Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[400-500] - Chương 441 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (2)

Chương 441 - Mọi Kho Báu Đều Có Một Truyền Thuyết Buồn (2)

Quán ăn đang ồn ào bỗng im bặt như rừng hoang.

Đám học sĩ Hàn Lâm Viện - vốn chỉ giỏi mồm mép - định gân cổ lên mắng lũ phá đám, nhưng nhìn thấy bộ dạng của chúng thì... ực.

Ba gã đàn ông to như gấu, tóc tai bù xù như tổ quạ, da đen nhẻm, mặt đầy sẹo. Đích thị là dân giang hồ cộm cán, có khi là quân biên ải đào ngũ. Hung hãn vô cùng.

Học sĩ nhớ lời Khổng Tử: "Thấy việc bất bình chẳng tha".

Nhưng Khổng Tử cũng dạy: "Gặp kẻ điên thì tránh xa ra" - Hạ ngu bất di, kẻ ngu thì không thay đổi được, đừng tốn hơi dạy dỗ. Nên các học sĩ chọn cách im lặng là vàng.

Chỉ có A Thanh - người ít học nhất đám - là dám nhìn thẳng vào mặt chúng. Bọn này xấu tính thật. Nhưng xấu tính có đáng chết không?

Hơn nữa, xét về lý, bên mình cũng có lỗi. Ăn cơm mà cứ bô bô cái mồm triết lý, đúng là làm người khác mất ngon. Nếu chúng chỉ muốn ăn cơm yên tĩnh thì cũng thông cảm được.

Giết người cần lý do chính đáng, chứ không phải vì ngứa mắt.

「 Xin lỗi các vị đại ca. Chúng tôi hơi ồn ào làm phiền các vị. Tôi xin lỗi thay cho mọi người, mong các vị bỏ qua. 」

A Thanh hạ mình xin lỗi trước. Nhưng... Khổng Tử không phải là ông già yếu nhớt.

Ông là trùm một băng đảng đệ tử, tinh thông Lục Nghệ, sử dụng thành thạo mười tám loại binh khí. Ông bảo tránh kẻ điên không phải vì sợ, mà vì nó không đáng để dây vào.

Nhưng lũ vô lại thì khác. Thấy người ta nhún nhường, chúng lại tưởng người ta sợ. Đúng là cái thói bắt nạt của bọn rác rưởi, thời nào cũng thế.

『 Khà khà. Hứng thú của các ông bị tụt rồi, giờ xin lỗi suông mà được à? Phải có thành ý chứ? 』

「 Thành ý thế nào ạ? 」

『 Cô em dùng thân xác để làm các ông vui vẻ đi. Cởi bớt mấy lớp quần áo vướng víu kia ra, lại đây rót rượu cho các ông. Khà khà. 』

Gì đây? Muốn chơi trò phong lưu à? A Thanh nén giận lần hai.

Chữ Nhẫn (忍) gồm chữ Đao (刃) trên chữ Tâm (心). Nghĩa là: Trong lòng đang muốn đâm chết mẹ nó, nhưng phải nhịn. Nhẫn còn có nghĩa là Tàn Nhẫn.

「 Chúng tôi chỉ lỡ mồm nói to tí thôi mà. Ăn uống thì phải vui vẻ chứ, sao các vị lại ép người quá đáng thế? 」

『 Con ranh này cóc biết điều nhỉ. Bọn ông nghe mấy cái "Chi, Hồ, Giả, Dã" là muốn nôn mửa, nuốt không trôi. Bữa ăn của bọn ông bị phá hỏng rồi. 』

「 Rồi sao? 」

『 Mày biết bọn tao là ai không? Bọn tao là Bình Châu Tam Hung! Đến đàn ông con trai nghe tên bọn tao còn đái ra quần đấy! 』

A Thanh đếm: Một, hai, ba. Bình Châu Tam Hung - Ba tên hung thần. Bình Châu Tam Khuyển - Ba con chó. Hóa ra là bọn có số má trên lệnh truy nã. Toàn tên xấu, chắc người cũng chả ra gì.

