Chương 460 - Đó Là Loại Truyền Thuyết Buồn Gì Thế? (10)
Tên Thủy Tháp Chưởng dù gãy chân, vỡ vai nhưng vẫn cố chống đao đứng dậy.
Khá khen cho nghị lực phi thường. A Thanh gật gù thán phục, rồi túm lấy cổ tay hắn.
"Từ giờ ngươi là vũ khí của ta."
Tuyệt kỹ: Người Quăng Người tái xuất giang hồ. (Phiên bản nâng cấp nhờ Long Tượng Bát Nhã Công).
A Thanh quăng tên Thủy Tháp Chưởng Vèo vèo như chong chóng. Đám lâu la xung quanh bị quật ngã như rạ.
Kết hợp với sự phối hợp ăn ý của Trường Minh và Mộ Dung Chu Hy, đám lâu la nhanh chóng bị dọn sạch.
「 A! Đừng giết. Bẻ gãy chân tay thôi. 」
『 Hả? Tiểu thư... thế thì tàn nhẫn quá... 』
Mộ Dung Chu Hy rùng mình.
「 Lũ súc sinh này không xứng đáng được chết êm ái. Cứ để chúng sống mà nếm mùi đau khổ. 」
Giọng A Thanh lạnh lùng như băng. Mộ Dung Chu Hy run rẩy gật đầu.
A Thanh nhận ra mình hơi quá đà, vội đổi giọng:
「 Liễu Dung, em đi kiểm tra nhà kho phía Đông xem có phụ nữ bị bắt nhốt không nhé? Ngôn Nhi đi giúp chị ấy. 」
Hai cô gái rời đi. A Thanh nhìn đám cướp đang quằn quại dưới đất với ánh mắt khinh bỉ.
Quay lại trận chiến của Thiên Du Học.
Tên Trưởng lão - Nhất Trưởng Lão - vung đao Vù vù.
Đao khí đan xen thành lưới, ép Thiên Du Học lùi liên tục.
Thiên Du Học vốn là Thần Thâu, không chuyên đánh nhau trực diện. Ông chỉ giỏi né tránh, luồn lách và dùng ám khí.
Nhưng tên Trưởng lão này là cao thủ dùng Khoái Đao, tốc độ kinh hoàng.
Thiên Du Học toát mồ hôi hột.
Cũng may là ông có tuyệt kỹ Nhu Lưu Nhuyễn Luyện. Cơ thể uốn éo như không xương, né đòn trong gang tấc.
Xoẹt!
Lưỡi đao chém ngang cổ Thiên Du Học.
Đầu ông biến mất! Nhưng tên Trưởng lão không cảm thấy chém trúng thịt.
Hóa ra Thiên Du Học đã gập đầu ra sau lưng như con cú, né được nhát chém chí mạng. Rồi cái đầu lại bật lên như lò xo.
『 Yêu quái! Mày là người hay yêu quái? 』
Tên Trưởng lão kinh hãi hét lên.
『 Là yêu quái đấy! Sợ chưa con! 』
Thiên Du Học cũng hét lại để át vía. Mắt tên Trưởng lão rực lửa.
Hắn là Ma Nhân - kẻ tu luyện Ma công đến mức tẩu hỏa nhập ma, lấy sát khí làm sức mạnh. Càng tức giận càng mạnh.
Hắn điên cuồng tấn công. Thiên Du Học né trối chết.
Xoẹt.
Lưỡi đao chém rách đũng quần ông.
Suýt chút nữa là Thiên Du Học "mất giống". Ông toát mồ hôi lạnh.
Tên Trưởng lão định tung đòn quyết định. Hắn dồn toàn lực vào lưỡi đao, định chém đôi Thiên Du Học.
Đột nhiên...
『 TRƯỞNG LÃO! CỨU TÔI! 』
Một ám khí - thực ra là cục đá - bay vèo tới đầu hắn. Trưởng lão giật mình gạt phăng ám khí. Đòn tất sát bị hủy bỏ. Hắn quay lại nhìn.
Và thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Một ả điên là A Thanh đang túm tóc Thiếu chủ Khương Sác Văn, giơ lên cao như xách một con gà. Thiếu chủ trần truồng, hạ bộ nát bét, đang rên rỉ thảm thiết.
「 Này lão già. Đứng im nhé. Không là cái đầu của Thiếu chủ nhà ngươi bay màu đấy.
Cắt hình ngôi sao hay hình tròn nhỉ? 」
『 Con khốn! Thả Thiếu chủ ra! 』
「 Được thôi. Thả thì thả. 」
A Thanh buông tay. Thiếu chủ rơi bịch xuống đất.
A Thanh đặt chân lên đầu hắn, dí mạnh xuống đất.
『 Bỏ cái chân bẩn thỉu của mày ra! 』
「 Ơ hay. Bảo thả thì thả, bảo bỏ chân thì bỏ chân. Lão khó tính thế. 」
A Thanh bỏ chân ra, thay bằng lưỡi kiếm kề vào cổ Thiếu chủ.
