Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 291 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (3)

Chương 291 - Tam Thiên Phố (Đi lạc đường) (3)

Đám đông rẽ ra hai bên theo mũi kiếm của A Thanh.

Cảnh tượng cứ như mũi kiếm bắn ra đại bác vô hình vậy, tiếng la hét vang lên, vòng vây kín mít bỗng chốc thủng một lỗ lớn tạo thành con đường thẳng tắp. Cuối con đường đó, một gã đàn ông bị đẩy ngã nhào ra. Gã lồm cồm bò dậy, thấy mũi kiếm A Thanh chĩa thẳng vào mình thì mặt cắt không còn giọt máu, định lẩn vào đám đông trốn.

Gì thế? Tưởng kiếm ta bắn ra tia laser hay gì? Hừm. Cũng thú vị đấy.

Nhưng gã chưa kịp trốn đã bị đám đông đẩy ngược trở lại, ngã bịch xuống đất đau điếng.

「 T... Tôi không phải! 」

『 Đừng có điêu! Rõ ràng ông là người hét lên còn gì! 』

『 Tôi đứng ngay cạnh ông, nghe rõ mồn một! 』

A Thanh nheo mắt.

「 Gì thế? Lúc hét thì to mồm lắm mà, sao giờ lại chối bay chối biến thế? 」

「 C... Cái đó... 」

「 Ông là ai mà cứ chọc gậy bánh xe mãi thế? Hừm. Có quen biết gì không? 」

A Thanh quay sang hỏi người thiết kế (người cha). Nhưng ông ta lắc đầu.

『 Tôi không quen. 』

「 Người ta bảo không quen kìa. Ở đây có ai biết ông này không? 」

Không biết thì hỏi, đó là phương châm sống của A Thanh. Và quả nhiên, sức mạnh của quần chúng là vô địch.

『 Thằng đó là tiểu nhị quán Tề Hạ còn gì? 』

『 Đúng rồi! Bảo sao giọng quen thế! 』

Khác với quê hương A Thanh, tình làng nghĩa xóm ở Trung Nguyên vẫn còn đậm đà lắm. Và tình làng nghĩa xóm cũng đồng nghĩa với mạng lưới tình báo, sống ở đây một tuần là cả làng biết hết tông ti họ hàng. Thế là thân phận gã bị bóc trần trong nháy mắt.

「 Tiểu nhị à? Thảo nào giọng tốt thế. Này bác, sao bác cứ phá đám thế? 」

「 Chuyện là, tôi đã nghe thấy tận tai! 」

Đã bị lộ thì thôi nói toẹt ra luôn. Gã tiểu nhị kể lại sự tình.

Mùa đông năm ngoái khi công trình đang thi công, đám thợ mộc của Trường Hưng Thương Đoàn - đơn vị thi công - có đến quán gã ăn nhậu. Rượu vào lời ra, mà khi say quá chén thì lời hay ý đẹp hay lời thô tục cũng tuôn ra hết. Và dù ở Trung Nguyên, Phương Tây hay quê A Thanh, người ta đều có thói quen coi nhân viên phục vụ như người vô hình. Nên gã tiểu nhị đã nghe rõ mồn một.

「 Bọn họ chửi bới ầm ĩ, bảo cái bản thiết kế này là đồ bỏ đi! Rằng trên đời này chẳng ai xây đập, đắp đê kiểu quái đản như thế. Rằng đây là thiết kế của một thằng mọt sách chỉ biết lý thuyết suông chứ chưa bao giờ ra hiện trường thực tế cả!? 」

「 Ồ hô. 」

A Thanh nhìn lại người thiết kế. Mặt ông ta nhăn nhúm lại.

『 Thiết kế của tôi có chỗ nào vô lý chứ!? Từ móng đến thân đê đều là thiết kế đơn giản nhất, chỉ cần dựng lên và đắp đất vào là xong, ai cũng làm được! Quan phủ cũng vì thế mà chọn thiết kế của tôi cơ mà!? 』

A Thanh thì chịu chết với mấy thuật ngữ xây dựng, mà dù có kiến thức thì từ ngữ chuyên ngành ở đây với quê A Thanh cũng khác nhau một trời một vực. Bị người thiết kế phản bác, gã tiểu nhị ấp úng.

