Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[400-500] - Chương 461 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (11)

Chương 461 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (11)

Theo tính toán của A Thanh, Nhất Trưởng Lão dù có là cao thủ Hóa Cảnh mạnh đến đâu, nhưng khi bị sư phụ Thiên Du Học và nàng hợp sức "đánh hội đồng" thì cửa thắng gần như bằng không.

Tuy nhiên, cẩn tắc vô áy náy. Nhỡ đâu trong lúc đánh nhau bị sứt đầu mẻ trán thì sao? Đau lắm, lại còn lâu khỏi nữa.

Nếu đây là thế giới "Fantasy phương Tây" - Giả Tây Vực - thì A Thanh đã chẳng phải lo sợ như thế này.

Ở bên đó, chỉ cần một bình thuốc hồi máu hay một câu thần chú chữa lành của Mục sư là xong: Giải độc, sát trùng, nối xương, liền gân, khép miệng vết thương... tất cả trong một nốt nhạc.

Thế quái nào mà cái thế giới "Fantasy phương Hoa" - Võ hiệp - này, nơi người ta bay lượn ầm ầm, chưởng lực bắn tóe loe, lại thiếu thốn y tế trầm trọng đến thế? Chẳng lẽ Đông y thua Tây y thật sao?

Thôi kệ, an toàn là trên hết. Đó là những gì A Thanh nghĩ trong lúc đang hí hoáy trộn bột ngũ cốc với Huyết Xà Độc, vo thành viên tròn vo.

Vấn đề là làm sao để bắt lão già kia nuốt viên này? Dùng Thiếu chủ để uy hiếp chắc gì hắn đã chịu nuốt?

Dù sao thì đối với lũ Tà phái ích kỷ này, cái gai trong tay mình còn đau hơn ngàn mạng người khác.

Hay là đấm mạnh vào chấn thủy cho hắn há mồm ra rồi nhét vào? Hoặc chọc tức cho hắn hét lên rồi ném tọt vào họng?

Nhưng mà... khoan đã? A Thanh chợt nhận ra một điều thú vị.

Nếu hắn biết quý trọng mạng sống của người khác là Thiếu chủ, thì chứng tỏ hắn cũng có điểm yếu tình cảm.

Nhưng điều này lại khiến nàng cảm thấy phấn khích một cách méo mó.

Hóa ra lũ cặn bã Tà phái cũng biết yêu thương ai đó hơn cả mạng sống mình ư?

Vậy thì, nếu giết chết người đó trước mặt hắn, hắn sẽ đau khổ hơn cả cái chết của chính mình đúng không?

Con cái của kẻ ác có vô tội không? Không. Tuyệt đối không.

Nếu chúng đã sống trong nhung lụa, hưởng thụ vinh hoa phú quý được xây đắp từ những tội ác của cha mẹ, thì việc chúng phải trả giá là lẽ đương nhiên.

Muốn thừa kế tài sản, quyền lực nhưng lại từ chối thừa kế tội lỗi ư? 

Trên đời làm gì có chuyện khôn thế?

Cứ thử chặt từng khúc của tên Thiếu chủ này ra xem lão già kia có sám hối chút nào không nhé?

Khuôn mặt A Thanh lúc này trông cực kỳ đáng sợ.

Trong mắt Nhất Trưởng Lão - Nhất Thiên Thừa, đây đích thị là biểu cảm tàn độc của Ma nữ Huyết Giáo.

Và rồi, Ma nữ lao đến. Keng!

Cương khí va chạm dữ dội.

Ngay lập tức, Nhất Trưởng Lão nhận ra A Thanh chưa đạt đến Hóa Cảnh.

Nhưng điều đó không làm hắn an tâm hơn chút nào.

Vì đây là trận chiến hai đánh một. Hơn nữa, hắn còn đang phải chia nội công để áp chế độc tố trong bụng.

Vụt!

Bóng người xuất hiện sau lưng hắn.