A Thanh mỉm cười ngọt ngào:

「 Các vị chưa nghe câu này à? Ra đường phải cẩn thận với Người già, Phụ nữ và Trẻ em. 」

『 Ha ha ha! Ý mày là mày là cao thủ võ lâm à? Ha ha... Cười muốn chết... Để anh xem mày cao thủ cỡ nào... 』

Mắt A Thanh lóe lên tia sáng lạnh lẽo như sao băng. Một giọng nói thì thầm nhưng đầy uy lực vang lên:

「 QUỲ XUỐNG! Lũ chó đẻ! 」

A Thanh thở dài. Tại sao? Tại sao không thể nói chuyện tử tế? Nếu mình không phải cao thủ thì sao? Thì bị bắt cởi đồ, rót rượu, làm nhục à? Xin lỗi, van xin có ích gì với lũ này không?

「 Nào. Có gì muốn nói không? 」

『 Dạ... Chúng em có mắt như mù... 』

Ba tên to xác quỳ rạp xuống đất, run như cầy sấy trước sát khí của A Thanh.

「 Ta là ai có quan trọng không? Nếu ta không phải đại cao thủ thì các người định làm gì?

Tại sao người ta nói tử tế thì cóc nghe? Ta đã xin lỗi rồi cơ mà?

Mấy ông học sĩ này nói chuyện có dùng Sư Tử Hống đâu mà bảo ồn? Vô lý quá thể. 」

『 Dạ... dạ... 』

A Thanh nhìn ba tên đang quỳ, thở dài lần ba.

「 Nghĩ kỹ thì, các người ngu thế này sớm muộn gì cũng chết thôi - Chết vì ngu là cái chết tự nhiên. Không gặp ta thì cũng gặp người khác giết. Thôi thì, coi như bài học. Mỗi đứa để lại một cánh tay rồi cút. 」

『 Đại hiệp tha mạng! Võ nhân mà mất tay thì... 』

『 Các người là Tam Hung mà? Hung thần thì phải cụt tay cụt chân nó mới ngầu chứ.

Nếu Thiên Hoa Kiếm ta thả các người đi lành lặn, giang hồ lại cười vào mặt ta. Ta không giết là may rồi. Để lại tay rồi biến, ta còn ăn cơm. 』

Thiên Hoa Kiếm! Ba tên nhìn nhau, mắt sáng lên tia hy vọng ngu ngốc. Thiên Hoa Kiếm mới là Siêu Tuyệt Đỉnh Sơ Kỳ. Ba tên mình hợp sức đánh lén... chắc ăn được đấy. Chúng nó nháy mắt ra hiệu với nhau.

A Thanh cảm nhận được sự thay đổi của luồng khí. Không phải đọc tâm, mà là cảm nhận chuyển động cơ bắp và không khí xung quanh. Chậc.

Tại sao cứ thích chọn cái chết khó khăn thế nhỉ? Bỏ một cánh tay để giữ mạng không sướng à? Với tội ác của chúng nó thì một cánh tay là quá rẻ rồi.

『 GIẾT! 』

Ba tên bật dậy như lò xo, lao vào A Thanh. Dao kiếm loang loáng.

Vút!

Bỗng nhiên, hình ảnh A Thanh vỡ tan thành tám mảnh. Nàng phân thân thành tám cái bóng mờ ảo: Cái đang chạy, cái đang nhảy, cái đang lộn vòng...

Lăng Ba Vi Bộ. Tuyệt kỹ khinh công ảo diệu nhất, bẻ cong không gian, nhưng có tác dụng phụ là gây chóng mặt buồn nôn cho người dùng. Nếu không có cơ thể quái vật của A Thanh thì chắc nàng đã nôn thốc nôn tháo rồi.

A Thanh xuất hiện sau lưng chúng nó. Tay trái túm tóc một tên đang định bỏ chạy. Hóa ra ba tên bàn nhau đánh lén, nhưng một tên định "bán đồng đội" chạy trước. Đồ hèn! A Thanh quật mạnh nó xuống sàn.

