Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 326

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

[200-300] - Chương 239 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (12)

Chương 239 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (12)

Trong khi đó, không khí tại Hiền Khách Đường trầm mặc như đưa đám. Mọi người ai nấy đều ủ rũ, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi. Tiếng thở cũng trở nên dè dặt, ngột ngạt.

Bất chợt, Vương Lão Bút - cao thủ Đấu Tịch Quyền - đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy quyết tâm:

【 Không thể ngồi chờ chết thế này được. 】

【 Vương huynh, nhưng chúng ta làm được gì đây? Cổ Trùng mà phát tác thì chỉ biết lăn lộn dưới đất, đi theo chỉ tổ vướng chân tiểu thư thôi. 】

【 Thế cứ trố mắt ra nhìn à? Tây Môn tiểu thư đang chịu khổ sở thế nào chúng ta còn chưa biết, các huynh định cứ thế mà hít thở sao? 】

【 Thế huynh muốn sao? Kéo cả lũ đến đó rồi cùng bị bắt, cùng chịu khổ thì huynh mới vừa lòng hả? 】

Vương Lão Bút lắc đầu quầy quậy:

【 Không. Nhưng chúng ta có thể cầu cứu các cao thủ Võ Lâm Minh. Dù có phải dập đầu van xin thì cũng phải nhờ họ đi cứu Tây Môn tiểu thư. 】

Đào Lai Mạn - cao thủ Đan Dương Đao Pháp - liền can ngăn:

【 Không được. Tây Môn tiểu thư là thân nữ nhi. Nếu chuyện này đồn ra ngoài thành bê bối thì cả đời tiểu thư không ngẩng mặt lên được. Tiểu thư đã bảo có cách giải quyết và dặn chúng ta chờ, chẳng phải sao? 】

【 Ha! Giờ này còn lo chuyện thể diện? Chết rồi thì thể diện có mài ra mà ăn được không? Tây Môn tiểu thư cũng xuất thân Lãng khách, chắc chắn sẽ coi trọng cái mạng quèn này hơn ba cái danh hão đó— 】

Hai luồng ý kiến nổ ra gay gắt. Một bên muốn báo Võ Lâm Minh để giải cứu, bên kia muốn tin tưởng tuyệt đối vào A Thanh.

Lúc đó, Mã Anh Truyền - cao thủ Địa Đường Quyền - chen vào:

【 Thôi đi! Cãi nhau thì giải quyết được gì. Nghe nói Tây Môn tiểu thư có đi cùng một vị trưởng bối của Thần Nữ Môn. Ít nhất chúng ta cũng nên báo cho vị ấy biết. 】

Ý kiến này lập tức được tán thành. Họ cử người hộc tốc chạy đến Võ Thiên Các.

Kết quả là, Tây Môn Tú Lâm khi nhận được lời mời của đám Lãng khách thì sững sờ đến mức bật cười.

Cái gì cơ? Ai gọi ai? Dù có gấp đến đâu thì cũng phải biết tôn ti trật tự chứ?

Xét về tuổi tác, vai vế hay võ công, Tây Môn Tú Lâm là cây đại thụ của võ lâm, đám Lãng khách này lấy tư cách gì mà đòi triệu kiến bà? Việc mời bà đến cái nhà trọ rách nát này đã là sự thất lễ cực lớn rồi.

Tuy nhiên, sự việc nực cười đến mức bà tò mò muốn xem lũ này định giở trò gì. Thế là lần đầu tiên trong đời, gót chân ngọc ngà của Tây Môn Tú Lâm đặt xuống khu nhà trọ hạ cấp của Hiền Khách Đường.

『 Các ngươi gọi ta? 』

【 Vâng... Phu nhân là trưởng bối của Thần Nữ Môn phải không ạ? Có một chuyện hệ trọng... 】

『 Gọi ta đến mà không biết ta là ai sao? Thú vị đấy. Bổn tọa là Tây Môn Tú Lâm. Trước mặt người lớn mà không định giới thiệu bản thân à? 』

Định bụng dọa cho đám trẻ ranh xanh mặt chơi, tiện thể dạy cho chúng một bài học về lễ nghĩa. Nhưng phản ứng lại hoàn toàn trái ngược.

Nghe tên "Tây Môn Tú Lâm", sắc mặt đám người kia hồng hào trở lại, ánh mắt rực sáng như người chết đuối vớ được cọc.

【 Đại Mẫu! Xin hãy cứu mạng! Thực ra là...! 】

Đám Lãng khách đồng loạt quỳ rạp xuống, vừa khóc vừa kể lại đầu đuôi. Họ không ngần ngại vạch trần sự yếu kém và hèn nhát của bản thân, tất cả chỉ để mong bà cứu lấy A Thanh.

『 Lũ... lũ khốn các ngươi...! 』

Cơn thịnh nộ của Đệ nhất nữ cao thủ bùng nổ. Tóc Tây Môn Tú Lâm như dựng ngược, uy áp ngàn cân đè bẹp đám Lãng khách dính chặt xuống sàn gỗ.

