Chương 172 - Quen biết với tên ăn mày này à? (8)
『 Sao, ta là ăn mày xinh đẹp như hoa nên gọi là Mỹ Khất . Ý kiến gì không? 』
「 Nhưng mà, nhưng mà chị béo mà... 」
『 Này. Hoa Mẫu Đơn cũng là hoa, Hoa Sen cũng là hoa. Chẳng lẽ to thì không phải là hoa à? 』
「 Nhưng mà, hai hoa đấy đẹp mà... 」
『 Giỏi lắm, giờ thì biết nói lý lẽ rồi đấy. Được rồi, nhóc thắng. Biến đi. Mỹ Khất, à không, chị ăn mày đi ngủ đây. 』
「 A. Ơ, hừm. Thế thì, thế thì, hừm, hoa bí ngô, à không hoa bí ngô nhìn cũng đẹp, thế làm quả bí ngô được không ạ? Hay là quả mướp đắng, hoặc quả dưa chuột, á! 」
Mộ Dung Tuấn lại lăn lông lốc trên mặt đất.
Chẳng màng đến bộ quần áo lụa là đắt tiền dính đầy đất cát.
Theo triết lý cá nhân của A Thanh, trẻ con đằng nào cũng thuộc hệ Đất , sinh ra để nghịch đất nghịch cát nên lăn lộn tí cũng chẳng sao.
Lần này uy lực cú đấm nhẹ hơn nhiều, không đến mức gọi là "Cú đấm hạt nhân" nữa mà chỉ là "Cốc đầu" hạng tam lưu thôi.
Nhưng mà chỗ vừa bị đánh lại bị bồi thêm một cú nữa thì thốn đến tận rốn.
Mộ Dung Tuấn lăn lộn một hồi, lần này có vẻ ấm ức, mắt rưng rưng lệ nhìn A Thanh với ánh mắt đầy vẻ bị phản bội.
「 Sao, sao chị lại đánh em. 」
『 Chị đã bảo không được nói lời xấu rồi cơ mà. 』
「 Nhưng mà chị ăn mày cũng bảo bố em nói đúng còn gì. Người che mặt là- 」
『 Thôi dẹp. Thế nhóc có thích bị gọi là "Thằng tè dầm" không? Thế nhóc không tè dầm à? Từ bé đến giờ chưa lần nào à? 』
「 A. 」
『 A a cái gì mà a. Thôi. Chị ngủ đây. 』
A Thanh nằm vật ra đất.
Mộ Dung Tuấn đứng ngẩn tò te, tay xoa xoa đỉnh đầu.
「 Thế, chị ăn mày ơi. Ngủ ở đây không khó chịu ạ? Hay chị về nhà em, à không phải nhà em, về Tiểu Hoa Môn ngủ không? 」
Dù thế nào thì thằng bé cũng tốt bụng thật.
A Thanh nằm yên trả lời:
『 Phải nghĩ cho người của Tiểu Hoa Môn nữa chứ. Dẫn ăn mày về nhà ai mà thích? 』
「 A. 」
『Được rồi. Đêm hôm khuya khoắt đừng có đi lang thang một mình, hửm? Gì cơ? Mấy giờ rồi?』
A Thanh nằm ngửa nhìn lên trời.
Nhìn vị trí ánh trăng sáng vằng vặc kia, chắc tầm cuối giờ Sửu đầu giờ Dần, quy đổi sang giờ hiện đại là khoảng 3 giờ sáng - cái giờ mà cảm xúc con người dạt dào nhất, dễ nhắn tin cho người yêu cũ nhất.
『 Ơ hay, nửa đêm nửa hôm quý tử nhà ai lại đi lang thang một mình thế này? Nguy hiểm bỏ xừ. 』
「 A. Em không đi một mình đâu. Em đi cùng chú Lục hộ vệ. Chú Lục? 」
『 Khụ khụ. 』
Đột nhiên có tiếng ho khan, nhìn về phía bóng râm dưới chân tường, một người mặc đồ đen đang đứng đó nhìn về phía này.
Hắn giấu khí tức rất kỹ nên không rõ cảnh giới, nhưng A Thanh lại soi được thông tin khác: Ác Nghiệp hơn 200 điểm.
Vãi , nãy giờ mình không nhận ra luôn.
Cơ mà, tên này là kẻ xấu à?
A Thanh cảnh giác cao độ.
Thấy vậy, Lục hộ vệ vẫy tay ra hiệu "không sao đâu", A Thanh còn đang bán tín bán nghi thì chợt nhớ đến ông già .
Ừ nhỉ, biết đâu cũng có người giống lão già kia.
