Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

53 54

[400-500] - Chương 465 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (2)

Chương 465 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (2)

Cái chết của Thiếu chủ đã giáng một đòn chí mạng vào tinh thần của các võ sĩ Cương Bá Thiên. Phải nói là một cú sốc cực lớn. Tại sao ư? Vì đó là Thiếu chủ - Tiểu Thiên Chủ.

Thực ra nếu Nhất Trưởng Lão có chết thì mọi người cũng chỉ giả vờ buồn bã chút thôi.

Cái lão già quái vật chuyên ỷ thế Thiếu chủ để lấn át các trưởng lão khác mà chết đi thì khối người còn mừng thầm ấy chứ.

Chuyện mấy tên Nhất Giai Vệ, Nhị Giai Vệ huynh đệ bị giết cũng chẳng có gì đáng buồn.

Bọn chúng cũng chỉ là những kẻ dựa hơi Thiếu chủ, khinh thường thứ bậc, lại còn là đối thủ cạnh tranh trong tương lai. Chết bớt đi càng tốt.

Nhưng Thiếu chủ thì không được chết.

Người thừa kế duy nhất đã bỏ mạng, cơn thịnh nộ của Thiên Chủ chắc chắn sẽ giáng xuống đầu những kẻ còn sống sót.

Ai nấy đều nơm nớp lo sợ cho cái mạng nhỏ của mình.

Giá như Thiếu chủ được chết toàn thây thì còn đỡ.

Nhưng đối với những người sống sót trong ngôi làng, Thiếu chủ là kẻ thù không đội trời chung, là ác quỷ, nên cái xác của hắn không còn nguyên vẹn một chút nào.

Đầu bị đập nát bấy bằng đá. Thịt nát xương tan, lục phủ ngũ tạng bị moi móc vứt tung tóe khắp nơi.

Thứ duy nhất còn sót lại để nhận diện là một phần cổ và xương hàm dưới.

Các võ sĩ Cương Bá Thiên run rẩy chắp vá từng mảnh thi thể, trong lòng thầm cầu nguyện: “Làm ơn, làm ơn không phải là ngài ấy. Cầu trời Huyết Giáo đã bắt cóc ngài ấy đi và để lại một cái xác giả ở đây.”

Vì quá hoảng loạn và bối rối, họ chẳng còn tâm trí đâu để ý đến việc toàn bộ đao kiếm của người chết đã không cánh mà bay.

Mà thực ra, chuyện hung thủ giết người cướp của, tiện tay hốt luôn vũ khí cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng thứ biến mất không chỉ là đao kiếm. Trên binh khí của người Trung Nguyên thường có gắn một dây trang trí, gọi là Kiếm Tuệ - Tua rua.

Tại sao lại gắn cái dây rườm rà đó lên vũ khí giết người? Có phải giống như ở quê nhà A Thanh, người ta hay treo mấy con thú bông lủng lẳng lên ba lô không? Tất nhiên, cũng có phần đúng.

Kiếm Tuệ càng hoa lệ, cầu kỳ thì càng chứng tỏ đẳng cấp của thanh kiếm và chủ nhân. Đã là dân chơi võ lâm thì không thể thiếu cái khoản "làm màu" này được.

Tuy nhiên, đó chỉ là yếu tố phụ. Kiếm Tuệ, về bản chất, là một công cụ hỗ trợ tu luyện. Khi vung kiếm đúng lực, Kiếm Tuệ sẽ bay ngược chiều với lưỡi kiếm.

Nhìn vào chuyển động của tua rua, người tập có thể biết mình ra đòn có chuẩn hay không, tư thế có bị lệch hay không. Sư phụ nhìn vào đó cũng dễ dàng chỉ ra lỗi sai của đệ tử.

Và còn một điều quan trọng nữa. Kiếm Tuệ thể hiện thân phận. Nếu đeo Kiếm Tuệ của một môn phái danh tiếng lẫy lừng, đôi khi chẳng cần rút kiếm cũng đủ khiến đối thủ sợ mất mật mà quỳ xuống xin tha.

