Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

[200-300] - Chương 296 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (8)

Chương 296 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (8)

Thôi Dương Tú , Chi bộ trưởng của Trường Hưng Thương Đoàn chi nhánh Lạc Ninh, đang ngồi trên đống lửa, hay theo cách nói của Trung Nguyên là nằm trên giường chông.

Dù tin tức ở Trung Nguyên có chậm chạp đến đâu, nhưng ở khu phố buôn bán sầm uất này thì làm sao mà chậm được. Hơn nữa, thương nhân là loài có thính giác cực nhạy với mùi tiền.

Đây là cơ hội ngàn năm có một. Lương thực biến thành vàng ròng ngay trước mắt. Đang lúc hí hửng thì nghe tin "Sát thủ cứu trợ liên hoàn" đang lần lượt đánh sập từng thương đoàn một và đang tiến về phía này, bảo sao hắn không đứng ngồi không yên.

Tuy nhiên, hắn cũng đã chuẩn bị kỹ càng. Khác với mấy cửa hàng tạp hóa cò con ở Lạc Ninh, Đại Trường Hưng Thương Đoàn là đệ nhất thương đoàn tỉnh Thiểm Tây, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ. Nên khác với đám tép riu, mối quan hệ với quan phủ của họ cực kỳ khăng khít, đến mức Huyện Thừa Lạc Ninh đích thân dẫn lính đến giữ cửa.

『 Chi bộ trưởng! 』

「 Sao rồi, con ả đó quay về chưa? Đã về chưa! 」

『 Chuyện là... ả ta xông vào bên trong rồi... 』

「 Cái gì! Sao có thể!? Huyện Thừa đại nhân đã hứa giữ cửa rồi cơ mà!? 」

『 Huyện Thừa đại nhân vẫn đang giữ cổng chính ạ, nhưng con ả đó phá tường xông vào... 』

Thôi Dương Tú tức nổ phổi. Phá tường xông vào, có khác gì bọn cướp không. À không, cướp cũng chẳng phá tường kiểu đó, chúng chỉ phá cổng hoặc trèo tường thôi chứ ai lại đập nát cả bức tường mà vào.

「 Khoan đã, Huyện Thừa đại nhân vẫn đang giữ cửa á? Đến giờ vẫn giữ? 」

『 Vâng. Ngài ấy bảo đã hứa là làm, nên vẫn kiên quyết giữ cổng... 』

Thôi Dương Tú tức nổ phổi tập hai. Nhờ giữ cửa thì ngài giữ mỗi cái cửa, còn cướp vào nhà rồi ngài vẫn đứng đó canh cửa. Ý là: Ta đã làm đúng theo yêu cầu rồi nhé, nhớ trả tiền sòng phẳng đấy.

Cướp vào nhà thì đứng nhìn, xong việc lại đòi tiền công canh cửa, bảo sao các cụ thương nhân dạy cấm có sai: Đừng bao giờ dây dưa với quan lại.

Thôi Dương Tú đấm ngực thùm thụp, tên thuộc hạ vội an ủi.

『 Nhưng chúng ta đã triệu tập toàn bộ đệ tử đời đầu của Lạc Ninh Võ Quán rồi mà. Ở đất Lạc Ninh này ai dám coi thường Lạc Ninh Võ Quán chứ. 』

『 Chi bộ trưởng! 』

Vừa dứt lời thì một nhân viên khác hớt hải chạy vào. Nhìn mặt nó là Thôi Dương Tú biết ngay kết quả.

「 Hazz. Sao lại để bọn cướp đi qua dễ dàng thế? 」

『 C... Chuyện là... hình như họ là chỗ quen biết. 』

「 Xời. Cái võ quán nhà quê này. Ta cũng chẳng hy vọng gì nhiều. Thấy người nổi tiếng một tí là vẫy đuôi ngay. 」

Dù sao muốn làm ăn ở Lạc Ninh thì bơm tiền cho Lạc Ninh Võ Quán là cách hiệu quả nhất, nên hắn chỉ mượn danh tiếng đệ nhất võ quán Lạc Ninh cho oai thôi. Niềm tin thực sự của hắn đặt ở chỗ khác.