Thằng bé này tuy có hơi cố chấp và có chính kiến riêng, nhưng nhìn chung là ngoan ngoãn, dễ thương.
Nếu ở thời hiện đại, Mộ Dung Tuấn chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền với tư cách là diễn viên nhí quốc dân đẹp trai nhất lịch sử.
Khoan đã, thế tức là nãy giờ hắn nghe hết bài giảng bình đẳng giới của mình rồi à?
Sao hắn không can thiệp nhỉ?
Hay hắn nghĩ A Tuấn cần phải nghe mấy cái đó?
Cũng phải, là người lớn có liêm sỉ thì ai nỡ ngăn cản bài giảng bổ ích của mình chứ.
Nhưng mà, hắn sẽ không mách lẻo chuyện mình dùng "thương cho roi cho vọt" làm nát lòng nát dạ thiếu gia nhà hắn đâu nhỉ?
「 Chú Lục ngày xưa bị thương ở cổ họng ạ. 」
『 Hừm. Người nhà chắc lo lắm đấy. Đêm hôm rồi về đi. Nhóc không buồn ngủ nhưng chú Lục chắc buồn ngủ rồi đấy. 』
「 Chú Lục lúc nào cũng thức vào ban đêm ạ. Ban ngày thì có chú Bạch bảo vệ em. 」
『 Nhóc lúc nào cũng có đường lui nhỉ... 』
A Thanh nằm dang tay chân lầm bầm.
Cô tỉnh ngủ hẳn rồi, đầu óc trong veo.
Giờ mà cố ngủ tiếp thì cũng chỉ chập chờn, dậy lại đau đầu thêm.
Đằng nào cũng là ban đêm chẳng có việc gì làm, thôi thì luyện công vậy.
『 Chị đi luyện công đây. Thế nhé, xong việc rồi thì về ngủ đi. Trẻ con phải ngủ đêm mới cao lớn được. 』
「 Chị ăn mày ngủ nhiều quá rồi còn gì? 」
『 Gì cơ thằng ranh? Hồi chị bằng tuổi nhóc, ngủ một canh giờ rưỡi mỗi ngày là đức tính tốt đấy. Ngủ nhiều hơn là không thành người lớn được đâu. 』
Cái thuyết "Tam Đường Ngũ Lạc" chó chết.
Thằng khốn nạn nào nghĩ ra cái câu đó không biết.
Chú thích: "Tam Đường Ngũ Lạc" (3 đỗ 5 trượt) là hủ tục trong văn hóa thi cử khắc nghiệt của Hàn Quốc, ý bảo ngủ 3 tiếng thì đỗ đại học, ngủ 5 tiếng thì trượt vỏ chuối.
「 A! Bố em cũng bảo thế. Ngủ hai canh giờ (4 tiếng) là đủ rồi, không ngủ được thì đừng có cố, chán quá thì đi luyện công đi. 」
『 Thế nên giờ này nhóc mới đi lang thang đấy à... 』
Ông bố này rốt cuộc là nghiêm khắc hay dễ dãi đây không biết.
Nhưng thấy thằng bé nhắc đến bố mà không có vẻ sợ sệt, chắc chắn là ông bố thương con vô bờ bến rồi.
「 Thế chị tập với em đi. Em mạnh hơn mấy chú võ sĩ trong nhà đấy! 」
『 Bổn cô nương không thèm so kiếm với hạng Nhất Lưu tép riu đâu nhé. Về tu luyện thêm rồi quay lại đây. 』
「 Tập cùng nhau vui mà... 」
A Thanh phì cười.
『 Được rồi, tập thì tập. Tập luyện là chân ái... 』
Lời bố Mộ Dung Tuấn nói "ngủ hai canh giờ là đủ" đại khái là đúng.
Ít nhất với cao thủ đã Hoán Cốt Đoạt Thai thì 4 tiếng một ngày là đủ.
Và những người sở hữu thần công giúp hồi phục tinh thần cực tốt cũng vậy.
A Thanh thuộc cả hai trường hợp trên, nhưng vì cô thích ngủ nên so với các cao thủ khác, cô ngủ hơi nhiều .
Dù sao thì lịch trình của A Thanh vẫn thế.
Ban ngày lười biếng, ăn tối no căng rốn rồi nằm ườn ra ôm cái bụng tròn vo ngủ giấc ngắn , tỉnh dậy thì nửa đêm xách kiếm ra múa.
Tỷ lệ cao là ban đêm Mộ Dung Tuấn sẽ xuất hiện, tiện thể đấu luyện vui vẻ với nhau.
Và tỷ lệ thấp là thằng bé xuất hiện cả vào ban ngày, phá đám giấc ngủ của cô và làm phiền đủ kiểu.