「 Thì, chuyện đó tôi biết đâu đấy... tôi chỉ nghe họ nói thế thôi... 」

「 Bác này xấu tính thật đấy. Người ta đang sống dở chết dở mà bác cứ hét lên như thế thì khác gì trù ẻo cho người ta chết sớm? 」

「 Nhưng mà tại hắn nên mới ra nông nỗi này... 」

「 Đã biết chắc là tại ông ấy hay chưa? Sau này điều tra rõ ràng rồi muốn treo cổ hay thiêu sống cũng chưa muộn mà. 」

「 Chuyện đó... 」

Gã tiểu nhị lảng tránh ánh mắt A Thanh. Thực ra, khi đối mặt với thảm họa lớn, bản năng con người là tìm một kẻ để đổ lỗi (tế thần). Lịch sử loài người cũng là lịch sử của những vật tế thần. Nỗi oan ức không biết trút vào đâu cần một đối tượng để giải tỏa, đó là cơ chế phòng vệ để xoa dịu nỗi đau trong lòng.

「 Mà Trường Hưng Thương Đoàn là cái gì? 」

「 Là đơn vị nhận thầu thi công trị thủy. 」

Quy trình thế này: Quan phủ thông báo dự án trị thủy, các thương đoàn nộp hồ sơ, quan phủ chọn nhà thầu. Đồng thời tổ chức cuộc thi thiết kế để chọn ra bản vẽ tốt nhất. Sau đó quan phủ giao bản vẽ và kinh phí cho nhà thầu đã chọn.

Bên lề một chút: Việc tách riêng thiết kế và thi công là biện pháp chống tham nhũng kiểu Trung Nguyên. Nhưng quan lại Trung Hoa từ cổ chí kim chưa bao giờ trong sạch cả. Đáng lẽ thiết kế phải do quan phụ trách trị thủy làm. Nhưng cái chức "quan trị thủy" thường là chỗ để con ông cháu cha hoặc bạn bè quan lớn ngồi mát ăn bát vàng, thậm chí là cái tên ma để ăn chặn lương bổng, thực tế chẳng có ai làm việc cả. Nên họ mới tổ chức cuộc thi thiết kế với danh nghĩa "tạo cơ hội cho nhân tài ẩn dật tỏa sáng". Đã là "ban ơn" cho cơ hội nổi tiếng thì đương nhiên không có tiền thiết kế. Không những không được tiền, mà còn phải ca ngợi sự thanh liêm của quan lại vì đã chọn thiết kế mà không nhận hối lộ.

「 Trường Hưng Thương Đoàn à. Vậy nếu thiết kế đúng thì là do thi công có vấn đề rồi. 」

『 Khụ khụ. 』

『 Trường Hưng Thương Đoàn thì hơi... 』

『 Hừm... 』

Phản ứng của đám đông bỗng trở nên dè dặt.

Gì thế? Tại sao? Tưởng mọi người sẽ hô hào đòi đốt nhà bọn nó chứ?

Vừa nghe đến tên Trường Hưng Thương Đoàn, không khí chùng xuống hẳn. Mọi người thở dài, vai rũ xuống, rồi lẳng lặng tản ra, biến mất dần.

Gì đây? Cái không khí này? Cứ như cái tên đó là Voldemort (Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy) cấm kỵ không được nhắc đến vậy.

A Thanh đang ngơ ngác thì người thiết kế quỳ sụp xuống lạy tạ.

『 Tôi chưa kịp tạ ơn ân nhân. Tôi tên là Nhược Trung Doãn, còn đây là con trai tôi. Này con, mau lạy tạ ân nhân đi. 』

『 Con là Nhược Chi Tuấn ạ. 』

「 Hừm. Giờ hai cha con tính sao? Ở lại thành phố này nguy hiểm lắm đấy. 」

『 Biết là vậy nhưng đường xá tan hoang, thời thế loạn lạc thế này thì biết đi đâu về đâu. 』

Sau thiên tai là lúc trộm cướp hoành hành. Dù thành phố có nguy hiểm thì vẫn đỡ hơn là ra đường cái lúc này.

「 Hừm. Tôi đang đến võ quán Lạc Ninh. Để tôi hỏi xem họ có cho hai người tá túc tạm được không. 」

『 Ân đức này, biết lấy gì báo đáp, lời cảm ơn thật không đủ... 』

「 Hừm. 」

A Thanh cười gượng gạo. Nói là bảo vệ, nhưng thực ra cũng là giám sát. Đã chắc chắn là thiết kế không có vấn đề đâu? Nếu vô tội thì là bảo vệ, còn nếu lòi ra lỗi thiết kế thật thì thành giam lỏng luôn.

