Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 295 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (7)

Chương 295 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (7)

Huyện Thừa, người đứng đầu một thành phố nhỏ, hoặc là nhân vật số 2 sau Huyện Lệnh ở các thành phố cấp Tỉnh như Lạc Ninh, lại đích thân xuất hiện để bảo vệ một thương đoàn cỏn con. Đây là chuyện rất mất mặt. Nếu Huyện Thừa các thành phố khác nghe được chắc sẽ chép miệng khinh bỉ.

Tất nhiên, cái giá để Huyện Thừa đích thân ra mặt sẽ được tính vào hóa đơn gửi Trường Hưng Thương Đoàn sau này, và chắc chắn con số không hề nhỏ.

Nhưng lý do lớn nhất, chính là vì A Thanh dám tự tiện làm công tác cứu trợ. Theo thông lệ (luật bất thành văn), muốn làm từ thiện thì phải báo cáo quan phủ trước để "chia sẻ công lao". Nếu định chi 100 quan tiền cứu trợ, thì 30 quan phải được dùng để "đền đáp công ơn" các quan lại đã vất vả lo việc nước trước đã.

Nên khi nghe tin có kẻ tự ý cứu trợ, Tri Huyện Lạc Ninh đã nổi trận lôi đình. Đúng quy trình phải là: A Thanh đến nha môn chào hỏi, biếu xén 10 quan cho quan lại, sau đó mới được phép cùng quan phủ đi làm từ thiện.

Nếu A Thanh biết chuyện này chắc nàng sẽ tích tụ nộ khí Thiên Sát lên gấp mười ngàn lần, à không, chắc chắn nàng sẽ biến ngày này năm sau thành ngày giỗ tập thể của đám quan lại Lạc Ninh.

Nhưng A Thanh không biết. Và cũng chẳng muốn biết.

Ta dùng tiền của ta (thực ra là tiền cướp được) giúp dân nghèo, lũ quan lại các người không giúp thì thôi lại còn phá đám, ngứa mắt thật đấy.

『 Không tránh đường à? 』

「 Ngươi có biết mình đang vi phạm quốc pháp nghiêm trọng không hả!? 」

『 Dạ? Tôi á? 』

「 Ngươi dùng lời lẽ yêu ma dụ dỗ dân nghèo tụ tập đông người thế này! Ta thấy ý đồ của ngươi rất đen tối, định tập hợp đám đông tấn công cướp bóc thương đoàn đúng không! 」

『 Tụ tập á? Ai tụ tập? 』

「 Còn giả vờ à? Nhìn sau lưng ngươi xem— 」

『 Wao, ui cha. Giật cả mình. Xin chào mọi người? 』

A Thanh quay lại nhìn đám đông rồi giả vờ giật mình thon thót. Đám đông ngơ ngác không biết phản ứng sao, chỉ chớp mắt chớp chớp.

『 Này Huyện Thừa đại nhân. Tại ngài chặn đường nên mọi người không đi qua được mới phải đứng lại đây đấy chứ. Đúng không bà con? 』

Lúc này, một vài người trong đám đông bắt đầu hiểu ý A Thanh.

「 Đúng đấy! 」

「 Huyện Thừa đại nhân, chúng tôi đang đi đường thì bị chặn lại nên mới phải đứng chờ thôi ạ. 」

A Thanh nhìn Huyện Thừa với vẻ mặt đắc thắng: Thấy chưa?

「 Thật là ngụy biện trơ trẽn... 」

Độ trơ trẽn này thì da mặt phải dày cỡ tấm thép, à không Huyền Thiết, hay đạt đến cảnh giới Kim Cương Bất Hoại mới chịu được. Huyện Thừa cạn lời, miệng há hốc không nói nên lời.

Nhân lúc hắn đang đơ, A Thanh lại mỉm cười ngọt ngào hỏi tiếp:

『 Huyện Thừa đại nhân. Ngài không định tránh đường thật à? 』

「 Phải. Vậy nên tất cả các ngươi mau giải tán về nhà đi. 」

『 Hazz, đành vậy. Thưa bà con, Huyện Thừa đại nhân bảo về đi, nên chúng ta đành phải 'về' (đi đường khác) thôi. 』

Nói rồi tay A Thanh nhẹ nhàng vươn ra. Đồng thời Boong-! Tiếng chuông chùa ngân vang, rõ mồn một bên tai mọi người. Cùng lúc đó, bức tường bên trái A Thanh như bị một bàn tay khổng lồ vô hình ấn xuống, đổ sập Rầm!.