Những đường dao găm của Thiên Du Học vẽ nên những quỹ đạo tròn trịa, hoa mỹ nhưng đầy chết chóc. Mắt Nhất Trưởng Lão rực lửa giận dữ! 

Phừng!

Chất độc hắn vừa áp chế được lại bùng lên.

Nhưng bị chém chết thì còn lo gì đến độc nữa? Tình thế đảo ngược hoàn toàn. Thiên Du Học liên tục tấn công dồn dập, ép Nhất Trưởng Lão phải lùi bước liên tục để đỡ đòn.

Thiên Du Học không giấu được nụ cười đắc ý:

『 Ô hay? Đi giật lùi kìa? Ngươi là người hay tôm thế? 』

Về khoản "võ mồm" và chọc tức đối thủ, Thiên Du Học cũng thuộc hàng cao thủ võ lâm.

Mặt Nhất Trưởng Lão méo xệch.

『 Né giỏi đấy. Nhưng đường đường là võ nhân mà lại đi giật lùi thế à? Không thấy nhục sao? Hay là ông sống lâu quá nên lão hóa ngược, đi cũng đi ngược? 』

『 Mày... Thằng khốn... Mày mà cũng có tư cách nói câu đó à? 』

『 Ta chả hiểu ngươi nói gì. Phải ta thì ta cắn lưỡi chết quách cho xong, chứ sống mà nhục nhã lùi bước trước kẻ thù thế này thì sống làm gì. 』

Kẻ vừa nói câu đó chính là Thiên Du Học – người vừa mới đây thôi còn đang lăn lộn, bò toài, bơi lội trên mặt đất để né đòn.

Đến cả chiêu "Lại Lư Đả Cổn" - Con lừa lười lăn lộn ăn vạ - cũng không đủ để miêu tả cái nết đánh nhau xấu xí của ông. Vậy mà giờ ông lại đứng đây rao giảng đạo lý.

Huyết áp Nhất Trưởng Lão tăng vọt. Càng tức, độc càng lan nhanh.

『 Ngươi... Ngươi dám... 』

『 Có đệ tử sướng thật đấy. Già rồi chỉ mong nhờ cậy đệ tử thôi.

Đệ tử ta thì liều mạng cứu thầy, còn đệ tử ngươi đâu rồi? Bỏ thầy chạy lấy người rồi à? 』

Từng câu từng chữ như kim châm muối xát.

『 Aaaa! Ta giết ngươi!! 』

Mắt Nhất Trưởng Lão bốc hỏa thật sự! Nhưng Thiên Du Học vẫn bình chân như vại.

Ông đã luyện thành Giác Tỉnh Thần Công - thứ Thần công có thể thức tỉnh giác quan, có thể cảm nhận luồng khí xung quanh da thịt, không cần nhìn cũng biết đệ tử mình đang làm gì ở phía sau.

Nhưng mà... khoan? Con bé định làm cái trò gì thế?

「 Thiếu chủ! Không được! Sao ngài lại phản bội! 」

Tiếng hét của A Thanh vang lên.

Đồng thời, một "cây cột thịt" màu da người lao thẳng vào Nhất Trưởng Lão.

Nhất Trưởng Lão theo phản xạ giơ đao lên định chém, nhưng vội vàng thu đao lại khi nhận ra đó là ai.

A Thanh đang túm hai tay Thiếu chủ và dùng hắn như một cây gậy để vụt.

Bốp!

Bàn chân của Thiếu chủ tát thẳng vào má Nhất Trưởng Lão.

『 Á Á Á!! 』

Người hét lên thảm thiết lại là Thiếu chủ.

Dùng chân trần đập vào Hộ Thân Cương Khí của cao thủ Hóa Cảnh, khác nào lấy trứng chọi đá? Chưa kể xương chậu của hắn đang sắp vỡ vụn.

『 Ngươi... Ngươi...! 』 Nhất Trưởng Lão nghẹn lời.

Thiên Du Học cũng phải quay mặt đi chỗ khác. Trời ơi, đệ tử tôi ơi.

