Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[200-300] - Chương 240 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (13)

Chương 240 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (13)

Lưỡi của A Thanh, theo lời xác nhận của Thái thượng gia chủ Đường Môn, chính là Vô Hình Chi Độc, là lưỡi dao sắc bén phun ra những lời thì thầm của địa ngục.

Chỉ bằng ba tấc lưỡi, nàng có thể khiến người ta tức hộc máu đến mức Tẩu hỏa nhập ma. Nếu coi lưỡi là kiếm, thì nàng đã đạt đến cảnh giới Vô Hình Kiếm rồi.

Tuy nhiên, A Thanh quay lại đây không phải với ý định dùng võ mồm ám sát đám Huyết Giáo.

Như lời một tên đại ác nhân trong phim nào đó từng nói: Giữ bạn bè ở gần, và giữ kẻ thù ở gần hơn.

Để lũ khốn này chạy thoát thì phiền lắm.

Tất nhiên, tiện thể chọc tức chúng cũng vui.

【 Ngươi, ngươi, làm thế nào...! 】

『 Tại đồ ăn chán quá mà. Chắc Huyết Giáo dạo này kẹt tiền hay sao mà tiếp đãi khách khứa sơ sài thế. Gì vậy trời? Một lũ ăn mày à? Á. Ta nói một mình đấy. Dù sao thì, tiểu nữ không muốn làm phiền các vị nên đã ra ngoài ăn rồi. 』

【 Ta hỏi là làm thế nào ngươi thoát ra được! Chứ không hỏi tại sao! 】

『 A! Thế thì ông phải hỏi cho rõ ràng chứ. Nói năng ấp úng như thiểu năng thế ai mà hiểu được. Á. Chết thật. Lại nói một mình rồi, đừng để ý nhé. Cái mồm hư này cứ hay buột miệng. Ta sẽ chú ý hơn. Nhưng mà cái lão già này, già đầu rồi mà ăn nói như rắm... 』

【 C-Cái gì! Con ranh kia, mày dám! 】

『 Á á á...! 』

A Thanh lập tức quỳ sụp xuống, cuộn tròn người lại, đập đầu xuống đất.

『 Á á, ư ư ư, a a a, ư hự...! 』

Vì cố tình rên rỉ nên chỉ mình A Thanh nghĩ đó là tiếng kêu đau đớn, còn người ngoài nghe vào thì chẳng khác nào tiếng rên rỉ đầy dục vọng.

Thậm chí có mấy tên lính canh Huyết Giáo nghe xong còn phải khum người lại để che giấu phản ứng sinh lý.

A Thanh đang úp mặt xuống đất nên chẳng biết gì, chỉ thầm nghĩ:

Chà, cảm giác như đổ rượu trực tiếp vào ruột gan ấy, nóng ran lên, khéo nghiện mất. Hèn chi mấy ông bợm nhậu không bỏ rượu được.

【 Khà khà! Khà khà khà! Th-Thế nào, cứ tưởng ngon ăn lắm, võ công có vẻ khá đấy nhưng đừng quên mạng sống của ngươi nằm trong tay lão phu. Khà khà! Khà khà khà! 】

『 Ư, ư, c-cay c-cú q-quá. T-Thật l-là c-cay c-cú. 』

【 Giờ biết ngoan ngoãn chưa? Tài thật đấy, làm sao ngươi thoát ra được? Còn chuyện con ả Kiếm Hoa bị bắt, sao ngươi biết? 】

『 Ở đây có một cái xác phải không? Vị huynh đài đó nhờ ta chăm sóc "thằng nhỏ" của huynh ấy một chút. 』

【 D-Dừng lại! Ăn nói thô tục cái gì thế hả! Đừng có bôi bẩn cái miệng bằng những lời lẽ đó! 】

Cảnh Đàm Giản lên cơn.

Đệ tử Thần Nữ Môn phải là đóa hoa thuần khiết. Có thế thì khi bị hủy hoại, khoái cảm mới trọn vẹn.

Thấy thái độ của lão, mắt A Thanh sáng lên.