「 Lão tiền bối thì sao? 」

『 Chắc giờ này ngài ấy đang đối mặt với con ả đó rồi ạ. 』

「 Tốt. Lão tiền bối mà ra tay thì yên tâm rồi. 」

Lão tiền bối là cao thủ Hóa Cảnh, danh tiếng lẫy lừng khắp chốn giang hồ. Con ranh con láo toét, độc ác và ngu dốt đó làm sao mà là đối thủ được. Thôi Dương Tú thở phào nhẹ nhõm.

Trong võ lâm có câu "Vạn nhân chi địch" .

Câu này vốn để chỉ Hạng Vũ - cỗ máy chiến tranh vĩ đại nhất lịch sử Trung Nguyên, vô tiền khoáng hậu. Chỉ tiếc là EQ hơi thấp, cái gì cũng muốn giải quyết bằng bạo lực nên mới toang.

Dù sao thì, tình huống hiện tại cũng gợi nhớ đến câu "Vạn nhân chi địch". Khí thế của một Tuyệt Đại Cao Thủ tỏa ra khiến nhiệt huyết của đám đông đang hừng hực bỗng tắt ngấm như ngọn nến trước gió.

A Thanh nhìn kỹ khuôn mặt lão già, những con số hiện lên. Không phải người thiện, nhưng cũng chẳng phải kẻ ác.

A Thanh vốn rất lịch sự với con người. Vì những sinh vật có ác nghiệp cao ngất ngưởng thì không được coi là người, nên với "người", A Thanh luôn thân thiện. Trừ khi ấn tượng ban đầu quá tệ, còn không nàng luôn giữ lễ nghĩa tối thiểu của một người có giáo dục thời trung cổ.

A Thanh chắp tay cúi chào.

「 Xin chào tiền bối. Tiểu nữ là Tây Môn Thanh. Xin mạn phép hỏi quý danh tiền bối? 」

Thái độ cung kính của nàng khiến khí thế của lão già dịu đi đôi chút.

『 Lão phu là Du La Đạt. 』

Nghe đến tên, tiếng hít khí lạnh vang lên khắp nơi.

Người nổi tiếng à? Mình chả biết...

Nhưng không biết thì giả vờ biết. A Thanh cũng hít một hơi rồi thốt lên đúng nhịp.

「 Du La Đạt! Thiên Hạ Ngũ Lang! Cửu Tiết Lãng Nhân! 」

Không biết ai thì cứ hô to tên người ta lên là được. Người nổi tiếng thì phải nhận ra mới phải phép, nên A Thanh cứ hô đại dù chẳng biết ông này là ai. Chắc là Siêu Tuyệt Đỉnh đỉnh phong hoặc Hóa Cảnh sơ nhập gì đó, nhìn phản ứng mọi người chắc là Hóa Cảnh rồi.

A Thanh không biết, nhưng Cửu Tiết Lãng Nhân Du La Đạt là một nhân vật cực kỳ nổi tiếng. Không chỉ vì thực lực mà còn vì xuất thân: Lãng nhân. Thiên Hạ Ngũ Lang là danh hiệu chỉ 5 lãng nhân mạnh nhất giang hồ, dù đứng cuối thì cũng là top 5 server.

Nhưng A Thanh mù tịt. Chỉ biết là ông già này nổi tiếng. À, mới biết thêm là Ác nghiệp 36 điểm. Với một kẻ cầm kiếm kiếm cơm thì 36 điểm là quá "sạch sẽ", chứng tỏ lão không phải người xấu. Nên A Thanh quyết định dùng "võ mồm" trước.

「 Thưa tiền bối, thành phố đang gặp đại nạn— 」

『 Dừng lại. Lão phu không quan tâm chuyện đó. 』

Vô tình chặn họng "cái miệng địa ngục" của A Thanh, Du La Đạt nói tiếp.

『 Cô nương cũng biết đấy, lão phu là lãng nhân. Lãng nhân là thanh kiếm được thuê bằng tiền. Mà kiếm thì đâu biết chọn người? Lão phu đã nhận thù lao hậu hĩnh thì chỉ là thanh kiếm trong tay người ta thôi. 』

Đúng chất lãng nhân già đời. Lời nói đầy tự trọng của kẻ sống kiếp lang bạt lâu năm.