Đám đông giải tán hết, Nhược Trung Doãn xung phong làm người đánh xe, A Thanh cũng đành chia tay cái mông ngựa đã bắt đầu quen mắt để chui vào trong xe. Đang định leo lên.

『 Tiểu thư! Tây Môn tiểu thư! Gặp người ở đây thật vinh hạnh quá! 』

「 Ủa? Ai thế? 」

A Thanh nghiêng đầu. Có ai đó chào đón nồng nhiệt lắm, hừm, ai nhỉ. Mặt mũi trông quen quen, không đến nỗi lạ hoắc, nhưng bảo là ai thì chịu chết không nhớ ra nổi.

「 Ai thế ạ? Người quen à? 」

A Thanh soi kỹ gã đàn ông. Tay chai sạn, sẹo chằng chịt, chắc là Võ đấu gia (người dùng nắm đấm/quyền cước) hạng xoàng.

Lạ nhỉ. Trừ mấy ông sư Thiếu Lâm ra thì mình có giao du với võ đấu gia nào đâu? A. Còn đám Lãng nhân nữa, nhưng ông chú này không giống Lãng nhân.

Thấy A Thanh ngơ ngác, gã đàn ông vội giới thiệu:

『 Tiểu nhân hèn mọn tên là Kiệt Tha Lan ạ. Chỉ được gặp tiểu thư vài lần ở Tuyết Gia Thương Hội nên tiểu thư không nhớ là phải rồi ạ. Tiểu nhân thấy tiểu thư thì xúc động quá nên làm phiền người, he he. 』

「 A. Người của thương hội à? Sao lại ở đây? Ủa, Tuyết Gia Thương Hội mở chi nhánh ở đây rồi à? 」

『 Xin tiểu thư hạ cố nói chuyện bình thường thôi ạ (đừng dùng kính ngữ). Tiểu nhân là Chi bộ trưởng chi nhánh Lạc Ninh của Thái Thanh Thương Bang ạ. 』

「 Hả. Nhảy việc rồi à? 」

『 Gọi là Đồng minh, hay Thương đoàn anh em cũng được ạ. Hừm. Đúng thế ạ. Nói chính xác thì... 』

Kiệt Tha Lan làm dấu tay hình tròn (biểu tượng tiền bạc) rồi nói tiếp:

『 Là cùng một Chủ đầu tư (Tiền chủ) ạ. 』

「 A. Chủ đầu tư. 」

A Thanh hiểu ngay. Tuyết Gia Thương Hội và Thái Thanh Thương Bang đều có chung một ông chủ bỏ vốn lớn, hoặc cùng thuộc một công ty mẹ.

Nhưng cái A Thanh không biết là danh tính thực sự của "Chủ đầu tư".

Chủ đầu tư chính là Thiên Ma Thần Giáo.

Nên Kiệt Tha Lan - Đặc vụ cấp cao thuộc Bí Tác Bộ (Bộ phận tình báo) của Ma Giáo - khi nhìn thấy A Thanh thì xúc động nghẹn ngào. Nhất là khi thấy A Thanh dậm chân một cái trấn áp cả đám đông hỗn loạn, uy nghiêm ngút trời như thế. Phải kìm nén lắm mới không khóc òa lên vì sung sướng. Phải kìm nén lắm mới không quỳ rạp xuống đất (Ngũ thể đầu địa) mà bái lạy.

『 He he, xin tiểu thư cứ nói chuyện thoải mái đi ạ. 』

「 Không được đâu. Tôi có liên quan gì đến thương hội các người đâu mà ra lệnh. 」

『 Không phải thế ạ. Thôi Bang chủ (Thôi Mậu) đã dặn đi dặn lại là hễ gặp tiểu thư thì phải cung kính như bậc bề trên ạ. 』

「 Thôi Bang chủ? Lão già á? 」

『 Vâng, lần này ngài ấy nhận vốn đầu tư của Chủ đầu tư để mở thương bang mới. Nên tiểu thư cũng là bề trên của tiểu nhân ạ. 』

「 Hừm. Thế à? 」

Hừm. Lão già. Cũng giỏi phết nhỉ. Thương bang của lão già thì, ủa. A Thanh hỏi cho chắc:

「 Ờm, thế cái tên Thái Thanh (Tae-cheong) Thương Bang có phải là... 」

『 He he. Đương nhiên là lấy từ tên của tiểu thư rồi ạ (Thái = Lớn/Vĩ đại + Thanh = A Thanh). 』

「 Trời đất, sao lại tùy tiện dùng tên người khác thế. 」

Ngại chết đi được. Nhưng lão già thì dám làm thế thật. Mà nếu là thương bang của lão già thì mình sai bảo tí cũng được nhỉ?

