Chương 171 - Quen biết với tên ăn mày này à? (7)
『 Thì, nhóc phải gọi chị dậy chứ. 』
「 Nhưng mà thấy chị đang ngủ... 」
『 Không phải ngủ, chỉ là nằm nghỉ thôi. 』
「 Thế thì bây giờ... 」
『 Khoan! Dừng lại ngay hành động quấy rối tình dục ! Dừng ngay bạo lực tình dục! 』
A Thanh dứt khoát giơ lòng bàn tay ra hiệu lệnh "Stop".
Ở quê hương A Thanh, đây là phương pháp giải quyết vấn đề thần kỳ, vừa ngăn chặn hành vi côn đồ, vừa khiến kẻ xấu hối hận tuôn trào nước mắt, cải tà quy chính, rồi đột nhiên nhận ra niềm vui của tình bạn, cùng nhau giúp đỡ học tập, mọi vấn đề được giải quyết trong một nốt nhạc.
Người nghĩ ra phương pháp này là những vị quan chức vĩ đại của dân tộc Hàn, và trong số những phát minh kỳ diệu đó còn có một vật phẩm bí ẩn gọi là "Chuông Hạnh Phúc" - cứ rung chuông là cười toe toét vì hạnh phúc.
Mẹ kiếp, mình còn chưa soạn xong giáo án bình đẳng giới.
Tưởng mấy ngày nữa nó mới quay lại, ai dè nửa đêm nó mò đến.
Lần cuối mình nghe về cái này là bao giờ nhỉ?
Trước khi xuyên không, tức là 5 năm trước.
Những gì còn nhớ là...
Ngẫm lại thì cũng biết những thái độ nào là cấm kỵ.
Ví dụ như không được coi người nghe là tội phạm tình dục chẳng hạn.
『 Hừm. Trước hết trả lại cái này cho nhóc, chuyện "thơm ngực" kết thúc tại đây. Hiểu chưa? 』
「 A. Dạ... 」
Lần này nó lại ngoan ngoãn chấp nhận mà không mè nheo, chẳng giống trẻ con tẹo nào.
Có vẻ cũng biết nghe lời đấy.
『 Và nhóc ngồi xuống đây. Đại ca sẽ kể cho nghe một câu chuyện cực hay . 』
「 Chị là anh trai ạ? 」
『 "Đại ca" ở đây còn có nghĩa là người bề trên đấy. 』
「 À... 」
Mộ Dung Tuấn ngồi phịch xuống đất.
『 Trước tiên chẩn đoán bệnh tình đã. Thế này nhé, không có ai dạy nhóc cái gì nên nói và cái gì không nên nói với người khác à? Giáo dục cơ bản của Ngũ Đại Thế Gia kém thế cơ à? Ở nhà nhóc được học cái gì? 』
Đến cả Đường Nan Nhi cũng biết cái gì không nên nói.
Chỉ là biết rồi nhưng vẫn cứ nói toẹt ra theo ý mình, nếu có vấn đề gì thì xin lỗi một cách chân thành là xong chuyện.
Nghĩ lại thì thằng bé này ít ra còn biết hỏi ý kiến, chứ con bé Đường Nan Nhi kia là nó lao vào bóp luôn thật đấy.
Hóa ra tội phạm tình dục thực sự lại là người khác.
「 Võ công ạ! 」
『 Ừm. Rồi gì nữa? 』
Mộ Dung Tuấn làm vẻ mặt ngạc nhiên như thể "Ngoài kiếm thuật ra còn phải học cái gì khác nữa á?".
『 Nhóc bao nhiêu tuổi rồi? 』
「 Chín tuổi ạ! 」
『 Chín tuổi mà ngoài kiếm thuật ra không học gì khác á? 』
「 Vâng! Mọi người bảo em là hy vọng của gia tộc! Chỉ cần chăm chỉ luyện võ công là được. Với lại võ công vui lắm ạ! 」
Ban ngày thấy nó bay vèo vèo bằng thân pháp, A Thanh đã đoán được trình độ không phải dạng vừa so với đứa trẻ 9 tuổi.