『 Ta đã nhận lời không cho ai đi qua đây, nên ta sẽ làm đúng như vậy. Nếu cô nương nhất quyết muốn qua, thì hãy giải quyết theo cách của võ nhân đi. 』

Nói rồi lão rút thanh kiếm bên hông ra, Xoảng, một thứ gì đó dài ngoằng tuôn ra không dứt.

Rơi xuống đất là một chuỗi xích sắt nối 9 thanh sắt lại với nhau - Cửu Tiết Tiên (Roi 9 khúc), binh khí kỳ môn. Đây chính là vũ khí làm nên tên tuổi Cửu Tiết Lãng Nhân.

Võ nhân giải quyết theo cách võ nhân. Đúng là nói hay lắm.

A Thanh ngơ ngác hỏi lại:

「 Tiền bối? Ngài đã vượt qua cảnh giới Hóa Cảnh rồi đúng không? Thường thì cao thủ như ngài phải nhường hậu bối mười chiêu hay gì đó chứ? 」

『 Khục khục. Lão phu đâu phải đẻ ra đã là Hóa Cảnh? Chẳng lẽ vì sống lâu nên già, mà già thì phải chịu thiệt thòi à? Lý lẽ ở đâu ra vậy? 』

「 Vâng... 」

Lãng nhân nên tính toán chi li thế à? Nói thì đúng đấy, nhưng sao thấy hèn hèn.

Thực ra, hỏi A Thanh có tự tin không thì đương nhiên là có. Lúc ở Tuyệt Đỉnh nàng đã từng "thịt" được Hóa Cảnh rồi, giờ lên Siêu Tuyệt Đỉnh thì ngán gì. Tất nhiên lần trước tên Hóa Cảnh kia bị dính đại pháp gì đó nên cứng như đá mà chậm như rùa. Nhưng giờ ta cũng có Cương Khí rồi nhé.

A Thanh chắp tay thi lễ.

「 Võ lâm mạt học, Ngoại môn đệ tử Thần Nữ Môn Tây Môn Thanh xin được tiền bối chỉ giáo. 」

『 Vậy phải tốn bao nhiêu tiền mới mời được cao thủ cỡ Cửu Tiết Lãng Nhân về làm thực khách ạ? 』

Thấy Chi bộ trưởng Thôi Dương Tú thư giãn hơn, tên thuộc hạ tò mò hỏi.

Thương nhân ai chẳng muốn làm đầu gà hơn đuôi trâu. Làm thuê mãi cũng chán, ai cũng ấp ủ giấc mơ mở thương hội riêng. Tất nhiên viễn cảnh đẹp nhất là làm thuê rồi nuốt trọn luôn ông chủ, nhưng với gã khổng lồ Trường Hưng Thương Đoàn thì chuyện đó là không tưởng. Nên tranh thủ lúc làm thuê học hỏi được gì thì học, nhất là cách dùng tiền sai khiến cao thủ Hóa Cảnh.

「 Mời cao thủ danh trấn thiên hạ thì vàng bạc không ăn thua đâu. Họ đi đâu chẳng kiếm được tiền, cần gì vài đồng bạc lẻ? 」

『 Vậy, làm sao ngài mời được...? 』

「 Khụ. Là Nhân nghĩa. Nhân nghĩa. Ngày xưa, có một người phụ nữ bế đứa con ốm sắp chết đến thương hội, bảo rằng đứa bé này là giọt máu của Cửu Tiết Lãng Nhân, nếu cứu được nó thì sẽ được ân huệ lớn. 」

『 Trời, phúc tự nhiên rơi xuống đầu thế ạ? 』

「 Nhưng phải có bản lĩnh mới bắt được phúc chứ. Khụ. 」

Thôi Dương Tú hạ giọng thì thầm.

「 Một con điếm rách rưới bế con đến bảo là con của tuyệt thế cao thủ, là ngươi thì ngươi có tin mà chữa cho nó không? Thậm chí không phải người lạ, mà là con điếm rẻ tiền ai cũng nhẵn mặt. 」

『 Hừm. Nhưng tiền thuốc đáng bao nhiêu. Bỏ ra chút tiền lẻ mà được sai khiến tuyệt thế cao thủ thì lãi quá còn gì? 』

「 Chậc chậc. Ngươi biết kết quả rồi mới nói thế. Chứ tự nhiên con điếm quen mặt đến bảo con nó là dòng dõi cao thủ thì ai tin? Lừa đảo đến thương hội đầy rẫy ra đấy. Chẳng lẽ ai đến xin cũng cho? Làm từ thiện à? Không buôn bán gì nữa à? 」

Con ốm mà không có tiền, các bà mẹ sẵn sàng lừa đảo bất chấp. Thương hội ngày nào chẳng tiếp cả tá lừa đảo. Từ bọn bán thuốc tiên, bán gia bảo, đến bọn rủ rê đầu tư mỏ vàng, bán bản đồ kho báu...

