Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[200-300] - Chương 293 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (5)

Chương 293 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (5)

A Thanh vận khinh công vút lên rồi đáp xuống nhẹ nhàng như không trọng lượng, khiến đám đông ồ lên thán phục. Tất nhiên, mắt thẩm mỹ của dân thường chỉ đến mắt cá chân là cùng, nên họ chẳng hiểu thế nào là tuyệt thế bộ pháp. Nhưng nhìn thấy chuyển động như tiên giáng trần đó, nhiều người chắp tay vái lạy, gọi nàng là Tiên nữ, Thiên nữ.

A Thanh hiên ngang bước tới, đám đông tự động rẽ ra hai bên như nước rẽ sóng. Dù chưa so được với Moses rẽ biển nhưng cũng là cảnh tượng đáng nhớ.

A Thanh bước lộp cộp đầy tự tin, dân chúng mê mẩn bám theo sau. Kiệt Tha Lan nhìn cảnh đó mà mắt rưng rưng, nước mắt chực trào.

Thiên Ma Chí Tôn đang dẫn dắt bách tính! Không dùng bá đạo mà dùng ân đức để đặt nền móng chinh phục Trung Nguyên, ôi tương lai Thiên Ma Thần Giáo xán lạn biết bao!

Chỉ có điều... giá mà Ngài đi đứng oai nghiêm hơn một chút thì tốt biết mấy... Lý do duy nhất khiến Kiệt Tha Lan không khóc òa lên là vì cái dáng đi lắc lư đầy khiêu gợi, hút hồn đàn ông của A Thanh do bộ pháp đặc thù.

Dù sao thì, Kiệt Tha Lan cũng lấy lại tinh thần, rẽ đám đông chạy lên, chiếm vị trí bên phải phía sau A Thanh một bước, chắp tay cung kính. Cảm giác như được làm cánh tay phải của Thiên Ma Chí Tôn khiến hắn lâng lâng sung sướng như đang ở cõi cực lạc.

「 Kiệt Tha Lan. Thương đoàn nào nhiều gạo nhất ở đây? 」

『 Đương nhiên là Trường Hưng Thương Đoàn rồi ạ. 』

Trường Hưng Thương Đoàn à. Là bọn nhận thầu công trình trị thủy đây mà.

Phải ghé qua đấy, nhưng chưa phải lúc này. Miếng ngon phải để dành đến cuối cùng. Đó là quy tắc của những người sành ăn.

「 Bọn đó để sau. Thế thằng nào đứng thứ hai? 」

『 Thế thì là Lạc Linh Thương Đoàn ạ. 』

「 Được. Đến đó. Ở đâu? 」

『 Chuyện đó... 』

Kiệt Tha Lan ấp úng.

「 Sao thế? 」

『 Đi ngược đường rồi ạ. Ở phía sau kia kìa. 』

Ah-ssi, đi nhầm hướng rồi. Đám đông đang ùn ùn kéo theo sau lưng, giờ mà quay lại thì khó, mà đang hùng dũng đi đầu thế này tự nhiên quay xe bảo "A nhầm đường" thì quê chết.

「 Ah-ssi. Giờ quay lại thì mất mặt lắm. Phía trước có cái nào không? 」

『 Cái cổng lớn thứ tư phía trước là Đại Hoàn Thương Hội ạ. 』

「 Được. 」

Thế là A Thanh thẳng tiến đến Đại Hoàn Thương Hội.

Phố thương mại ở thành phố nào cũng thế, đường rộng thênh thang, lát đá cứng để xe ngựa chở hàng đi lại. Nhưng giờ đây con đường rộng đủ cho sáu xe hàng đi song song đã bị lấp kín bởi bức tường người.

Nhìn bức tường người đang ập đến, lính gác cổng của các thương hội dọc đường run như cầy sấy. Lính gác của ba thương hội đầu tiên thở phào nhẹ nhõm khi thấy A Thanh đi qua, còn lính gác Đại Hoàn Thương Hội thì đang cầu khẩn Phật Tổ, Ngọc Hoàng, Thổ Địa phù hộ cho họ đi qua nốt. Nhưng trời không chiều lòng người. Thần linh không cứu kẻ không tự cứu mình.

「 Xin chào? 」

『 D... Dạ vâng! 』

「 Tiểu nữ là Tây Môn Thanh. Muốn gặp chủ nhân của Đại Hoàn Thương Hội để nói... ừm, nói lời hay ý đẹp. 」

『 Ơ, tiểu thư có hẹn trước không ạ... 』

「 Chết thật, ta vội quá nên chưa hẹn. Nhưng đây là chuyện gấp lắm, đảm bảo có lợi cho Bang chủ? Đoàn chủ? Hội chủ? Tóm lại là cho sếp các anh, nên cho ta vào được không? 」

『 Cái đó, thế này thì khó xử cho chúng tôi quá ạ. 』

A Thanh mỉm cười ngọt ngào:

「 Các anh muốn khó xử hơn nữa không? 」

『 K... Không ạ. 』

Đông người là chân lý, trước biển người cuồn cuộn thế này, mấy tên lính gác chỉ là hạt cát. Cổng lớn mở toang, A Thanh hiên ngang bước vào. Đám đông ùa theo sau, lấp đầy sân thương hội. Bỗng một nhóm võ nhân chặn đường.

