Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[400-500] - Chương 464 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (1)

Chương 464 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (1)

Thời tiết hôm nay thật sự tồi tệ. Mưa nặng hạt đã đành, gió lại còn thổi như muốn bay người.

 Chủ nhà bảo rằng cứ mười năm một lần lại có đợt mưa to gió lớn thế này, và năm nay chính là cái "hạn" đó.

A Thanh nghe xong liền nghĩ bụng: "Đây là bão chứ còn gì nữa?"

Bão về mà lại đi leo núi thì có ổn không đây?

Nhưng Thiên Du Học thì tỉnh bơ: "Mưa gió chút đỉnh ăn thua gì với dân võ, vẽ chuyện."

A Thanh thấy cũng có lý.

Tuy nhiên, nói thì nói thế, nhưng ngồi ngoài hành lang hứng trọn cơn mưa thế này thì không phải ý hay chút nào.

Gió quất mưa tạt thẳng vào mặt, khiến làn da lúc nào cũng ướt nhẹp khó chịu.

Vậy mà Mộ Dung Chu Hy vẫn ngồi đó.

Nàng ngồi bất động, dùng tấm lưng mảnh mai hứng trọn cơn mưa tạt vào hiên, toàn thân ướt sũng, nước mưa nhỏ tong tong từ cằm xuống đất. Nàng đang chìm trong hồi ức về nhà kho tăm tối ấy.

Khi cánh cửa nhà kho mở ra, không hề có khóa, cũng chẳng cần khóa.

Bên trong là những đôi mắt vô hồn, khô khốc như xác chết.

Dù nói lời an ủi thế nào: "Ổn rồi", "Các chị đã làm tốt lắm", "Cố lên"... họ cũng không phản ứng.

Cứ như những cương thi biết đi.

Chỉ đến khi nhìn thấy đám võ sĩ Cương Bá Thiên bị trói gô giữa làng, những đôi mắt trống rỗng ấy mới bắt đầu có sự sống.

Đó là sự sống của Hận Thù.

Một ngọn lửa hận thù xanh lét, lạnh lẽo. Lúc đó, Mộ Dung Chu Hy chợt nhận ra: Thà để họ chứa đầy hận thù còn hơn là để tâm hồn họ trống rỗng.

Vì thế, nàng đã hành động.

Nàng giẫm nát bàn tay của tên võ sĩ Cương Bá Thiên đang rên rỉ dưới đất.

Tiếng xương gãy Rắc rắc vang lên giòn giã dưới đế giày. Và rồi, cuộc hành quyết bắt đầu. Hay nói đúng hơn là một cuộc "đồ sát".

Các nạn nhân bắt đầu khóc. Có người khóc thầm, có người gào khóc thảm thiết, có người tru tréo như thú hoang. Họ vừa khóc vừa lao vào cắn xé kẻ thù.

Dùng tay không bóc thịt, moi gan, bẻ xương, dùng gạch đá đập nát đầu chúng.

Trong đám đông hỗn loạn đó, có một ánh mắt dán chặt vào Mộ Dung Chu Hy.

Một ánh mắt chứa đựng đủ mọi cảm xúc: vui sướng, đau khổ, tủi nhục, căm hờn... và cả sự Kỳ Vọng.

Người phụ nữ đó không còn sức để tự tay trả thù, nên bà cầu xin Mộ Dung Chu Hy hãy làm thay bà. Hãy cho bà thấy sự hủy diệt tàn khốc nhất của kẻ thù.

Và Mộ Dung Chu Hy đã làm điều cần làm. Nàng đáp lại lời cầu khẩn ấy.

 Nàng ra tay lột da, xẻ thịt, rút xương, moi gan kẻ thù. Mỗi nhát dao đều được tính toán tỉ mỉ, dồn hết tâm trí vào đầu ngón tay để đảm bảo hắn không được chết quá sớm.

Một quá trình đồ tể được thực hiện như một nghi thức nghệ thuật đẫm máu.

Mộ Dung Chu Hy nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình.

『 Ủa? Ai ngồi lù lù đấy thế? 』

Mộ Dung Chu Hy giật mình quay lại thì thấy A Thanh đang... dùng chưởng lực để soi đường.

A Thanh vận Thủy Cương - Khí nước phát sáng - vào lòng bàn tay rồi giơ ra trước như cầm đèn pin, tay kia che bớt ánh sáng chói mắt. Mộ Dung Chu Hy phì cười.

Dùng nội công thượng thừa để làm đèn pin? Đúng là xa xỉ hết chỗ nói.

 Mà thực ra nó cũng chẳng sáng lắm, chỉ có kẻ mắt tinh như cú vọ là A Thanh mới thấy tác dụng thôi.