『 Con khốn! Mày dám kề kiếm vào cổ ai thế hả? 』
「 Tiên sư. Lão già này lắm chuyện quá thể. Mà khoan, Sư phụ ơi. Sao lão già này cũng... không mặc quần thế? Biến thái à? 」
Thiên Du Học đang thở hồng hộc giải thích:
『 Lúc ta vào phòng thì thấy hắn đang... cầm cái ấy tự xử xem người ta bạch bạch. 』
「 Ối mẹ ơi. Thế là hai tên này... Tình yêu vượt qua tuổi tác và giới tính à? Kinh tởm quá thể. Ọe. 」
Mắt Trưởng lão bốc hỏa Phừng phừng.
Khí thế Ma Nhân bùng nổ. Hắn muốn lao vào xé xác A Thanh.
Nhưng A Thanh không sợ. Nàng biết điểm yếu của hắn: Thiếu chủ.
「 Ê lão già. Bình tĩnh nào. Chúng ta là người văn minh, nói chuyện đàng hoàng nhé? 」
『 Ngươi muốn gì? 』
「 Hỏi tên ta trước đi. 」
『 ...Mày là ai? 』
「 Ta là Ngôn Nhiên Anh . Huyết Giáo. 」
Thiếu chủ đang nằm dưới đất nghe thấy tên Huyết Giáo thì rên lên Hự.
Lại là Huyết Giáo?
『 Huyết Giáo các người muốn gì? Tại sao lại gây sự với Cương Bá Thiên? 』
「 Khà khà. Cơ hội thao túng người thừa kế của Cương Bá Thiên, sao ta có thể bỏ qua? Nào.
Điều kiện của ta rất đơn giản. Ngươi biết Huyết Cổ - Huyết Trùng chứ? Ăn viên này đi. 」
A Thanh lôi ra một viên thuốc đen sì.
『 Đừng hòng! 』
「 Suy nghĩ kỹ đi. Nếu ngươi ăn Cổ trùng, ta sẽ tha cho Thiếu chủ. Thậm chí Huyết Giáo còn có thể hỗ trợ Thiếu chủ lên ngôi Thiên Chủ. Sao? Kèo thơm đấy chứ? 」
Thực ra A Thanh chả hy vọng gì. Bọn Tà phái thường ích kỷ, đời nào hy sinh vì người khác.
Nếu hắn từ chối, A Thanh sẽ giết cả hai cho nhanh.
Nhưng... bất ngờ thay.
『 Nếu ta ăn... Ngươi sẽ tha cho Thiếu chủ? 』
「 Hả? Thật á? Ăn thật á? Vì tên vô dụng này mà hy sinh bản thân á? 」
A Thanh ngạc nhiên tột độ.
『 Câm mồm! Ma nữ Huyết Giáo sao hiểu được lòng trung thành! Ta nợ Thiên Chủ mạng sống, Thiếu chủ cũng như con ta vậy! 』
『 Nhất Trưởng Lão...! 』 (Thiếu chủ cảm động rơi nước mắt).
『 Thiếu chủ... thần vô dụng... không bảo vệ được ngài... 』
『 Không... là do ta... hức hức... 』
Hai thầy trò ôm nhau khóc lóc thảm thiết dù một già một trẻ đều đang trần truồng.
A Thanh cười khẩy như nhân vật phản diện:
「 Chậc chậc. Tình cảm thầy trò cảm động ghê.
Nhưng tiếc là ta không có hứng thú với phim tình cảm. Nào. Ăn đi. Đừng có nhai nhé, nuốt chửng đấy. 」
A Thanh búng viên thuốc về phía Trưởng lão. Hắn bắt lấy, nhìn viên thuốc với vẻ cam chịu, rồi nuốt ực.
「 Tốt. Giờ thả Thiếu chủ ra. 」
「 Được thôi. 」
A Thanh buông Thiếu chủ ra. Hắn định đứng dậy nhưng xương chậu vỡ nát khiến hắn ngã quỵ xuống, đau đớn tột cùng.
「 Sư phụ. Chúng ta rút thôi. 」
Thiên Du Học nhìn A Thanh với ánh mắt khó hiểu.
Con bé này lấy đâu ra Cổ trùng? Lại còn diễn vai ác đạt thế?
Hai thầy trò lùi lại. Tên Trưởng lão vội vàng lao tới đỡ Thiếu chủ.
『 Thiếu chủ! Ngài sao rồi? 』
『 Hông ta... vỡ rồi... 』
『 Để thần xem... 』
Hắn nâng niu Thiếu chủ như bảo vật.
Đột nhiên... Hự... Á Á Á... Trưởng lão ôm bụng quằn quại, mặt mũi tím tái.
Thiên Du Học thì thầm:
『 Gì thế? Kích hoạt Cổ trùng rồi à? Mà con lấy đâu ra Cổ trùng thế? 』
A Thanh cười khúc khích:
「 He he. Cổ trùng cái gì. Đó là viên Ngũ Cốc - Bột dinh dưỡng trộn với Huyết Xà Độc thôi.
Chắc là độc phát tác rồi đấy. 」
『 Huyết Xà Độc? Độc của Xà Sư Y á? 』
「 Vâng. Ông già Xà Sư Y đó... nói sao nhỉ... Hơi dị. 」
A Thanh nhớ lại ông già Xà Sư Y - một quái nhân chuyên dùng độc. Nhưng giờ không phải lúc kể chuyện xưa.
「 Sư phụ! Nhân lúc hắn trúng độc, giết quách đi! 」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