Nhục mặt quá đi mất. Đánh nhau thì đánh cho tử tế, sao lại chơi cái trò mèo này?

「 Thiếu chủ! Ý chí diệt trừ cái ác của ngài thật cứng như thép! Tại hạ vô cùng khâm phục!! 」

A Thanh xoay người một vòng lớn, quăng Thiếu chủ vòng lại để tung đòn thứ hai. Nhất Trưởng Lão vội nhảy lùi lại.

『 Dừng lại! Dừng ngay! 』

「 Thiếu chủ! Hắn bảo dừng lại kìa! Dạ? Ngài bảo sao? 」

『 Cứu taaaa!!! 』 (Tiếng Thiếu chủ gào thét).

「 Dạ? Ngài bảo cứ tiếp tục ư? Tuân lệnh! 」

A Thanh vung mạnh tay, ném thẳng Thiếu chủ lên trời cao, rồi giật mạnh xuống như ném một bao tải rác.

Nhưng mục tiêu không phải là Nhất Trưởng Lão. Bên dưới chẳng có ai cả.

Chính vì "không có ai" nên mới là vấn đề. Nếu rơi xuống đất với tốc độ đó, Thiếu chủ sẽ nát bấy.

Nhất Trưởng Lão hoảng hốt lao tới điểm rơi. Bịch!

Hắn kịp thời dùng thân mình làm đệm đỡ lấy Thiếu chủ. Quả là một sự hy sinh đẫm nước mắt!

Nhưng mặt A Thanh thì nhăn lại như khỉ ăn ớt. Hy sinh thì tốt đấy, nhưng cái giao diện của hai người này... nó sai quá sai.

Một lão già "trên đông dưới hè" - không mặc quần - và một gã trai trẻ trần như nhộng đang ôm nhau thắm thiết lăn lóc trên đất.

"Ơ?"

A Thanh chợt khựng lại. Nếu họ mặc quần áo chỉnh tề, đây sẽ là bức tranh cảm động về lòng trung thành.

Nhưng vì quá nhiều "da thịt" đập vào mắt, nó trở thành một cảnh tượng chướng tai gai mắt, thậm chí là... biến thái.

Tại sao? Chỉ thiếu một lớp vải thôi mà khác biệt đến thế sao?

Bản chất hành động cứu người vẫn vậy mà? Là do tâm người nhìn khác nhau?

Con người mặc quần áo để che đậy bản chất trần trụi, để người khác không sinh tà tâm.

A Thanh bỗng đứng ngẩn tò te, dán mắt vào màn "tình thương mến thương" nóng bỏng mắt của hai thầy trò kia.

Thiên Du Học thấy đệ tử đứng đực ra thì định mắng cho tỉnh – chắc con bé bị sốc văn hóa – nhưng... Gì thế? Hào quang gì thế này?

A Thanh từ từ nâng thanh cự kiếm lên, ánh mắt nhìn vào hư không như đang chiêm nghiệm một chân lý vĩ đại.

Tại sao nhìn người trần truồng thì thấy ngại, còn nhìn người mặc đồ thì thấy bình thường?

Tại sao nhìn người cầm kiếm thì thấy nguy hiểm, còn nhìn kiếm nằm trong bao thì thấy an toàn?

Bản chất vẫn là người đó, kiếm đó mà? Là do tâm thế của người cầm kiếm tỏa ra sát khí.

À. Ra là vậy. Tiền đề đã sai rồi. A Thanh nhìn lại Nhất Trưởng Lão và Thiếu chủ.

Không phải do tâm người nhìn. Mà là do họ đang lăn lộn trần truồng.

Tâm họ không hề che giấu, phơi bày ra tất cả sự trần tục. Người nhìn thấy cái "tâm trần trụi" đó nên mới cảm thấy ngại ngùng.

Nếu ta cũng lột bỏ lớp vỏ bọc của mình? Người cầm kiếm là người. Kiếm trong tay người là kiếm. Nhưng nếu tâm người hòa vào kiếm, vứt bỏ nhân dạng... thì người cầm kiếm cũng chính là Kiếm!