『 Gì thế này? Mưa bão ầm ầm mà ngồi đây làm gì? Ướt như chuột lột rồi này. Muốn ốm à? 』

「 Chỉ là... thấy mát thôi ạ. 」

『 Mát cái con khỉ. Thích ướt thì ra tắm mưa luôn đi, ngồi đây ướt nửa mùa khó chịu lắm. Tránh ra cho tôi ngồi ké cái lưng nào. 』

A Thanh nói rồi ngồi xuống, áp lưng mình vào lưng Mộ Dung Chu Hy.

『 Mưa hắt quá, tôi trốn sau lưng cô vậy. 』

Mộ Dung Chu Hy mỉm cười, cảm nhận hơi ấm từ tấm lưng vững chãi phía sau.

Nàng hiểu A Thanh không phải sợ mưa. Nếu sợ mưa thì vào nhà là xong. Hành động này là sự an ủi thầm lặng.

Những ký ức kinh hoàng dưới hầm ngầm, cảnh tượng máu me hôm nay... tất cả như ùa về.

Nàng vẫn run rẩy trước sự tàn khốc đó. Dù những người phụ nữ bình thường kia còn dám xuống tay trả thù, vậy mà nàng – tiểu thư Ngũ Đại Thế Gia – lại sợ hãi, phải tìm đến A Thanh để trút bỏ nỗi lòng.

「 ...Có phải tôi quá yếu đuối không? 」

Mộ Dung Chu Hy khẽ hỏi, tấm lưng nàng cứng lại vì căng thẳng.

『 Xì. Yếu đuối cái gì. Đó gọi là ‘Trí tuệ cảm xúc cao’ (EQ cao). Thấy người khác đau thì mình cũng đau, thế thôi. 』

「 Thế là sao ạ? 」

『 Thì dù sợ nhưng cô vẫn làm đấy thôi?

Cô đã làm những việc mình không thích để giải tỏa nỗi hận cho họ. Đó chẳng phải là ‘Hiệp nghĩa’ thực sự sao? Chứ mấy kẻ thích giết chóc thì nói làm gì. 』

「 A... 」

Tấm lưng Mộ Dung Chu Hy mềm ra, nàng tựa hẳn người vào A Thanh đầy tin cậy.

Đây chính là nơi bình yên nhất thế gian này. Ngược lại, lưng A Thanh lại cứng đờ.

Khoan đã? Mình vừa nói cái gì cơ? Nếu làm việc mình không thích vì người khác là Hiệp nghĩa... Vậy còn mình?

Mình đi săn kẻ ác vì mình... THÍCH thế.

Mình thích nghe tiếng hét, thích cảm giác tim đập thình thịch khi hành hạ kẻ khác.

Vậy mình là cái gì? Giả Hiệp? Hay là... Khoái Lạc Sát Nhân - Kẻ giết người vì vui sướng?

A Thanh cảm thấy hơi hoang mang.

Có khi nào mình bị biến thái không? Thích làm từ thiện chỉ để được người ta khen ngợi (hám danh)? Thích giết kẻ ác chỉ để thỏa mãn thú tính?

Nhưng chuyện này có nói ra cũng chẳng ai giải đáp được.

Chẳng lẽ đi hỏi Mộ Dung Chu Hy: "Này, tôi là kẻ sát nhân biến thái à?"

Nhưng rồi A Thanh chợt nghĩ lại. Mà khoan? Biết đâu bản chất mình vốn đã thế rồi?

Ở kiếp trước chưa từng giết người nên không biết mình có năng khiếu này thôi? Nếu thế thì đỡ lo hơn là bị cái "Bảng Trạng Thái" hay thế giới này tẩy não.

Ừ, chắc là sinh ra đã là một con ả điên thích bạo lực rồi. Thế thì tốt, coi như mình sinh ra đúng thời, đúng thế giới rồi còn gì!

Nghĩ thông suốt, A Thanh thấy nhẹ cả người. Bản chất trời sinh thì chịu thôi, chứ biết sao giờ.

Chỉ tiếc mỗi cái là kiếp này làm thân con gái. Thế giới này nhiều mỹ nhân thế này mà... Tiếc nuối, A Thanh tiện tay quay lại... sờ soạng bộ ngực của Mộ Dung Chu Hy.

Dù sao cũng là ngực độn, lại do chính tay A Thanh làm ra, nên nàng coi như đồ của mình, muốn sờ nắn thế nào chẳng được. Mộ Dung Chu Hy cũng quen rồi, chẳng buồn phản ứng.

『 Hừm. Dù làm khéo đến đâu thì đồ giả vẫn là đồ giả. Cảm giác cứ sai sai. 』

「 Chắc do tiểu thư biết nó là giả nên mới thấy thế thôi? Tôi thấy bình thường mà. 」

『 Có thể lắm. Nhưng mà này... cái hạt đậu ở đầu ấy... 』

A Thanh nhăn mặt bóp bóp.

