Chương 396 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (3)
Mạnh mồm tuyên bố thế thôi chứ bắt tay vào làm mới thấy: Hỏng bét.
A Thanh gãi đầu gãi tai, cảm thấy hơi hớ.
A Thanh học nghề mộc ở Lạc Ninh, Hà Nam. Mà ở Lạc Ninh thì nhà cửa xây bằng gỗ. Còn nhìn cái Trần Gia Trang này mà xem... Ơ kìa, sao toàn gạch là gạch thế này?
Tất nhiên không phải toàn bộ là gạch. Chắc chắn là khung gỗ, nhưng tường thì xây chèn gạch vào.
Vấn đề là: Xây gạch kiểu gì? Dùng vữa gì để kết dính? Bên trong có lớp vách gỗ nào nữa không?
Muốn biết thì chỉ có nước đập ra xem thử.
Nếu xây theo kiểu Hà Nam thì A Thanh "cân" tốt, vì nàng từng tham gia tháo dỡ và xây lại cả đống nhà bị lũ lụt ở quê rồi. Nhưng kiểu Quảng Đông này thì lạ nước lạ cái.
「 Gia chủ, cho cháu xin phép đập thử một căn được không ạ? 」
『 Cứ tự nhiên. Ừm... Hay cô thử căn nhà dưới ở phía Tây đi. Căn đó nát lắm rồi. 』
Trần Tự Cường đồng ý cái rụp.
Thực ra ông cũng không tin tưởng tay nghề mộc của A Thanh lắm.
Chứ còn gì nữa? Một thiên tài võ học trẻ tuổi nhất lịch sử đạt đến cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh. Chắc chắn cô bé này phải dành toàn bộ thời gian để tu luyện, ăn vội ngủ vội, sống chết với võ công.
(Thực tế: Ngủ nướng, ăn thùng uống vại, võ công thì hack game mà lên).
Nên cái gọi là "biết làm mộc", chắc cũng chỉ là hồi bé nhìn lỏm được vài chiêu, đóng được cái ghế con con là cùng. Làm sao mà đòi xây dựng đại công trình được.
Ông nghĩ thế cũng phải. Năm nay mới hăm mốt tuổi đầu, thời gian đâu mà học nghề cho tinh thông. Trừ khi là mấy lão già lục tuần thất tuần, rảnh rỗi sinh nông nổi lôi búa ra gõ gõ thì may ra còn tin được.
Vậy nên ông chả hy vọng gì vào việc A Thanh xây lại được cái nhà.
Ông chỉ thích cái ý tưởng: "Dùng chính cách của kẻ thù để vả vào mặt chúng nó, phá tan cái lời nguyền nhảm nhí kia."
Lời nguyền ư? Giờ nó thành thật rồi đấy. Nguyên nhân là do bọn Tà phái chơi xấu, nhưng hậu quả thì sờ sờ ra đấy: Ai vào cũng chết. Nếu Thiên Hoa Kiếm có thể tạo ra một tia hy vọng nhỏ nhoi để cứu vãn tình thế thì ông đội ơn lắm rồi.
A Thanh đi loanh quanh trong Trần Gia Trang.
Để khách khứa đi lang thang một mình thế này kể cũng hơi thất lễ. Nhưng Trần Gia Chủ đã cúi đầu xin lỗi vì thiếu người rồi nên cũng châm chước được. Với lại, A Thanh cũng chả quan tâm mấy cái lễ nghi rườm rà đó.
Quan trọng là phải tìm cái nhà phía Tây để "phẫu thuật" xem kết cấu nó ra làm sao.
Không khí trong trang viên cực kỳ u ám. Không người ở, không người dọn dẹp. Mùi hôi thối, ẩm mốc thoang thoảng trong gió.
Cảm giác như đang đi trong truyện kinh dị, mọi thứ xung quanh xám xịt, u tối. Bảo sao Trần Gia từ chối tiếp viện của Võ Lâm Minh. Mời khách vào cái ổ chuột này thì nhục mặt.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sĩ diện cái quái gì tầm này nữa? Nhà cửa nát bét, người thì chạy hết, còn mỗi mấy mống loay hoay không xong. Đáng lẽ phải gọi cứu viện từ sớm mới phải.