『 Tại sao... tại sao tối qua không báo ngay! Trời ơi, Huyết Giáo ư? Lũ cặn bã đó... Không được! Ở đâu, sào huyệt chúng ở đâu! 』

【 Tại hạ sẽ dẫn đường ngay— 】

『 Còn không mau dẫn đường! Định chần chừ đến bao giờ! 』

Trước mắt Tây Môn Tú Lâm tối sầm lại. Biết thừa tính con đệ tử ngốc nghếch mà tốt bụng của mình, chắc chắn nó lại vì cứu mấy gã đàn ông vô dụng này mà lao đầu vào chỗ chết.

Cái gì mà "không ổn thì chạy", toàn nói phét!

Lũ súc sinh Huyết Giáo đó, đệ tử của bà rơi vào tay chúng thì sẽ bị hành hạ đến mức nào đây? Chỉ nghĩ đến thôi tim bà đã thắt lại, hồn xiêu phách lạc.

Hình ảnh cô đệ tử cười tươi rói bảo "Con đi một lát rồi về" cứ hiện lên trước mắt bà như mới đây thôi.

『 Á. Vừa nghe nói Sư phụ ra ngoài làm con giật cả mình. Chắc đi lệch đường rồi. A? Các vị Lãng khách cũng ở đây à? 』

Hình ảnh cứ hiện lên... Ủa?

『 Sư phụ! Phải rồi. Người biết bọn Huyết Giáo không? Đệ tử vừa tìm ra sào huyệt của chúng đấy. Bọn này đúng là đáng chém ngàn đao. Nên là— 』

『 Tây Môn Thanh! Con ranh này! 』

CỐP!!!

A Thanh còn chưa kịp dứt lời thì đã lăn quay ra đất ôm đầu. Nàng thấm thía một điều: Khi đau quá thì người ta không lăn lộn ăn vạ nổi đâu, chỉ có thể nằm im bất động chịu trận mà thôi.

【 Tây Môn tiểu thư! 】 【 Tây Môn tiểu thư ơi! Cô vẫn bình an vô sự sao! 】

Đám Lãng khách ùa tới, quỳ sụp xuống quanh A Thanh đang nằm đo đất. Mấy gã đa cảm còn rơi nước mắt vì quá vui mừng, nhẹ nhõm và xúc động.

Cảnh tượng một đám đàn ông lực lưỡng quỳ lạy một cô gái đang nằm ôm đầu... trông thật sự rất ba chấm.

【 Hức, vì chúng tôi mà tiểu thư phải chịu khổ thế này... 】

『 Ôi dào, chúng ta là Lãng khách với nhau mà. Ta đã bảo rồi. Lãng khách là gì? 』

【 ...Là Nghĩa khí. 】

『 Đấy. Thế là được rồi. Mọi người cứ yên tâm lên tầng ba Võ Thiên Các nghỉ ngơi nhé. Nan Nhi... à Độc Hoa nương nương sẽ kê đơn thuốc cho mọi người. Cứ coi như ngủ một giấc dài ba bốn ngày đi. 』

Đám Lãng khách cảm động rưng rưng, vừa biết ơn vừa xấu hổ, mãi mới chịu rời đi. Giờ chỉ còn lại Tây Môn Tú Lâm với vẻ mặt nghiêm nghị.

『 Lần này ta không thể bỏ qua được. Rốt cuộc con nghĩ cái gì mà hành động liều lĩnh như thế hả? Muốn chết thì bảo ta một câu, ta chẻ đôi người con ra cho nhanh, đỡ phải đi nộp mạng cho Huyết Giáo. 』

『 Hì hì... Sư phụ lo cho con ạ? 』

『 Còn phải hỏi à! Nghe tin con nuốt Cổ Trùng rồi bị bắt đi, ta suýt ngất xỉu đấy! 』

『 Ờm. Xin lỗi Sư phụ. Có chuyện này đệ tử chưa kể, thực ra cơ thể con hơi đặc biệt... ờ, kiểu như "bách độc bất xâm" ấy ạ. 』

『 Không bị trúng độc? Ý con là Vạn Độc Bất Xâm? Bẩm sinh đã thế á? Ta sống từng này tuổi đầu mới nghe chuyện hoang đường thế này lần đầu đấy. 』

『 Hì hì. Thì người ta bảo thế giới rộng lớn mà. Ờ, ừm. Kiểu thế ạ. 』

Tây Môn Tú Lâm nheo mắt nhìn chằm chằm A Thanh. Con bé không dám nhìn thẳng, cứ lảng tránh, rõ ràng là đang giấu giếm điều gì đó khó nói. Thà nó nói dối trơn tru thì bà còn tin, đằng này thái độ lúng túng thế kia, bà biết nó có nỗi khổ tâm nên cũng không nỡ gặng hỏi.

『 Được rồi. Nếu độc không có tác dụng thì chắc con nuốt Cổ Trùng như nuốt kẹo chứ gì. 』

【 Vâng ạ. Độc nào cũng vô dụng hết. 】

『 Thế nên mới tự tin để bị bắt. 』

『 Sư phụ biết tính con mà. Bị trói thì cởi, bị nhốt thì phá... 』

Tây Môn Tú Lâm thở dài thườn thượt. Nó không hành động mù quáng mà có tính toán đàng hoàng, nên bà cũng chẳng trách được.

