.

A Thanh hài lòng thu thanh Nguyệt Quang Kiếm (Chiến lợi phẩm số 11) vào vỏ, tiện tay lục lọi xác Văn Chính Dịch để "loot" đồ.

『 Á á á!! Đại ca! Đại ca đã hạ gục Văn Chính Dịch rồi sao!! Đỉnh của chóp!! 』

A Thanh vừa lôi cái vỏ kiếm ra khỏi xác chết, vừa lục túi áo hắn, hỏi lại với vẻ ngây thơ:

「 Ủa. Thằng này nổi tiếng lắm à? 」

『 Quá nổi luôn ấy chứ! Nhắc đến Văn Chính Dịch là nhắc đến Phúc Châu Đệ Nhất Kiếm! Nhắc đến Phúc Châu Đệ Nhất Kiếm là nhớ ngay Văn Chính Dịch! Hắn là cao thủ kiếm pháp lừng danh thiên hạ đấy ạ!! 』

「 Hừm. Ghê gớm vậy sao. A, Kim Thương Dược này. Biết ngay mà. 」

Kiếm xịn thì chắc chắn đồ trong người cũng phải xịn. Cái hộp thuốc nhìn sang chảnh phết. Lọ thuốc Đường Nan Nhi cho lần trước đã dùng gần hết cho Yên Lão rồi, số còn lại thì nàng... bôi vào mồm ăn luôn.

『 Hắn khủng khiếp lắm ạ!! Nghe đồn sắp đạt đến Hóa Cảnh! Là kiếm khách đại tài đang đứng trước ngưỡng cửa Hóa Cảnh đấy ạ!! 』

「 Thì tóm lại vẫn chưa phải Hóa Cảnh đúng không? Với lại tin đồn của bọn Tà phái thì tin thế quái nào được. Tao cá là mười năm trước hắn đã đi chém gió là sắp lên Hóa Cảnh rồi. 」

Đi ăn uống ở khách điếm nào cũng thấy mấy thằng Tà phái chém gió phần phật: "Tao sắp lên Tuyệt Đỉnh rồi", "Tao sắp đột phá rồi". Toàn mõm.

Thực tế thì cái sự kiện "sắp lên Hóa Cảnh" của Văn Chính Dịch đã kéo dài được tám năm rồi. A Thanh đoán mò mà trúng phóc.

『 Nhưng mà! Văn Chính Dịch là Siêu Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ! Đại ca mới là Siêu Tuyệt Đỉnh Sơ Kỳ! Đây là chiến tích vượt cấp! Gọi là kỳ tích cũng không ngoa đâu ạ!! 』

Cái thói hay làm quá của Vu Na Lam thì A Thanh quen rồi.

Nhưng tiếng hô của hắn vang vọng khắp nơi, khiến cả đám võ lâm xôn xao.

"Cái gì? Thiên Hoa Kiếm hạ gục Phúc Châu Đệ Nhất Kiếm á?"

"Solo giữa vòng vây địch mà giết được tướng địch? Có chém gió không đấy?"

"Thiên Hoa Kiếm hồi còn ở cảnh giới Tuyệt Đỉnh đã giết được Hỏa Diệm Ma Quân rồi. Lại còn là chủ nhân của Thần Công nữa."

Danh tiếng của A Thanh lại tăng vùn vụt.

Nên nhớ, Phúc Châu là thủ phủ của tỉnh Phúc Kiến, dân số đông gấp mấy lần Nam Ninh và Quế Lâm cộng lại. Đệ Nhất Kiếm của cái đất ấy không phải dạng vừa. Dù thực tế hắn chỉ đứng thứ tư (sau ba ông dùng Đao), nhưng cái danh "Đệ Nhất Kiếm" thì không sai.

Sau đó, quan quân tràn vào hốt trọn ổ Tà phái, chỉ chừa lại đám "võ sư lương thiện" Chính phái.

Trận chiến kết thúc.

ĐẠI THẮNG!

Diêm Bang Chủ (Chủ xưởng muối) Diêu Hoàn Thiết lẩm bẩm trong tuyệt vọng:

『 Tại sao... tại sao quan phủ lại... 』

Hai tay hắn bị trói quặt ra sau lưng bằng còng số tám (xiềng xích thời xưa). Sợi dây thừng nối từ còng tay hắn lại vòng qua cổ người phía sau. Cứ thế nối đuôi nhau thành một dây dài. Thằng nào định bỏ chạy thì sẽ tự siết cổ thằng phía sau và cả chính mình.

