Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[200-300] - Chương 238 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (11)

Chương 238 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (11)

Cuối cầu thang, một cánh cửa lớn sừng sững hiện ra, trơ trọi và chẳng buồn che giấu. Khác xa với tưởng tượng của A Thanh về một lối thoát hiểm bí mật.

Cánh cửa bị chốt chặt từ bên ngoài. Tuy nhiên, A Thanh chỉ cần đẩy nhẹ một cái tựa như mở cửa nhà mình, rồi thong dong bước ra.

Không khí nóng ẩm đặc trưng của tháng Sáu ùa tới, chào đón sự trở về của nàng. Trong khoảnh khắc huy hoàng của sự tự do, A Thanh chỉ thầm nghĩ:

Hừm. Dưới hầm vẫn mát hơn.

A Thanh mới bị bắt lúc nửa đêm, ngủ một giấc, ăn đủ hai bữa rồi chiều tà mới trốn ra, nên cảm giác chẳng có gì to tát. Nhưng với Mộ Dung Chu Hy — người đã bị giam cầm trong tuyệt vọng, ngỡ rằng vĩnh viễn không còn thấy ánh mặt trời — thì lại là một bầu trời cảm xúc hoàn toàn khác biệt.

Vừa cảm nhận được hơi nóng mùa hè phả vào mặt, Mộ Dung Chu Hy đã nấc lên, khóc không thành tiếng.

A Thanh cười khổ nhìn quanh. Đây là một khoảng sân hẹp nằm kẹp giữa lưng nhà chính và bức tường bao, chỉ rộng chừng ba người đi. Gọi là gì nhỉ? Sân sau chăng?

Ngẫm lại, A Thanh mới thấy sự ngụy trang này thật tinh vi. Chẳng người ngoài nào rảnh rỗi chui vào cái khe hẹp này. Mà dù có vào, thấy cái cầu thang lộ thiên và cánh cửa gỗ sơ sài, họ cũng chỉ nghĩ đây là lối xuống hầm chứa đồ bỏ hoang.

Theo lời khai của tên lính canh Song Tuyến Huyết Cổ Đội, khi không làm nhiệm vụ, chúng thường sinh hoạt trên mặt đất. Vậy có thể coi cái trang viên này là cứ điểm của Huyết Giáo.

Tất nhiên, cách tốt nhất để xác minh là đi "điểm danh" từng khuôn mặt một.

A Thanh tháo cái "địu vải" tự chế, cẩn thận đặt Mộ Dung Chu Hy xuống:

『 Cô chờ ở đây một lát nhé? Ta đi dọn dẹp cái trang viên này chút đã. 』

【 Ngươi định bỏ ta- 】

『 Không bỏ. 』

【 Cùng đi, đi cùng nhau đi. Đừng để ta một mình. 】

Mộ Dung Chu Hy bám chặt lấy tay A Thanh, van nài thảm thiết.

『 Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi Mộ Dung tiểu thư đâu. Ta hứa đấy. Nên là, chờ ta một chút được không? 』

【 Kh-Không! Đi cùng nhau. Đừng, đừng để ta lại. 】

『 Mộ Dung tiểu thư. Không lâu đâu. Ta đếm đến một trăm... à không, một triệu là quay lại ngay. 』

【 Không chịu! Không chịu đâu! Đừng bỏ ta lại. Đi mà? Tây Môn tiểu thư, ngươi... ngươi không được làm thế với ta. Tại ngươi mà. Trách nhiệm, đúng rồi, phải chịu trách nhiệm chứ? 】

A Thanh nhẹ nhàng áp hai tay lên má Mộ Dung Chu Hy, nhìn thẳng vào mắt nàng:

『 Mộ Dung tiểu thư. Nhìn vào mắt ta này. Ta tuyệt đối sẽ không bỏ cô lại. Hiểu không? 』

【 Vậy... vậy thì đi cùng nhau đi. 】

『 Ta chỉ định dọn dẹp sơ qua bên trong thôi, lỡ có tên Huyết Giáo nào còn sót lại thì cô lại bị đau nữa. 』

【 Không sao. Đau thì... đau thì chịu thôi. 】

Nàng cứ nhõng nhẽo như một đứa trẻ khiến A Thanh khó xử. Ưm, bình thường trong phim đến đoạn này là nhân vật nữ phải ngoan ngoãn nghe lời chứ nhỉ? Đúng là đời không như phim.