Gia chủ Trần Tự Cường tuy là người tốt, nói chuyện nhẹ nhàng tình cảm nhưng có vẻ "kỹ năng quản lý" hơi kém. Mấy cái nhà thối quá thì đập quách đi cho rồi, để đấy làm gì cho ô nhiễm môi trường.
Đang nghĩ xấu cho chủ nhà thì...
Hức... hức... hức...
Tiếng khóc thút thít vang lên. A Thanh nổi da gà.
「 Ối mẹ ơi. 」
A Thanh vuốt vuốt cánh tay. Gì vậy? Ma thật à?
Cái thế giới có Đạo sĩ, có Chân khí, có Như Lai Thần Chưởng đấm ra hình Phật tổ thế này thì chuyện có ma cũng không lạ lắm. Không biết Như Lai Thần Chưởng có tính năng "Trừ tà" không nhỉ?
A Thanh rón rén tiến lại gần nơi phát ra tiếng khóc.
Lúc đọc truyện ma thì mạnh mồm lắm: "Sao nhân vật ngu thế, thấy ghê thì chạy đi lại còn tò mò mở cửa làm gì?"
Giờ mới hiểu. Không mở ra xem nó là cái gì thì còn sợ hơn gấp bội. Thà đối mặt một lần cho xong.
A Thanh nhẹ nhàng đẩy cửa một căn nhà bốc mùi nồng nặc nhất.
Kétttt...
Tiếng bản lề rỉ sét vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng. Bên trong tối om, có một bóng người nhỏ bé đang ngồi bó gối khóc một mình.
À. Là người. Hú hồn chim én.
「 Ai đấy? 」
『 A... Tây Môn tiểu thư. Hức... Cô làm gì ở đây? 』
「 Ờ, nhóc là... Hỏa Thiên à? 」
Trần Hỏa Thiên. Hình như là con thứ mười mấy gì đó của Trần Gia. Nhà này đông con quá, A Thanh chả nhớ hết tên.
「 Nhóc làm gì ở đây? Sao lại khóc? 」
『 Đâu có khóc. 』
Trần Hỏa Thiên chùi mắt, mắt sưng húp lên rồi mà còn chối.
「 Mắt đỏ hoe kìa. 」
『 Nhìn nhầm thôi. 』
Thằng bé lấy tay áo quệt ngang mắt.
「 Ừ thì nhầm. Chị chưa thấy gì hết. 」
『 Đã bảo là không khóc mà. 』
「 Rồi rồi. 」
Trần Hỏa Thiên giật giật khóe mắt. A Thanh chỉ nhếch mép cười. Cay không? Cay nhưng làm gì được nhau?
「 Thế nhóc ngồi đây làm gì? 」
『 Tôi... Tôi đang tìm nhà dưới phía Tây. Nhưng nhà nào trông cũng giống nhau, chả biết đường nào mà lần. Nhóc rảnh không? Dẫn đường cho chị cái? 』
Trần Hỏa Thiên nhìn A Thanh như nhìn người ngoài hành tinh.
『 Đây chính là nhà dưới phía Tây mà. 』
「 Ồ? Thế à? Chuẩn luôn à? Sao mình tìm đường giỏi thế nhỉ? Đúng là "Ta đi đến đâu, ở đó là đường". Đỉnh của chóp. 」
Biểu cảm của Trần Hỏa Thiên chuyển từ "Cạn lời" sang "Cạn lời toàn tập".
『 Thế cô tìm đến đây làm gì? 』
「 À. Chị định sửa nhà. Nhưng không rành kiến trúc Quảng Đông lắm nên định đập thử một căn ra nghiên cứu kết cấu. 」
『 Đập... Đập nhà á? Phá hủy á? 』
「 Ừ. 」
Mặt Trần Hỏa Thiên tối sầm lại.
『 Không được! 』
「 Hửm? Sao không? 」
『 Không được là không được! Tuyệt đối không! 』
「 Ơ hay. Bố nhóc cho phép rồi mà? 」
『 Nhưng mà... 』
「 Từ bỏ đi nhóc con. Không ai có thể ngăn cản sự phá hoại của chị đâu. Chị sẽ đập tan tành rồi xây lại từ đầu. Phá hủy là mẹ của sáng tạo. Nhóc đã nghe câu chuyện Phượng Hoàng hồi sinh từ đống tro tàn chưa? 」
A Thanh chém gió linh tinh để át vía thằng bé.
『 Không được!!! 』
Trần Hỏa Thiên hét lên.
