[400-500] - Chương 466 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (3)

Chương 466 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (3)

Chuyên mục: Vào Bếp Cùng A Thanh

Món ăn: Địa Ngục Ác Nhân.

Nguyên liệu: Ác nhân (càng nhiều càng tốt).

Cách làm:

Bước 1: Sơ chế nguyên liệu. Hãy giữ nguyên liệu ở kích thước lớn. Tốt nhất là bẻ gãy tay chân chúng, nhưng tránh làm đứt lìa các khớp xương để chúng không tự nối lại được. (Mẹo nhỏ: Nếu chọc thủng thanh quản, bạn sẽ có món Địa ngục yên tĩnh, không ồn ào).

Bước 2: Chuẩn bị nồi nấu. Đào một cái hố đất. Vì nguyên liệu đã bị phế tay chân nên không cần đào quá sâu.

Bước 3: Chế biến. Ném tất cả nguyên liệu đã sơ chế vào hố. Thế là xong!

Tùy khẩu vị, bạn có thể nêm nếm thêm bằng cách đứng trên miệng hố chọc tức, ném đá, chọc lao, hoặc nhảy xuống lăn lộn đè lên tay chân gãy của chúng để tăng thêm độ giòn tan (đau đớn).

Một phương pháp được khuyến khích là trò chơi: “Bây giờ chúng mày giết nhau đi, tao chỉ tha cho một đứa sống sót thôi.”

Lúc đó, bạn sẽ được thưởng thức cảnh tượng thú vị khi những tên ác nhân cụt tay cụt chân dùng răng cắn xé, dùng thân mình đè bẹp nhau để giành giật sự sống. Tất nhiên, dù có thắng thì cũng chẳng ai được tha đâu.

「 Hừm. 」

A Thanh gật gù tổng hợp lại công thức trong đầu. Cái này mà viết thành bí kíp “Xử Lý Rác Thải Võ Lâm” thì chắc bán chạy lắm.

Nhưng lỡ rơi vào tay kẻ xấu thì nguy to, nên thôi, giữ làm bí quyết gia truyền vậy. Tiếc là thân gái dặm trường, không thể đứng trên miệng hố mà "tè" xuống đầu bọn chúng cho hả dạ như đàn ông được.

Trời đã sẩm tối. Với thị lực siêu phàm của A Thanh thì vẫn nhìn rõ mồn một, nhưng với người thường thì đã tối om như mực.

A Thanh lạnh lùng nhìn xuống cái hố sâu chưa đầy trượng - khoảng mét rưỡi. Với người thường, độ sâu này chẳng là gì.

Nhưng với những kẻ đã bị phế sạch tứ chi, đây là vách núi ngàn trượng không thể vượt qua. Dưới đáy hố, nước mưa hòa với bùn đất đỏ quạch đang dâng lên từ từ.

「 Hy vọng hố này thoát nước tốt. Mà nếu ngập thì cứ uống hết bùn đi, Hoàng thổ - Đất vàng tốt cho sức khỏe mà. 」

Nói đến "Hoàng thổ", người Hàn Quốc coi đó là thần dược thiên nhiên.

Nhưng A Thanh thắc mắc: Tại sao gọi là Đất Vàng trong khi nhìn nó rõ ràng là màu đỏ quạch? Thôi kệ, chắc do người xưa mù màu.

A Thanh quay lưng, đi về phía vách đá nơi sư phụ và các bạn đang trú ẩn.

「 Đốt lửa được chưa sư phụ? 」

『 Được. Con có biết cách nhóm lửa dưới trời mưa không? 』

「 Dạ... Dùng nội công sấy khô ạ? 」

『 Thôi bỏ đi. Nhìn mà học này. 』

Thiên Du Học lôi ra một khúc gỗ thông dính đầy nhựa.

『 Ở vùng núi đá ven biển thế này toàn là gỗ thông. Nhựa thông càng nhiều thì cháy càng đượm. 』

Ông dùng tay không bóc vỏ cây, rồi dùng chưởng lực "thái" khúc gỗ thành những lát mỏng tang như tờ giấy, xoăn tít lại như hoa, để lộ phần gỗ khô bên trong.

Đưa mồi lửa vào, Bùng! Ngọn lửa bốc lên ngay lập tức bất chấp gỗ ướt. Tất nhiên, việc này trông dễ ợt là do ông là cao thủ Hóa Cảnh. Người thường mà lấy tay thái gỗ như thái đậu phụ thế kia thì chỉ có gãy tay.

「 Khụ khụ... Gỗ ướt khói quá... 」

Khói bốc lên nghi ngút nhưng nhanh chóng tan vào màn mưa đêm, không lo bị phát hiện.

Cả nhóm nướng thịt hươu - vừa săn được lúc chiều - ăn tối. Mùi thịt nướng thơm lừng át đi mùi ẩm mốc của hang đá. Ăn xong, họ thay quần áo khô, nằm nghe tiếng mưa rơi.