Đó gọi là "Uy danh trấn áp".

Ăn sáng xong xuôi, chỉnh trang lại lớp hóa trang, nhóm A Thanh bước ra khỏi cửa thì gặp ngay cơn gió giật muốn bay người.

Dù đã đội nón lá, mặc áo tơi kín mít, nhưng mưa vẫn tạt từ dưới đất lên thẳng mặt. Quả là sự kỳ diệu của thiên nhiên.

Tất nhiên, chút mưa gió này không thể cản bước chân của những võ lâm cao thủ. Chỉ là... chậc... lên núi tầm này thì xác định là lội bùn. Mưa thế này thì cắm trại kiểu gì?

A Thanh ngây thơ nghĩ rằng vì Tương Chương Huyện nằm lọt thỏm trong vòng tay hình lưỡi liềm của núi Lão Sơn nên gió sẽ bớt thổi.

Nhưng đó là suy nghĩ của một kẻ mù tịt về địa lý và khí tượng.

Đòi hỏi A Thanh phải có tư duy cao siêu như thế thì hơi quá sức với nàng.

Trừ việc nước mưa cứ tạt vào mặt và cái dây buộc nón cứ thít chặt vào cằm, thì việc đi dạo dưới mưa cũng khá thú vị. Tiếng mưa rơi Lộp bộp trên áo tơi nghe rất vui tai.

Nhờ chiếc áo tơi "xịn" - theo ngôn ngữ chuyên ngành là "chưa bị thủng" - nên nước mưa không thấm vào trong. Người khô ráo mà nghe tiếng mưa rơi thì bao giờ chẳng thấy lãng mạn.

Cả nhóm tiến vào sườn Tây núi Lão Sơn. Vào rừng rồi, việc đi lại dễ chịu hơn hẳn. Cây cối đóng vai trò như bức tường chắn gió, mưa cũng bị tán cây cản bớt nên bớt hung hãn hơn.

Họ rón rén tiến về phía Cự Phong – đỉnh cao nhất của Lão Sơn.

Nhưng y như rằng, lại có mấy tên ất ơ chắn đường. Mưa gió bão bùng thế này mà vẫn lặn lội đi tìm bí kíp Hấp Tinh Ma Công để đổi đời, kể cũng đáng khen cho cái tinh thần vượt khó.

Dù thực tế là tìm được Ma công thì đời cũng tàn vì tẩu hỏa nhập ma hoặc bị chính phái truy sát, thế mà sao ai cũng hăm hở lao đầu vào chỗ chết thế nhỉ?

Nhóm A Thanh nấp vào bụi rậm. A Thanh quyết định đi ra một mình để thăm dò.

『 Này! Ai đó? 』

「 Á! Dạ... cháu... cháu đi hái thù du ạ. 」

『 Hả? Dân đi rừng à? 』

『 Giọng con gái mà? Bỏ cái nón ra xem nào. 』

「 Dạ... vâng ạ. 」

A Thanh từ từ bỏ nón ra. Tèn ten!

Hai gã đàn ông trố mắt nhìn. Rồi chúng nhìn nhau, trao đổi ánh mắt dâm tà đầy ẩn ý. Thấy hai gã tiến lại gần, A Thanh co rúm người lại.

「 Sao... sao hai vị lại làm thế? 」

『 Sao trăng gì nữa. Trai đơn gái chiếc gặp nhau giữa rừng thì còn làm gì nữa? 』

「 Dạ... xin các vị tha cho... Con cháu đang ốm nặng... sốt cao lắm ạ... 」

『 Ồ. Gái một con à? Thế thì chắc chắn là biết mùi đàn ông rồi nhỉ. Mỡ treo miệng mèo, ngu gì mà bỏ qua? Nghỉ tí rồi hẵng đi. 』

『 Nghỉ xong là quên luôn thằng con ốm đau ngay ấy mà. Bọn anh sẽ đưa em lên tận Cực Lạc. 』

