Chương 167 - Quen biết với tên ăn mày này à? (3)
Đứng nép vào góc cửa chờ đợi không làm phiền ai, tiểu nhị nhanh chóng mang ra một mâm cơm.
Sáu cái bánh bao, một bát canh, và một bát tô rượu đầy ăm ắp sóng sánh.
Dù đã qua giờ ăn nhưng thế này đúng là hào phóng hết mức.
『 Oa, cảm ơn nhé. Huynh sẽ được phúc báo đấy. 』
「 Hừm hừm. Ăn nhanh rồi đi đi. 」
A Thanh đặt cái mông to của mình xuống một góc tường không vướng víu và bắt đầu bữa ăn.
Trước tiên, cô lấy gói thịt khô trong tay nải thả tõm vào bát canh, rồi cầm bát rượu đầy uống ực một ngụm.
Rượu chua loét, hơi thiu chảy vào cái dạ dày rỗng tuếch, nóng ran như lửa đốt.
『 Khà, đã quá. Ở đây hào phóng thật. Nhưng mà không nên đến thường xuyên. 』
Quán hào phóng thì chỉ nên thỉnh thoảng mới ghé.
Vì ăn mày mà đến thường xuyên thì lòng hào phóng cũng cạn kiệt.
Thậm chí trong bát canh còn có một miếng củ cải to tướng, đúng là tấm lòng bồ tát.
Bánh bao thì ở đâu trên Trung Nguyên cũng thế, nhạt thếch, bột bột và khô khốc.
Nếu không bị mốc thì bánh ở quán cơm bình dân đầy ruồi nhặng hay ở tửu lâu đệ nhất trong thành cũng đều một vị như nhau.
A Thanh chậm rãi nhai bánh bao, loại bánh một xu này chẳng có vị gì nên phải nhai thật lâu mới thấy chút vị ngọt, cô cứ nhai một cách máy móc và suy nghĩ.
Thực ra, giờ mà đến gõ cửa các môn phái Chính đạo trong thành rồi xưng danh sư phụ thì chắc chắn sẽ được tiếp đón nồng hậu.
Hoặc không thì dùng sức mạnh trâu bò đi làm thợ mộc cũng thừa sức kiếm ba bữa cơm ngon.
Nhưng nếu làm thế, lỡ có kẻ hô hoán "Tiền thưởng di động kìa!" rồi lao vào thì những người vô tội sẽ bị vạ lây.
Tình thế này kết thân với ai cũng thấy áy náy.
A Thanh là bậc thầy về mấy trò ném đá giấu tay, nên cô thừa hiểu nếu có kẻ bắt người vô tội làm con tin thì cô buộc phải ra mặt.
Nên là thôi. Cứ làm ăn mày một thời gian vậy.
Đằng nào cũng chưa đến hai tháng nữa là Võ Lâm Đại Hội.
Làm ăn mày chỉ khổ khi không có năng lực và mù tịt sự đời thôi, chứ giờ cô chỉ sợ... chán quá không có việc gì làm.
Ăn xong, A Thanh bật dậy bắt đầu chuẩn bị cho cuộc sống du thủ du thực .
Đầu tiên là thay bộ quần áo mà tên trộm kiếm "tài trợ".
Rộng thùng thình nhưng ống tay và ống quần hơi ngắn.
Ra bến nước giặt bộ võ phục sạch sẽ rồi phơi lên dây phơi công cộng, sau đó ghé tiệm vải mua loại vải thô rẻ nhất quấn quanh bàn chân và bắp chân.
Đây chính là xà cạp (tất chân) huyền thoại của cái bang.
Thế là xong khâu chuẩn bị .
Nghe có vẻ đơn giản quá nhỉ, nhưng làm ăn mày thì cần gì chuẩn bị cầu kỳ.
Sống thiếu thốn mới ra dáng ăn mày chứ.
Mười ngày trôi qua trong chớp mắt.