Chắc là thiên tài võ học, hoặc thần đồng võ thuật gì đó, nhưng dù thế thì cũng phải dạy dỗ những kiến thức cơ bản chứ.
Dạy cho những người lớn trong giang hồ ấy. Đây là suy nghĩ của A Thanh - ứng cử viên số 1 cho danh hiệu "người thiếu kiến thức thường thức nhất thiên hạ".
Nhưng mà, chuyện này cũng chẳng lạ lẫm gì.
Ở quê A Thanh cũng đầy rẫy những bậc cha mẹ chỉ quan tâm đến điểm số của con cái mà mặc kệ nhân cách, hành vi thường ngày của chúng.
Cứ nghĩ lớn lên sẽ tự khắc tốt thôi.
Học được cái điểm số là xong hết mọi chuyện, chứ lớn lên tự khắc ngoan thì có mà nằm mơ.
Họ đâu biết mình đang chuẩn bị hành trang để sau này bị con cái tống vào viện dưỡng lão (Goryeojang - Tục bỏ cha mẹ già lên núi), mà vẫn cứ cười híp mắt nhìn bảng điểm.
『 Được rồi. Nghe cho kỹ này. Trên đời này có một thứ gọi là "Tiết hạnh"... 』
A Thanh bắt đầu bài giảng bình đẳng giới kiểu Trung Hoa đã được tinh chỉnh.
Cô không đến mức ngu ngốc mà đi giảng dạy bình đẳng giới hoàn toàn kiểu hiện đại giữa cái chốn phong kiến này.
Chỉ là tư tưởng cấp tiến của Tây Môn Tú Lâm - thực ra ở Trung Nguyên thì là cấp tiến chứ ở hiện đại thì là lẽ thường tình - nên cô hoàn toàn đồng ý.
Phụ nữ mà để lộ chân trần thì coi như mất trinh tiết, là lý do để đánh đập rồi đuổi ra khỏi nhà ly hôn, cái tư duy Trung Hoa cổ đại mông muội nguyên thủy nó là như thế đấy.
(Mà thực ra thời đó phương Tây cũng chẳng khá hơn là bao).
Lúc đầu Mộ Dung Tuấn còn tò mò không hiểu cô nói gì, càng nghe mặt càng méo xệch như sắp khóc.
『 ...Cho nên, nếu không phải gặp được người rộng lượng như ta, thì nhóc đã làm một việc tày trời, có bị chém chết cũng không oan đâu đấy. Hiểu chưa? 』
「 Ơ. Vậy là, em đã làm sai ạ...? 」
『 Đúng. Làm sai thì phải làm gì? 』
「 Cái này... 」
Thằng bé dùng đôi tay nhỏ xinh lôi ra thoi vàng lúc nãy, chìa về phía A Thanh.
Nhìn cái tay kìa! Bé bằng 1/4 tay mình!
Bốn cái tay nó chập lại mới bằng tay mình! Trời ơi!
Nhưng đáng yêu là một chuyện, láo lếu là chuyện khác.
Là một người lớn có lương tri, A Thanh có nghĩa vụ phải dạy cho nó biết sự nghiêm khắc của thế giới này, nơi mà sự dễ thương không phải lúc nào cũng có tác dụng.
CỐC!
Tiếng kêu thanh toát như tiếng thanh trúc đập vào nhau vang lên.
「 Á á á! 」
Theo lẽ tự nhiên, Mộ Dung Tuấn ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.
Mấy ông sư Thiếu Lâm muốn giáo hóa kẻ ác thì cần gì học mấy cái thần công Thiếu Lâm Thất Thập Nhị Tuyệt Nghệ cho mệt người.
Chỉ cần một chiêu "Cú cốc đầu nguyên tử" (thương hiệu Tây Môn Tú Lâm là đủ để cảm hóa mọi ác nhân, thiết nghĩ nên phổ cập phương pháp vô tiền khoáng hậu này ra toàn võ lâm.
