Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 236 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (9)

Chương 236 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (9)

 

『 Chết thật. Tiểu thư. Cô ổn không? 』

【 Tại sao, tại sao giờ này ngươi mới đến!? 】

Mộ Dung Chu Hy gào lên, lao vào lòng A Thanh.

Không biết cô nàng đã phải chịu đựng những gì, nhưng mùi hôi thối xộc lên nồng nặc khiến A Thanh cau mày, rồi lại thở dài, vỗ về tấm lưng đang run rẩy.

【 Tại sao, tại sao đến muộn thế? Ta, ta đã định chết, muốn chết quách đi cho xong, nhưng ta sợ quá. Đau quá, ta ghét đau đớn lắm. Tại sao lại đến muộn thế, muộn thế chứ... 】

Thực ra, A Thanh cũng mới biết Mộ Dung Chu Hy bị bắt cách đây vài phút nhờ "trò tiêu khiển" nho nhỏ.

Nhưng không thể nói toẹt ra là ta không biết cô bị bắt, và ở trên kia cũng chẳng ai biết cả.

May thay, dù xuất thân ở đâu thì bản chất con người cũng giống nhau, và A Thanh (nhờ đi học mót ở hiện đại) cũng có chút kiến thức "tạp nham" để dùng lúc này.

A Thanh ôm chặt Mộ Dung Chu Hy, thì thầm vào tai:

『 Xin lỗi vì đã đến muộn. Chắc cô đã vất vả lắm rồi. Nhưng cô đã kiên cường chịu đựng đến tận bây giờ, cảm ơn cô. Cô làm tốt lắm. Cô thật sự rất tuyệt vời. Là lỗi của ta khi đến muộn. Tất cả là lỗi của ta. Mộ Dung tiểu thư không làm gì sai cả. Xin lỗi cô... 』

Nguyên tắc tư vấn tâm lý: Đồng cảm, chấp nhận và an ủi thân chủ, sau đó đưa ra giải pháp.

Hay là không đưa ra giải pháp nhỉ?

A Thanh nhớ mang máng kiến thức từ môn Tâm lý học đại cương mà nàng từng học (và trượt) từ kiếp trước.

【 Hức...! 】

Mộ Dung Chu Hy òa khóc nức nở.

Tiếng khóc nghẹn ngào, nấc lên từng hồi nghe thật thảm thương.

A Thanh cứ ôm nàng ta như thế một lúc lâu, chờ cho cơn xúc động lắng xuống.

【 ...Ngươi. Là Tây Môn Thanh? 】

『 Mộ Dung tiểu thư? Cô bình tĩnh lại chưa? 』

A Thanh nới lỏng vòng tay. Mộ Dung Chu Hy ngước lên nhìn mặt A Thanh, ánh mắt đang đờ đẫn bỗng chốc thay đổi.

Như một nghệ nhân đổi mặt nạ, khuôn mặt nàng ta bỗng đanh lại, tràn ngập sự căm ghét.

【 Ngươi, cái thứ gì vậy? Tại sao lại xinh đẹp thế? Ngươi, ngươi đã có tất cả, có tất cả mọi thứ rồi, sao lại đối xử với ta như thế!? Tại ngươi, tại ngươi mà ta ra nông nỗi này, tất cả là tại ngươi...! 】

Mộ Dung Chu Hy tuôn ra một tràng oán trách. Tiếng khóc xen lẫn tiếng nấc khiến lời nói đứt quãng, nhưng A Thanh cũng lờ mờ hiểu được sự tình.

Sau khi bị bẽ mặt ở Tiềm Long Chi Hội, nàng ta nghĩ cách duy nhất để lấy lại danh dự là đánh bại A Thanh ở Tỷ Võ Hội.

Nhưng rồi lại thua nhục nhã trước một Lãng khách vô danh, trở thành trò cười cho thiên hạ. Thậm chí nàng ta còn nghe thấy đám bạn bè thân thiết xì xào bàn tán sau lưng mình ở cầu thang Phượng Hoàng Hội.

Tưởng mình ngon lắm, lúc nào cũng chê bai Bách Hợp, cuối cùng lại thua cả thằng ất ơ. Thật ra nhìn nó thảm hại thế tao cũng thấy được an ủi phần nào, nên mới đi theo làm nền cho nó đấy...

