Chương 169 - Quen biết với tên ăn mày này à? (5)
『 Là bọn Thợ Săn Người . Nghe loáng thoáng đâu đó là vì tiền thưởng gì đó. Ôi trời ơi, nát bét hết rồi, đập phá thế kia thì làm thế nào... 』
Tiểu nhị giậm chân bình bịch, mếu máo.
Nghe đến đây thì A Thanh cũng lờ mờ đoán ra sự tình.
Cô thò cái đầu từ sau chiếc bàn ăn dài ra để hóng hớt tình hình chiến sự.
Trận ẩu đả giữa 9 người đánh 4 người.
Tuy nhiên, xét về cảnh giới thì phe 4 người lại nhỉnh hơn. Nhưng mà nhìn cái trận hỗn chiến này thì cũng chẳng thấy được cái chân lý "cảnh giới quyết định tất cả" đâu cả.
Trước số lượng áp đảo, phe 4 người cũng toát mồ hôi hột vì "hai đánh một không chột cũng què".
Cao thủ cũng phải cỡ Tuyệt Đỉnh mới lật ngược thế cờ khi bị vây công, chứ bên này mạnh nhất cũng chỉ Nhất Lưu Hậu Kỳ đấu với đám Nhất Lưu Sơ Kỳ và Nhị Lưu, thì bên nào đông hơn bên đó thắng chắc.
『 A, cái anh đang thổ huyết kia thuộc phe nào đấy? Phe 4 người hay phe 9 người? 』
「 Lúc đầu là 11 người cơ. 」
Mồm thì kêu nguy hiểm nhưng tiểu nhị cũng hóng hớt nhiệt tình chẳng kém, gã chỉ tay về phía chiếc bàn bị lật úp, dưới đó lòi ra hai đôi chân bất động.
『 Chà, Quyết đấu sinh tử à. Thế thì căng. 』
Bảo sao đánh nhau hăng thế, phe 11 người chết mất 2 mạng rồi thì chả đỏ mắt lên mà liều chết.
Nếu phe 4 người áp đảo hoàn toàn thì không nói, đằng này lại bị dồn vào thế thủ liên tục, mà con thú khi bị dồn vào đường cùng thì càng hung hãn.
『 Hừm. 』
Sớm muộn gì 4 người kia cũng chết, may ra thì kéo theo được vài mạng đệm lưng, nhưng tóm lại phe đông người chắc chắn thắng (Winner).
Có điều, so với dàn chỉ số Ác Nghiệp đỏ lòm rực rỡ của phe đông người, thì phe 4 người lại nghiêng về phía Thiện Nghiệp.
Đặc biệt tên thủ lĩnh mạnh nhất phe 4 người có chỉ số Thiện Nghiệp tận 13 điểm.
『 Cho mượn nắm đũa nhé. 』
「 Hả? Định làm gì? 」
Đợi đánh xong rồi ra dọn xác cho nhanh gọn.
A Thanh bật dậy, kẹp đũa vào từng kẽ ngón tay rồi bắt chéo tay trước ngực.
Một động tác màu mè vô nghĩa.
Thấy Đường Nan Nhi làm thế trông ngầu ngầu nên cô bắt chước thôi.
Con bé đó ném được cả nắm ám khí cùng lúc hay thật.
A Thanh hất đũa xuống bàn rồi nhặt từng chiếc lên, vung tay ném liên tục.
Những chiếc đũa lao đi nhanh hơn cả tên bắn, cắm phập vào những vị trí hiểm yếu như bụng, cổ, mu bàn tay... của đối thủ.
Á, ối, ặc! Đủ loại tiếng kêu thảm thiết vang lên, phe 4 người không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng lập tức phản công .
Ba người phối hợp cực kỳ ăn ý, chỉ có một tên trẻ nhất là hơi lóng ngóng, lạc nhịp khiến đòn hợp kích chưa được hoàn hảo lắm.
Một cao thủ đã vượt qua Tuyệt Đỉnh, đến Siêu Tuyệt Đỉnh còn đập như con thì dăm ba tên Nhất Lưu làm sao đỡ nổi đũa thần công của cô.
『 Khoan! Dừng lại! Tha cho thằng đó! 』
Một chiếc đũa bay vèo tới đánh bật thanh kiếm của tên cao thủ Nhất Lưu Hậu Kỳ xuống đất.