『 Đứng lại! 』

「 Vâng. 」

A Thanh ngoan ngoãn dừng bước.

『 Đây là cơ sở kinh doanh của Đại Hoàn Thương Hội. Dù tình hình thành phố có bất ổn thế nào thì— 』

「 Tôi là Tây Môn Thanh. Xin hỏi quý danh Đại hiệp? 」

『 Khụ. Tại hạ là Lý Phản Chiêu, đệ tử đời thứ nhất của Lý Gia Kiếm Môn. Tây Môn tiểu thư dẫn theo nhiều người thế này có việc gì? 』

Chuyện các thương hội quyên tiền cho võ quán rồi "mời" các hiệp khách đến ở nhờ (bảo vệ) là chuyện thường ở Trung Nguyên. Đây tuyệt đối không phải là thuê bảo vệ, mà là nhận sự tiếp đón nồng hậu với tư cách khách quý. Tất nhiên chỉ có Chính phái mới được thế. Tà phái nhận tiền xong coi như đương nhiên, mời về chỉ tổ gây chuyện chứ bảo vệ được ai. Còn Chính phái thì, hừm.

「 Nếu Đại hiệp hỏi tôi đến có việc gì, thì phải kể từ chuyện tôi tham gia Võ Lâm Đại Hội đã. 」

A Thanh bắt đầu kể lể dù chẳng ai hỏi.

「 Tôi tài hèn sức mọn nhưng may mắn vô địch Tiềm Long Bí Võ Hội, được ban danh hiệu Thiên Hoa Kiếm, đang trên đường về sư môn báo tin vui. 」

Lý Phản Chiêu lẩm bẩm: "Thiên Hoa Kiếm". Dù là "Bông hoa của trời" hay "Thiên hạ đệ nhất hoa" thì cái tên đó cũng rất hợp với nàng.

「 Trên đường về thì thấy thành phố gặp nạn, nên tiểu nữ quyết định dốc tiền túi ra làm việc thiện, nhưng ngặt nỗi chỉ có vàng bạc châu báu, nên đến đây nhờ Thương đoàn chủ bán cho ít lương thực. 」

『 Khụ. Làm... làm việc tốt quá. 』

「 Vâng. Vậy nên các vị hiệp khách đừng lo lắng mà mở đường cho chúng tôi được không? 」

『 Đương nhiên rồi, làm việc thiện mà. 』

Với võ nhân Chính phái, danh dự là mạng sống. Tất nhiên họ có thể tranh luận về cách thức "kéo bè kéo cánh" này. Nhưng đối phương là Quán quân Tiềm Long Bí Võ Hội. Là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ, ngôi sao sáng được Võ Lâm Minh công nhận. Cái danh hiệu "Thiên Hoa Kiếm" nghe đã thấy uy quyền của các bậc trưởng bối rồi. Nên gây sự ở đây chẳng được tích sự gì, hơn nữa người ta đi làm từ thiện thì cớ gì mà ngăn cản.

Thậm chí Lý Phản Chiêu còn nhiệt tình hơn.

『 Tiểu thư có tấm lòng cao cả như vậy, Lý Gia Kiếm Môn chúng tôi cũng xin góp sức. Các ngươi làm gì đấy, còn không mau bảo vệ người dân đề phòng bạo loạn. 』

Thế là họ tự nhiên đổi phe, đứng ra bảo vệ đám đông. A Thanh lại dẫn đầu đoàn người đi vào sảnh chính.

『 Ồn ào cái gì thế? Không hẹn trước mà dám xông vào đây à? Phép tắc để đâu? 』

「 Tiểu nữ là Tây Môn Thanh. Biết là vô lễ nhưng tình thế cấp bách nên đành mạo muội. Ngài có phải chủ nhân thương hội không? 」

『 Khụ. Tại hạ là Tổng quản của Đại Hoàn Thương Hội. 』

「 Tiểu nữ muốn dùng tiền riêng cứu trợ dân nghèo, đến đây xin mua ít lương thực. Có thể gặp Hội chủ được không ạ? 」

『 Đ... Để ta vào bẩm báo. 』

Nếu đối phương hung hăng thì dễ xử lý, đằng này kéo cả đám đến gây áp lực nhưng thái độ lại nhã nhặn, Tổng quản ấp úng rồi chạy biến vào trong. Một lúc sau quay ra bảo:

『 Hội chủ đã đồng ý. Mời tiểu thư vào trong nói chuyện— 』

「 Không. Không phải một mình tôi, mà là tất cả mọi người ở đây cùng đến thỉnh cầu. Biết là thất lễ, nhưng xin mời Hội chủ ra đây ạ. 」

A Thanh cắt ngang. Nếu định vào đàm phán một đối một thì nàng đã chẳng kéo đông người đến thế. Vào một mình, rút Kiếm Cương ra dọa tí rồi "lịch sự" nhờ vả thì kiểu gì chả bán. Nhưng làm thế sau này hắn lật lọng thì mệt, lại còn đủ thứ mánh khóe, hơn nữa cần mua lượng lớn lương thực, đi từng nhà năn nỉ thì bao giờ mới xong.