『 Nếu phá nhà... thì... hức... thì... 』
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã, mũi phập phồng, hít vào một hơi thật sâu. Thôi xong. Sắp òa khóc rồi. A Thanh định dỗ nhưng không kịp.
Oaaaaaaaaaaa!!!
Thằng bé khóc rống lên như còi báo động. Mãi một lúc sau nó mới nín.
『 Đây là nhà của Huệ Vân... Nếu phá đi thì em sẽ không nhớ được nữa... Em còn chưa kịp chào tạm biệt bạn ấy... 』
Ra là thế. Đây là nhà của bạn thân thằng bé.
Trẻ con trong Thế gia thường chỉ chơi quanh quẩn trong nhà với anh em họ hàng. Bạn thân của chúng nó cũng chính là anh em họ hàng, là người nhà.
「 Ừm. 」
A Thanh tự kiểm điểm bản thân sâu sắc.
Không phải kiểm điểm vì làm thằng bé khóc. Con trai con đứa khóc lóc cái gì? Khóc là đặc quyền của con gái (như A Thanh), con trai khóc thì chỉ có ăn đòn thêm thôi.
A Thanh tự trách mình vì đã quá vô tâm, trách móc Trần Gia "sao không làm gì cả".
Trần Gia là một đại gia đình. Dù là họ hàng xa, nhưng sống chung một mái nhà, lớn lên cùng nhau thì đều là người thân cả. Chuyến đi "họp phụ huynh" ở Hà Nam kéo dài cả mấy tháng. Khi trở về vào giữa tháng Tám, đập vào mắt họ là cảnh tượng kinh hoàng.
Tính đến nay mới hơn ba tháng. Nỗi đau mất mát người thân quá lớn, quá đột ngột. Không phải chết già, chết bệnh mà là bị thảm sát dã man, xác chết thối rữa không toàn thây.
Trong khi người nhà ở nhà bị giết hại thê thảm, thì họ lại đang vui vẻ ăn chơi nhảy múa ở Đại hội Võ lâm. Cảm giác tội lỗi đó chắc chắn rất nặng nề.
Giờ bảo họ đập nhà đi? Với người Trần Gia, mỗi căn nhà này giờ đây là một nấm mồ, một đài tưởng niệm người thân.
A Thanh chỉ suy đoán thôi chứ không thể hiểu hết nỗi đau của họ. Vậy nên, sự trì trệ của Trần Gia không chỉ do thiếu nhân lực hay bị Tà phái phá đám. Nó là sự tê liệt do đau thương, do trầm cảm tập thể.
Nhưng mà, đau buồn thì cũng không thể để bọn khốn nạn kia đè đầu cưỡi cổ mãi được. Lũ chó má nhân cơ hội nhà người ta có tang mà giở trò đồi bại, giết hại cả những người lao động vô tội.
Không thể tha thứ!
A Thanh lên đồ, hóa thân thành Thổ Mộc Tiên Nữ, hiên ngang bước ra giữa chợ Quảng Châu.
Một sự xuất hiện chấn động!
Nàng mặc bộ đồ pháp sư lòe loẹt, treo đầy vải ngũ sắc. Thắt lưng buộc dây thừng, treo lủng lẳng hàng chục vỏ sò vỏ ốc, đi đến đâu kêu lách cách lách cách đến đó. Trên cái nón lá thì dán đầy bùa chú vẽ bằng chu sa trên giấy vàng, bùa dài quét cả xuống đất như áo choàng.
Mặt che khăn đen kín mít. Nhìn đúng chuẩn "Bà đồng điên" vừa trốn trại.
Nhưng đây là Thổ Mộc Tiên Nữ cơ mà? Sao không thấy giống thợ mộc tẹo nào?
Thế nên mới phải ra chợ. Phải sắm một cái đạo cụ gì đó thật ngầu, thật đặc trưng để dân tình nhìn vào là biết ngay: "À! Thợ mộc đây rồi!"
Cưa? Thôi, dùng Kiếm Khí cắt gỗ còn nhanh hơn. Bào? Đục? Dùng Kiếm Khí nốt. Kiếm Khí là vạn năng.
Nhưng cái búa thì cần.
Thanh Nguyệt Quang Kiếm Thập Hào nặng 5 cân (khoảng 3kg), cân bằng rất tốt, nhưng dùng để đóng đinh thì hơi xót của và không thuận tay lắm.