『 Hừ. Cực Lạc cái khỉ gì. Với cái ‘cây tăm’ của mày mà đòi đưa người ta lên Cực Lạc à? 』

『 Mày nói gì cơ? Mày nhìn thấy bao giờ chưa? 』

『 Thấy rồi. Tao còn tưởng mày bị giun bám vào người, định gắp hộ ra, ai ngờ thấy nó tè ra nước mới biết đó là ‘của quý’ của mày. 』

『 Thằng chó này... 』

A Thanh nghe xong liền đưa ra phán quyết: Người ta bảo con đang ốm cần thuốc gấp, thế mà chúng mày chỉ lo nứng tình rồi cãi nhau xem của ai to hơn à?

Duyệt. Tử hình. Chúng mày sống chật đất quá.

Thực ra đây là một vụ "bẫy tội phạm" khá ác ý. Trời mưa u ám. Rừng vắng vẻ. Một cô gái yếu đuối, xinh đẹp tuyệt trần.

 Trong hoàn cảnh này, ngay cả người đàng hoàng cũng dễ nảy sinh tà niệm, huống chi là bọn lục lâm thảo khấu. Tất nhiên, A Thanh không hề uốn éo mời gọi.

Nhưng bản thân khuôn mặt nàng đã là một sự cám dỗ chết người. Có thể nói là nàng đã dụ dỗ chúng phạm tội, nhưng cũng có thể nói là bản chất chúng đã xấu xa sẵn rồi.

「 Dạ... Đại hiệp... xin đừng làm thế... 」

『 Khà khà. Đại hiệp. Nghe sướng tai đấy. Nhưng ở đây chỉ có ta là Đại hiệp thôi, còn thằng kia là Tiểu hiệp - Hiệp nhỏ. 』

『 Thằng chó này mày vừa phải thôi nhé? 』

『 Xin lỗi nhé. Nhưng sự thật mất lòng, cái nhỏ thì không thể gọi là cái lớn được. Thà giết tao đi còn hơn bắt tao nói dối. 』

『 Tiên sư mày... 』

『 Thôi được rồi. Nể tình anh em, mày làm trước đi. 』

『 Thằng quỷ sứ này. 』

『 Thì cái nhỏ phải vào trước để mở đường chứ. 』

Phụt.

A Thanh không nhịn được cười.

Ối mẹ ơi, hài quá thể. Giết đi thì phí phạm một tài năng tấu hài quá. Mấy câu đùa này nghe trơn tru tự nhiên thế kia chứng tỏ chúng nó đã diễn trò này cả trăm lần rồi.

Với cái miệng lưỡi dẻo quẹo này mà đi làm diễn viên hài độc thoại thì chắc nổi danh thiên hạ rồi, sao lại đâm đầu vào làm giang hồ để rồi sắp chết thế này?

『 Gì đấy? Cười cái gì? Con ranh này... Á Á Á! 』

Vụt! Thiên Ma Quang Tuyến!

Từ ngón tay A Thanh bắn ra một tia sáng đen kịt.

Tia sáng mảnh như sợi chỉ đánh trúng mắt cá chân của tên "Tiểu hiệp", gây ra một vụ nổ nhỏ.

A Thanh không thể dùng Như Lai Thần Chưởng vì tiếng chuông sẽ vang lên ầm ĩ, lộ vị trí. Nên đành dùng chiêu đánh xa yếu xìu này.

Tuy nhiên, tên "Tiểu hiệp" dù sao cũng là cao thủ cỡ Tuyệt Đỉnh. Vụ nổ nhỏ đó chỉ như ai đấm mạnh vào chân, hắn ôm chân nhảy lò cò Au au.

『 Hả? Ơ? 』

Tên "Đại hiệp" còn đang ngơ ngác thì một bàn tay chém thẳng xuống.

Bốp!

Một cú chặt tay gọn gàng bổ đôi sống mũi tên "Đại hiệp". Máu mũi phun ra như suối.