Người bị trói ngay sau lưng Diêu Hoàn Thiết chính là "Bách Chiến Bách Bại Binh Pháp Gia" Triệu Quang Ngang.

『 Ta cũng đéo hiểu kiểu gì. Lại còn huy động cả quân đội chính quy nữa chứ. 』

Ở cái chốn Trung Nguyên cổ đại này, lại tồn tại một cơ chế "Tam Quyền Phân Lập" khá là hiện đại. Tất nhiên, không phải vì mục đích dân chủ hay nhân quyền gì sất. Đơn giản là để Hoàng đế dễ bề cai trị: Chia nhỏ quyền lực để bọn bên dưới đấu đá lẫn nhau, không thằng nào đủ mạnh để tạo phản.

Thường thì ba ông quan đầu tỉnh sẽ kết nghĩa huynh đệ, cùng nhau tham nhũng nên dân đen vẫn khổ như chó.

Cụ thể: Bố Chính Sứ nắm hành chính, Đô Chỉ Huy Sứ nắm quân đội, Án Sát Sứ nắm luật pháp. Lính bắt tội phạm là của Án Sát Sứ, lính quân đội là của Đô Chỉ Huy Sứ. Để hai lực lượng này cùng xuất hiện một chỗ, cần phải có lệnh của Bố Chính Sứ.

Và ở thành Nam Ninh này, người duy nhất có thể điều khiển cả ba ông lớn đó chính là: Thọ Tây Thân Vương.

『 Bang chủ, ông có lỡ đắc tội gì với Vương gia không đấy? 』

『 Điên à! Ta buôn muối (độc quyền nhà nước), làm ăn với triều đình bao năm nay, ngu gì mà đắc tội! 』

『 Hừm. Thế tại sao? Tại sao chỉ bắt mỗi anh em Tà đạo chúng ta? Bất công quá! 』

『 Có khi nào là tại ông không? 』

『 Tại tôi á? Liên quan gì? 』

『 Ông nghĩ xem, Thân Vương Tứ Xuyên đang làm khách ở Kê Lâm Kiếm Phái. Giờ môn phái Kê Lâm trống trơn, không có ai phục vụ cơm nước, ông nghĩ Thân Vương có vui không? 』

『 Thế thì phải bắt bọn Kê Lâm về phục vụ chứ... 』

『 Ông ngu thế. Chủ nhà bị bắt nạt thì phải đi mách lẻo chứ. Thân Vương người ta nghe chủ nhà khóc lóc thì chả ra tay giúp đỡ. Ông nghĩ Thân Vương rảnh mà đi tìm hiểu quy tắc giang hồ à? 』

Nghe xong, mặt mũi Triệu Quang Ngang xám ngoét.

『 Ý ông là lỗi tại tôi á? Giờ toang rồi ông mới nói, vuốt đuôi à? 』

Giọng Triệu Quang Ngang gay gắt khiến Diêu Hoàn Thiết giật mình. Dù sao cũng không thể gây thù với Tà Đạo Liên được.

『 À không, tôi chỉ phân tích tình hình thế thôi, chứ ai dám trách Đàn chủ. 』

『 Hừm. Mà nghĩ kỹ thì... biết đâu thế này lại hay. Trong cái rủi có cái may. 』

『 Hay cái nỗi gì? 』

『 Đánh nhau tiếp thì thương vong vô số. Giờ vào tù ngồi bóc lịch vài bữa rồi ra, cơm bưng nước rót tận nơi, lại an toàn tuyệt đối. Coi như đi nghỉ dưỡng vậy. 』

『 Ồ, lời này chí lý! 』

『 Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Đợi ra tù, ta sẽ xin Liên minh cử Thiên Cấp Chiến Đoàn xuống... 』

Chát!

Một sợi dây thừng quất thẳng vào mồm Triệu Quang Ngang.

"Câm mồm! Đã là tù nhân mà còn to mồm à! Coi thường cán bộ à!"

Mặt Triệu Quang Ngang tím tái vì giận. Đường đường là cao thủ, lại bị một thằng lính quèn tát vào mồm. Sợi dây thừng trói cổ hay cái còng tay gỗ mục này, hắn chỉ cần gồng nhẹ là đứt.

Nhưng, giận quá mất khôn thì chết, còn nhịn nhục thì sống. Phản loạn là tội tru di tam tộc.