Bị tổn thương sâu sắc, Mộ Dung Chu Hy để lại thư báo "về trước" rồi bỏ đi trong đêm.

A Thanh thấy hơi oan ức.

Liên quan quái gì đến ta?

Dù là tiểu thư danh gia vọng tộc, võ công cũng khá, nhưng giữa đêm hôm thân gái dặm trường bỏ đi một mình, lại đúng lúc bọn Huyết Giáo đang rình rập, thì khác nào mỡ dâng miệng mèo.

Hơn nữa, để lại thư bảo về nhà thì người nhà Mộ Dung Thế Gia cũng chẳng nghĩ là nàng bị bắt cóc.

『 Tiểu thư, bình tĩnh chút đi. Trời ơi, mặt mày hốc hác quá. Chắc tên kia có mang theo cơm đấy... 』

Bọn lính canh mang cơm theo cho cả ca trực mười hai tiếng. Đó là bí mật của sáu nắm cơm.

A Thanh định đứng dậy đi lấy cơm.

Đột nhiên, Mộ Dung Chu Hy đang chửi bới bỗng quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân A Thanh.

【 Á, đừng đi! Không phải đâu, đừng bỏ ta lại, xin lỗi, xin lỗi mà. Ta không cố ý nói thế đâu, cảm ơn ngươi đã đến cứu ta. Đừng bỏ rơi ta, đừng bỏ ta lại. Cho ta đi theo với. 】

『 Ta đâu có định bỏ cô lại, chỉ là định lấy đồ ăn từ tên khốn khiếp, bẩn thỉu, ừm, tởm lợm kia thôi. 』

【 Không phải! Ta không tởm lợm! Ta đã cố gắng chịu đựng! Ta chưa làm chuyện gì ô uế cả! Thật đấy! Nên đừng bỏ ta, nếu bỏ ta thì- 】

【 Ặc, cái gì! Cái quái gì thế này! Không cởi ra à! Cái đéo gì! Chết tiệt! Làm cái trò gì thế! 】

【 Á á á á! 】

Đúng lúc đó, tên lính canh tỉnh dậy la hét, khiến Mộ Dung Chu Hy giật bắn mình, hét lên kinh hoàng rồi úp mặt xuống đất.

【 Con lợn cái! Được lắm! Hôm nay tao cho mày chết! 】

【 Không! Xin lỗi, xin lỗi mà, làm ơn, á, á á! Ặc, hự, á! 】

Mộ Dung Chu Hy giãy đành đạch như cá mắc cạn. Mắt nàng trợn ngược, sùi bọt mép, nước mũi nước mắt giàn giụa, trông như sắp chết đến nơi.

Chết cha, quên chưa lấy Cổ Trùng ra.

A Thanh vội vàng lao tới đè tên lính canh xuống.

Một tay bóp cổ hắn ấn xuống sàn, tay kia xuyên thẳng vào vùng bụng trên của hắn.

Tên lính canh bị bóp cổ chỉ biết ú ớ giãy giụa yếu ớt, làm sao chống lại sức mạnh của A Thanh.

A Thanh mò mẫm trong nội tạng hắn, tập trung cảm giác vào đầu ngón tay.

Máu nóng bao bọc lấy ngón tay, tiếng tim đập thình thịch, thình thịch truyền qua da thịt.

Cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng như luồng điện, không được, phải tập trung, tập trung...

Cuối cùng, tay A Thanh từ từ rút ra.

Trên tay nàng là con Cổ Trùng có hai vạch đen - Song Tuyến Huyết Cổ. Nàng ném nó xuống đất rồi dẫm nát bép.

【 Hộc, hộc, hừ, hừ... 】

Tiếng thở dốc của Mộ Dung Chu Hy vang lên trong ngục. A Thanh ấn mạnh thêm vào cổ tên lính canh cho hắn ngất đi rồi quay lại.

【 Xin lỗi, xin lỗi mà... 】

『 Mộ Dung tiểu thư. Không sao rồi. Ổn rồi. 』

【 Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi. 】

Thôi xong. Con bé này hỏng hẳn rồi.

A Thanh nhìn Mộ Dung Chu Hy đang dập đầu lia lịa, hai tay xoa vào nhau van xin, miệng lảm nhảm xin lỗi, vẻ mặt đầy ái ngại.

