Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[100-200] - Chương 168 - Quen biết với tên ăn mày này à? (4)

Chương 168 - Quen biết với tên ăn mày này à? (4)

A Thanh thở dài thườn thượt.

『 Lòng vòng một hồi lại quay về chuyện ngực của chị à... 』

A Thanh lặng lẽ nhìn Mộ Dung Tuấn.

Đôi mắt trong veo của thằng bé lấp lánh đầy vẻ mong đợi.

『 Hừm. 』

A Thanh nghiêng đầu.

Cái thằng này, hay là nó cố tình trêu mình đấy?

『 Nhưng mà sao cứ phải là ngực của bà chị ăn mày không quen biết chứ, ái chà nói thế nghe hơi kỳ nhỉ. Thế nhóc không có chị gái hay ai à? 』

「 Ơ, em có chị gái... 」

『 Xinh không? À không phải. Thế thì- 』

「 Chị em xinh lắm ạ! Chị không biết chị em sao? Chị ấy nổi tiếng lắm. Kim Dương Kiếm Hoa trong nhóm Võ Lâm Ngũ Hoa là chị em đấy. 」

『 Thế thì về mà nhờ chị nhóc ấy, việc gì phải... Hừm. Sao mình lại nói mấy lời này nhỉ. Dù sao thì, có người nhà sờ sờ ra đó... Khoan, đúng không nhỉ? Hay thế mới là kỳ cục? 』

A Thanh nói một thôi một hồi rồi tự thấy lấn cấn .

Chị em ruột thì càng không được chứ nhỉ? Hay là đỡ hơn người lạ?

Trong lúc A Thanh đang rối trí, Mộ Dung Tuấn lại tự nhiên kể chuyện chị gái dù chẳng ai hỏi.

「 Chị em đi Hà Bắc gặp bạn rồi ạ, chị ấy bảo sẽ đợi ở đây cùng bạn rồi cùng đi Khai Phong. 」

『 Thế thì nhờ bạn của chị ấy. À không. Thế cũng kỳ. Kiểu gì cũng thấy sai sai. Cái thằng nhóc này tí tuổi đầu mà hư hỏng quá thể. 』

「 Bạn của chị ấy là con trai ạ... 」

『 Ái chà, nhóc lươn lẹo giỏi thật đấy . 』

A Thanh thầm thán phục.

Mặc kệ cô khen hay chê, Mộ Dung Tuấn vẫn tiếp tục kể lể những chuyện vô tri.

「 Nhưng mà, ngực chị em phẳng lì à. Còn phẳng hơn cả ngực chú Yoo làm vườn nữa... 」

『 Thì... chú Yoo cũng được, đằng nào nhắm mắt vào chả giống nhau? Cũng là da với thịt cả mà. Hừm. Dù là nhóc hay chú ấy thì nhân phẩm con người cũng bị tổn hại chút đỉnh, nhưng mà... Hừm, cảm giác như đang đi vào ngõ cụt ấy nhỉ. 』

「 Nhưng mà ngực chú Yoo toàn cơ bắp thôi. Chú ấy cứ hay cởi trần rồi hét lên: Đàn ông đích thực không biết lạnh! 」

A Thanh gãi đầu sồn sột.

À, hóa ra chú Yoo không phải hệ Phì nhiêu mà là hệ Cơ bắp .

Cơ mà, đường đường là con gái mà thua cả cơ ngực đàn ông thì...

Cũng thấy hơi tội cho cô nương Kim Dương Kiếm Hoa nào đó.

Tất nhiên, theo kinh nghiệm của A Thanh thì to quá cũng chẳng được tích sự gì.

Lúc nào cũng đau vai, đi ngủ nằm tư thế nào cũng bị chèn ép khó chịu, trời nóng thì mồ hôi đọng lại nhớp nháp, chả thấy ưu điểm đâu.

Dù sau khi Hoán Cốt Đoạt Thai thì mấy cái bất tiện đó cũng biến mất.

Nhưng với tư cách là một võ nhân thì đó là vấn đề lớn.

Tầm nhìn phía dưới bị che khuất , phạm vi vung tay cũng bị hạn chế.

Lần trước bị chém đứt đôi người rồi nên cô biết, có những đòn lẽ ra tránh được thì lại bị dính đòn oan chỉ vì vướng víu.

Với một võ nhân, đó không chỉ là một mà là tận ba điểm yếu chí mạng.

Tất nhiên, với Tây Môn Thanh đã vượt qua cảnh giới Tuyệt Đỉnh thì dù thế nào cô vẫn bá đạo.

Dù vậy, cô cũng chẳng ghen tị với Kim Dương Kiếm Hoa làm gì.

