Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 328

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

[400-500] - Chương 442 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (3)

Chương 442 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (3)

Con người có niềm đam mê kỳ lạ với những công việc lặp đi lặp lại đơn giản nhưng thấy rõ tiến độ. Như thêu thùa, may vá đã tồn tại hàng nghìn năm.

 Hoặc như ở quê A Thanh thì là... cày game, lướt điện thoại. Cảm giác hoàn thành một tác phẩm là vô giá.

Thiên Du Học cũng đang tận hưởng cảm giác đó sau khi ghép xong bản đồ. Cho đến khi...

「 Đó là Hấp Tinh Ma Công đấy. 」

Một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt.

"Cái gì...?"

「 Hấp Tinh Ma Công, hay Hấp Tinh Đại Pháp. Sư phụ không biết à?

Nó là môn võ công tà ác nhất, đến mức không được xếp vào Thập Đại Ma Công mà phải tách riêng ra làm một loại "Siêu Cấp Thảm Họa". 」

Thiên Du Học nghe A Thanh giảng giải như vịt nghe sấm.

 Cảm giác như đọc một bài báo giật tít: "Hấp Tinh Ma Công là gì? Đáng sợ thế nào?

Hãy cùng tìm hiểu nhé!" rồi nội dung bên trong toàn ảnh minh họa vô thưởng vô phạt.

Một sự sỉ nhục đối với Đại Nho uyên bác. Nhưng ông không còn tâm trí đâu mà sĩ diện.

『 Con nói cái gì cơ? Ta đã thức trắng đêm suốt hai tháng trời, giam mình trong cái hầm tối tăm này để giải mã... Giờ con bảo đó là thứ bỏ đi á? 』

「 Ưm. Biết đâu bản đồ này khác bản đồ kia? 」

『 Đưa đây! 』

Thiên Du Học lao tới như một con sóc, giật lấy tấm bản đồ trên tay A Thanh. So sánh hai tấm bản đồ. Một cái là bản gốc chi tiết, một cái là bản sao nham nhở đầy ký hiệu.

『 Tiên sư. 』

Mắt Thiên Du Học tóe lửa.

『 Con có bản đồ chi tiết thế này sao không đưa sớm hả con ranh kia?!!! Để ông già này khổ sở suốt hai tháng trời!!! 』

Thiên Du Học muốn bóp cổ đệ tử, nhưng nhìn cái mặt ngây thơ vô số tội của nó thì lại thở dài bất lực.

『 Thôi bỏ đi. Lỗi tại ta không hỏi. Hừm. Hai cái này là một.

Cái của con là bản gốc. Cái của ta là bản sao chép vụng về, dùng mật mã để che giấu. Chắc là ai đó đã lén sao chép rồi tuồn ra ngoài, trôi dạt đến tay bọn Lục Lâm. Ha ha... hai tháng cuộc đời tôi... Ha ha ha... 』

Ông cười như điên dại, ngồi phịch xuống ghế. Rồi quay sang quát đám "Bình Châu Tam Hung" đang rên rỉ ở góc phòng:

『 Im mồm! Kêu cái gì mà kêu! Ồn ào quá! 』

「 Sư phụ không hỏi cung bọn nó à? Hay là giết quách đi cho rảnh nợ? 」

『 Tha... tha mạng... 』

「 Chậc. Tha cái gì. Đem nộp cho quan phủ chắc cũng được thưởng đấy. Mà thôi, hỏi xem chúng nó lấy bản đồ ở đâu đã. 」

『 Bọn em nhặt được ở một ngôi mộ hoang vùng biên giới ạ... 』

『 Haizzz... Thôi đủ rồi. Dọn dẹp đi. Hấp Tinh Đại Pháp à... 』

Thiên Du Học chép miệng tiếc nuối.

『 Giá mà là bí kíp võ công xịn thì tốt biết mấy. Giờ biết nó là "Sát Trung Sát" - thứ giết người kinh khủng nhất - thì không thể làm ngơ được. Phải đi tiêu hủy nó thôi. 』

「 Hấp Tinh Ma Công nguy hiểm thế cơ ạ? 」

『 Nguy hiểm muốn chết chứ sao. Bình thường muốn hút nội lực người khác phải dùng Sắc Công, làm người ta mê muội rồi mới hút được.

 Đằng này Hấp Tinh Ma Công chỉ cần Chạm vào là hút. Hút cạn kiệt, hút khô người.

Chạm vào là kinh mạch bị khống chế, nội lực tự trào ra ngoài. Kể cả cao thủ Hóa Cảnh mà bị thằng nhãi ranh dùng Hấp Tinh Ma Công tóm được cũng có thể bị hút sạch lực.

Tất nhiên, Hóa Cảnh mình đồng da sắt thì thằng nhãi đó chưa kịp hút đã bị đấm chết rồi. Nhưng về lý thuyết là thế. 』

Người luyện Hấp Tinh Ma Công sẽ tăng tiến công lực cực nhanh nhờ hút của người khác. Nhưng...

「 Nghe bá đạo thế? Thế thì vô địch thiên hạ rồi còn gì? Có điểm yếu không? 」

『 Nghe đồn lúc đang hút thì rất yếu, dễ bị đánh lén.

Và quan trọng nhất: Người luyện sẽ bị điên. Hút nội lực của nhiều người quá, tâm trí sẽ bị hỗn loạn, tẩu hỏa nhập ma. Hoặc là do sức mạnh tăng quá nhanh khiến bản tính thay đổi, coi người khác chỉ là "bình chứa năng lượng" để hút. 』

Thiên Du Học đứng dậy, phủi mông.