Ngay khoảnh khắc đó. Trong mắt Thiên Du Học, hình bóng A Thanh biến mất.

 Trước mắt ông chỉ còn lại một thanh kiếm độc nhất vô nhị.

Một lưỡi kiếm mang hình hài con người, tỏa ra sát khí lạnh lẽo, sắc bén, sẵn sàng cắt đứt mọi thứ trên đời.

Nhân Kiếm Hợp Nhất!

"À. Hóa ra là cảm giác này."

A Thanh – lúc này đã trở lại làm người – gật gù tâm đắc.

Nàng nhớ lại cảnh tượng tuyệt đẹp mà Võ Thiên Đại Đế đã cho nàng xem.

Một đứa trẻ cầm cành cây, trong mắt nó, cành cây đó là bảo kiếm vô địch thiên hạ. Vì tâm nó tin là thế.

Hóa ra, muốn đạt đến cảnh giới Thiên Biến Vạn Hóa, không phải là bắt chước hình dáng bên ngoài, mà là thay đổi bản chất bên trong.

Kiếm là vật để giết người. Khi xóa bỏ "Con Người" khỏi "Người cầm kiếm", chỉ còn lại Sát Ý thuần túy, đó chính là Kiếm. Đó là cảnh giới mà Võ Thiên Đại Đế – thiên tài bẻ cong hiện thực – đã đạt tới.

Chắc sau này mình cũng làm được thôi.

Nhưng quan trọng hơn, A Thanh sực nhớ ra một việc hệ trọng. Không phải lúc chìm đắm trong triết lý, mà là lúc phải... KHOE!

「 Sư phụ! Nhìn này! Thân Kiếm Hợp Nhất đấy! 」

A Thanh hăm hở giơ kiếm lên, gồng mình Hự hự.

「 Ơ... sao không được nhỉ? Lúc nãy vừa làm được mà? 」

『 Thì ta là sư phụ của con, đương nhiên là không được rồi. 』

Thiên Du Học thở dài. Cái trạng thái "Vô Ngã - Sát Ý" đó đòi hỏi người dùng phải xóa bỏ nhân tính, chỉ còn lại sát khí thuần túy.

Làm sao A Thanh có thể duy trì sát ý đó trước mặt người sư phụ mà nàng yêu quý - dù cách thể hiện tình cảm hơi bố láo - được chứ?

「 Kỳ lạ thật. Rõ ràng lúc nãy được mà. Hừm. 」

A Thanh nhăn nhó, múa may quay cuồng như con cún buồn đi vệ sinh, cố gắng kích hoạt lại tuyệt kỹ.

『 Ừ... giỏi lắm... 』

Mặt Thiên Du Học méo xệch. Giỏi thì có giỏi, kinh ngạc thì có kinh ngạc.

Nhưng mà... con bé này nhìn cái gì mà ngộ đạo thế? Nó vừa mới dùng người sống làm vũ khí quật nhau túi bụi, hành động còn tàn bạo hơn cả Đại Ma Đầu.

Rồi tự nhiên nó ngộ ra cái gì? Chẳng lẽ là "Thân Thân Hợp Nhất"? Người với người hợp thể? Cái quái gì thế?

Nghe như mấy chiêu thức dâm loạn của bọn Sắc Ma vậy?

Đệ tử tôi ơi, rốt cuộc đầu óc con chứa cái gì vậy?

Thôi chết! Thiên Du Học giật mình tỉnh mộng. Đang đánh nhau mà thầy trò đứng đây bình luận võ học à? Ông quay sang nhìn Nhất Trưởng Lão.

Lão già ranh ma đó đã tranh thủ lúc hai thầy trò "tấu hài" để ngồi thiền vận công ép độc.

A Thanh cũng quay sang nhìn.

Trên trán nàng nổi lên một đường gân xanh đầy phẫn nộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!