Mà sao mình lại không ghen tị nhỉ?

Thì là tại bộ ngực đáng tự hào của mình-

Hừm...? Sao, sao lại tự hào?

Mình có ngực to thì làm được cái tích sự gì đâu...

Cảm giác như nghĩ thêm nữa là hỏng não, A Thanh vội lảng sang chuyện khác.

『 Thế nhóc không chỉ nghe lén mà còn nhìn trộm qua lối đi bí mật đó à? Sao biết chị gái ngực phẳng? 』

「 Đâu ạ, hồi Trung Thu tắm chung em thấy mà. 」

Trung Thu là tết đoàn viên, tầm rằm tháng Tám.

Nhưng mà Trung Thu lại đi tắm chung á?

A Thanh phì cười.

『 Trung Thu á. Làm như cứ đến lễ tết là phải lôi nhau ra nhà tắm công cộng kỳ cọ ghét bẩn một lần không bằng. Thế Trung Thu tắm, còn Tết Nguyên Đán (Xuân Tiết) thì sao? 』

Xuân Tiết là Tết Âm lịch.

「 Không phải thế, tại em hỏi chị ấy là con gái sao không có ngực, phẳng lì như con trai thế, xong chị ấy cáu điên lên, từ đó không cho em tắm cùng nữa... 」

『 Nhóc đúng là đóng cái đinh vào tim chị ấy rồi còn gì. 』

「 Thế nên em không dám nói với chị ấy. Nhắc đến ngực là chị ấy giận lắm. Em thấy chị ấy hơi quá đáng. Chị ấy làm gì có ngực đâu mà... 」

Thằng bé phồng má phụng phịu.

Người quá đáng không phải chị nhóc mà là nhóc đấy.

Nhưng A Thanh thấy chuyện này hài hước quá nên không nói ra.

Hừm. Đến đây thì A Thanh đã có thể kết luận.

Thằng bé này chỉ là một đứa trẻ thông minh, hiếu kỳ nhưng chưa được dạy dỗ về những điều nên nói và không nên nói.

Vì tò mò nên mới chui vào lối đi bí mật nghe lén người lớn nói chuyện.

Vì thông minh nên mới nhớ kỹ những gì nghe được.

Còn chuyện mồm mép tép nhảy thì đứa trẻ con nào chẳng thế.

Hễ mở miệng là tuôn trào hết chuyện đời tư ra kể lể đến khản cả cổ mới thôi.

Rốt cuộc, dù thế nào thì A Thanh vẫn luôn mềm lòng với trẻ con.

Dù sao thì thằng bé cũng ngoan...

Đường đường là thiếu gia quý tử của Ngũ Đại Thế Gia mà nói chuyện với người ăn mày hay người hầu đều dùng kính ngữ lễ phép, đấy chính là bằng chứng cho nhân cách tốt đẹp.

Cứ nhìn Đường Nan Nhi là biết.

Chẳng những với người hầu, mà ngay cả với người già đi đường cô ta cũng gọi là "Này" hoặc "Ê", nếu không nhờ làm bác sĩ tình nguyện thì chắc đã thành đệ nhất ác nữ thiên hạ rồi.

『 Không được nói linh tinh mấy chuyện đó. Nhóc không thấy chị nhóc buồn khi nghe thế à? 』

「 Ơ. Đúng thật... 」

『 Thế nhóc có thích bị người ta đi rêu rao là nhóc tè dầm ra chăn không? 』

「 Á. 」

Mắt thằng bé dao động dữ dội.

Thấy thế A Thanh chắc chắn luôn.

Thằng này, tè dầm thật rồi.

「 Em không thích... 」

『 Đấy. Hiểu chưa? 』

Thằng bé gật đầu lia lịa.

Quả nhiên, thằng bé ngoan mà...

Nói chuyện hiểu lý lẽ thế này là thuộc hàng nhân phẩm thượng thừa trong giới trẻ con rồi.

A Thanh vừa thả lỏng tư thế ngồi dựa ngả ngớn thì Mộ Dung Tuấn lại giục.

「 Thế, bao giờ em được thơm... ngực ạ? Em đi lâu quá là bị mắng đấy... 」

『 Ơ hay, nhóc gửi ngực ở chỗ chị à? Ngực chị là quần áo bẩn hay sao mà đòi giặt ? Cái thằng này đúng là Tiểu sắc ma. Lớn lên chắc thành Đại sắc ma mất. 』

「 Nhưng mà chị nhận vàng rồi mà, á, chết rồi! Mấy chú tìm em rồi! Lần sau em ghé nhé! 」

Lúc này A Thanh mới nhận ra mình chưa trả lại thoi vàng, và cũng chưa kịp giảng giải cho nó hiểu việc nhòm ngó ngực phụ nữ mà không phải người yêu là tội ác tày trời thế nào.