Sự xuất hiện của một nữ cái bang lạ mặt, lại còn đeo hai thanh kiếm khiến dân trong thành lúc đầu cũng cảnh giác và nghi ngờ.
Nhưng thấy cô ta chẳng làm gì hại ai, chỉ nằm ườn ra đó nên sự cảnh giác cũng nhanh chóng tan biến.
Nếu hỏi ăn mày đeo hai thanh kiếm có kỳ lạ không, thì câu trả lời sẽ là: "Chắc cũng không lạ lắm đâu nhỉ?".
Bởi vì ăn mày chính tông vốn dùng song trượng (gậy hai tay).
Cách xin ăn truyền thống nhất của cái bang là đứng trước cổng nhà người ta, gõ hai cái gậy cạch cạch theo nhịp và hát.
Lời bài hát tùy vùng miền, nhưng đại ý là "Cho xin miếng cơm, không cho bố mày không đi".
Nhưng thời nay cách đó không dùng được nữa.
Thời đại mà thay vì cơm người ta sẽ ném gậy vào mặt. Không đi thì có khi đi sang thế giới bên kia luôn.
Nên giờ cảnh tượng xin ăn truyền thống này chỉ còn thấy ở những đám tiệc vui vẻ mà thôi.
Mặt khác, vật bất ly thân của ăn mày, vừa là gậy chống, vừa là vũ khí hộ thân, vừa là nhạc cụ gõ, được gọi là Đả Cẩu Bổng (Gậy đánh chó).
Nghe tên có vẻ bạo hành động vật và cục súc quá nhỉ.
Nhưng người đặt cái tên Đả Cẩu Bổng này lại chính là cha đẻ của triết học Trung Hoa, Khổng Tử.
Tóm tắt ngắn gọn là thế này.
Phán Đoán hỏi Khổng Tử:
...Đi xin ăn mà chủ nhà nuôi chó dữ thì làm thế nào ạ?
Khổng Tử phẫn nộ đáp: "Dám à!", rồi phán:
Thì đánh bỏ mẹ con chó đi!
Và những người ăn mày nổi tiếng với môn võ dùng Đả Cẩu Bổng này chính là Cái Bang.
Đại bản doanh của Cái Bang nằm ở Khai Phong, và thành Trường Nguyên gần Khai Phong cũng là địa bàn do ăn mày Khai Phong kiểm soát.
Và cuối cùng, cái luật rừng ma cũ bắt nạt ma mới hung hãn của đám ăn mày cũng vươn nanh vuốt đến A Thanh... thế nhưng.
『 A. Nút Kết . Các vị là người Cái Bang à. Lâu Cốc lão gia vẫn khỏe chứ ạ? Vì có chút việc riêng nên tôi phải giả làm ăn mày một thời gian, mong các vị thông cảm bỏ qua cho. 』
「 Ồ. Ngươi biết Chấp Pháp Trưởng Lão sao? Sao lại quen biết ngài ấy? 」
『 Có lý do riêng nên tôi không thể nói được, nhưng lần này ngài ấy có đến Võ Lâm Đại Hội không? Lúc đó tôi sẽ chào hỏi sau vậy. 』
「 À. Vâng. Vậy chúc cô có cuộc sống ăn mày vui vẻ . 」
Tam Kết Cái của Cái Bang, Phân đà chủ Trường Nguyên nói vậy rồi rút lui.
Đây chính là cái gọi là "Người mình cả" của võ lâm Chính phái.
Sau này nếu phát hiện là nói dối thì lúc đó lôi ra đánh hội đồng cũng chưa muộn.
Nhưng nếu là chỗ quen biết thật mà lỡ đụng vào thì to chuyện.
Nên cứ tin là có lợi nhất.
Trước mắt cứ báo về Tổng đà là có một nữ cái bang tự nhận quen biết Chấp Pháp Trưởng Lão, rồi dặn đám đệ tử đừng có quan tâm hay bắt chuyện làm gì.