「 Thế nên mới nói Bang chủ có tuệ nhãn phân biệt thật giả. Hoặc là... 」

Hoặc là nghĩ: Đằng nào cũng là bé gái, chữa khỏi rồi nuôi lớn bán vào lầu xanh hoặc gả bán cũng thu hồi vốn được.

Thôi Dương Tú nuốt lại vế sau.

Dù sao thì sau đó Cửu Tiết Lãng Nhân xuất hiện ở Trường An, gặp lại con gái tên là Hồ Tố Nhân. Không biết do tình phụ tử, hay có cách kiểm chứng, hay già rồi cô đơn muốn nhận con, tóm lại là nhận con thật.

Và Du La Đạt đã nói:

'Lão phu ngu muội, có giọt máu của mình mà không biết, suýt nữa thì để nó chết vì cơn sốt cỏn con. Ta đã nhận trước mạng sống của con gái ta, nên thân này sẽ dùng cả đời lãng nhân để trả nợ.'

Nghe đồn là thế.

『 Ôi. Câu chuyện cảm động quá. 』

「 Chứ sao. Lão ấy ở lại làm thực khách cho thương hội hơn 5 năm rồi. Thế mà vẫn bảo chưa trả hết nợ mạng con gái, công đức của Bang chủ thật đáng ghen tị. 」

Nên Thôi Dương Tú mới yên tâm. Mang ơn cứu mạng con gái thì đời nào lão phản bội.

Du La Đạt khựng lại.

『 Khoan đã. Thần Nữ Môn? Đệ tử Thần Nữ Môn sao lại đi lung tung thế này? Chẳng phải nhập môn là cắt đứt hồng trần, không xuống núi nữa sao? 』

「 Tiểu nữ chỉ bái Tây Môn Tú Lâm đạo cô làm sư phụ chứ không ghi tên vào sổ bộ Thần Nữ Môn. Mà kể cả có ghi tên thì đệ tử đủ bản lĩnh tự vệ vẫn được xin phép xuống núi mà. 」

Thần Nữ Môn không phải là nơi giam lỏng. Đệ tử đời thứ nhất muốn ra ngoài chơi chỉ cần xin phép là được. Chứ không thì sao có chuyện đệ tử Thần Nữ Môn thỉnh thoảng lại phải lòng trai rồi hoàn tục. Trên đỉnh Thần Nữ Phong cấm nam giới thì lấy đâu ra trai mà yêu, toàn là đi chơi rồi "bắt sóng" nhau cả đấy.

Mặt Du La Đạt đanh lại.

『 Khoan. Vừa nãy. Ngươi bảo ngươi là Trực truyền đệ tử của Tây Môn tiền bối? 』

Trực truyền đệ tử là đệ tử do sư phụ trực tiếp thu nhận và dạy dỗ, nhưng giữ khoảng cách với sư môn (không nhập môn chính thức). Tất nhiên không được dạy tuyệt kỹ trấn phái. Thường là do lý do nào đó không thể nhập môn nhưng sư phụ vẫn muốn dạy, nên tình cảm thầy trò của dạng này thường rất sâu đậm.

A Thanh nghe thấy chắc sẽ bảo: "Wao, dịch vụ Temple Stay (Ở trọ chùa)!".

Tóm lại, nghe thấy hai chữ "Tây Môn tiền bối", mắt A Thanh mở to.

Gì đây? Mùi quan hệ nồng nặc?

「 A. Tiền bối quen sư phụ của tiểu nữ ạ? 」

『 Khụ. Không. Đáng lẽ ngươi phải nói sớm chứ. 』

Nói rồi Du La Đạt vung tay một cái thật ngầu, thanh Cửu Tiết Tiên dài ngoằng thu lại xoảng xoảng rồi nằm gọn bên hông, chỉ còn trơ lại cái cán kiếm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!