Mộ Dung Tuấn giậm nhẹ đôi chân nhỏ xinh xuống đất, cả người bay vút lên không trung nhẹ nhàng.

Khinh công tuyệt luân, không giống của một đứa trẻ chút nào.

Nhìn bóng dáng nhỏ bé xa dần, A Thanh hét với theo.

『 Này, cầm vàng về đi! Ê! Thằng tiểu sắc ma kia! 』

Và thế là trong tay A Thanh còn lại một thoi vàng chóe.

Thậm chí còn mới coóng chưa dính chút bụi trần nào.

Tất nhiên, dù bẩn hay sạch thì giá trị vẫn thế.

Nhưng đây không phải thứ mà một kẻ ăn mày nên dùng.

Hơn nữa thực ra A Thanh đâu có thiếu tiền.

Chỉ cần vác thanh Nguyệt Quang Kiếm (Số 9) ra tiệm cầm đồ, đảm bảo người ta sẽ dâng cả đống vàng lên tận miệng vì đây là danh kiếm hàng thật giá thật.

Cầm đồ thì sau này mang tiền đến chuộc lại là được, gặp Ý muội ở Khai Phong lấy Ngân phiếu ra trả cái một.

Nhưng vấn đề là nếu ăn mày mà đi ăn nhà hàng sang trọng thì còn gây chú ý hơn cả một nữ hiệp bình thường.

Và tâm thế của việc "không có tiền nên nhịn" khác hoàn toàn với việc "có tiền, thừa sức ăn sang nhưng không thèm ăn".

『 Phải trả lại cái này mới được... 』

Đến võ quán nơi Mộ Dung Thế Gia đang ở, dõng dạc hô: "Ta. Tây Môn Thanh. Gọi người lớn trong nhà ra đây, e hèm", kiểu gì chẳng gặp lại được thằng nhóc dâm tặc tiềm năng kia.

Nhưng tội gì? Sao mình phải làm thế?

Đằng nào thằng nhóc đó cũng có tính cố chấp, kiểu gì nó chẳng tìm đến lần nữa.

Lúc đó trả cũng được.

Tiện thể phải giáo dục giới tính cho nó một trận ra trò.

Cứ để thế này thì Ngũ Đại Thế Gia có khi lại tụt xuống còn Tứ Đại Thế Gia vì sản sinh ra một tên dâm tặc phá hoại gia phong mất.

A Thanh tự kiểm điểm bản thân.

Nghĩ lại thì hồi xưa Sư phụ dạy dỗ mình, người cũng phải nén đau thương bôi thứ chất độc phóng xạ hại người ấy lên nắm đấm để uốn nắn mình còn gì.

Nhờ ơn đức đó mà đệ tử mới tái sinh thành một nữ hiệp Chính phái đường hoàng thế này, a, nhớ Sư phụ quá.

Việc dạy dỗ trẻ con lẽ ra là việc của gia đình.

Nhưng không thể vì "không phải con mình" mà nhắm mắt làm ngơ trước cảnh chướng tai gai mắt được.

Dẫn dắt trẻ em lầm đường lạc lối là nghĩa vụ của người lớn.

Vì thế A Thanh cũng phải làm tròn nghĩa vụ đó.

Cái thằng ranh con này. Mày cứ quay lại đây xem.

A Thanh bắt đầu lên dây cót tinh thần như một nhà độc tài chuẩn bị "cải tạo" tư tưởng.

Bữa tối hôm nay lại là Tây Lương Phản Điếm.

Quán này lúc nào cũng cho đồ ăn đầy đặn, đãi ngộ với ăn mày cực tốt.

Chỉ cần đưa mười đồng xu bảo "Cho một suất cơm (Phạn thưởng)", là họ xúc cho đầy ắp các món xào nấu sẵn trong ngày.

Thực ra do quán vắng khách, đồ ăn không bán hết nên họ mới hào phóng thế, chứ vị thì cũng bình thường, hơi tệ so với mặt bằng chung.

Nhưng được cái lấy số lượng bù chất lượng, và quán cũng không đến nỗi ế chỏng chơ, thuộc dạng tàm tạm.

Đặc biệt là khoản rượu rất xông xênh.

Rượu chua loét hay rượu hỏng thì có thể dùng thay giấm nấu ăn được mà.

Việc mang rượu chua ra mời khách bằng bát tô to tướng thay vì vứt đi, trong giới kinh doanh gọi là "tích đức" hiếm có.