"Thằng kia! Lườm cái gì! Trả lời tao!"

"... Xin lỗi cán bộ."

"Nói bé thế à? To lên!"

Chát! Thằng lính tép riu lại tát thêm phát nữa vào má cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh.

Huyết áp Triệu Quang Ngang tăng vọt. Đau thì không đau, nhưng nhục thì thôi rồi.

"Để tao báo cáo lên Tướng quân cho mày dựa cột bây giờ..."

"Không! Xin lỗi cán bộ! Em sai rồi!"

Triệu Quang Ngang hoảng hồn hét lớn.

"Lần nữa!"

"EM XIN LỖI CÁN BỘ!!"

"Hừ. Cao thủ cái cóc khô gì. Cũng chỉ là một thằng du côn mạt hạng chuyên hút máu dân lành."

Triệu Quang Ngang nghiến răng ken két, suýt gãy cả răng hàm. Bị chửi là du côn thì thôi đi, nhưng bị chính thằng quan lại (kẻ hút máu dân chuyên nghiệp nhất) chửi là "hút máu dân lành" thì đúng là sự sỉ nhục tột cùng.

Thằng chó này, tao nhớ mặt mày rồi.

Triệu Quang Ngang trừng mắt nhìn tên lính, khắc sâu khuôn mặt hắn vào sổ thù vặt trong đầu.

Phía sau hắn, hàng dài tù nhân Tà phái rồng rắn kéo nhau đi về phía nhà lao.

Tiệc mừng công được tổ chức tưng bừng tại Trường Sơn Võ Quán.

Tất nhiên là có người chết, nhưng quy tắc chiến tranh là: Ăn mừng chiến thắng trước đã, khóc lóc tính sau.

"Đại hiệp! Mời ngài một ly!"

"Thiên Hoa Kiếm! Xin kính cô nương một ly!"

"Phải mời Tân Phúc Châu Đệ Nhất Kiếm một ly chứ lị!"

A Thanh không từ chối chén rượu nào. Uống như nước lã. Dù có uống cả vò cũng chẳng xi nhê gì.

「 Khà! Rượu ngon! Vào hết đây! Hôm nay không say không về! Quên cái đất Phúc Châu khỉ ho cò gáy ấy đi, hôm nay ta sẽ trở thành Nam Ninh Đệ Nhất Tửu Đồ! Mang rượu lên! 」

"Zôooo!!"

Nhưng rượu là cái gì?

Dưới góc nhìn khoa học (của A Thanh): Rượu là chất lỏng chứa Ethanol, gây tổn thương não bộ, xơ gan, làm rối loạn ngũ quan, gây ảo giác hưng phấn tạm thời nhưng thực chất là một loại Kịch Độc tàn phá cơ thể.

Mấy ông bợm nhậu hay bảo "Uống một ly tốt cho sức khỏe", toàn là ngụy biện.

Rượu là thứ trăm hại không một lợi. Rác rưởi!

Thế nhưng, đám nhân sĩ Chính phái ngu muội, dưới sự dụ dỗ của "Tố Thủ Ma Nữ" (A Thanh), lại thi nhau nốc cái thứ độc dược ấy vào người.

Không phải uống, mà là đổ vào họng.

Kết quả là từng người, từng người một gục ngã, lăn lộn, nôn thốc nôn tháo. Đêm đã về khuya. Khung cảnh tại Trường Sơn Võ Quán trông như bãi chiến trường xác sống.

Vu Na Lam gục bên gối phải, La Dương Kết gục bên gối trái. Sân tập võ la liệt những xác người nằm chồng chéo lên nhau, phát ra những tiếng rên rỉ Ư... a... ghê rợn.

Giữa bãi xác đó, A Thanh vẫn ngồi một mình, tay nâng chén rượu.

Tỏng, tỏng. Giọt rượu cuối cùng rơi xuống chén.

「 Hầy. Hết rượu rồi. Cô chủ ơi! Cho thêm bình Hỏa Tửu nữa đê! 」

Nhưng người bước đến không phải cô chủ quán, mà là một ông chú người hầu của Kê Lâm Kiếm Phái.

『 Có thư gửi cho Tiểu thư ạ. 』

A Thanh nhận lấy phong thư màu đỏ. Người hầu vẫn đứng đó lúng túng không chịu đi.

「 À chết, bác cất công đến đây. Làm một ly nhé? Cháu định rót ly mới mời bác mà hết rượu mất rồi, chờ tí nhé? 」

A Thanh xắn tay áo lên, lau lau cái chén rượu sạch bong kin kít cho có lệ.