Hơn nữa sắp đến Võ Lâm Đại Hội, khách quý qua lại nhiều, gây chuyện ồn ào chẳng hay ho gì.
『 Chà. Đúng là sức mạnh của quan hệ ở Trung Nguyên. 』
A Thanh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến với đám ăn mày, không ngờ chỉ hô cái tên người quen ra là mọi chuyện êm đẹp.
Biết thế ngày xưa đỡ phải khổ sở đánh đấm.
Không ai làm phiền, ban ngày có nắng A Thanh nằm bẹp xuống đất giả vờ xin ăn nhưng thực ra là ngủ gà ngủ gật.
Thế nên ban đêm cô tỉnh như sáo, mắt mở thao láo mà chẳng có việc gì làm.
Nằm cả ngày người ngợm cũng đau nhức, cứng đơ.
Cuối cùng, không chịu nổi sự buồn chán, A Thanh bắt đầu luyện tập vào ban đêm.
Chán đến mức nửa đêm xách kiếm ra múa may quay cuồng.
Cứ thế chuỗi ngày ngủ ngày cày đêm tiếp diễn.
So với lúc sống sung sướng như nữ hiệp hào nhoáng, thì giờ cô sống kỷ luật và chăm chỉ ra dáng võ nhân hơn nhiều.
Tháng Ba cũng đã qua ngày hai mươi lăm, mặc áo bông dày bắt đầu thấy hơi nóng.
Nhưng ban đêm trời se lạnh, rất thích hợp để luyện tập.
Hôm nay cũng vậy, trải tấm chiếu rách xin được của đám cái bang ra, A Thanh đang nằm giả làm xác chết .
Tiếng bước chân nhẹ nhàng lạch bạch tiến lại gần rồi dừng ngay trước mặt.
A Thanh hé mắt ti hí kiểm tra vị khách không mời.
Một thằng nhóc tầm mười tuổi đang cúi xuống nhìn A Thanh như nhìn sinh vật lạ trong sở thú.
Nhìn qua là biết quần áo xịn sò, mặt mũi sáng sủa toát lên vẻ quý tộc, chắc chắn là thiếu gia nhà giàu .
Hông đeo kiếm nên chắc là con nhà võ.
Chắc là đi theo gia đình đến Khai Phong dự Võ Lâm Đại Hội.
Nghe bảo từ đây đến Khai Phong cũng gần.
Mà kệ, liên quan gì đến mình.
A Thanh định nhắm mắt ngủ tiếp thì.
「 Chị ơi. 」
『 Gì. 』
A Thanh vẫn nhắm mắt, trả lời cộc lốc.
「 Chuyện là thế này. 」
『 Không có gì đâu, đi chỗ khác chơi đi bé. 』
「 Em có chuyện muốn hỏi... 」
Thằng bé lí nhí, giọng buồn thiu.
Thú thật là nghe cũng hơi tội tội.
Mẹ kiếp. Mình đúng là dễ mủi lòng .
Dù gì thì A Thanh vẫn luôn yếu lòng trước trẻ con.
A Thanh ngồi dậy, gãi đầu sồn sột.
『 Gì? 』
「 À. Chuyện là. Chị là ăn mày nữ đúng không? 」
『 Nhìn không biết à? 』
「 Thế thì chị là "Kỹ nữ lề đường" (Gái bán hoa) nhỉ? Đúng không? 」
『 ...? 』
Mắt A Thanh nheo lại.
Cái gì cơ?
Thấy dễ thương định nói chuyện tử tế tí.
Mà nó lại ném cứt vào mặt mình thế này à?
Tất nhiên, A Thanh không phải dạng vừa để người ta sỉ nhục.