A Thanh thì ngủ ngon lành dù nằm trên đá cứng. Nhưng Trần Trường Minh và Mộ Dung Chu Hy – những tiểu thư đài các quen nằm đệm êm – thì trằn trọc mãi không ngủ được.

Một quy luật bất thành văn ở Trung Nguyên: Cứ đi dọc theo sông suối, kiểu gì cũng tìm thấy làng mạc, kể cả ở nơi khỉ ho cò gáy nhất. Vì sao ư? Vì trốn quan lại còn hơn trốn cọp.

 Dân đen thà vào rừng sống chung với thú dữ còn hơn sống dưới ách cai trị của quan tham.

Trúc Oa Thôn - Làng Ốc Trúc – một ngôi làng nhỏ nằm ẩn mình giữa rừng tre bên thượng nguồn sông Tây Sa, cũng là một nơi như thế.

Nó vốn yên bình, cho đến khi trở thành chi nhánh của Tuyệt Lạc Thành – một trong Tà Đạo Thập Đại Thiên Thành.

Bọn Tuyệt Lạc Thành đã tìm ra ngôi làng nhờ ép cung một người đi rừng, sau đó giết luôn. Và để có chỗ trú ẩn bí mật, chúng đã tàn sát toàn bộ dân làng, chiếm lấy nhà cửa.

Nhưng hôm nay, Tuấn Cơ Trùng - Thành chủ Tuyệt Lạc Thành - đã phải nếm trải nỗi đau Đoạn Trường - Đứt ruột - mà hắn từng gieo rắc cho dân làng.

『 Thang Nhi! Thang Nhi đâu!? 』

Hắn gào lên thảm thiết khi nhìn thấy đống xác chết giữa làng. Hắn tìm thấy con trai mình – Tuấn Vũ Thang - Tiểu Thành Tôn.

Nhưng đó không còn là hình người nữa. Cái xác bị vo tròn lại như một quả bóng thịt.

Toàn bộ xương cốt bị nghiền nát vụn, tay chân bị bẻ gập, cuộn lại và buộc dây thừng một cách khéo léo đến rợn người.

Đôi mắt đỏ ngầu mở trừng trừng cho thấy hắn đã bị vo tròn như thế khi vẫn còn sống. Đây chính là tác phẩm "Lục Tiên" - Thịt viên mà A Thanh đã nhắc tới.

Tuấn Cơ Trùng ngã quỵ xuống bùn. Hắn gửi con trai đi tìm Ma công vì nghĩ rằng không ai dám đụng đến người của Tuyệt Lạc Thành. Sự ngạo mạn đó đã giết chết con hắn.

『 Kẻ nào!! Kẻ nào dám làm thế này!! Tìm ra nó cho ta!! 』

Đám thuộc hạ run rẩy dọn dẹp hiện trường. Đột nhiên...

『 Thành chủ... ngài xem cái này. 』

Một trưởng lão run rẩy đưa ra vật chứng. Đó là một cái Kiếm Tuệ - Tua rua - bị đứt. Trên miếng gỗ bát giác xâu giữa dây có khắc chữ: Cương (강) ở mặt trước và Thiên (천) ở mặt sau.

『 Cương Bá Thiên...!? 』

Tuấn Cơ Trùng gầm lên, mắt rực lửa.

『 Cái này ở đâu ra? 』

『 Dạ... tìm thấy trong tay của đệ tử Ngô Hậu Tam. Hắn đã nắm chặt nó khi chết. 』

『 Lũ khốn kiếp! Dám giết con ta! 』

『 Thành chủ, bình tĩnh! Có thể là kế ly gián... 』

『 Ly gián cái con khỉ! Chính mắt ta thấy nó nằm trong tay đệ tử trung thành của ta! Hắn đã dùng chút hơi tàn cuối cùng để tố cáo hung thủ! Ngươi bảo ta nghi ngờ lòng trung thành của người chết sao? 』

『 Nhưng... 』

『 Cương Bá Thiên đang đóng quân ở sườn Tây đúng không? Ta sẽ đích thân đến hỏi tội chúng! 』

Đoàng!

Tiếng sấm rền vang như phụ họa cho cơn thịnh nộ của người cha mất con.

Cùng lúc đó, tại hang đá. Không khí trầm lắng bao trùm. Trên đường đến đây, nhóm A Thanh đã đi ngang qua bãi rác của làng Trúc Oa, nơi xác dân làng bị vứt chồng chất lên đống phân ủ.

Cảnh tượng đó khiến họ không chút do dự khi ra tay tàn độc với bọn Tuyệt Lạc Thành. Nhưng giết người xong, lòng vẫn nặng trĩu.

A Thanh bỗng bật dậy. Tại sao giết kẻ ác xong lại phải buồn? Mình làm việc tốt mà? Phải vui lên chứ!

Nàng hét lớn để phá tan bầu không khí u ám:

「 Áaaaa! Người ngợm nhớp nháp quá! Không chịu nổi nữa rồi! Đi tắm thôi! 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!