Đau đớn làm con người ta biến chất.

Hồi xưa bị cái tên "Chí Tôn tự xưng" đó hành hạ, A Thanh cũng từng phát điên lên như thế.

Nhưng giờ nghĩ lại, A Thanh không còn thấy giận dữ hay khó chịu nữa.

Nàng biết cách chữa trị.

『 Mộ Dung tiểu thư. Lại đây một chút được không? 』

【 Xin lỗi, làm ơn, đừng làm ta đau nữa. 】

『 Nào nào. Sẽ vui lắm đấy. 』

A Thanh bế Mộ Dung Chu Hy lên, bước ra khỏi ngục. Vừa ra khỏi cửa, Mộ Dung Chu Hy hét lên thất thanh, giãy giụa đòi vào lại.

A Thanh kiên nhẫn ôm chặt lấy nàng ta, một lúc sau Mộ Dung Chu Hy mới dần bình tĩnh lại.

【 Ta, ta ra ngoài được sao? Gia súc không được ra ngoài. Ta, ta, ta... 】

『 Mộ Dung tiểu thư. Ta là Tây Môn Thanh. 』

【 Nhưng mà, đau lắm. Ta không muốn đau. 】

『 Không sao đâu. Nào. Nhìn thấy thằng khốn kia không? Hắn không thể làm cô đau được nữa. Và giờ, đến lượt cô trả thù. 』

『 Trả thù... 』

Ánh mắt Mộ Dung Chu Hy lóe lên tia độc địa.

Tiêu cự trong mắt nàng ta trở nên sắc nét lạ thường.

【 Thằng chó chết! Thằng khốn nạn! 】

Mộ Dung Chu Hy đẩy A Thanh ra, lao vào bóp cổ tên lính canh đang bất tỉnh.

A Thanh giật mình can ngăn.

『 Mộ Dung tiểu thư? Đừng làm thế. 』

【 Tại sao! Tại nó mà ta ra nông nỗi này! Buông ra! Ta phải giết nó! 】

A Thanh nắm lấy cổ tay Mộ Dung Chu Hy kéo ra. Sức lực yếu ớt của tiểu thư đài các sao so được với quái vật.

【 Tại sao! Phải giết nó. Nếu ngươi định nói mấy lời tha thứ sáo rỗng thì cút đi! Ta- 】

『 Mộ Dung tiểu thư. Bóp cổ chết thì phí quá. Hắn mất Cổ Trùng rồi, đằng nào độc phát tán cũng chết sớm thôi, phải tranh thủ mà hành hạ chứ. 』

【 Hả? 】

『 Nào nào. Đánh thức hắn dậy đã nhé? Nhìn ta làm này. 』

A Thanh lật ngửa tên lính canh, cởi trói tay, rồi tóm chặt lấy hai vai hắn—

Rắc.

Tiếng động không lớn, nhưng nhìn bả vai hắn xẹp xuống như tờ giấy bị vo nát thì âm thanh đó nghe như sấm sét bên tai.

【 Á á á á! 】

Cơn đau thấu trời đánh thức tên lính canh, hắn gào lên thảm thiết. Dù vai đã nát bấy nhưng hắn vẫn cố giãy giụa trong vô vọng.

A Thanh nhanh tay dùng áo nhét lại vào mồm hắn.

『 Ta thích nghe tiếng hét lắm, nhưng ồn ào quá nên bịt tạm lại. Ưm. Mộ Dung tiểu thư. Thử rút móng tay trước nhé? Đúng bài là phải đóng dằm vào trước rồi mới rút, nhưng mà thời gian còn nhiều, cứ từ từ mà tận hưởng. 』

【 Ơ? Ta... 】

『 Nào nào. Đừng rụt tay lại. 』

A Thanh đứng sau lưng Mộ Dung Chu Hy, cầm tay nàng ta hướng dẫn tận tình.

『 Cầm chỗ này thế này, hướng lên trên, nào, dùng sức. Hướng này, từ từ thôi. Góc độ thế này, thêm chút nữa. Đấy. Thấy nó bong ra chưa? Tèn ten. Sạch sẽ. 』

Tên lính canh giật nảy người lên.