Ồ. 

Hóa ra chiêu chặt gáy trong phim là có thật à? À nhầm, đây là chặt mũi. A Thanh đang trầm trồ thì tên "Tiểu hiệp" đã kịp rút kiếm ra.

『 Con ả kia! Mày dám lừa bố mày à! 』

A Thanh bình tĩnh chỉ tay ra sau lưng hắn.

「 Á. Có ai ở sau lưng huynh kìa? Cẩn thận nha. 」

『 Hừ! Mày tưởng tao là trẻ con lên ba à mà dùng cái trò mèo ấy! 』

「 Người gì mà đa nghi thế không biết. 」

『 Dám đụng đến Long Xuyên Song Sát bọn ta... Ặc. 』

Bốp!

Một khúc gỗ to tướng giáng thẳng vào gáy tên "Tiểu hiệp".

Hắn lảo đảo, hai chân mềm nhũn khuỵu xuống. Trong cơn mê man, hắn cố quay đầu lại và nhìn thấy một người đàn ông trung niên là Thiên Du Học đang cầm một cái gậy gỗ to tổ bố.

『 Tiên sư... có người thật à... 』

Bịch. Hắn ngã vật ra đất.

Tất nhiên, ngất xỉu không có nghĩa là được tha.

Và hài hước không có nghĩa là được miễn tội chết. Nếu cứ tấu hài là được tha mạng thì cái giang hồ này đã trở thành thiên đường hòa bình và tiếng cười rồi. Kiếp nạn của Long Xuyên Song Sát giờ mới thực sự bắt đầu.

Núi Lão Sơn được chia thành bốn khu vực chính.

Lấy giao điểm của hẻm núi cắt chéo và sông Bạch Sa cắt dọc Bắc Nam làm tâm, phía Bắc là Bắc Nhạc, phía Đông là Đông Nhạc.

Khu vực eo núi tập trung cả ba đỉnh Đệ Nhất, Đệ Nhị, Đệ Tam Phong. Và cuối cùng là Nam Nhạc – nơi có những đỉnh núi dựng đứng dọc theo bờ biển Đông Nam.

Nhóm A Thanh đang hoạt động ở phía Tây của Nam Nhạc. Đây cũng là nơi chôn vùi mạng sống của vô số kẻ tham lam đang truy tìm tuyệt thế ma công. Tất nhiên, không phải ai cũng chết.

「 Dạ... cháu đang đi tìm cây thù du... 」

『 Khà khà khà. Này cô em. Biết ta là ai không? Ta là Phi Hình Đoản Thương – Bàn Sát Đà đây. Cô em có biết cây thương này đã xiên bao nhiêu mạng người rồi không? 』

「 Híc. Xin đại nhân tha mạng... Con cháu đang ốm... 」

『 Ha ha, làm gì mà run như cầy sấy thế? Ta có ăn thịt cô đâu? 』

「 Vậy... cháu xin phép... 」

『 Ấy ấy. Con bé này láo nhỉ. Ai cho đi mà đi? Đứng lại. 』

「 Nhưng mà... con cháu... 」

『 Ngu thế không biết. Giờ trên núi toàn bọn giết người không dao, con ốm thì tìm thầy lang chứ mò lên đây hái thuốc làm gì? Muốn chết à? Cút ngay về nhà đi! 』

「 Nhưng... 」

『 Cái con mụ này! Đã có con nhỏ thì phải biết giữ cái mạng mình chứ? Mẹ chết thì con cũng chết theo, hiểu chưa? Cút ngay! Hay muốn ta tiễn một đoạn? 』

Gì thế này? Kiểu người "Khẩu xà tâm phật" - Miệng nam mô bụng bồ dao găm - à nhầm, ngược lại, mồm miệng độc địa nhưng tâm tốt?

Tóm lại: Tư cách Thú vật: Trượt.