Cứ kéo cả đám đi dằn mặt mấy thương hội lớn, bọn nhỏ lẻ khắc phải nghe theo.

『 C... Cái đó thì khó lắm. Kéo đông người đến thế này chẳng khác gì hăm dọa cả? 』

「 Hăm dọa gì chứ? Đã bảo là thỉnh cầu mà? 」

『 Thế này mà là thỉnh cầu— 』

「 A. Tự nhiên Kiếm Cương nó cứ tủa ra này. Tổng quản? Ông biết Kiếm Cương không? Cái này lên Siêu Tuyệt Đỉnh mới dùng được đấy. 」

Dân thường Trung Nguyên không biết tên hay trình độ võ công cụ thể. Nhưng về cảnh giới và thuật ngữ thì họ rành rẽ lắm, vì trò chơi xếp hạng võ lâm là văn hóa phổ biến từ nhỏ mà. Nên nhìn thấy ánh sao lấp lánh chết người kia, tim Tổng quản thót lại.

Thật hay giả không cần kiểm chứng. Nhìn đám Lý Gia Kiếm Môn được thuê bảo vệ giờ đang đứng về phía bên kia, mắt chữ O mồm chữ A nhìn thanh kiếm với vẻ ngưỡng mộ sùng bái là đủ hiểu.

「 Hội chủ bao giờ ra thế? Tôi liễu yếu đào tơ cầm kiếm lâu mỏi tay lắm. Tay mà mỏi là kiếm nó vung lung tung đi đâu tôi không biết đâu nhé? 」

『 Không, cái đó là đe dọa thật mà— 』

「 A, cái cột kia! To thế kia, một kiếm khách nhìn thấy là muốn chém thử ghê! Dùng Kiếm Cương chắc chắn đứt ngọt nhỉ? 」

Giờ thì là đe dọa công khai luôn rồi. Tổng quản hoảng hốt hét lên:

『 Tôi đi mời! Tôi đi mời ngay đây ạ! 』

Chủ nhân Đại Hoàn Thương Hội đang hí hửng.

Nguy cơ là cơ hội, thiên tai ập đến là lúc tài sản thương nhân nhân lên gấp bội, là cơ hội trời cho. Tất nhiên sáng nay có hơi bực mình. Vì cái tin bọn Thái Thanh Thương Bang ất ơ nào đó định phát chẩn cứu đói.

Nhưng chỉ bực một lúc thôi. Cái thương bang mới toanh đó thì đào đâu ra lương thực mà phát mãi. Kho rỗng thì hết phim, lúc đó giá gạo sẽ tăng phi mã, đắt như vàng thật.

Dân nghèo không có tiền mua cũng chẳng sao. Cứ ghi nợ, sau này bắt con gái gán nợ, bắt làm nô lệ, siết nhà siết đất, kiểu gì chả lãi to.

Đó là lý do sau thiên tai lớn thường xuất hiện những thương hội mới nổi lên như diều gặp gió.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.

"Đám đông kéo đến như kiến cỏ đòi gặp ngài. Ngài phải ra xem sao..."

『 Gì cơ? Bọn chúng làm gì mà để dân đen xông vào tận đây? Lý Gia Kiếm Môn đâu? 』

『 Lý Gia Kiếm Môn cũng theo phe bọn họ rồi ạ. 』

『 Ta tốn bao nhiêu tiền nuôi báo cô bọn nó! Làm ăn thế này mà đòi về à!? Thế này thì ai thèm nộp phí bảo kê, ai thèm quyên góp nữa!? 』

Quyên góp thì không, nhưng phí bảo kê thì vẫn phải nộp chứ? Đầu gấu cầm dao đến đòi thì ai dám không đưa. Tổng quản nghĩ thầm nhưng không dám nói ra.

『 Quan phủ, gọi người của quan phủ đến! 』

『 Gọi thì gọi được, nhưng lỡ bọn họ làm loạn ngay bây giờ thì ai cản? Ngài phải ra mặt xoa dịu hoặc hứa hẹn gì đó trước đã— 』

『 Nói ngu thế! Ta mà ra đó bảo không bán thì còn mặt mũi nào! Sau này làm ăn ở Lạc Ninh kiểu gì! 』

Nhưng không ra cũng không được. Đông người thế kia, chỉ cần một đứa hô hoán là cả đám biến thành cướp ngay, dân Trung Nguyên là thế mà. Biết làm sao được. Đành phải ra mặt câu giờ vậy.

『 Rốt cuộc ta đã làm gì sai... 』

Hội chủ lầm bầm. Nếu A Thanh nghe thấy, chắc nàng đã cố nhịn để không cốc đầu lão ta một cái cho tỉnh người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!