『 Nhóc con, có ai bảo nhóc là đồ không có mẹ chưa? Theo chị thấy thì nhóc có vẻ thiếu hơi mẹ đấy. 』
「 A. 」
Mắt thằng bé mở to gấp đôi vì ngạc nhiên.
「 Sao chị biết hay thế? Mẹ em mất lúc sinh em. 」
『 À. Thế à. 』
A Thanh trả lời hờ hững.
Kể cả thế thì cô cũng chẳng thấy có lỗi với cái thằng ranh con vừa mở mồm ra là gọi người ta là kỹ nữ.
『 Xong việc rồi thì biến dùm cái? 』
「 C-Cái đó... Cái này ạ... 」
Thằng nhóc chìa bàn tay nhỏ xíu ra, bên trong là một thoi vàng to tổ chảng.
Gì đây? Tự dưng đưa phí hòa giải à?
Chà, thành ý thế này thì người lớn như mình cũng nên rộng lượng tí.
Số tiền quá lớn để từ chối.
A Thanh vừa cầm lấy thì thằng bé nở nụ cười ngây thơ vô số tội đặc trưng của trẻ con và hỏi:
「 Thế, giờ em thơm... ngực được chưa ạ? 」
Gân xanh nổi lên trên trán A Thanh.
『 Ranh con. Rốt cuộc được giáo dục kiểu gì mà mới tí tuổi đầu đã mất nết thế này không biết. Này. Học đâu ra cái thói mất dạy đấy hả? Học toàn cái xấu ở đâu về rồi định gây sự với chị à? Không thấy chị đang đeo kiếm vũ trang đầy mình đây à? 』
「 Ơ? Không phải thế... 」
『 Không phải thì là gì? 』
Thằng bé mếu máo:
「 Người ta bảo gái lầu xanh thì cứ đưa vàng cho là muốn làm gì cũng được mà... 」
『 Không, ai bảo? Có những cái nói với trẻ con được và có cái không nhé. Về ngay bảo với mẹ, à, không có mẹ nhỉ. Về bảo bố nhóc. Là ai dạy cho nhóc cái trò đi tìm kỹ nữ đòi thơm ngực hả. 』
「 Không ai dạy cả, em nghe mấy chú cửu vạn nói chuyện với nhau. Mấy chú ấy bảo đi "thăm mấy em gái". A, tại là vàng à? Nếu đưa bạc... 」
『 Không biết là mày ngu hay mày ngây thơ nữa. À không, mò đến tận đây đòi sờ soạn thì chắc chắn không phải ngây thơ rồi. Mấy gã cửu vạn đó lại bảo thế à? Ăn mày nữ toàn là hàng họ bẩn thỉu à? 』
「 Cái đó là chú Bạch hộ vệ nói ạ. Chú ấy bảo ăn mày nữ ai cũng là hạng người buôn phấn bán hương rẻ tiền nên cấm lại gần... 」
『 Bạch hộ vệ là thằng nào... Thôi được rồi. Tóm tắt lại nhé . Tức là thằng tên Bạch hộ vệ bảo ăn mày nữ là gái bán hoa, còn mấy lão cửu vạn bảo đưa tiền cho gái bán hoa là được nghịch ngực, đúng không? 』
「 Chính xác là muốn làm gì thì làm, muốn nặn muốn bóp thế nào cũng được ạ. 」
『 Và nhóc thì muốn thơm... ngực. 』
「 Chuyện là. 」
Thằng bé đỏ mặt.
「 Em nghe mấy bà vú nuôi nói chuyện, bảo là con trai mười mấy tuổi đầu rồi vẫn còn rúc vào ngực mẹ nặn bóp. 」
『 Thế thì nhóc về mà làm với mẹ nhóc. À. Quên, không có. Rồi sao? 』
「 Xong rồi có bà khác bảo là đàn ông con trai dù có bé tí thì cũng không quên được mùi vị của bầu sữa, nên cả đời cứ đi tìm mãi. Em tò mò quá không biết nó có vị gì, mà em lại không có mẹ... 」
A Thanh nhăn mặt cạn lời.