『 Ủa? Sao thế? Ngại từ "thằng nhỏ" à? Thế dùng từ gì? "Cây gậy"? Được rồi. Huynh ấy bảo ta nếm thử "cây gậy" của huynh ấy một chút, ta nghĩ bụng thử thì thử, sợ gì, thế là... 』

【 Câm ngay! Sao lại nói những lời dơ bẩn đó! 】

『 Khó tính ghê. Huynh ấy bảo ta giã "cối" giùm huynh ấy, ta bảo ừ thì giã, thế là huynh ấy lao vào ngay - Á hự. 』

【 Á á á! 】

Không chịu nổi những từ ngữ thô thiển phát ra từ miệng "thánh nữ", Cảnh Đàm Giản lại kích hoạt Cổ Trùng.

A Thanh đang nói dở thì bị ngắt quãng mẹ kiếp, không cho người ta nói hết câu, rồi lại tiếp tục rên rỉ đầy gợi cảm.

【 Hộc, hộc. Được lắm, nếu ngươi định chọc tức lão phu thì ngươi thành công rồi đấy. 】

『 Tức nổ phổi chưa? 』

Đuôi mắt Cảnh Đàm Giản giật giật liên hồi.

Chỉ ba chữ thôi mà sao làm người ta muốn tăng xông thế này.

Dù sao thì Cảnh Đàm Giản cũng đã hiểu tình hình.

Thằng ngu kia bị dục vọng làm mờ mắt, lại gần con ranh này nên bị nó "xử đẹp".

Chứng kiến thảm kịch buổi sáng thì cũng dễ hiểu, một khi đã bị tóm thì làm gì còn cơ hội kích hoạt Cổ Trùng.

【 Khà khà, giờ đến lượt lão phu chọc tức ngươi đây. Này. Quà cho ngươi. 】

Cảnh Đàm Giản phất tay, tên thuộc hạ mang ra một cái hộp đã để sẵn ở góc phòng.

Lão mở toang nắp hộp, bên trong là bốn cái đầu người với biểu cảm đau đớn bị nhét chặt cứng.

Nhưng nhìn mãi A Thanh cũng chẳng thấy quen, nên chỉ nghiêng đầu thắc mắc.

『 Gì thế? Người quen của ông à? 』

【 Khà khà khà, đây là những người dân vô tội. Và chính ngươi là kẻ đã giết họ. 】

『 Ủa, gì cơ, ta giết họ á? Thế thì họ phải có tội chứ? 』

【 Ngươi giết đấy. Nếu sáng nay ngươi không xấc xược làm ta phật ý thì ta đã không giết những người vô tội này để dằn mặt ngươi. Chẳng phải tại ngươi sao? 】

Cảnh Đàm Giản hí hửng chờ đợi.

Sao nào, ngươi sẽ phản ứng thế nào đây?

Và A Thanh phản ứng.

『 Ông giết người ta rồi đổ tại tôi là sao? 』

【 Cái gì? 】

『 Thì đúng còn gì. Tôi có kề dao vào cổ bắt ông giết đâu, ông thích giết thì ông giết, giờ lại đổ vạ cho tôi? 』

A Thanh là người hiện đại, mấy cái kịch bản "tại anh mà tôi phải làm thế này" nàng gặp đầy trên phim ảnh rồi.

Cái logic củ chuối này ai mà ngửi nổi, A Thanh đâu có ngu mà tin.

【 Không hiểu à? Chỉ cần sáng nay ngươi ngoan ngoãn thì những người này vẫn đang sống vui vẻ bên gia đình. Chính ngươi, sự ngạo mạn của ngươi đã hại chết họ. 】

『 Ủa? Sao lại thế? Họ chết là do Lão già Bất Lực cắt đầu họ mà. Tôi có bảo ông đi cắt đầu người ta đâu? 』

【 Không, đệch! Đệch! Sao mày ngu thế hả? Nghĩ đi! Mày giết thuộc hạ của tao nên tao mới giết bọn họ để trả thù mày! 】

【 Nhưng mà Lão già Bất Lực có bảo trước đâu. Nếu ông bảo "mày mà không ngoan tao sẽ giết dân thường" thì tôi còn suy nghĩ lại. Đằng này ông im ỉm làm rồi đổ tại tôi. 】

【 Sao lại nói thế!! Được. Mày bảo người lạ nên mày không quan tâm chứ gì? Thế nếu tao mang đầu lũ Lãng khách mà mày quý hóa ra đây thì mày có nói thế không? 】

