Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 242 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (15)

Chương 242 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (15)

Cảnh Đàm Giản trả lời một cách yếu ớt, giọng nói buông xuôi như phó mặc cho số phận.

【Ta cũng không biết. Từ sáng đến giờ không thấy hắn đâu. Chắc lại say rượu nằm vật vạ ở đâu đó, hoặc đang đi tìm "nguyên liệu" để giải trí một mình rồi, ta làm sao mà biết được.】

Nguyên liệu cái khỉ gì. Vẫn còn chưa tỉnh ngộ à.

A Thanh tặc lưỡi, vẻ mặt không hài lòng.

Nhưng điều đó cũng có nghĩa là chuyến đi này thành công cốc.

A Thanh không nghi ngờ gì mà tin ngay lời khai của Cảnh Đàm Giản. Ít nhất trong khoản bán đứng đồng đội thì Cảnh Đàm Giản là người rất đáng tin cậy. Bởi lẽ cái gọi là "nghĩa khí" của bọn này còn nông cạn hơn vũng nước đọng trên đường.

Hơn nữa, ở Trung Nguyên, khái niệm "mất tích" rất mơ hồ.

Điều này có thể khó hiểu đối với A Thanh, người có gốc gác từ Hàn Quốc hiện đại - nơi mà chính phủ nắm trong tay mọi thông tin cá nhân, thậm chí cả vân tay của công dân.

Đó là một thành tựu quản lý nhà nước mà người nước ngoài nhìn vào phải kinh ngạc thốt lên "Big Brother", nhưng người Hàn Quốc lại thấy bình thường.

Thậm chí ngay cả những "công dân không được thừa nhận" (người không hộ khẩu, bị gọi là chuột cống) mà Trung Quốc còn chưa kiểm soát hết!

Ở quê hương của A Thanh, trừ khi cảnh sát thông đồng với kẻ bắt cóc, thì chuyện bắt người về làm nô lệ là điều không tưởng.

Ngoài việc tự nguyện cung cấp thông tin cá nhân, mỗi người dân đều mang theo một thiết bị định vị kiêm liên lạc thời gian thực (điện thoại di động).

Nên chỉ cần ai đó đột nhiên mất liên lạc, người ta sẽ nhận ra ngay sự bất thường và kết luận là mất tích.

Chỉ cần thiết bị định vị tắt máy một lúc thôi là người thân đã lo sốt vó rồi.

Nhưng ở cái xứ Trung Nguyên nguyên thủy lạc hậu này thì sao?

Bảo đi xem Võ Lâm Đại Hội, đi mất một tháng, chơi một tháng, về mất một tháng, tổng cộng ba tháng không tin tức gì thì người nhà vẫn nghĩ "chắc nó đang chơi vui lắm".

Phải đến nửa năm sau, thấy đến lúc về mà chưa về thì mới bắt đầu lo. Một năm sau thì tặc lưỡi "chắc thằng con bị chém chết ở xó nào rồi" và chấp nhận sự thật đau lòng.

Hệ thống bưu chính thì chỉ dành cho quan lại, dân thường muốn gửi thư phải tốn cả đống tiền hoặc nhờ người quen đi đường cầm hộ.

Không tiền, không quan hệ thì đừng mơ gửi được một dòng tin nhắn!

Vì thế, A Thanh vắng mặt ba bốn ngày cũng chẳng ai lo lắng. Họ chỉ nghĩ nàng đi đâu đó hoặc lỡ hẹn thôi.

Dù Mộ Dung Chu Hy không để lại thư báo về nhà, gia đình nàng cũng sẽ không lo lắng trong vòng một tuần đầu.

Chắc con bé lại gây chuyện gì rồi. Hoặc xấu hổ quá nên trốn biệt tăm dăm bữa nửa tháng ấy mà.

Tương tự, việc Cảnh Đàm Giản không thấy tên Đoàn chủ từ sáng cũng nằm trong bối cảnh đó.

Chắc lại đi chơi mảnh hoặc nhận nhiệm vụ bí mật từ cấp trên. Tên Đoàn chủ vắng mặt thì chỉ tặc lưỡi cho qua chứ có gì to tát đâu.