Thế là xong phim .
Trừ hai tên có Ác Nghiệp thấp với hai chữ số được A Thanh tha mạng, phe 11 người đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tên mạnh nhất trong nhóm 4 người chắp tay thế Bão quyền cung kính hướng về phía A Thanh.
【 Đa tạ Tiền bối đã ra tay tương trợ. Tại hạ là Triệu Giác Sơn của Thanh Hà Võ Quán, hổ thẹn được giang hồ gọi bằng cái tên Thanh Hà Tật Phong Hiệp. 】
『 Ừm. Ta là ăn mày đi ngang qua thôi. Ở Tây Lương Phản Điếm người ta hay gọi là Hoa Ăn Mày. 』
Biểu cảm của Triệu Giác Sơn trở nên vi diệu.
Không biết là đang trêu đùa hay không muốn tiết lộ thân phận, lại còn che mặt kín mít nên chẳng biết đằng nào mà lần.
Dù sao thì giọng nói phụ nữ khó đoán tuổi, nhìn hành tung kỳ quái thế này chắc chắn là cao nhân ẩn dật rồi, Triệu Giác Sơn nghĩ thế.
Giang hồ kỳ nhân dị sĩ thiếu gì người tính tình quái gở.
『 Mà có chuyện gì thế? Sao lại đánh nhau trong quán của người ta? Phá nát hết thế này tính sao? Không thấy chú tiểu nhị đang khóc ròng vì tủi thân kia à? 』
「 Ối giời ôi... Hu hu, cái đống này biết làm sao đây... Còn chưa trả hết nợ cho chủ quán nữa... 」
Không có chút mắt quan sát này thì sao làm tiểu nhị được.
Tiểu nhị gục mặt xuống bàn khóc lóc thảm thiết, kêu gào thấu trời xanh.
『 Chẳng lẽ các vị Hiệp khách lại gây thiệt hại cho dân lành rồi phủi mông bỏ đi đấy chứ? 』
【 Đ-Đương nhiên là không rồi! Này chú em, ờ, hừm. Chút lòng thành này, cầm lấy tạm... 】
Thấy số bạc Triệu Giác Sơn lôi ra, A Thanh chêm vào:
『 Đúng là lòng thành "chút xíu" thật. 』
【 Hừm hừm, tại hạ định lấy thêm mà. Tại tay nhỏ quá nên không cầm được nhiều thôi... 】
Trong mắt A Thanh thì tay hắn to như cái quạt nan, nhưng thôi, nhờ lời bào chữa vụng về đó mà đống bạc trên bàn cũng kha khá.
Lúc này A Thanh mới gật đầu hài lòng rồi hỏi:
『 Thế, vụ gì đây? 』
【 À. Đây là các huynh đệ kết nghĩa của tại hạ, chúng ta cùng nhau phiêu bạt giang hồ hành hiệp trượng nghĩa. Vì thế nên, thật hổ thẹn, người trong giang hồ ưu ái gọi chúng ta là Thanh Hà Tứ Hiệp. 】
『 Hửm? Thanh Hà Tứ Hiệp? Sao nghe quen quen nhỉ? 』
【 A! Tiền bối cũng từng nghe danh sao! Ha ha, ngại quá... 】
Triệu Giác Sơn gãi đầu, vẻ mặt đắc ý.
Cứ cảm giác phải là Thanh Hà Tam Hiệp mới đúng chứ nhỉ?
Sao thế nhỉ? Chắc tại từ Tam Hiệp gợi nhớ đến cái đập Tam Hiệp hùng vĩ chưa xây xong ở quê nhà chăng?
『 Thế, tóm lại là chuyện gì? Hỏi mấy lần rồi đấy (Skip intro pls)? 』
【 Ấy chết. Xin lỗi Tiền bối. Thực ra chúng tại hạ đang truy lùng một tên tội phạm truy nã cực kỳ hung ác, nhưng bọn kia định độc chiếm tờ Dung mạo phá ký ( truy nã ) để xem một mình. Tại hạ mới nghiêm khắc nhắc nhở là không được làm thế, ai ngờ bọn chúng rút kiếm ra... 】
Tất nhiên là phải nghe từ hai phía.
Nhìn ánh mắt oan ức của hai tên sống sót kia thì chắc cũng có uẩn khúc gì đó.
Nhưng oan hay không thì kiếp trước sống cho tử tế vào .