「 A, đau quá... 」
Mắt Mộ Dung Tuấn rơm rớm, hai giọt nước mắt to tướng chực trào ra.
『 Làm sai thì trước tiên phải xin lỗi. Đưa vàng là chuyện sau đó. Hiểu chưa? 』
「 Vâng... Nhưng mà chị ăn mày ơi, em có chảy máu không ạ? 」
Đúng là phản ứng quen thuộc.
Chị hiểu nỗi đau đó mà.
A Thanh nén cười, dỗ dành:
『 Không chảy máu đâu, đừng xoa nữa. Và hãy ghi nhớ nỗi đau đó. Tim chị cũng đau y như thế đấy. Mới gặp lần đầu mà dám gọi người ta là kỹ nữ bẩn thỉu à? Ừ thì, làm ăn mày cũng bẩn thật. Nhưng sao lại gọi là kỹ nữ? Nhóc có hiểu kỹ nữ là gì không mà dùng? 』
「 Ơ, là người cứ đưa tiền thì làm gì cũng được ạ... 」
『 Sai bét . Không biết không phải là cái cớ. Đừng có tự suy diễn lung tung. Lẽ ra trước đó phải hỏi người lớn chứ. 』
「 Vâng... Thế thì, chị ăn mày là người lớn đúng không ạ? 」
Ý là muốn cô dạy cho.
『 Đương nhiên. Tìm đâu ra người lớn tuyệt vời như ta chứ. Hừm. Trên đời này có lời hay ý đẹp và lời lẽ xấu xa... 』
A Thanh bắt đầu giáo dục theo cấp độ phù hợp với trẻ lên chín.
Nội dung ấu trĩ kiểu "Không được nói bậy nhé, người nghe sẽ đau lòng đấy".
Nhưng với Mộ Dung Tuấn, đây là bài học quý giá mà chưa ai dạy, và lẽ ra phải được dạy từ lâu.
Không phải người Mộ Dung Thế Gia nhân cách tồi tệ.
Chỉ là trong gia tộc xuất hiện một thiên tài chắc chắn sẽ trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân trong tương lai, nên ai nấy đều tranh nhau làm thầy dạy võ công, thấy nó tiếp thu nhanh thì sướng quá, thay phiên nhau dạy cả ngày lẫn đêm.
Ai cũng muốn sau này được vênh mặt lên "Ta đã dạy dỗ Thiên hạ đệ nhất nhân đấy".
Thành ra ai cũng nghĩ "chắc người khác sẽ dạy nó thường thức thôi", kết quả là "cha chung không ai khóc", dẫn đến thảm họa này.
『 ...Thế nên là không được dùng mấy từ đó. 』
「 Nhưng người lớn vẫn dùng suốt đấy thôi ạ. 」
A Thanh cứng họng trong giây lát.
Mẹ kiếp. Thế người ta mới bảo trẻ con là tấm gương phản chiếu.
Tất nhiên, vì không biết thằng bé nghe lén nên người lớn trong nhà mới chém gió bạt mạng.
Vấn đề nằm ở cái lối đi bí mật chết tiệt kia chăng?
『 Hừm. Nhưng người lớn biết thừa đó là từ xấu rồi mới dùng. 』
「 Thế thì là làm việc xấu còn gì ạ. 」
『 Ừ. Đúng. Nhưng đổi lại nếu có vấn đề gì thì họ tự chịu trách nhiệm. Hừm. Thế đấy. 』
Nói về trách nhiệm thì hơi quá tầm với thằng bé.
Ra giang hồ đến giờ A Thanh chưa bao giờ suy nghĩ thấu đáo đến thế, nếu Tây Môn Tú Lâm nhìn thấy chắc sẽ khen ngợi hết lời vì đệ tử đã trở thành một người thầy mẫu mực.
『 Đó là những người lớn xấu tính. Thế nhóc cũng muốn làm người lớn xấu tính à? Nhóc cũng muốn trở nên xấu xa giống họ sao? 』
「 Ưm... Em không muốn đâu. 」
『 Ừ. Ngoan lắm. 』
A Thanh xoa đầu Mộ Dung Tuấn.