『 Thì tôi sẽ tức giận, nhưng đó đâu phải lỗi của tôi. Tôi sẽ trả thù cho họ hoành tráng, chứ việc gì tôi phải thấy có lỗi? 』

【 Sao lại nói thế được! Nghĩ! Đi! Chứ! Nghĩ đi! Nếu đây là đầu của lũ Lãng khách, thì hãy nghĩ rằng do mày hành động ngu xuẩn nên chúng nó mới chết! 】

『 Ưm. Không có tôi thì ông cũng định giết họ mà? Thế thì có khác gì nhau đâu? Có tôi hay không có tôi thì họ vẫn chết, thế thì lỗi phải gì? 』

【 Tại sao! Lại! Không hiểu! Tại mày! Tại con khốn mày! 】

『 Sao cái gì cũng tại tôi thế? Thế Lão già Bất Lực là đồ chó chết cũng tại tôi à? Lão già Bất Lực đói bụng ăn thịt cả bố mẹ mình cũng tại tôi à? Lão già Bất Lực bị... bất lực cũng tại tôi nốt à? 』

【 Không phải!!! Đệch!!! 】

Cảnh Đàm Giản bùng nổ.

Và bùng nổ thêm lần nữa.

【 Tao ăn thịt ai bao giờ! 】

『 Tôi đoán thế. Nhìn cái mặt ông là biết phường bất hiếu rồi, Lão già Bất Lực ạ. 』

Cảnh Đàm Giản phun trào lần ba.

【 Bất lực cái gì! Mày bảo ai bất lực!! 】

『 Ơ, thế không phải à? Mấy anh em trong Song Tuyến Huyết Cổ Đội bảo Lão già Bất Lực bị liệt dương, "thằng nhỏ" không ngóc đầu lên được mà. 』

【 Á á á! Á á á á!! Ặc... 】

Cảnh Đàm Giản ôm gáy lảo đảo.

Đây chính là sức mạnh của Vô Hình Chi Độc, Vô Hình Kiếm, hay còn gọi là Tâm Kiếm - Tuyệt Kỹ Võ Mồm.

Lão già thở hồng hộc, mắt vằn tia máu nhìn A Thanh, rồi như sực nhớ ra điều gì, lão kích hoạt Cổ Trùng hơi muộn màng.

Bụng nóng ran, A Thanh lại nằm sấp xuống.

Nhưng nãy giờ "võ mồm" nhiều mỏi miệng quá nên nàng lười rên rỉ, cứ giả vờ đau đến mức không nói nên lời cho xong chuyện.

Một khoảng thời gian trôi qua.

Đơn vị thời gian nhỏ nhất ở Trung Nguyên là một khắc (15 phút). Thời đại này đúng là lạc hậu.

Chắc khoảng nửa khắc trôi qua.

A Thanh đang nằm sấp bỗng ngóc đầu dậy.

『 Này. Lâu quá rồi đấy? Ông định để tôi đau đến ngất xỉu luôn à? 』

【 ...? 】

『 Cổ Trùng cũng là sinh mạng đấy, sinh mạng. Nó vất vả lắm mới tích được tí độc, ông bắt nó phun hết ra thế à? Khác gì bóc lột sức lao động trẻ em. 』

【 Ngươi, làm sao... 】

『 Ưm. Một: Ta đang dùng ý chí sắt đá để chịu đựng. Hai: Ta đã uống thuốc giải của bạn bè Đường Môn trước khi đến đây. Ba: Ta tranh thủ lúc đi ăn trưa đã gắp con Cổ Trùng ra rồi. Ông chọn đáp án nào? 』

Cảnh Đàm Giản chết lặng.

Độc Cổ Trùng gây đau đớn như bị thiêu sống. Kẻ yếu bóng vía có thể sốc đến ngừng tim.

Nên đáp án Một là không thể.

Nàng biết chính xác lúc nào Cổ Trùng phun độc để giả vờ thì đáp án Ba cũng sai nốt.

【 Được lắm, con ranh này uống thuốc ức chế độc nên mới to mồm thế này. Mày tưởng thuốc có tác dụng mãi mãi chắc? 】

『 Ông chọn đáp án Hai à. Chà. Ta không nói đáp án đúng đâu. Nhưng mà, nếu Cổ Trùng vô dụng thì lão ma đầu già khú đế còn gì để dọa ta nữa? Cái hầm ngầm mỏng manh này ư? Hay mấy cái song sắt này? 』

Nói rồi A Thanh lôi chùm chìa khóa trong ngực ra, lắc leng keng.