『 Tiểu thư có nghĩ ra vật liệu nào thay thế hạt đậu không? Chứ sờ vào thấy cứng ngắc như đá, tụt cả hứng. Phải cái gì nó mềm mềm, dai dai một tí. 』

「 Ừm... Tôi cũng thấy cần cải thiện chỗ đó. Hay là dùng sụn - liên cốt? 」

『 Sụn thì nhanh thối lắm. Phải cái gì bền cơ. 』

「 Thế thì... 」

Tiếng mưa rào rạt nuốt chửng cuộc thảo luận nghiêm túc về "công nghệ độn ngực" của hai cô gái. Một đêm mưa bão bình yên theo cách kỳ quặc của phe A Thanh.

Nhưng với kẻ khác, đêm nay là một cơn ác mộng.

Tại một căn cứ ngầm sâu dưới lòng núi Lão Sơn.

『 Báo cáo tình hình ngập lụt mau! 』

【 Khu Giáp-hai, Ất-sáu, Ất-chín, Bính-ba, Mậu-hai đang bị ngập ạ! 】

『 Thiệt hại thế nào? 』

【 Hố bẫy rơi bị ngập nước nên mất khả năng sát thương. Nhưng cái đó bơm nước ra là xong... 】

『 Sao đang nói lại ngập ngừng? Xong cái gì? 』

【 Dạ... các họng phun độc cũng bị ngập một phần ạ. 】

Nghe đến đây, mặt người đàn ông trung niên tối sầm lại.

『 Cái gì? Đừng bảo là... 』

【 Dạ... mười sáu kho chứa độc bị nước tràn vào... 】

『 Cái lũ ăn hại này! Sao không báo cáo sớm? 』

【 Chỉ có bẫy độc ở khu Đinh là còn hoạt động, còn lại thì... độc bị rò rỉ hết rồi ạ. 】

『 Vô lý! Mới ngập một phần mà sao hỏng hết cả hệ thống? Tụi mày thiết kế kiểu gì thế hả? Dùng chung bể chứa à? 』

【 Dạ... vì độc dược đắt quá, lại khó bảo quản, nên gom chung một chỗ cho dễ quản lý, tiết kiệm đường ống... 】

『 Ngu! Ngu hết phần thiên hạ! Đã thế lại còn chôn bể chứa xuống thấp cho nước nó tràn vào à? 』

【 Dạ... tại ngài bảo tầng đá bên trên không ổn định nên phải đào sâu xuống... 】

Người đàn ông trung niên đấm ngực Thùm thụp vì tức.

Hắn chính là Quy Sơn Vạn Bác - Vạn sự thông bác học ở Quy Sơn - Ám Thạch Long.

Hắn là thiên tài số một, à không, là thiên tài độc nhất vô nhị trong lịch sử về lĩnh vực Cơ Quan và Thổ Mộc (xây dựng hầm ngầm, bẫy rập).

Đối với hắn, việc thiết kế hầm ngầm là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng lũ thuộc hạ ngu dốt của Công Huyết Đường - nhóm thợ của Huyết Giáo - thì lại không làm được cái trò trống gì hồn.

Giao việc cho chúng rồi, giờ hỏng bét cả, hắn lại phải đi dọn dẹp.

『 Bơm nước! Bơm hết nước ra ngay! 』

Ám Thạch Long vớ lấy bút, vạch vài đường lên bản đồ chi chít trên tường.

『 Đào rãnh thoát nước theo đường này! 』

Tên thuộc hạ trố mắt nhìn. Chỉ vài nét vẽ nguệch ngoạc mà đã giải quyết được vấn đề thoát nước phức tạp dưới lòng đất – thứ mà cả đám thợ phải vò đầu bứt tai cả tháng trời mới nghĩ ra.

Đúng là thiên tài có khác!

Ánh mắt khinh bỉ chuyển sang sùng bái. Nhưng công việc thì vẫn là địa ngục.

【 Ơ... nhưng thưa ngài... 】

『 Sao nữa? 』

【 Nước bị nhiễm độc rồi ạ. Phải đợi nước dâng lên thêm để pha loãng độc thì mới... 】

『 Ngươi nói tiếng người hay tiếng chó sủa thế hả?! 』

Ám Thạch Long gào lên:

『 Đợi nước rút á? Nước đã ngập đến cổ rồi mà mày còn đòi đợi à?

Huy động toàn bộ anh em ra tát nước ngay cho tao! Độc lan ra thì mặc đồ bảo hộ - Phòng độc cụ - vào mà làm! Nhanh lên! 』

Tên thuộc hạ nghe xong mà muốn khóc.

Đồ bảo hộ là cái bộ đồ da dày cộp, kín mít, nặng trình trịch, thở còn khó khăn.

Bắt mặc cái của nợ đó đi tát nước giữa trời mưa bão thế này?

Mắt hắn tối sầm lại. Phen này thì chết chắc rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!