Giá mà tay cô không bẩn thì tốt biết mấy.
Hừm, đỉnh đầu hơi sưng lên một cục u này.
Mình dùng hơi quá lực à?
「 Nhưng mà chị ơi, chuyện là... 」
『 Ừ. Sao? 』
「 Chuyện... thơm ngực ấy ạ. 」
Hừm. Thằng bé này chấp niệm ghê nhỉ.
Nhưng câu tiếp theo nghe thật thảm thương.
「 Thế thì em hết cách rồi còn gì ạ? Mẹ thì không có nên không làm được. Lại chưa kết hôn nên không có vợ. Làm với người khác thì là việc xấu không được làm... 」
『 Rất tiếc, nhưng đúng là thế. 』
「 Thế thì bất công quá... 」
Nghe tội nghiệp thật, nhưng đúng là vậy mà.
Nhưng biết giải thích thế nào đây.
Thiếu gia nhà giàu ngậm thìa vàng từ trong trứng nước, sướng quá hóa rồ à, không thể mắng nó thế được.
『 Hừm. Không có mẹ thật à? Ái chà, lỡ mồm. Ý là không có người mẹ khác à (Mẹ kế)? Nhà giàu thì thường có nhiều mẹ lắm mà? À, đúng rồi, vú nuôi! Chắc chắn phải có vú nuôi chứ? 』
「 Bà ấy... thành thím của em mất rồi... 」
Vú nuôi với chú em yêu nhau à?
A Thanh nghĩ đơn giản vậy thôi, nhưng thực tế phức tạp hơn nhiều.
Vú nuôi có địa vị như một người vợ lẽ danh dự, không phải người hầu, chỉ là không được ghi tên vào gia phả thôi, nhưng coi như người một nhà.
Cả A Thanh và Mộ Dung Tuấn đều không biết, nhưng thực ra đã có một chiến thắng vĩ đại của tình yêu thuần khiết , khi một người đàn ông bất chấp mọi sự phản đối để lấy "vợ lẽ danh dự" của anh trai làm vợ chính thức.
Chỉ có Mộ Dung Tuấn, vừa không có mẹ ruột lại vừa bị cướp mất vú nuôi, là đáng thương nhất.
『 Tiếc quá. Hết cách rồi. Chỉ còn nước cưới vợ sớm thôi, nhỉ? 』
「 Vâng. Hừm. Nhưng mà... 」
Mộ Dung Tuấn nhìn chằm chằm A Thanh.
A Thanh làm vẻ mặt khó xử sau lớp khăn che mặt.
Chết thật.
Chẳng hiểu sao bọn trẻ con cứ thích mình thế nhỉ.
Kể ra mình cũng có nét đáng yêu đấy chứ.
『 Nói trước nhé, chị không có ý định kết hôn đâu. Nhóc có nhìn thế chứ nhìn nữa chị cũng không hứa hôn đâu nhé. 』
「 Ơ. Em cũng đâu thích cưới chị ăn mày. 」
Khóe mắt A Thanh giật giật.
『 Gì cơ? Vừa nãy chẳng phải nhóc nhìn chị bằng ánh mắt "Hay là chị nhỉ" sao? Đừng có ngại mà chối quanh nhé? 』
「 Đâu, em chỉ định hỏi là nếu cưới chỉ vì muốn... ngực thì có phải là làm việc xấu với người ta không... 」
『 Hừm. Dạy một hiểu mười. Nhóc suy nghĩ chín chắn đấy. Mầm mống dâm tặc giờ đã thành chú rể vàng trong làng võ lâm rồi. 』
A Thanh lại lau tay vào tóc Mộ Dung Tuấn.
Vẫn còn sưng này.
Sau này có ai truy cứu xem kẻ nào đánh nó u đầu không nhỉ?
「 Hi hi... 」
Thằng bé cười khanh khách thích thú.
Đúng là trẻ con.
Nhưng chuyện gì ra chuyện đó.