Rầm!

Sàn gỗ vỡ nát. Chân tên đó gãy gập theo một góc độ đầy tính nghệ thuật - ngược chiều sinh học.

Á Á Á!

Một tên xong phim. Hai tên còn lại quay người chém tới.

Bụp!

Tay A Thanh như dây thun hoặc xúc tu, dài ra một cách vô lý, uốn cong vòng qua sườn bọn chúng. Rồi Phập! Hai bàn tay duỗi thẳng, ngón tay chọc sâu vào bụng dưới đan điền của hai tên.

Tố Thủ Ma Công - Thức thứ nhất: Tuyệt Đại Hỉ Tiếu - Cười vui vẻ khi làm tuyệt tự. Tuyệt chiêu triệt sản! Hai tên quỵ xuống, ôm bụng hộc máu mồm. A Thanh vỗ tay bộp bộp.

「 Chán thật. Một tên thì chạy trốn cũng không xong. Vừa không có lương tâm, không có nghĩa khí, lại còn yếu nhớt. Nào, ai biết bọn này là ai không? Kể nghe chơi? 」

Đám đông nhao nhao tố cáo. Bọn này vốn là lính biên phòng phương Bắc, nhưng vì quá tàn ác - cướp của, giết người, hãm hiếp dân lành - nên bị đuổi khỏi quân ngũ và truy nã. Chúng dạt về vùng biên giới, sống chui lủi.

A Thanh nghiêng đầu. Đang trốn truy nã ở biên giới, sao lại mò vào tận Thái Nguyên - trung tâm - làm gì? Chán sống à?

「 Này, sao tự nhiên chui đầu vào rọ thế? Muốn chết thì bảo ta, ta giúp cho nhanh. 」

『 Khoan! Khoan đã! Chúng tôi có lý do! 』

「 Lý do là gì? Không nói thì chết. 」

『 Tha mạng! Chúng tôi sẽ nói! Là vì... Tàng Bảo Đồ - Bản đồ kho báu! Chúng tôi đến đây để tìm kho báu! Tha cho tôi, tôi sẽ đưa bản đồ cho cô! 』

Nhà Thiên Du Học.

Thiên Du Học đã dành hơn hai tháng để giải mã tấm bản đồ kho báu. Và cuối cùng, ông đã thành công! Ông đã khoanh vùng được năm địa điểm khả nghi nhất trên khắp Trung Nguyên. Giờ chỉ còn việc đi thực địa thôi.

「 Sư phụ, con về rồi. 」

『 Về rồi à? Ủa? Mấy tên lôi thôi lếch thếch đằng sau là ai thế? Sao tay chân xoắn quẩy vào nhau thế kia? 』

Thiên Du Học nhìn đám "Bình Châu Tam Hung" đang bị trói gô như lợn, kéo lê trên sàn.

「 Bọn cặn bã ấy mà. Không đáng gọi là người. 」

『 Ừ. Con bảo thế thì chắc là thế. Kệ xác chúng nó. Quan trọng hơn này!

Ta đã giải mã xong Tàng Bảo Đồ rồi! Có năm địa điểm khớp với địa hình trong bản đồ. Chúng ta sẽ bắt đầu từ Liêu Ninh, đi một vòng Trung Nguyên để tìm! 』

Mắt Thiên Du Học sáng rực rỡ. A Thanh thở dài thườn thượt.

「 Sư phụ ơi. Trong năm địa điểm đó, có cái nào là Huyện Tức Mặc, tỉnh Sơn Đông không? 」

『 Hả? Sao con biết? 』

Thiên Du Học giật mình. Đó chính là một trong năm địa điểm ông tìm ra. A Thanh lại thở dài tập hai.

「 Trong bản đồ có ghi là chôn cái gì không? 」

『 Không ghi. Nhưng giấu kỹ thế này chắc chắn là bảo vật kinh thiên động địa rồi! 』

A Thanh buông một câu xanh rờn, phá tan giấc mộng của ông thầy:

「 Là Hấp Tinh Ma Công đấy. 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!