Bức tường gạch yếu ớt không chịu nổi uy lực của Như Lai Thần Chưởng. A Thanh chưa dừng lại ở đó. Chân nàng dậm xuống đất Bộp, lần này không cần giấu giếm, nàng thi triển Thiên Ma Quân Lâm Bộ.

Phá Thiên Ma Khí từ lòng bàn chân truyền xuống lòng đất thành kình lực ngầm, phát nổ dưới chân bức tường đã sập, tạo ra tiếng nổ Ùng oàng trầm thấp làm rung chuyển mặt đất. Mặt đất gợn sóng lan tỏa chấn động, khiến bức tường hai bên tiếp tục đổ sập Rầm rầm.

Kết quả là một lối đi rộng thênh thang, đủ cho xe ngựa lớn đi qua, đã được mở ra xuyên qua bức tường.

『 Nào. Huyện Thừa đại nhân. Đường đường là Huyện Thừa mà phải đích thân đi bảo vệ một cái thương đoàn cỏn con, ngài vất vả quá. Ngài bảo chúng tôi quay về (đi đường khác), thì chúng tôi đành đi đường khác vào vậy. Tiểu nữ xin phép đi lối này nhé. 』

「 Không! Ta bảo quay về không phải ý đó— 」

『 Hừm. Gì thế nhỉ? Có con ruồi muỗi nào cứ vo ve điếc tai thế? 』

「 Con ả kia! Ngươi vừa nói cái gì! 」

A Thanh cười khẩy Hì hì. Nụ cười tà ác và nguy hiểm đến mức không thể tin nổi lại xuất hiện trên gương mặt mỹ nhân.

『 Huyện Thừa đại nhân. Loài phù du (con thiêu thân) thật dũng cảm nhỉ? Chỉ là loài côn trùng hạ đẳng, vung tay cái là chết, thế mà cứ thấy trời ấm lên là tụ tập bầy đàn chắn hết cả lối đi. 』

Nói đến mức này thì Huyện Thừa cũng hiểu. Và hắn đã tận mắt chứng kiến A Thanh phẩy tay sập tường, dậm chân nát đất. Cao thủ! Mà không phải cao thủ thường.

- Hừm. Hay là giết quách đi cho rảnh nợ.

Một lời thì thầm vang lên rõ mồn một bên tai Huyện Thừa. Đây là thuật Truyền Âm Nhập Mật, à không chính xác lắm, gọi là "giả lập Truyền Âm" thì đúng hơn.

Nghe xong, tim Huyện Thừa rớt xuống bụng. Khoảng cách xa thế này mà nghe rõ tiếng thì thầm? Hay là hắn sợ quá nên ảo giác?

Lúc này, A Thanh vươn tay về phía Huyện Thừa. Huyện Thừa kinh hồn bạt vía, vội vàng lao mình lăn lông lốc trên đất để né. Mặt đất lầy lội sau trận mưa lớn biến hắn thành con heo đất bẩn thỉu. Bên tai hắn lại vang lên tiếng chuông Boong nhỏ xíu đầy trêu ngươi.

『Ô kìa, Huyện Thừa đại nhân, sao tự nhiên lại ngã lăn quay ra thế? Ngã gì mà kịch liệt vậy?』

「 C... Cái đó, tại ngươi— 」

『 A. Huyện Thừa đại nhân. Hôm nay tiểu nữ lỡ mạo phạm ngài nên thấy áy náy quá. Ngài cho tiểu nữ xin địa chỉ nhà riêng được không? Để sau này tiểu nữ sẽ bí mật, một mình, lặng lẽ đến tận nhà tạ lỗi với ngài. 』

Huyện Thừa bừng tỉnh. Bí mật. Một mình. Lặng lẽ. Nửa đêm nó cầm dao đến tận đầu giường thì chức Huyện Thừa cũng chẳng cứu được mạng hắn.

Lúc này, năm chữ vàng hiện lên rõ nét trong đầu hắn: Quan Võ Bất Xâm !

Thực ra câu này do quan lại nghĩ ra để bảo vệ mình trước đám sát nhân biết bay nhảy. Bởi vì thứ võ lâm e sợ không phải quan phủ địa phương, mà là Hoàng Cung và hàng vạn khẩu đại bác của triều đình. Nhưng nếu cao thủ võ lâm quyết tâm ám sát thì có trời mới tìm ra thủ phạm.

Aigoo, đụng phải thứ dữ rồi. Cà khịa cao thủ thì có được tích sự gì đâu. Huyện Thừa hối hận tột cùng.