『 Thôi được rồi. Thế bọn Huyết Giáo ở đâu? 』

『 Ờ, không ngờ dưới lòng đất Khai Phong lại rộng rãi thế đấy ạ. 』

Ở quê hương A Thanh từng có một câu châm ngôn đầy chua chát: Ước mơ thì vĩ đại nhưng thực tế lại phũ phàng.

Đàn Chỉ Cuồng Ma - Cảnh Đàm Giản chính là minh chứng sống động cho câu nói đó.

Lão già này cũng ấp ủ một ước mơ vĩ đại. Vào những năm tháng cuối đời, lão muốn đốt cháy ngọn lửa đam mê bằng việc "chế tác" một tác phẩm nghệ thuật để đời từ những nguyên liệu quý hiếm nhất.

Lão chưa bao giờ cảm thấy tràn đầy cảm hứng đến thế.

Trước hết, phải trừng phạt sự xấc xược ban sáng của con ranh đó bằng cách tặng nó vài cái đầu Lãng khách. Có hai mươi đứa, giết mười đứa chắc không sao. Nhưng phải chừa lại ít nhất mười đứa để xem kịch hay, vậy giết một nửa thôi.

Sau đó, lão sẽ kích động đám còn lại, khiến chúng hiểu lầm và trút giận lên đầu con bé. "Tất cả là tại mày!" Chúng sẽ vừa gào thét vừa cưỡng bức, hành hạ con bé một cách tàn bạo nhất.

Quy trình "hủy hoại" một con người như thế mới là tuyệt mỹ.

Phải rồi, dùng cả con bé Kiếm Hoa mới bắt được nữa. Nhốt chung một phòng, vứt vào đó một mâm cao cỗ đầy và một bát cơm thiu trộn nước tiểu, bảo rằng chỉ được chọn một trong hai.

Liệu đệ tử Thần Nữ Môn cao quý có nhường nhịn không? Hay sẽ lộ bản chất xấu xa vì miếng ăn? Kiếm Hoa đã sụp đổ một nửa rồi, chỉ cần khích bác thêm tí nữa để nó oán hận đệ tử Thần Nữ Môn thì kịch hay phải biết.

Để Kiếm Hoa tự tay tra tấn đệ tử Thần Nữ Môn... Đó chính là giấc mơ vĩ đại của lão.

Nhưng khổ nỗi, đám Lãng khách cứ ru rú trong Võ Lâm Minh như rùa rụt đầu. Dù Võ Lâm Minh đang lơ là cảnh giác vì thời bình, nhưng thò tay vào tận đó bắt người thì rủi ro quá lớn.

Đằng nào cũng có hai tên Lãng khách lọt vào vòng sau, đợi đến lúc thi đấu rồi bắt cũng chưa muộn.

Nhưng đi về tay không thì mất mặt, nên lão tiện tay vặt bốn cái đầu của người dân vô tội đem về tặng cho đệ tử Thần Nữ Môn.

Ngươi hại hai thuộc hạ của ta, ta trả lại ngươi bốn cái đầu, coi như có qua có lại. Ngươi sẽ tự trách bản thân chứ? Hay sẽ phẫn nộ? Ta muốn nhìn thấy nước mắt tuyệt vọng của ngươi...

Vừa ngâm nga hát, tay xách bốn cái đầu gói ghém cẩn thận xuống hầm, lão nhận được tin sét đánh ngang tai: Kiếm Hoa đã trốn thoát.

Kế hoạch hoàn hảo vừa dựng lên tan thành mây khói trong nháy mắt.

【 Cái gì?! Để con ranh trúng Cổ Trùng trốn thoát á!? Các ngươi làm ăn kiểu gì thế hả! Lũ vô dụng này! Thế còn con bé Thần Nữ Môn đâu!? 】

【 Ờ... ừm... Nó vẫn ở trong ngục ạ. 】

【 Phù... May quá. Con đó thì chạy đằng trời. Mạng nó nằm trong tay ta mà. Khà khà! Vậy thì hay lắm, ta sẽ cho nó biết Kiếm Hoa đã bỏ trốn. Hai đứa vốn đã bất hòa, giờ ta sẽ bơm đểu là Kiếm Hoa bỏ mặc nó mà chạy... 】

Tên thuộc hạ đứng bên cạnh gãi đầu bối rối, ngập ngừng cắt ngang dòng suy tưởng của lão:

【 Chuyện là... người thả Kiếm Hoa đi chính là đệ tử Thần Nữ Môn ạ. 】

【 Cái gì! Ngươi vừa bảo nó vẫn ở trong ngục cơ mà? 】

Tên thuộc hạ ấp úng mãi mới dám nói ra sự thật trớ trêu:

【 Thì... đúng là nó có đi ra ngoài. Nhưng mà... nó bảo đói bụng nên ra ngoài ăn tối xong rồi lại tự quay về ngục rồi ạ... 】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!