A Thanh định thở dài, nhưng nhìn ánh mắt van xin tha thiết của Mộ Dung Chu Hy, nàng kìm lại. Thôi được rồi, dỗ dành thêm ba lần nữa xem sao.

『 Mộ Dung tiểu thư. Cô sợ cái gì chứ? Chỉ một lúc thôi, khoảng một khắc là xong. Trong thời gian ngắn ngủi đó thì có chuyện gì xảy ra được? 』

【 Nhưng mà... một mình... ta ở một mình, ta hét khản cả cổ mà không ai giúp... 】

Mộ Dung Chu Hy bắt đầu kể lể trong hoảng loạn.

Hóa ra cô nàng to gan dám đi về một mình trong đêm, bị Đàn Chỉ Cuồng Ma phục kích bắt cóc ngay ngoài thành. Để nàng không chạy thoát, hắn rút hết móng chân nàng, tròng dây thòng lọng vào cổ rồi treo lên. Hắn treo ở độ cao vừa đủ để nàng phải kiễng chân mới đứng được. Đứng bằng đầu ngón chân tứa máu thì đau thấu tâm can, nhưng nếu co chân lên thì dây thòng lọng siết chặt cổ họng không thở nổi, giãy giụa một hồi lại phải hạ chân xuống chịu đau...

【 Hắn bảo nếu nuốt Cổ Trùng thì sẽ thả ta xuống. Ta... ta định nói là ta nuốt, nhưng không thở được, đau quá, tại sao không ai cứu ta? Hắn cứ cười, còn ta... sắp chết đến nơi. 】

Đám Huyết Giáo đứng cười hô hố xem nàng vật vã giữa ranh giới của đau đớn và nghẹt thở cho đến tận bình minh.

【 Thế nên không được ở một mình. Ở một mình lại bị bắt, lại bị như thế. Không được. Tuyệt đối không được. 】

Nước mắt Mộ Dung Chu Hy tuôn rơi lã chã.

【 Ta... thảm hại lắm đúng không? Con ngu này đi một mình nên bị bắt, bị hành hạ ra nông nỗi này. Con ngu này tự cao tự đại đuổi hết hộ vệ đi vì sợ bị theo dõi. Ta biết chứ, ta biết hết, nhưng ta sợ quá. Ta là đồ bỏ đi. Làm phụ nữ cũng thất bại, làm võ nhân cũng thất bại. 】

『 Không phải đâu. Mộ Dung tiểu thư không thảm hại, cũng không ngu ngốc. Cô có làm gì sai đâu? Về nhà thì có gì là sai? Tất cả là lỗi của lũ Huyết Giáo khốn kiếp đó, Mộ Dung tiểu thư hoàn toàn vô tội. 』

【 Thật không? Thật chứ? 】

『 Thật. Tin ta chứ? 』

【 Ừm. Tin, ta tin. 】

『 Hơn nữa cô là một trong Ngũ Hoa mà. Xinh đẹp thế này, là một nữ nhân đàng hoàng. Lại còn trả thù rất xuất sắc nữa chứ. Đừng nói những lời tự hạ thấp mình như thế. 』

【 Vâng. Cảm ơn. Cảm ơn ngươi... 】

『 Mộ Dung tiểu thư. Cô có thể dũng cảm chờ ta một chút được không? Một chút thôi, rất nhanh thôi. Đếm đến một trăm là ta về liền. Nhé? 』

【 Một chút thôi... Đếm đến một trăm là về đúng không? 】

『 Tất nhiên rồi. Chờ ta một tẹo thôi. Mẹ kiếp. Nghe cô kể mà ta sôi cả máu. Để ta đi tóm cổ lũ chó chết đó lại cho cô trả thù tiếp nhé. 』

【 Vâng... vâng, ta hiểu rồi. 】

A Thanh ôm chặt lấy Mộ Dung Chu Hy, vỗ về:

『 Ngoan lắm, thật dũng cảm. Mộ Dung tiểu thư là người rất mạnh mẽ và kiên cường. Nhớ chưa? Tin ta nhé? 』

【 Vâng... 】

『 Nếu nhớ lại những chuyện đau buồn, thì hãy nhớ đến lúc nãy chúng ta cùng hành hạ tên khốn đó. Trả thù ngọt ngào lắm đúng không? Ta sẽ về ngay thôi. 』

Dứt lời, A Thanh vận khinh công, bay vút đi, thắng lại trọng lực.