「 Không! Không phải! Không có gì! Tại đường trơn quá thôi, aizz, đường xá kiểu gì thế này! Hệ thống thoát nước hỏng bét rồi! Khụ khụ. 」

Xin lưu ý, hệ thống thoát nước ở Trung Nguyên trước những cơn mưa lớn kéo dài thì cũng vô dụng như nhau. Đó chỉ là lời bào chữa vụng về.

『 Vậy, tiểu nữ vào được chưa ạ? 』

「 Đương nhiên rồi. Mời, mời vào nhanh, à không, mời đi lối đó. 」

Người ta mời thì mình vào thôi. A Thanh dẫn đầu đoàn người lộp cộp đi qua lỗ hổng trên tường vào khuôn viên Trường Hưng Thương Đoàn. Đám đông lại ùn ùn kéo theo sau.

Trường Hưng Thương Đoàn.

Không ngờ đối phương chơi bài "phá tường mà vào" thay vì đi cổng chính, đám gia nhân hốt hoảng chạy ra van xin ngăn cản. Tất nhiên, trước biển người mênh mông, lời van xin của họ chỉ như gió thoảng.

Gia nhân không cản được thì đến lượt võ nhân bảo kê xuất hiện. Nhưng mấy tay này cũng chẳng là gì so với những kẻ A Thanh đã đánh bại ở các thương đoàn trước. Thậm chí lần này A Thanh còn chẳng cần tốn nước bọt dọa dẫm.

「 Tây Môn tiểu thư, đã lâu không gặp. Người còn nhớ tại hạ không? Tại hạ là Tiêu Chu Hằng, đệ tử đời thứ nhất của Lạc Ninh Võ Quán. Chúng ta từng gặp nhau ở Long Phượng Chi Hội đấy ạ. 」

Thằng cha này là ai mà nhận người quen thế.

Nhưng A Thanh giờ đã là "Chính phái gương mẫu", nên dù có muốn hỏi "Mày là thằng nào?" cũng phải kìm lại.

『 A! Tiêu Thiếu hiệp! Lâu quá không gặp! Lúc rời đi không kịp chào hỏi, tiếc hùi hụi, nay gặp lại ở đây thật là vui quá! 』

Dù chả biết là ai. A Thanh giả vờ tay bắt mặt mừng. Đây chính là "tình nghĩa giang hồ" của Chính phái: Giữ thể diện cho nhau.

Tiêu Chu Hằng cũng hiểu ý nên cười hơi ngượng. Nhưng nhờ thế mà những lời chém gió của hắn bấy lâu nay rằng "Ta có quen biết Thiên Hoa Kiếm" đã trở thành sự thật. Hắn thầm cảm kích sự tinh tế của A Thanh.

Chi nhánh Lạc Ninh của Trường Hưng Thương Đoàn là một cơ sở khổng lồ, khác hẳn các thương đoàn khác. Nên lực lượng bảo vệ cũng toàn là đệ tử của Lạc Ninh Võ Quán - võ quán mạnh nhất thành phố. Thành ra lại phản tác dụng (với A Thanh).

Võ quán đại diện cho thành phố thì đương nhiên có người tham gia Võ Lâm Đại Hội để giao lưu kết bạn, và Tiêu Chu Hằng là một trong những kẻ "cắm trại" ở Long Phượng Chi Hội suốt ngày.

『 Đang định đến Lạc Ninh Võ Quán chào hỏi Quán chủ, nhưng thành phố gặp nạn nên tiểu nữ rối quá quên béng mất. Quán chủ vẫn khỏe chứ ạ? 』

「 A. Đương nhiên rồi ạ. 」

『 Muốn hàn huyên thêm quá nhưng tiểu nữ đang vội đi gặp Chi bộ trưởng Trường Hưng Thương Đoàn để bàn chuyện cứu trợ. Xin lỗi, cho tiểu nữ qua được không? 』

「 Đương nhiên, đương nhiên rồi ạ! 」

Thế là Lạc Ninh Võ Quán, bị khuất phục!

Vượt qua đám võ nhân Lạc Ninh Võ Quán, A Thanh lại lộp cộp đi về phía tòa nhà lớn nhất. Đột nhiên lại có người chặn đường.

Một lão già có vẻ mặt nghiêm nghị, đạo mạo. Lão đã vận nội công, khí thế tỏa ra ngùn ngụt, áp lực không phải dạng vừa.

A Thanh cau mày.

Gì thế? Siêu Tuyệt Đỉnh? Hay là Hóa Cảnh? Sao đi đâu cũng gặp cao thủ thế này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!