『 Gì đấy, để yên cho chị ngủ. 』
「 Chị bảo một canh giờ rưỡi là đủ rồi mà... 」
『 Đêm qua chị chưa ngủ đủ nên giờ ngủ bù. Mà này, tên kia là người quen của nhóc à? 』
A Thanh chỉ tay về phía một gã đàn ông đang trừng mắt nhìn cô như nhìn kẻ thù giết cha.
「 A. Đó là chú Bạch hộ vệ ạ. 」
『 Sao hắn nhìn chị hằn học thế? Chị làm gì sai à? 』
「 Đâu ạ. Tại em bảo chú Bạch nói chị ăn mày là kỹ nữ bẩn thỉu thì phải xin lỗi chị ấy đi, thế là chú ấy cứ thế. Em xin lỗi vì chú hộ vệ nhà em là người lớn xấu tính. Em xin lỗi thay chú ấy ạ. 」
『 Ôi chao. Ngoan thế chứ lị. Ừ, cứ thế mà lớn lên nhé. Tương lai Chính phái sáng lạn lắm đây. 』
A Thanh xoa đầu Mộ Dung Tuấn.
Thấy thế tên Bạch hộ vệ đặt tay lên chuôi kiếm.
Định làm gì? Rút kiếm à?
A Thanh cố tình cười khẩy khiêu khích, mặt hắn lập tức nhăn lại như nhai phải bọ.
Lục hộ vệ có Ác Nghiệp cao thỉnh thoảng bị phát hiện, nếu chạm mắt thì gật đầu chào hỏi đàng hoàng, còn cái tên Bạch hộ vệ có Thiện Nghiệp kia thì đúng là đồ vô lại.
Đã nói bậy bạ với trẻ con lại còn thái độ lồi lõm.
Thế nên thỉnh thoảng thằng bé đến chơi ban ngày, A Thanh lại cố tình chơi cùng để chọc tức tên Bạch hộ vệ kia.
Thời gian lại trôi vùn vụt như tên bắn.
Vốn dĩ cuộc sống không có biến cố, không quá vất vả lại đều đặn như vắt chanh thì thời gian trôi nhanh lắm.
Càng lớn tuổi càng quen với sóng gió cuộc đời, những điều đặc biệt ngày càng ít đi, đó chính là lý do thời gian của người lớn trôi nhanh.
Xuân đã về rực rỡ, mặc áo bông bắt đầu thấy nóng.
Ban ngày nóng, ban đêm se lạnh, A Thanh với cơ thể được tôi luyện khắc nghiệt chịu lạnh cực tốt liền rạch đường chỉ, moi hết bông ra.
Đằng nào cũng là áo vứt đi, cứ xõa thôi.
「 Chị ăn mày? Chị giảm cân à? Tự dưng gầy thế? 」
『 Tại áo dày thôi. Hừm. Mà nhóc nhìn đi đâu đấy? Mầm mống dâm tặc tái xuất giang hồ à? 』
「 A. Em xin lỗi. Tại lạ quá... Không nặng ạ? 」
『 Nặng chứ. Nhưng đừng có nhìn chằm chằm thế, người ta đánh giá cho. Liếc thôi. Liếc. Giả vờ không nhìn nhưng thực ra là liếc . 』
Nhờ ơn Đường Nan Nhi mà A Thanh phân biệt rất rõ những ánh nhìn tà dâm.
Ánh mắt của thằng bé không phải kiểu dâm dục nhầy nhụa như Đường Nan Nhi, mà chỉ lấp lánh sự tò mò trẻ thơ thôi.
Dù sao thì sự tò mò cũng chẳng kéo dài lâu.
Và đúng thế thật, vài ngày sau Mộ Dung Tuấn cũng chán và thôi không liếc trộm nữa.
Chỉ có điều mấy thằng khác mới là vấn đề.
【 Che mặt nhưng dáng ngon phết đấy. Ừ, mặt xấu thì che đi là xong. "Kho đóng đinh" ở đâu thế em gái? 】
『 A. Phiền huynh đi ra chỗ này một chút được không? 』
"Kho đóng đinh" (Đinh bằng) là tiếng lóng chỉ nơi hành sự.
Ý là chỗ để "đóng đinh" vào rồi rút ra nhanh gọn, người Trung Nguyên chơi chữ
Lời tên Bạch hộ vệ nói ăn mày nữ toàn là kỹ nữ tuy không nên nói với trẻ con, nhưng xét về tính chân thực (True/False) thì lại là đúng (True).
Nằm vạ vật lề đường, nhìn qua thì mặt che kín mít không thấy gì.