A Thanh vừa quay đi, hai tên kia lập tức cúi gằm mặt xuống.
『 Tờ truy nã à. Cho xem cái được không? 』
【 Dạ! Tiền bối đợi chút. 】
Thanh Hà Tứ Hiệp lục lọi xác chết một hồi rồi đưa ra một tờ giấy bị gấp nhiều lần.
A Thanh mở ra xem, đập vào mắt là bức vẽ một người phụ nữ nửa đẹp nửa không, với nét vẽ tả thực hiếm thấy ở Trung Nguyên.
Đáng tiếc là tranh truy nã chỉ vẽ được mấy khuôn mặt dị dị thôi, chứ vẽ mỹ nhân thì đến họa sĩ hiện đại quê A Thanh còn bó tay (Photoshop may ra).
[Truy nã toàn thiên hạ của Hắc Điếm - Trân Châu Ngôn Gia Ngôn Nghiên Anh]
Tội nhân đã tra tấn dã man và sát hại thương nhân vô tội rồi bỏ trốn, nay phát lệnh truy nã rộng rãi.
Xác nhận tử vong (Đem đầu về): 500 quan.
Bắt sống: 10.000 quan.
Thiếu bộ phận cơ thể: Trừ 2.000 quan mỗi bộ phận.
Đặc điểm:
Cảnh giới: Ước tính là Siêu Tuyệt Đỉnh.
Mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành .
Chiều cao: Chưa đến 6 thước (khoảng 1m6-1m7).
Tuy nhiên: Thân hình đẫy đà, to lớn, nhiều mỡ thừa.
『 Cái quái gì đây? 』
Tao trông giống con lợn lắm à?
Vốn dĩ phụ nữ ngực to mà mặc áo bông dày mùa đông thì vòng ngực sẽ độn lên thành vòng bụng, nhìn người thẳng đuột như cái thùng phuy.
Lý do tiêu chuẩn đẹp Trung Nguyên kỵ ngực to cũng là vì thế, mặc quần áo vào trông béo ục ịch, mất hết dáng.
Dù sao thì nhìn tờ truy nã, A Thanh cũng yên tâm.
Gì đây. Vẽ thế này thì bố ai mà tìm được mình?
Lúc này, Thanh Hà Tứ Hiệp cũng đang xem một tờ truy nã khác.
Hóa ra bọn Thợ Săn Người đã xé trộm rất nhiều tờ chứ không phải một.
Việc xé trộm tờ truy nã để độc chiếm thông tin, loại bỏ đối thủ cạnh tranh là chuyện cơm bữa trong nghề.
Thanh Hà Tứ Hiệp nhìn A Thanh với ánh mắt kỳ lạ.
Ước tính Siêu Tuyệt Đỉnh. Che mặt.
Dáng cao. Người đẫy đà, to con.
Thực tế A Thanh không chỉ ngực to mà hông cũng thuộc hàng "khủng" so với tiêu chuẩn, nên mặc áo dày vào trông người càng "đô con" hơn.
【 Ờ, Tiền bối? 】
『 Gì? 』
【 Có khi nào... à, không có gì ạ. 】
Triệu Giác Sơn vội lảng sang chuyện khác.
Yêu cầu người phụ nữ che mặt cho xem mặt là hành động vô lễ có thể dẫn đến chém giết nhau.
A Thanh nhìn tờ truy nã trên tay Triệu Giác Sơn, giật thót mình.
Vãi thật. Nhìn thế mà cũng nhận ra á? Do chiều cao à?
Mà mình trông giống lợn thế thật à?
Tự dưng cáu thế nhỉ?
Người hơi "đậm" tí thì chết ai.
Dù cố tự trấn an nhưng trong lòng A Thanh vẫn sôi sùng sục .
Vãi thật, cay thế chứ lị?
Thằng chó nào vẽ cái tranh mất dạy này?
Khí thế lạnh lẽo tỏa ra từ A Thanh khiến Triệu Giác Sơn nuốt nước miếng, run rẩy hỏi:
【 Ơ... Tiền bối? 】
『 À. Ừ. Ta biết các ngươi đang nghĩ gì, nhưng mà ta gầy lắm đấy nhé? Đây, nhìn đi. 』
A Thanh túm lấy vạt áo bên hông, cuộn chặt lại.