「 May quá. Thành phố tan hoang thế này, ta định làm chút việc thiện nguyện... 」

『 Trời ơi, sao người lại từ bi hỉ xả thế này. Người đẹp nết cũng đẹp. 』

「 Hừm. Ta có ít vàng, khoảng 40 quan, liệu có giúp được gì không? 」

『 Xin tiểu thư cứ nói thoải mái... 』

「 Ờ. Được rồi. 」

Bảo nói trống không với người lạ lớn tuổi hơn mình cũng hơi ngượng mồm. Nhưng Kiệt Tha Lan có vẻ rất hài lòng (được Thần tượng ra lệnh).

『 Ý tiểu thư là dùng vàng để cứu trợ ạ. Nhưng bên tiểu nhân cũng đang chuẩn bị cứu trợ rồi, tiểu thư không cần phải bỏ tiền túi ra đâu ạ. 』

「 Ồ. Đang chuẩn bị rồi á? 」

『 Làm ơn cứ nói tự nhiên đi ạ... 』

「 Chuẩn bị rồi cơ à? 」

『 Vâng. Thành phố gặp nạn thế này thì buôn bán gì nữa ạ. Phải cứu người trước đã chứ. 』

Nói thì hay lắm, nhưng thực ra mục đích thành lập Thái Thanh Thương Bang chính là để Cứu trợ (lấy lòng dân). Đây là âm mưu thâm độc của Thiên Ma Thần Giáo nhằm thu phục nhân tâm để xâm nhập vào Trung Nguyên! Đúng lúc chúng vừa lẻn vào đất Hà Nam thì thiên tai ập đến.

Kiệt Tha Lan nhìn thành phố bị lũ cuốn trôi đêm qua mà lòng vui phơi phới, còn hát nghêu ngao. Trời giúp Thần Giáo rồi, cơ hội ngàn năm có một đây rồi.

「 Hừm. Làm việc tốt đấy. À nhầm, làm tốt lắm. 」

A Thanh không biết sự tình nên khen ngợi thật lòng. Mà có biết thì nàng cũng khen thôi. Có phải chúng gây ra lũ lụt đâu, mục đích tuy có hơi đen tối nhưng cứu người thì vẫn là cứu người, tốt chán.

『 He he. Tiểu thư khen thêm câu nữa được không ạ? 』

「 Ờ. Giỏi lắm? Xuất sắc? 」

『 Khụ hự. 』

Đôi mắt Kiệt Tha Lan đỏ hoe vì xúc động. Được diện kiến Thiên Ma Chí Tôn giáng trần đã là phúc phận, giờ lại còn được Ngài khen ngợi. Vốn là điệp viên hoạt động ngoại tuyến, tận mắt chứng kiến sự thối nát của thế giới bên ngoài, nên niềm tin yêu dành cho Thiên Ma đã ăn sâu vào máu từ thuở lọt lòng.

Ôi, Thiên Ma Chí Tôn. Ánh sáng của tôi, sự cứu rỗi của tôi, lẽ sống của đời tôi.

A Thanh không hiểu chuyện gì nên thấy hơi... rợn rợn.

Hừm. Có cần phải xúc động đến thế không? Cha này có vấn đề à? Thái Thanh Thương Bang, giao cho cha này có ổn không đấy? Lấy tên mình đặt cho thương bang mà làm ăn bết bát thì nhục mặt.

「 Dù sao thì việc thiện càng nhiều càng tốt. Ta đang lo không biết giao vàng cho ai, sợ bị biển thủ mất, may quá gặp được ngươi. 」

Vốn định làm từ thiện nhưng chỉ có mỗi vàng thỏi, chẳng biết xoay xở thế nào. Định đến võ quán Chính phái gửi gắm, lấy danh tiếng ra đảm bảo để họ làm ăn đàng hoàng. Nhưng nếu là thương đoàn của lão già (người nhà) thì yên tâm giao phó rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!