『Ưm. Hỏi cái này hơi thừa, nhưng ông có ý định giải độc Cổ Trùng cho những người bị hại không?』

【 Khà khà khà, cứ giết ta đi. Trên đường xuống suối vàng ta phải kéo theo cả đống bạn đồng hành cho vui. 】

『 Bạn đồng hành gì, toàn kẻ thù thì có. Xuống đó ông lại bị họ quây đánh cho nhừ tử. 』

【 Chết là hết, làm gì có suối vàng với địa ngục. Nếu trời muốn trừng phạt kẻ ác thì phải trừng phạt ngay lúc còn sống chứ, ai lại tin vào cái thuyết luân hồi nhân quả hão huyền sau khi chết. 】

『 Ưm. Kể cũng đúng. 』

Nếu làm việc ác mà bị trời đánh ngay thì thế gian này làm gì còn kẻ ác.

Chuyện sau khi chết phải chịu tội nọ kia, suy cho cùng cũng chỉ là lời an ủi đầy bất lực của người sống mà thôi.

【 Khà khà, giờ ngươi tính sao, giết ta thì- 】

『 A. Nhắc để ông biết, các vị Lãng khách đã uống thuốc mê liều cao ngủ say như chết rồi. Nên cái trò dọa dẫm "ta chết thì Cổ Trùng Chúa tự phát nổ kéo theo mọi người" không có tác dụng đâu. 』

Cảnh Đàm Giản cười khẩy:

【 Ta sẽ giải độc Cổ Trùng. Chỉ cần tha mạng cho ta. 】

『 Ưm. Tư tưởng lớn gặp nhau rồi. 』

Mặt Cảnh Đàm Giản rạng rỡ hẳn lên.

A Thanh cười tươi rói, nói tiếp:

『 Ông không giải độc cũng chẳng sao, nhưng ta mong Lão già Bất Lực sống thật lâu. Đừng chết vội nhé? 』

Nghe đồn võ công của Huyết Luân Quỷ Ma - Đoàn chủ Song Tuyến Huyết Cổ Đội đã vượt qua cảnh giới Hóa Cảnh. Cảnh giới chính xác thì ngay cả người cung cấp thông tin là Cảnh Đàm Giản cũng không rõ.

Giang hồ hiểm ác, giấu nghề là chuyện thường tình, khai toẹt ra mình đang ở Sơ kỳ, Trung kỳ hay Hậu kỳ thì ngu quá.

A Thanh định nhờ Sư phụ xử lý Huyết Luân Quỷ Ma , nhưng tiếc là hắn lại vắng mặt.

Thế là A Thanh túm lấy mấy cọng tóc lơ thơ còn sót lại của Đàn Chỉ Cuồng Ma đang bất tỉnh, lôi xềnh xệch ra ngoài.

Đang đi thì gặp Tây Môn Tú Lâm đang lượn lờ kiểm tra căn cứ ngầm của Huyết Giáo, A Thanh cười tươi rói:

『 Sư phụ! Đệ tử bắt được Đàn Chỉ Cuồng Ma rồi ạ. 』

『 Con có bị thương ở đâu không? Người ngợm toàn máu thế kia. 』

『 Máu người khác đấy ạ, không phải máu con đâu. Bắt một tên Siêu Tuyệt Đỉnh thì làm sao mà bị thương được. 』

『 Ừ. Giờ con đã xử lý cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh dễ như bỡn rồi. Giỏi lắm. 』

Dù A Thanh trông như vừa tắm trong bể máu, Tây Môn Tú Lâm vẫn mỉm cười hiền hậu khen ngợi.

Nhìn bộ dạng này, bà lại nhớ về thời thanh xuân oanh liệt. Những ngày tháng vui vẻ tắm mình trong máu kẻ thù của nữ hiệp giang hồ.

『 Huyết Luân Quỷ Ma hình như bỏ trốn rồi ạ. Không biết là đi vắng hay chạy trốn nữa. 』

『 Vậy ta sẽ ở lại đây thêm chút nữa. Mà con định mang tên giặc già đó đi đâu? Không chặt chân tay hắn rồi ném vào chuồng lợn à? 』

Sở thích bệnh hoạn của Đàn Chỉ Cuồng Ma khá nổi tiếng.

Nếu không nổi tiếng thì đã chẳng có cái biệt danh đó.