Bàn tay với sức mạnh quái vật siết chặt tấm áo bông dày cộp lại như hút chân không, khiến vòng eo cô bé đi một nửa so với lúc nãy.
【 A! Thật là... Khụ. Tại Tiền bối mặc áo dày quá nên chúng tại hạ nhìn nhầm ạ. 】
『 Chắc chắn là tại áo đúng không? 』
【 Vâng, quần áo mùa đông bộ nào chả thế. Thật hổ thẹn, xin tạ lỗi với Tiền bối. 】
Được rửa mắt và giải tỏa nghi ngờ, Triệu Giác Sơn cùng các huynh đệ cúi đầu tạ lỗi.
Thấy vậy cơn giận của A Thanh cũng tan biến.
Người ta đã xin lỗi tử tế thế kia thì làm gì được nữa.
Hắc Thị thường được mở riêng biệt theo từng khu vực hành chính, đặc biệt ở vùng đất Tứ Xuyên rộng lớn thì có hai điểm Đông - Tây hoặc Nam - Bắc, còn lại mỗi tỉnh thành đều có một cái.
Trong thành thì cứ 4-5 ngày lại đổi địa điểm họp chợ một lần, gọi là "chợ phiên đêm ngẫu nhiên" cũng chẳng sai.
Dù sao thì, các Hắc Thị ở Phúc Kiến và các tỉnh lân cận như Quảng Đông, Giang Tây, Chiết Giang bỗng nhiên bị một đám người mặc đồ đen tấn công.
Trong số đó không có ai là kẻ yếu, thậm chí còn có rất nhiều quái vật mình đồng da sắt, đao kiếm chém không thủng .
【 Đây là việc riêng của Trân Châu Ngôn Gia! Chỉ trừng trị những kẻ vô đạo dám uy hiếp Gia chủ! Khách quan hãy giơ binh khí lên cao quá đầu và rời khỏi đây! 】
【 Chúng ta chỉ trừng phạt Hắc Điếm! Khách vô tội mau rời đi! 】
Ngôn Nghiên Anh cũng không ngốc, gây thù chuốc oán với cả khách hàng làm gì cho mệt.
Nên cô dựng lên cái cớ chính đáng tức Danh phận, chỉ nhắm vào Hắc Điếm và thương nhân.
Thương nhân mang vác nhiều đồ đạc lỉnh kỉnh, lại không cầm sẵn binh khí nên dễ phân biệt, kẻ nào cầm vũ khí mà chạy thoát được thì coi như số đỏ.
Thấy vậy, đám võ sĩ tay không, hay còn gọi là Võ Đạo Gia (Martial Artist), hoảng hốt kêu lên:
【 Người dùng quyền pháp thì làm thế nào! 】
【 Lũ vô dụng này! Có vũ khí tốt không dùng lại đi múa may tay chân một cách ngu ngốc, đần độn thế hả! Cái lũ não ngắn thích lấy tay đọ với kiếm xem cái nào cứng hơn! Kẻ nào dùng quyền chưởng thì giơ hai tay lên trời và hô to tên chiêu thức mình đã học! 】
Thế là vang lên đủ loại tên chiêu thức, đặc biệt là những cái tên liên quan đến động vật như "Mãnh Hổ Xuất Lâm", "Thiết Hạc Lạc Hạ Phi"... gào thét inh ỏi.
Lần này đến lượt dân thường đi chơi chợ kêu khóc:
【 Ối quan bác ơi! Con không biết võ công ạ! 】
【 Chậc. Thế thì hô to tên họ và quê quán lên! Lưỡi kiếm của Ngôn gia sẽ tránh các ngươi ra! 】
【 Tôi là Vương Tuấn Anh ở Thiều Quan, Quảng Đông! ....Tôi là Vương Tuấn Anh ở Thiều Quan, Quảng Đông! ....Tôi là Vương Tuấn Anh ở Thiều Quan, Quảng Đông! 】
Nhờ thế mà giữa tiếng đao kiếm chém giết và tiếng la hét thảm thiết, lại vang lên tiếng hô tên động vật và màn tự giới thiệu bản thân ầm ĩ, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có.
Giữa Hắc Thị đang bốc cháy ngùn ngụt, một người phụ nữ yếu đuối, mong manh bước đi nhẹ nhàng, khoan thai mà chẳng hề ăn nhập với bối cảnh.