A Thanh bước vào Phố Thợ Rèn. Tiếng búa đập chát chát, mùi than đá nồng nặc. Nàng đi dạo một vòng, giả vờ xem hàng với phong thái của một cao nhân đắc đạo. Thực ra nàng có biết gì về nghề rèn đâu, xem cho có lệ thôi.
Mục đích chính là để thị uy, để mọi người khắc ghi hình ảnh Thổ Mộc Tiên Nữ vào não.
A Thanh dừng lại trước sạp hàng lớn nhất, hỏi trống không cho ra vẻ bề trên:
「 Này. Ta muốn xem búa tạ. 」
『 Bà muốn loại bao nhiêu cân? 』
「 Mười lăm cân. 」
『 Biến đi. Làm gì có loại đấy. 』
「 Lạ nhỉ. Ở Hà Nam người ta dùng đầy. 」
Đương nhiên là chém gió. Búa mười lăm cân mà vác đi đóng đinh thì gãy tay à? Hơn nữa, búa nặng quá đà thì đập phát nào nát bét phát đấy, đóng cọc thì cọc vỡ đôi chứ không xuống đất.
「 Thế ở cái đất Quảng Đông này, cái búa to nhất là bao nhiêu? 」
『 Tám cân. Mà này, bọn Hà Nam chúng mày rèn búa mười lăm cân làm cái quái gì? Định dùng để công thành hay đập đầu người? 』
「 Búa thì để xây nhà chứ làm gì? Hay ngươi nghĩ ta đi đánh nhau? 」
『 Hừ. Búa tám cân mà vung liên tục thì một khắc là thợ cũng sụm bà chè rồi. Cả cái phố này may ra kiếm được chục cây búa tám cân là cùng. Làm gì có ai dùng mười lăm cân. 』
「 Bổn Tiên Nữ thờ Hạng Vũ làm Tổ nghề. Búa mười lăm cân vẫn còn nhẹ chán. Cây búa hai mươi cân của ta bị vỡ mất rồi, tiếc đứt ruột. 」
『 Hai mươi cân? Ha ha ha! Thế chắc bà cầm cái búa tám cân này như cầm đôi đũa nhỉ? Có giỏi thì múa thử vài đường xem nào? 』
「 Chậc. Xem thì cũng được thôi. Nhưng phàm nhân dám nghi ngờ Thần thánh thì sẽ gặp họa đấy. Có chịu được không? 」
『 Hừ. Mấy con mẹ đồng cốt chúng mày chỉ giỏi lừa bịp. Biến đi cho khuất mắt, nhìn cái bộ dạng như dở người... 』
Lời chửi bới của gã thợ rèn tắc nghẹn ở cổ họng.
Bởi vì bàn tay thon dài, trắng trẻo, trông yếu ớt như cành liễu của A Thanh đã nhấc bổng cây búa tạ tám cân lên. Nhẹ như lông hồng. Nàng cầm nó lắc qua lắc lại, vút vút, cứ như đang cầm cành cây khô.
「 Hơi nhẹ. Cầm không đầm tay lắm. 」
Nói đoạn, nàng tung cây đục sắt bên cạnh lên trời.
Vút!
Cây đục bay lên.
Bốp!
Cây búa vung lên, gõ nhẹ vào cây đục, hất nó bay cao hơn. Cây đục sắt nặng trịch mà bị tâng lên như quả cầu lông. A Thanh một tay cầm cán búa dài hơn mét, tâng cây đục lên xuống liên tục ở độ cao nửa trượng.
Gã thợ rèn há hốc mồm, mắt chữ O mồm chữ A. Đầu gã cứ gật gù lên xuống theo nhịp bay của cây đục.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm trong trẻo vang vọng cả khu phố.
Vốn dĩ bộ dạng "thời trang phang thời tiết" của A Thanh đã gây chú ý rồi. Giờ thêm màn xiếc "Tâng đục bằng búa tạ" này nữa, cả phố thợ rèn và khách khứa đều đứng hình. Mắt tròn mắt dẹt chiêm ngưỡng Thần kỹ.
"Ối mẹ ơi! Tiên nữ thật rồi!"
"Búa tám cân mà múa như quạt giấy! Sức mạnh này không phải của người thường!"
"Thổ Mộc Tiên Nữ vạn tuế!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