「 Tèn ten. Chúc mừng thí chủ. Tư cách Con người: Đậu. Thí chủ có thể rời khỏi Lão Sơn an toàn. 」

『 Hả? Cái gì? 』

「 Nào. Nhìn vào đây. Lấp la lấp lánh. 」

Lại là ánh sáng của "ngôi sao nhỏ" trên tay A Thanh. Mặt tên Phi Hình Đoản Thương nhăn lại.

『 Định giở trò gì thế? 』

「 Hừm. Cái này chưa đủ đô à? Thế nhìn cái kia đi. Lấp la lấp lánh hàng thật. 」

Thiên Du Học thở dài, giơ tay lên. Một quả cầu Cương Hoàn tỏa sáng rực rỡ như một ngôi sao thực thụ bay lơ lửng. Mặt Bàn Sát Đà cắt không còn giọt máu.

『 Hộc... Cao nhân... Các vị cao nhân... 』

『 Đừng gọi là cao nhân, nghe cứ như người chết ấy.

Hừm. 

Dù sao thì ngươi cũng là kẻ xấu, nhưng chưa đến mức hết thuốc chữa. Đừng có dây dưa vào ma công nữa, về quê mà sống. Ở đây toàn quái vật dùng Cương khí như ta đầy rẫy ra đấy, nguy hiểm lắm. 』

『 Dạ... dạ... Tiểu nhân xin đi ngay. 』

『 Sống lương thiện vào. Ta tha mạng cho là để làm người tốt đấy. 』

『 Dạ! Tiểu nhân xin tu tâm dưỡng tính! 』

A Thanh nhìn thấu ác nghiệp của tên Bàn Sát Đà này. Hắn thoát chết là nhờ sự may mắn kỳ lạ.

Có thể câu chuyện "con ốm" của A Thanh đã gợi lại tuổi thơ bất hạnh của hắn, hoặc hắn nhớ đến người mẹ quá cố của mình. Dù sao thì hắn cũng giữ được mạng.

Trường hợp sống sót tiếp theo cũng khá thú vị. Một gã đàn ông, khi nghe A Thanh than thở chuyện con cái, liền đề nghị: "Nàng ơi, hãy về làm vợ ta đi. Ta sẽ lo cho nàng và cả con nàng như con đẻ."

Ủa? Thế này là tốt hay xấu? Một kẻ si tình dù hơi vồ vập và sẵn sàng "đổ vỏ". Thôi thì châm chước.

Tư cách Con người: Đậu vớt.

Thiên Du Học tặc lưỡi lắc đầu:

『 Hừm. Đồ đệ à. Phải chỉnh lại lớp hóa trang thôi. 』

「 Sao thế ạ? 」

『 Con làm đẹp quá cũng là cái tội. Đàn ông con trai thấy gái đẹp thì bản năng trỗi dậy, khác gì con thả thính dụ cá đâu. Thế là oan cho người ta. 』

Thế là A Thanh phải bôi thêm nhọ nồi, vẽ thêm nốt ruồi, biến mình thành một cô gái xấu xí. Và kết quả với nhóm tiếp theo:

『 Tiên sư. Đau cả mắt. Đang đi tìm kho báu mà gặp con ma này đen cả ngày. Cút mẹ mày đi cho khuất mắt tao! 』

「 Dạ... cháu đi tìm cây thù du... 」

Xoẹt! Gã kia rút dao chém luôn.

「 Ối mẹ ơi. Bọn chó này. Người ta đang nói chuyện tử tế mà dám vung dao à? Mày không có mẹ à? Trượt! Nhân danh Mẹ hiền, tao thay trời hành đạo! 」

Kết luận: Bọn khốn nạn thì dù mình đẹp hay xấu chúng nó vẫn khốn nạn. Đẹp thì chúng nó đòi hiếp. Xấu thì chúng nó đòi giết cho đỡ ngứa mắt. Lòng dạ ác nhân đúng là hẹp hòi và tàn nhẫn hết chỗ nói.

Tư cách Con người: Trượt.

Tư cách Thú vật: Đậu xuất sắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!