『 Không nhận ra là ta vừa đi ra ngoài về à? Ta có chìa khóa đây này? 』

【 Chết tiệt! Xích sắt! Mang xích sắt lại đây! 】

Cảnh Đàm Giản gào lên.

A Thanh quan sát, thấy đám lính canh chĩa thương vào mình, còn một tên vội vàng mang xích sắt đến quấn quanh cửa ngục.

Tên quấn xích tay run như cầy sấy, mắt cứ liếc nhìn A Thanh đầy sợ hãi, cố làm cho nhanh cạch cạch.

A Thanh tiến lại gần, mũi thương lập tức chĩa thẳng vào nàng.

A Thanh túm lấy cán thương, giật mạnh vào trong.

『 Này, thế này mà gọi là đe dọa á? Tưởng ta là bánh bèo không biết võ công chắc? 』

A Thanh giật lấy mấy cây thương ném ra sau cốp cốp, rồi thò tay ra tóm lấy cổ tay tên đang quấn xích.

【 Buông, buông ra! 】

『 Người ta nói nhẹ nhàng còn chưa chắc đã nghe, ở đó mà ra lệnh? 』

A Thanh kéo mạnh tay tên lính canh vào trong.

Cả cánh tay hắn, đến tận bả vai, bị kéo tuột qua khe song sắt, đầu hắn đập mạnh vào song sắt Cốp! một cái.

Nhưng đau đầu chẳng thấm vào đâu.

A Thanh đã tóm chặt lấy vai hắn, ngón tay cắm phập vào xương bả vai.

【 Á á á! 】

Rắc rắc, crắc, rắc. Những âm thanh không nên phát ra từ cơ thể người. Chỉ có A Thanh và tên lính canh xui xẻo là cảm nhận rõ nhất.

Nơi đầu ngón tay, cảm giác gân cốt, sụn, cơ bắp bị xé toạc truyền đến sống động. A. A a.

Cuối cùng, khớp vai của tên lính canh bị tách rời hoàn toàn.

A Thanh giật mạnh, lôi cả mảng xương bả vai và cánh tay của hắn ra, rồi ngã phịch mông xuống đất.

Nàng ngơ ngác nhìn "chiến lợi phẩm" trên tay, chớp mắt liên tục.

Trong ngục vang lên tiếng hét thảm thiết kéo dài, tên lính canh ôm lấy cái vai bị khuyết một mảng lớn như bị hổ vồ, lăn lộn điên cuồng.

Cảnh tượng xé xác người sống khiến cả căn hầm im phăng phắc.

A Thanh run rẩy đứng dậy, nhìn cánh tay người trên tay mình.

Oa. Vũ khí cùn tự chế . Cây chùy của Orc.

Chỉ thấy trên phim thôi. Trông hơi... tởm hơn mình nghĩ. Lọc bớt thịt đi chắc sẽ sạch sẽ hơn giống như xương động vật ngoài tự nhiên nhỉ.

『 Nào. Còn ai muốn quấn xích nữa không? 』

Đám lính canh mặt cắt không còn giọt máu, dù trong ánh đèn lờ mờ cũng thấy rõ sự kinh hoàng, vội vàng lùi xa ba thước.

Ngay cả Cảnh Đàm Giản cũng rùng mình ớn lạnh.

【 Thủ đoạn tàn độc gì thế này! Đây mà là hành động của hiệp khách Chính phái sao! 】

『 Xì. Lão già Bất Lực đập muỗi hay diệt gián có thấy tàn nhẫn không? Diệt hại trùng thì làm gì có chuyện tàn nhẫn. Lũ sâu bọ Huyết Giáo các người mà cũng đòi quyền con người à? 』

【 S-Sâu bọ... 】

『 Ta quan sát nãy giờ rồi, ưm. So sánh các người với sâu bọ thì hơi xúc phạm loài sâu bọ đấy. Thà là muỗi hay bọ chét còn có ích cho đời hơn các người. 』

A Thanh vừa nói vừa thản nhiên mở cửa ngục bước ra.

Cảnh Đàm Giản sợ hãi lùi lại phía sau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!