『 Ưm, con định thử nghiệm vài thứ. Chắc sẽ giúp ích cho việc tu luyện. Ưm. Mà không biết Sư phụ Thiên Du Học đâu rồi nhỉ. Phải có người làm cùng mới được. 』

『 Hừ. Thần Thâu đâu phải là kẻ tầm thường. Chắc lại đánh hơi thấy bảo vật ở đâu rồi đi trộm chứ gì. Biết đâu lại có nữ nhân nào dùng bản đồ kho báu làm đồ lót cũng nên. 』

『 Hoặc là nam nhân cũng nên ạ. 』

Nghe A Thanh nói đùa, Tây Môn Tú Lâm giơ tay định cốc đầu.

『 Con ranh này. Dám đem sư tỷ con ra làm trò đùa à. 』

Người phụ nữ dùng bản đồ kho báu làm đồ lót chính là Thiên Độn Kiếm Vương Chu Hy, Chưởng môn nhân Thần Nữ Môn.

Tây Môn Tú Lâm mỗi khi gặp Vương Chu Hy thường trêu chọc: "Bộ đồ lót đắt giá nhất thế gian mặc có thoải mái không?"

Để lại Tây Môn Tú Lâm canh chừng phòng khi Huyết Luân Ma Quỷ quay lại, A Thanh đi lên mặt đất.

Trên đường đi, nàng gặp những tên lính Huyết Giáo bị chặt chân tay đang nằm rên rỉ, nhưng lạ thay máu không chảy nhiều.

A Thanh định kết liễu chúng luôn, nhưng nghĩ lại Sư phụ đã cố tình tha mạng thì chắc có lý do, nên nàng bỏ qua.

Hơn nữa, chúng chính là những "trạm phát sóng sống" cho chiến dịch tự sát không giới hạn của Cổ Trùng Chúa.

Cần giữ mạng chúng để sau này kích nổ một thể cho gọn.

Trong nhà tắm của Võ Thiên Các có một dụng cụ vốn dùng để tra tấn A Thanh, à nhầm, dùng để tu luyện Lưu Liễu Nhiên Luyện.

Và giờ đây, thay vì A Thanh, người bị trói chặt vào đó chính là tên ác nhân khét tiếng Đàn Chỉ Cuồng Ma Cảnh Đàm Giản.

Sau khi dùng những dụng cụ đặc biệt của Thiên Du Học để khóa chặt tứ chi lão, A Thanh cầm một ngọn đuốc đang cháy rực dí vào cổ tay bị cắt cụt của lão.

【 Ư ư ư!!! 】

『 Nào nào. Nằm im. Điểm huyệt cầm máu thôi thì ăn thua gì, tí nữa máu lại phun ra như suối bây giờ. Ta đang chữa trị để ông sống lâu trăm tuổi đấy. 』

【 Ư ư!! 】

『 Gớm, đốt vết thương tí mà giãy nảy lên như sắp chết. Hơi đau tí thôi mà. Già rồi mà nhát thế. 』

A Thanh nướng chín cổ tay Cảnh Đàm Giản.

Dí lửa trực tiếp vào thịt thế này thì gọi là trực hỏa “nướng trực tiếp” nhỉ.

A. Thèm thịt nướng quá.

Đang nướng tay người sống mà nghĩ đến chuyện ăn uống thì hơi kỳ, nhưng mùi thịt cháy xộc vào mũi khiến A Thanh không kìm được cơn đói.

A Thanh từng trải nghiệm nên biết rất rõ, một khi bị trói vào bàn tập Lưu Liễu Nhiên Luyện thì đừng hòng nhúc nhích dù chỉ một milimet.

Dụng cụ này được thiết kế theo nguyên lý công thái học để người tập không thể cử động trong quá trình cắt gân, bẻ khớp, tránh việc giãy giụa làm hỏng người thành tàn phế.

Cảnh Đàm Giản chỉ biết rên rỉ qua lớp giẻ bịt miệng, rồi lịm đi.

『 Á, chết rồi à!? 』

A Thanh vội bắt mạch.

Mạng của cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh dai lắm, đốt tí da thịt thế này nhằm nhò gì.

A Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Quay trở lại sảnh chính Võ Thiên Các, A Thanh gặp một gương mặt thân quen.

『 A, ông già ! Ông vẫn khỏe chứ ạ? 』

『 Ừ, ta vẫn khỏe. 』

Ông lão có nụ cười hiền hậu, phúc hậu chính là Thái thượng gia chủ Đường Môn - Độc lão gia (theo cách gọi của A Thanh).