『 Mà này, không muốn cưới chị á? Dám chê chị à? 』
「 Nhưng mà, chị ăn mày đeo khăn che mặt mà. Bố em bảo những người đeo khăn che mặt là vì sợ người khác nhìn thấy mặt mình sẽ khó chịu nên mới che... 」
『 Ai bảo thế? Lại nghe lén à? 』
「 Bố em bảo thế ạ... Hồi trước có người đeo khăn che mặt, em hỏi sao người ta lại che, bố bảo là họ che mặt vì người khác lịch sự, nên không được chỉ trỏ hay lén nhìn... 」
『 Hừm. Ừ. Hiểu đúng rồi đấy. 』
Đúng là phải nghe hết câu chuyện.
Ở Trung Nguyên quan niệm về người che mặt là như thế, kết luận của ông bố cũng rất nhân văn, đúng là người có học.
Chỉ có trường hợp đặc biệt là A Thanh che mặt vì... lười thôi.
Tất nhiên cũng có người che mặt vì lười trang điểm, nhưng không cần thiết phải nhấn mạnh vào thiểu số làm gì.
Bỗng nhiên, khóe miệng A Thanh nhếch lên nụ cười tinh quái.
『 Thế, nhóc không muốn cưới chị vì chị xấu xí chứ gì? Nghĩ lại thì, nếu là bây giờ thì chị có thể đồng ý cưới nhóc đấy? Suy nghĩ lại xem nào? 』
「 Không chịu đâu. Em sẽ cưới cô gái xinh đẹp cơ. 」
『 Nết na quan trọng hơn mã ngoài chứ? 』
「 Ơ... Thế thì, em muốn cưới cô gái vừa xinh đẹp vừa nết na. Chị ăn mày thì thôi ạ . 」
Thằng bé ngẫm nghĩ một chút rồi trả lời.
Một câu trả lời rất thông minh .
『 Mẹ kiếp, thiếu gia nhà giàu nói thế thì chịu rồi. Được rồi, muốn cưới gái vừa xinh vừa hiền chứ gì? Nghĩ cho kỹ vào nhé. Cơ hội cuối cùng đấy. Lần này mà từ chối là chị tổn thương sâu sắc , tuyệt đối không thèm cưới nhóc nữa đâu đấy. 』
「 Ưm... Em xin lỗi ạ. 」
Thằng bé cúi đầu tạ lỗi ngay khi đang ngồi.
Nhìn bộ dạng đó là biết được giáo dục đàng hoàng.
『 Thế à? Thế thì đành chịu vậy. Chị cũng ứ thèm cưới nhóc đâu nhé? Sau này có khóc lóc van xin cũng vô ích . 』
「 Chắc không có chuyện đó đâu ạ... 」
『 Giờ là hết, chấm hết . Bạn bè vĩnh viễn . Hiểu chưa? Đừng có mong đợi gì hơn tình bạn ở chị. Rõ chưa? 』
「 Ơ? Chúng ta là bạn ạ? 」
Biểu cảm của Mộ Dung Tuấn chuyển sang vui mừng rạng rỡ.
Thấy thế A Thanh cũng mỉm cười hài lòng.
『 Ừ. Làm bạn bí mật với chị không? 』
「 Không ạ. Không làm bạn bí mật, làm bạn bình thường thôi. 」
『 Sao nhóc cứ thích phũ phàng thế nhỉ... 』
「 Vậy thì, vì là bạn của chị ăn mày, nên chị cứ gọi em là A Tuấn nhé. Còn em gọi chị ăn mày là... 」
『 Đặc cách cho phép nhóc gọi là chị Mỹ Khất (Chị ăn mày xinh đẹp). 』
「 Dạ? Ăn mày xinh đẹp ạ...? 」
Mộ Dung Tuấn nhìn vào chiếc khăn che mặt của A Thanh với vẻ mặt gượng gạo .
Cái thằng ranh con này.
Sao cứ đến đoạn dễ thương là nó lại bẻ lái khét lẹt thế nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