『 Vậy nên, chúng ta - với tư cách là Thần Thâu và đệ tử - có nghĩa vụ phải đi dọn dẹp thứ rác rưởi nguy hiểm này khỏi thế giới! 』

「 Ơ? Chúng ta á? Tại sao? 」

『 Con điên này! Đã bảo là Thần Thâu thì phải có trách nhiệm với xã hội chứ! Trộm những thứ gây hại cho đời là sứ mệnh của chúng ta! 』

「 À. Quên mất. Con là Thần Thâu. 」

『 Chưa phải đâu. Đang tập sự thôi. 』

Ba tên Tam Hung nghe lén được bí mật động trời: Thị Giảng Học Sĩ Hàn Lâm Viện là Thần Thâu! Thiên Hoa Kiếm là đệ tử Thần Thâu!

 Chúng nó giả vờ điếc, giả vờ ngất để mong được sống.

Nhưng với Thiên Du Học thì: "Biết quá nhiều là một cái tội". Kết cục của chúng chắc chắn không tốt đẹp gì.

Nghe tin đi Sơn Đông, Trần Trường Minh mắt sáng rực.

『 Đi ngắm biển à tỷ? 』

「 Ờ... Chắc là có biển đấy. 」

A Thanh mù địa lý, chỉ biết Sơn Đông nằm cạnh biển chứ không biết Huyện Tức Mặc có giáp biển không. Trường Minh quê ở vùng biển, chắc nhớ nhà và thèm hải sản lắm.

『 Ước gì nhìn thấy biển. Em thèm ăn nghêu nướng quá. 』

Đúng là em gái của A Thanh, chỉ nghĩ đến ăn. A Thanh thì thích thịt hơn hải sản, nhưng nhìn con bé thèm thuồng thế kia cũng thấy thương.

Ở cái thời đại giao thông lạc hậu này, muốn ăn hải sản tươi sống ở nội địa là điều không tưởng. Hèn gì nó nâng niu cái hoa tai vỏ sò thế.

「 Ừ. Không thấy biển thì đi ra tận biển mà ngắm. Tỷ bao em ăn nghêu nướng ngập mặt. Tìm quán buffet nghêu nướng mà ăn cho sạt nghiệp chủ quán luôn. 」

A Thanh giàu nứt đố đổ vách, lo gì. Thế là cuối tháng Bảy - Tháng Cô Hồn, ngay khi Thái Học Viện nghỉ hè, thầy trò lên đường. Đám học sĩ Hàn Lâm Viện tiếc hùi hụi vì mất cơ hội đến nhà thầy "học thêm" (thực ra là ngắm A Thanh).

Thiên Du Học phản đối việc thuê xe ngựa.

『 Đang mùa hè, đi xe ngựa nóng chết cha. Đi bộ cho khỏe. 』

「 Đi xe với con thì không nóng đâu. 」

『 ...? 』

Và thế là ông thầy được trải nghiệm công nghệ "Điều hòa chạy bằng cơm".

A Thanh vận công tỏa ra hơi lạnh, biến chiếc xe ngựa thành tủ lạnh di động. Mát rượi.

『 Ái chà. Sướng thật. Có đệ tử thế này đúng là phước ba đời. Mùa hè mà được thế này thì còn gì bằng. 』

『 Nhưng mà... Tỷ ơi... Em lạnh... 』

Trần Trường Minh ngồi trong lòng A Thanh - ngay cửa gió điều hòa, run cầm cập.

Vừa sướng vừa khổ. Muốn được ôm nhưng lại rét run.

Đoàn người đi từ Thái Nguyên xuống Hà Nam, qua Trịnh Châu. Đến Khai Phong, A Thanh choáng váng.

「 Ái chà. Thời trang phang thời tiết. 」

Đúng như Trần Tuyết dự đoán, mốt "Đoản Hung" - Áo siêu ngắn hở ngực - đang làm mưa làm gió.

 Phụ nữ Khai Phong mặc áo yếm mỏng tang, khoác hờ chiếc áo voan xuyên thấu, khoe trọn vòng một và eo thon.

A Thanh nhìn mà mê mẩn . Trần Trường Minh nhìn theo ánh mắt A Thanh, rồi cúi xuống nhìn ngực mình phẳng lì, thở dài não nề.

A Thanh muốn dừng lại "thưởng thức nghệ thuật" nhưng đang vội đi làm nhiệm vụ Thần Thâu, vả lại có ông thầy già ngồi cạnh cũng ngại.

Xe đi tiếp về phía Đông.

Đến Sơn Đông, nắng nóng càng gay gắt. Qua Tế Nam, Truy Bác, Thanh Châu, Duy Phường... Cuối cùng đến Huyện Tức Mặc.

Phía Nam huyện thành lù lù một ngọn núi khổng lồ. Núi Lao Sơn. Dù không cao chọc trời nhưng bề ngang rộng mênh mông, hùng vĩ.

「 Sư phụ... Đừng bảo là nó nằm trên ngọn núi kia nhé? 」

『 Ừ. Chính nó. 』

Mặt A Thanh méo xệch. Núi to thế kia tìm đến tết Công gô à?

「 Có vị trí chính xác không ạ? 」

『 Tìm kho báu là phải kiên nhẫn. Cứ tìm khắc thấy. 』

Tức là CÓC BIẾT. A Thanh thở dài lần thứ N.

Bỗng nhiên nàng nhận ra điều lạ. Người dân ở đây cứ nhìn về phía núi Lao Sơn rồi thở dài thườn thượt.

Tại sao? Ở đây có phong tục "Nhìn núi thở dài" à?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!