Độc lão gia liếc nhìn xung quanh, hỏi nhỏ:

『 Ưm. Nghe bảo Tú Lâm đang ở đây? 』

『 A. Sư phụ đang ở dưới hầm để dọn dẹp tàn dư Huyết Giáo ạ. 』

『 Thế à? 』

Mặt Thái thượng gia chủ rạng rỡ hẳn lên.

Cái ống đồng bị đá gãy do chế Xuân Dược tặng Tây Môn Tú Lâm vẫn còn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời.

Nghe tin Tây Môn Tú Lâm đến, ông sợ quá không dám bén mảng đến Võ Thiên Các.

Nhưng nghe tin bắt được Song Tuyến Huyết Cổ thì đau chân cũng phải chạy đến.

Việc giải độc Cổ Trùng cho người khác không hề đơn giản.

A Thanh thì cứ thọc tay vào bụng lôi tuột ra là xong, vì nàng xác định đằng nào vật chủ là tên lính canh cũng chết.

Thủng ruột thì chết chắc, nhưng nếu cố tình lôi Cổ Trùng ra thì nó sẽ phun Độc Tính, chất kịch độc đó sẽ ngấm vào cơ thể gây tử vong.

A Thanh chỉ cần hắn sống trong lúc tra tấn thôi, sau đó chết cũng được.

Nhưng với Mộ Dung Chu Hy và đám Lãng khách thì không thể làm thế. Cần phải có sự giúp đỡ của một đại cao thủ am hiểu cả về độc dược và y thuật.

Thế là, trong đêm khuya thanh vắng.

Độc lão gia hớn hở ra về, tay xách theo mấy lọ thủy tinh đựng đầy Song Tuyến Huyết Cổ còn sống.

A Thanh đứng bên cạnh quan sát kỹ thuật mổ xẻ điêu luyện của ông, quả không hổ danh là thần y kiêm sát thủ dùng dao.

Và con Song Tuyến Huyết Cổ này, ưm... trông cũng dễ thương phết?

A Thanh cứ tưởng ký sinh trùng thì phải giống giun hay bọ chét, ai ngờ lôi ra lại thấy giống con kỳ giông bán trong suốt.

Cái đầu bẹt bẹt có hai vạch kẻ ngang, hèn chi gọi là Song Tuyến (hai vạch).

Ủa mà trên đời có con này thật à? A Thanh nghiêng đầu thắc mắc, nhưng nghĩ lại thế giới này người ta bắn chưởng ầm ầm, bay lượn như chim thì có con kỳ giông ký sinh trong bụng người cũng là chuyện thường.

Giờ chỉ còn chờ Sư phụ Thiên Du Học về nữa là xong.

Có sẵn vật mẫu (Cảnh Đàm Giản) ở đây, A Thanh muốn học kỹ thuật phẫu thuật Lưu Liễu Nhiên Luyện.

Nghe bảo sau này A Thanh cũng phải làm cho đệ tử, nên học trước cho quen.

Hơn nữa, nghĩ đến cảm giác cắt đứt gân và khớp đến ngưỡng "suýt tàn phế" bằng chính đôi tay này... Oa, mới nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi.

Nhưng Thiên Du Học vẫn chưa về.

Thay vào đó, một người lạ mặt xuất hiện, chuyển lời nhắn của Thiên Du Học bảo đừng lo, ông sẽ về muộn.

Ưm. Sao gửi người đưa tin mà bắt người nhận trả tiền (COD)?

Sư phụ giàu nứt đố đổ vách mà keo kiệt thế.

Mười chữ "Về muộn đừng lo đệ tử ơi" mà tốn tận năm lượng bạc, đắt cắt cổ.

Tóm lại là Thiên Du Học đang bận việc gì đó nên về trễ.

Cảnh Đàm Giản bị trói đang ngày càng suy kiệt, A Thanh sợ lão chết mất nên quyết định tự mình ra tay.

Hơn nữa, phải tranh thủ lúc đám "trạm phát sóng" (lính canh Huyết Giáo) còn sống để gửi tín hiệu tự sát cho Cổ Trùng Chúa (trong người lão).

Cứ vặn thử mấy cái tay quay xem nó hoạt động thế nào, chắc cũng tự học được thôi, cần gì Sư phụ dạy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!