『 Cái nhà này bị làm sao thế, từ trên xuống dưới toàn nói năng lung tung không biết giữ mồm giữ miệng trước mặt trẻ con à? 』
Thế mới bảo nhà có trẻ con là phải cẩn thận lời ăn tiếng nói.
Trẻ con nó học theo thì hỏng hết.
Cơ mà nghe cũng... cuốn phết .
A Thanh dịu giọng hỏi tiếp:
『 Thế còn nghe được gì nữa không? 』
「 Ưm... Khi sờ đôi gò bồng đảo ấy ạ? Đừng có động vào hạt đậu đỏ vội mà phải vuốt ve xung quanh nhẹ nhàng, đến khi nước tràn bờ đê thì bạch bạch (Pa-ba-bak)! Là sẽ lên chốn cực lạc . Mà tràn đê là gì, bạch bạch là gì ạ? Sao lại lên cực lạc? Chẳng phải người tốt chết mới được lên đó sao? 」
『 Hừm. Cái đó thì chị chịu, không dạy được Content 18+. Thế thôi à? Còn nghe được gì nữa không? 』
「 A! Còn nữa ạ, còn... 」
Từ miệng thằng bé tuôn ra đủ thứ chuyện mây mưa thầm kín trên đời.
A Thanh vốn thích nghe chuyện 18+ nên cứ "Rồi sao nữa, rồi sao nữa" dụ thằng bé kể sạch sành sanh cho đến khi nó cạn vốn.
「 Hình như hết rồi ạ. 」
『 Ừ. Được rồi. Nghe cũng hay đấy. Mà này, người ta nói mấy chuyện đó ngay trước mặt nhóc à? 』
「 Cái đó... Không ạ... Tại nhà có lối đi bí mật, em chui vào đó chơi... Em biết nghe lén là xấu... Nhưng mà mọi người kể chuyện hay quá... 」
Vốn định bảo nó về mách lại y nguyên với ông bố.
Nhưng xem ra người hầu cũng không đến nỗi bất cẩn.
Nghe lén trong lối đi bí mật thì ai mà đỡ cho được.
Đàn ông con trai lúc làm việc nói chuyện bậy bạ tí cũng thường tình.
Ai mà ngờ được thiếu gia nhà mình lại chui vào lối đi bí mật để nghe lén đâu chứ.
Nếu vì thế mà làm họ mất bát cơm thì cũng hơi ác.
Mà thằng nhóc này ngày nào cũng chui rúc ở nhà nghe lén người ta nói chuyện à?
A Thanh đang nghĩ vẩn vơ thì.
Thằng bé như chợt nhớ ra điều gì, vỗ tay cái bốp rồi tự giới thiệu.
「 A. Đúng rồi. Em là Mộ Dung Tuấn . 」
『 Mộ Dung? Mộ Dung Thế Gia? Cái nhà Mộ Dung đó á? Ở đâu nhỉ... 』
「 Nếu là Mộ Dung Thế Gia ở Liêu Ninh thì đúng là nhà em đấy ạ. 」
『 A! Đúng rồi. Liêu Ninh. 』
A Thanh giờ cũng biết họ của Ngũ Đại Thế Gia rồi.
Nghe tên địa danh là biết ở đâu.
Hóa ra không phải thiếu gia thường.
Mà là thiếu gia siêu giàu .
『 Chị thì, hừm. Chỉ là ăn mày thôi. 』
A Thanh bịa chuyện vì không muốn thân thiết.
Không biết chừng có cao thủ truy vết hay thám tử lừng danh nào đang bám đuôi, lôi con nhà người ta vào thì phiền lắm.
Nghe vậy, Mộ Dung Tuấn cười tươi rói hỏi lại:
「 Thế chị ơi, giờ em thơm... ngực được chưa ạ? 」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