Chỉ có điều hơi lo là.

「 Hoa Khất Cái lại đến rồi à. 」

"Hoa Khất Cái" là biệt danh Tây Lương Phản Điếm gọi A Thanh.

Thực ra không phải Tây Lương Phản Điếm tốt bụng vô điều kiện với A Thanh.

Mà là vì cái tướng ăn của cô, cứ bưng cơm ra là cô ăn lấy ăn để ngon lành , dùng từ "hốc" thì hơi thô nhưng chính xác là thế, khiến khách khứa nhìn thấy cũng thèm lây và vào quán đông hơn.

Nhờ đó mà họ muốn cô ngồi lâu hơn, lượng cơm cho cô cũng ngày càng nhiều lên.

A Thanh không biết chuyện đó, cứ tưởng mình là khách quen (VIP) nên được ưu đãi thôi.

A Thanh ngoài "Cái Bang Đạo" ra thì biết cái quái gì đâu.

『 Dạo này bắt đầu nóng rồi đấy ạ. 』

「 Ừ, ban ngày giờ đúng là vào xuân rồi. Sao, hôm nay vẫn một suất cơm nhé? 」

『 Vâng, nhờ cả vào huynh. 』

Mẹ kiếp, không được thân thiết quá.

Nhưng A Thanh đâu phải cố tình, cô giả làm ăn mày để tránh dây dưa với sát thủ, ai dè lại quen mặt với người ở đây.

Chắc phải nghỉ quán này thôi...

Hừm, nghĩ thế lại thấy hơi kỳ.

Cứ như mình là người bạc bẽo ấy.

Tiện thể nói thêm, ở quê hương A Thanh có những người hướng nội đến mức chỉ cần nhân viên quán quen mặt là họ ngại, lẳng lặng tìm quán khác .

A Thanh thì thấy chào hỏi vài câu có chết ai đâu, có phải buôn chuyện cả ngày đâu mà phải xoắn, nhưng chín người mười ý, mỗi người có nỗi khổ tâm riêng .

Tiểu nhị bưng khay cơm ra, một bát tô to đùng hỗn hợp lúa mạch - gạo - cám hấp, các loại rau xào, và một bát rượu lớn-

OMG , tận hai bát rượu luôn.

A Thanh mỉm cười.

Đang lúc vừa ăn vừa uống ngon lành cành đào.

Xoảng xoảng rầm rầm.

Bên trong quán bỗng ồn ào, tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần.

Khách khứa hốt hoảng chạy túa ra, người thì mặt cắt không còn giọt máu, kẻ thì tủm tỉm cười.

Loại trước là người yếu bóng vía, loại sau là dân giang hồ đã quen cảnh ẩu đả quán xá, tranh thủ "bùng" tiền cơm luôn .

Tiếng binh khí va chạm leng keng vang lên từ bên trong.

A Thanh nhíu mày.

Mất mặt thế, không phải Khách điếm, không phải Trà điếm , cũng chẳng phải Tửu lâu, mà lại đi đánh nhau ở cái quán cơm bình dân rẻ tiền, ăn ngập mồm cũng chẳng tốn đến một lạng bạc này á?

Tò mò quá, phải vào hóng ngay mới được.

A Thanh rón rén tiến vào trong quán.

Kỹ năng ẩn thân Hắc Ảnh Thấu Tiềm học từ Ma Giáo của cô đã đạt cấp Đỏ .

Gã tiểu nhị đang co ro núp sau cái bàn ăn dài chắn dưới ghế đơn kia còn lâu mới phát hiện ra được.

『 Ơ hay, có chuyện gì thế ạ? 』

「 Ối mẹ ơi! Giật cả mình! A, là Hoa Khất Cái à? Hừm hừm, ngươi vào đây làm gì. Đừng có chuốc họa vào thân, ra ngoài đi. 」

Tiểu nhị đang hoảng hốt, buột miệng nói giọng bình thường, rồi lại vội vàng quay về giọng điệu "người lớn" nghiêm nghị với A Thanh.

『 Người ta bảo xem đánh nhau là vui nhất mà lị. 』

「 Đánh nhau cũng dăm bảy loại, cao thủ võ lâm đánh nhau thì chúng ta xem có hiểu cái mô tê gì đâu. Phải xem mấy thằng côn đồ đầu đường xó chợ đánh nhau mới vui chứ. 」

Ý là xem mấy thằng "gà" đánh nhau mới giải trí.

A Thanh gật đầu đồng tình.

『 Với tôi thì bọn côn đồ hay bọn này cũng như nhau cả thôi. Hừm. Thế rốt cuộc là vụ gì? 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!