『 Dạ không phải... Số là... dạo này có một tên cứ gửi thư quấy rối Tiểu thư suốt. Hắn xấu trai lắm ạ. Con nghĩ Tiểu thư nên biết. Dám cả gan tán tỉnh Tiểu thư? Tiểu thư cứ ra lệnh đi, lần sau hắn đến con sẽ vả cho rụng răng. 』

Một nhân viên đưa thư vô tội nào đó vừa bị dọa ăn đòn oan uổng. Tự nhiên đòi tát người ta?

Nhưng A Thanh biết, không phải họ hỗn láo, mà vì họ quá yêu quý nàng.

A Thanh mỉm cười dịu dàng (kích hoạt chế độ "Thánh Nữ") qua lớp khăn che mặt:

「 À. Người gửi là người khác, cháu cũng không có ý định gì đâu, đừng đánh người ta tội nghiệp. Nào, sẵn bác đến đây, đồ ăn còn nhiều lắm. Bác gói mang về cho mọi người ở nhà ăn khuya nhé? 」

『 Dạ... thế có được không ạ? 』

「 Được chứ sao không. Bác nhìn xem, toàn bọn say quắc cần câu cả rồi, ai ăn nữa đâu? Bỏ đi phí phạm. Bác lấy cái khăn gói hết lại, mai giặt sạch mang trả là được mà. 」

『 Tiểu thư... người đúng là Bồ Tát sống... lúc nào cũng nghĩ cho kẻ hèn mọn chúng con... 』

Người hầu xúc động rưng rưng nước mắt, tay chân run rẩy gom đồ ăn thừa trên bàn tiệc.

Đối với người hầu Kê Lâm Kiếm Phái, A Thanh chính là "Tiên Nữ Giáng Trần", là Idol trong lòng họ. Hôm nay lại có thêm câu chuyện để về khoe: "Tiên nữ ban cho ta thức ăn này!".

Sau khi ban phát đồ ăn thừa để lấy lòng nhân tâm, A Thanh xé thư ra đọc.

「 Ta đợi ngươi ở phòng Liên Hoa, Long Cung Lâu. 」

A Thanh ném lá thư vào lò than, ngẫm nghĩ.

Có nên đi không nhỉ?

Hắn dùng Bạch Xà Độc hay Hắc Xà Độc gì đó... nghe bảo là Thiên Hạ Thập Đại Kịch Độc, hết thuốc chữa rồi mà. Nhưng trong thư không ghi giờ hẹn, tức là hắn sẽ đợi đến khi mình tới. Cũng không có lời đe dọa nào về danh tính của mình, chứng tỏ không có ác ý.

Nếu là cái bẫy thì vô lý, vì bọn Tà phái bị hốt sạch rồi. Mình lại đi bất thình lình, bố ai mà đặt bẫy kịp.

Mà nhắc mới nhớ, sao lão già này không tham gia trận chiến nhỉ?

Tuy đến muộn nhưng phe ta thắng áp đảo nhờ quan quân. Nhưng nếu lão độc sư này mà tham chiến, rải độc lung tung thì phe Chính phái chắc chắn thương vong nặng nề.

Hay là dỗi thằng cha Diêm Bang Chủ vụ tiền nong nên không đánh?

A Thanh suy tính một hồi.

Hừm. Đi luôn cho nóng.

Vừa thắng trận xong, khí thế đang hăng. Lại thêm việc "đồng bọn" của lão già vừa bị hốt sạch, lão chắc không ngờ mình dám đến ngay lúc này.

Đến xem lão muốn nói cái gì. Thay vì để hắn rảnh rỗi bày trò, chi bằng "úp sọt" luôn cho bất ngờ.

Bảo Liệt nhìn A Thanh với ánh mắt kiên định, giọng nói trầm trọng như sắp trăng trối:

「 Lão hủ quyết định sẽ đầu quân cho Huyết Giáo. 」

Vãi.

Biết thế đếch đến.

A Thanh hối hận ngay lập tức.

Lão già này bị lẩm cẩm hay sao ấy. Muốn gia nhập Huyết Giáo thì cứ âm thầm mà đi. Tự nhiên gọi mình đến đây để khoe làm cái gì?

Tính nhờ mình viết thư giới thiệu hay gì? Hay muốn mình cổ vũ: "Cố lên bác ơi"?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!