Cảm giác ghê rợn truyền qua tay khiến Mộ Dung Chu Hy rùng mình, nhưng nhìn kẻ thù quằn quại đau đớn, ánh mắt nàng ta dại đi vì mê hoặc.

『 Thấy chưa. Có gì đâu? Hắn cũng chỉ là thằng hèn thôi. Chỉ giỏi dùng bọ dọa người, mất bọ đi thì cũng chỉ là con sâu cái kiến. 』

【 Ừm... 】

『 Có gì phải sợ thứ rác rưởi này chứ? 』

Mộ Dung Chu Hy lắc đầu.

『 Vậy thì cứ từ từ mà chơi. Bắt đầu từ đầu ngón tay ngón chân. Chỗ móng tay vừa rút này, ấn vào đây. Mạnh vào. Mạnh nữa. Thấy thịt nó giật giật không? 』

Thực ra A Thanh cũng đang hơi phấn khích.

Con người ta ai cũng muốn chia sẻ sở thích của mình với người khác mà.

『 Hơi ồn tí thôi, nhưng ta khuyên cô nên tháo giẻ bịt mồm ra. Nghe tiếng hét vui tai lắm, làm một lúc nó sẽ van xin đủ kiểu, nghe giải trí phết. Sao, thử tháo ra không? 』

Lời thì thầm của ác quỷ.

Mộ Dung Chu Hy gật đầu như bị thôi miên.

A Thanh giờ đã đạt trình độ "Bán Chuyên" về Cổ Trùng.

Nhờ bài giảng "sống còn" của tên lính canh Song Tuyến Huyết Cổ Đội.

Dù bài giảng lộn xộn nhưng A Thanh cũng nắm được những ý chính.

Thực ra trí nhớ và khả năng tiếp thu (Ngộ tính) của A Thanh đã vượt xa người thường.

Nhưng cũng như máy tính cấu hình khủng mà người dùng chỉ biết chơi Dò Mìn, A Thanh thường lười suy nghĩ và không chú tâm ghi nhớ.

Tóm lại, theo kiến thức sinh học về Cổ Trùng mà A Thanh vừa tiếp thu:

Cổ Trùng về cơ bản không gây chết người.

Vì ký sinh trùng thường không giết vật chủ (trừ vài trường hợp ngoại lệ).

Nó chỉ phun độc khi bị đe dọa.

Độc này gây đau đớn tột cùng, khiến người ta quằn quại, mất hết lý trí, nhưng không gây tử vong ngay lập tức.

Sát thương thực sự nằm ở "Độc Tinh" - cơ quan chứa chất kịch độc mà Cổ Trùng sẽ giải phóng khi chết, hoặc khi vật chủ chết.

Đến đây thì nó vẫn giống các loài vật có độc thông thường.

Điểm đặc biệt của Cổ Trùng là Thứ bậc và Cộng hưởng.

Cổ Trùng có trật tự xã hội dựa trên độc tính. Khi con Cổ Trùng cấp cao (Cổ Trùng Chúa/Mẹ) bị kích thích, nó sẽ truyền tín hiệu kích thích đó đến tất cả Cổ Trùng cấp thấp trong phạm vi nhất định.

Nghĩa là, đám cai ngục dùng nội công kích thích con Cổ Trùng trong người họ, khiến nó phát tín hiệu làm lũ Cổ Trùng trong người tù nhân nổi điên phun độc.

Vì thế, các Cổ Sư phải ăn chay trường.

Tuyệt đối không ăn gia vị cay nóng, để cơ thể không có độc tố, con Cổ Trùng trong người họ sẽ không thể tạo ra độc dịch.

Sau hai năm nuôi Cổ và ăn chay, độc tố trong người hết sạch, Cổ Trùng cũng cạn kiệt nguyên liệu sản xuất độc.

Khi đó, nó không còn độc để phun nữa.

Nó chỉ còn chức năng phát tín hiệu kích thích ra xung quanh.

Đó là nguyên lý hoạt động của Song Tuyến Huyết Cổ Đội.

A Thanh nghĩ thầm: Vì cái trò này mà phải ăn chay cả đời, không được ăn ớt ăn tiêu, thì thà chết quách cho xong. Sức mạnh nào cũng có cái giá phải trả, nhưng cái giá này... nhạt nhẽo quá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!