Ngôn Nghiên Anh tiến thẳng vào văn phòng điều hành ở trung tâm Hắc Thị, khiến Chi bộ trưởng Hắc Điếm Quảng Đông kinh hãi thốt lên:
【 Trân Châu Ngôn Gia chẳng phải đã diệt vong rồi sao...! 】
『 Ôi chao, ngài nói thế làm ta buồn đấy, ta chính là Trân Châu Ngôn Gia đây nạ. Ơ kìa, đây là tranh truy nã ta sao? Để xem vẽ ta xinh đẹp thế nào nào? 』
Ngôn Nghiên Anh cầm tờ truy nã lên.
Gương mặt luôn giữ nụ cười mong manh sương khói bỗng trở nên ngơ ngác y hệt A Thanh lúc nghe những từ ngữ khó hiểu.
Nếu ai nhìn thấy sẽ bảo đó là biểu cảm của một dấu chấm hỏi to đùng.
『 Ơ kìa...? Đây rốt cuộc là con nào thế nạ? 』
【 Con ả đó chính là Ngôn Nghiên Anh chứ ai! 】
『 Ngôn Nghiên Anh là ta cơ mà? Nhưng con này là ai. Sáu thước...? Thần Bà , ta trông to con thế này sao nạ? 』
Phập!
Một bàn tay trắng như tuyết xuyên thủng lồng ngực Chi bộ trưởng.
Bàn tay rút ra không dính một giọt máu, nhưng lại đang nắm chặt một quả tim người.
Chi bộ trưởng mất tim ngã gục xuống, Thần Bà ném quả tim cho Ngôn Nghiên Anh và cười khẩy.
【 Hừ. Cái con ranh lúc nào cũng tỏ vẻ thông minh mà cũng bị chơi một vố đau nhỉ. Nhìn là biết mạo danh rồi. Cái gia môn tàn lụi đó ai thích mạo danh mà chả được. 】
『 A. Nguyên liệu của ta. 』
Ngôn Nghiên Anh luống cuống bắt lấy quả tim đang bay tới theo đường parabol một cách vụng về, rồi cất vào cái túi bên hông, mỉm cười bối rối.
『 Dám mạo danh ta. Gan cũng to đấy chứ nạ. Hừm. Mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành ... Chẳng lẽ là một trong Trung Nguyên Ngũ Hoa? 』
【 Bọn Hắc Điếm có mù đâu mà không nhận ra Trung Nguyên Ngũ Hoa để rồi làm loạn lên thế này. 】
『 Cũng đúng nạ... Vậy là ai nhỉ... 』
Bỗng nhiên, trong đầu cô vụt qua hình ảnh một người.
Đôi mắt Ngôn Nghiên Anh cong lên tuyệt đẹp, ánh lên vẻ nhung nhớ.
『 Thanh Nhi làm gì đẹp đến mức đấy đâu nạ. 』
【 Hửm? Ngươi nói cái gì? 】
『Ôi chao. Bà nghe lén người ta nói chuyện một mình sao. Tính tình bà cũng xấu thật đấy nạ.』
Thần Bà hừ lạnh một tiếng.
【 Bị con ranh xấu tính nhất thiên hạ chê tính xấu, nghe mà muốn ói. Hừ. Giờ tính sao? 】
『 Hắc Điếm cũng chỉ bị lừa thôi mà, hay là mình rút lui nhỉ? 』
【 Thấy có lỗi với bọn Hắc Điếm quá cơ. Bọn chúng còn chưa biết mình bị lừa mà đã bị ngươi phá nát bét rồi. 】
『 Dạ? Ôi, hức, Thần Bà, bà đùa, hự hự, lần này. Á hự, buồn cười. Á ha ha ha... 』
Ngôn Nghiên Anh không nhịn được, gập người cười ngặt nghẽo.
Cười một hồi lâu, cô vừa xoa cái bụng đau thắt vì cười vừa lau nước mắt, khó khăn lắm mới nói tiếp được.
『 Đây là câu chuyện cười hay nhất mà Thần Bà từng kể đấy nạ. Thế này nhé, mỗi lần Thần Bà đập chết một con muỗi hay con ruồi mà thấy hối hận, a, hay là chúng ta xây cái miếu thờ côn trùng đi? Để Thần Bà cảm thấy thanh thản hơn ấy nạ. 』
Nghe xong, mặt Thần Bà tối sầm lại đen như đít nồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