Nhưng những đường cong cơ thể lộ ra, ôi chao! Vãi chưởng! Không thể tin nổi! Thế là dục vọng cộng với mấy thứ khác của lũ đàn ông cứ thế trỗi dậy.
Dẫn dụ gã đàn ông vào góc khuất trong hẻm, A Thanh tặng ngay cho cái đầu đang háo hức cởi quần của hắn một cú "Cốc đầu hạt nhân".
BỐP!
Khoảnh khắc va chạm, cảm giác như sọ não hắn lõm xuống thành hình chữ U luôn ấy chứ.
Không phải để răn đe mà là để trừng phạt, đây là tuyệt kỹ tối thượng của Tây Môn Tú Lâm phái: Thiên Thần Chi Trượng (Gậy của Chúa - God's Rod).
『 Thằng bệnh hoạn, ban ngày ban mặt mà dám giở trò. 』
「 Á á! Chết tôi rồi! 」
『 Ta đánh chưa chết đâu, tỉnh táo lại đi. Còn dám léng phéng là kết cục thế này đấy. Hiểu chưa? 』
「 Con ăn mày điên này chán sống... Hự. Võ công cao cường thật. Sao không nói sớm... 」
Hòn đá trong tay A Thanh bị bóp nát vụn thành bột mịn, rơi lả tả xuống đất.
Gã đàn ông đang định gào lên lập tức im thin thít.
『 Nào. Bài học lớn của cuộc đời nhé: Dùng "cái ấy" lung tung là có ngày mất luôn "cái ấy" đấy. Nộp học phí rồi biến. 』
「 Dạ, dạ cô giáo. Em để đây ạ. 」
『 Ừ. 』
Ngày hôm đó, ngay sau khi rút bông khỏi áo, A Thanh đã thu được ba cái "gậy" rơi ra từ ba gã dê xồm.
Thế này chắc tin đồn về nữ cái bang hung hãn sẽ lan rộng nhỉ? Chắc không ai làm phiền nữa đâu nhỉ?
A Thanh đã nghĩ quá đơn giản
Làm quái gì có tin đồn đó.
Có thằng đàn ông nào chịu thừa nhận mình bị một con ăn mày, lại là ăn mày nữ, đánh cho thừa sống thiếu chết rồi còn bị trấn lột tiền "học phí" không?
Ngược lại, tin đồn lan ra theo hướng khác hẳn.
'Sao, nghe bảo hôm nay trúng mánh à? Sao hết tiền rồi? Bảo khao anh em mà nuốt lời à?'
'À không, cái đó, ta vừa đi làm từ thiện cho em ăn mày kia chút đỉnh.'
'Ăn mày nữ á? Thằng điên này xạo chó vừa thôi. Hai mươi xu là đủ rồi chứ gì? Mày ném cả một lạng bạc vào đấy á? Bị nó đánh cướp à?'
'Không, không phải, ờ thì, ừ, tại em nó làm tốt quá , cảm động quá nên ta bo thêm.'
'Hửm? Đến mức đấy cơ á? Tao có nên đi thử không nhỉ?'
'Ờ, cái đó, hừm? Ừ. Mày nhất định phải thử đi. Đời người phải trải nghiệm một lần cho biết. Cảm giác như lên thiên đường, à không, vừa đi dạo một vòng thiên đường về thật đấy (bị đánh gần chết).'
Mấy gã đàn ông tự dưng cháy túi đều dùng văn mẫu lấp liếm kiểu đó để trốn tránh sự thật.
Cộng thêm tâm lý "không thể để mỗi mình tao chịu thiệt" trẻ con .
Kết quả là mười ngày sau, vào giữa tháng Tư khi hoa nở rộ báo hiệu xuân sang, số tiền A Thanh kiếm được từ "học phí" đã chất đầy cả tay nải, toàn bạc vụn với đồng xu.
『 Cái khu này bị bỏ bùa yêu hay sao mà thằng nào cũng nứng thế nhỉ. Không có tin đồn gì à? Hay bọn nó thích khổ dâm nên mò đến? Hắc Điếm cũng im ắng rồi, hay là bỏ nghề ăn mày nhỉ. 』
A Thanh vừa càu nhàu vừa tặng thêm một quả núi nhỏ lên đầu một gã nữa.
Cơ mà, mùa xuân có khác.
Mọi người đổ ra đường tắm nắng đông vui ghê.
Người đông như kiến cỏ.
A Thanh nằm hưởng thụ, ngắm dòng người qua lại.
Bỗng nhiên, A Thanh cảm thấy có gì đó sai sai, cô nghiêng đầu thắc mắc.
Ơ kìa. Thành phố này tự nhiên sao lắm phụ nữ thế nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