Mộ Dung Chu Hy, với ánh mắt đã lấy lại chút tiêu cự, ôm lấy chân mình và bắt đầu đếm số. Nhưng rồi, một thắc mắc chợt nảy ra trong đầu nàng.

【 Trả thù...? Ơ...? 】

Ánh mắt Mộ Dung Chu Hy lại một lần nữa tan rã, cơ thể bắt đầu run rẩy dữ dội.

Đáng tiếc, trong cứ điểm chỉ còn sót lại đúng hai gã thành viên của Song Tuyến Huyết Cổ Đội.

Trước cuộc thi "Sự Thật hay Cái Chết" — nơi kẻ nói thật được sống thêm một chút còn kẻ nói dối sẽ đi chầu Diêm Vương — hai tên này tranh nhau phun ra vị trí của các cứ điểm khác. A Thanh ghi nhớ toàn bộ thông tin, sau đó mới chậm rãi chỉ tay chọn ra người chiến thắng.

Kẻ thua cuộc thuộc về A Thanh (để moi nốt chút tin tức cuối cùng rồi kết liễu). Kẻ thắng cuộc thuộc về Mộ Dung Chu Hy (để trả thù).

【 Ơ... ta... ta không sao. Không cần làm thế đâu. Tây Môn tiểu thư cứ làm theo ý mình— 】

『 Không được bỏ qua. Phải trả lại gấp bội những gì mình đã chịu đựng, có thế mới giải tỏa được uất ức trong lòng. Nào, ta làm mẫu, cô làm theo nhé? 』

【 Vâng... vâng... 】

『 Tiếc là không có nhiều thời gian. Ừm, lột da rồi treo lên thôi nhé. 』

Kết cục, hai cái xác máu thịt lẫn lộn bị treo lủng lẳng giữa sân.

Xong xuôi, A Thanh đưa Mộ Dung Chu Hy đi gột rửa tại nhà tắm của trang viên (nay đã vô chủ). Nhưng vừa nhìn thấy nước, Mộ Dung Chu Hy đã hét lên kinh hoàng, chúi đầu xuống đất run lẩy bẩy.

A Thanh vất vả vô cùng, vừa dỗ dành vừa tắm, vừa gội đầu lại vừa phải an ủi. Hễ dội nước là nàng ta lại giãy nảy lên, mắt nhắm nghiền kêu đau, báo hại A Thanh mồ hôi mẹ mồ hôi con tuôn ra như tắm.

Cuối cùng, sau khi thay bộ y phục sạch sẽ tìm được trong trang viên, Mộ Dung Chu Hy trông cũng ra dáng con người trở lại.

Phải quay về Võ Thiên Các thôi. Để bộ dạng máu me be bét này mà về Võ Lâm Minh thì không ổn chút nào.

【 Xin lỗi, thực sự xin lỗi. Xin lỗi... 】

『 Không sao mà, thôi đi. 』

【 Nhưng mà... vết bầm tím, đen sì sưng vù lên thế kia... làm sao bây giờ... 】

『 Hèn gì cứ thấy nhức nhức. 』

【 Hay là... hay là rút móng tay ta đi cũng được. Để đền tội. 】

『 Đã bảo không sao mà. Lần trước nổ tung còn chả sao, mấy vết bầm cỏn con này vài hôm là lặn, đừng cảm thấy có lỗi quá. Lúc đó Mộ Dung tiểu thư đau quá nên phản xạ tự nhiên thôi, không phải lỗi của cô. 』

【 Vâng... 】

Cứ thế, A Thanh vừa đi vừa dỗ dành Mộ Dung Chu Hy đang thút thít đòi "đền bù" bằng móng tay hoặc thân thể, vất vả mãi mới về được đến Võ Thiên Các.

Về đến nơi, sân sau vang lên tiếng kiếm gỗ va chạm bộp bộp.

Bạn bè của A Thanh chẳng ai mảy may lo lắng. Bởi lẽ, A Thanh thường xuyên vắng mặt để đi "luyện tập" (thực chất là đi học trộm) với Thiên Du Học. Thấy một ngày không gặp, họ chỉ tặc lưỡi: "Chắc lại bị Đại mẫu hành cho ra bã rồi."

A Thanh thầm mắng lũ bạn vô tâm, rồi dìu Mộ Dung Chu Hy lên phòng khách nằm nghỉ.

【 Tây Môn tiểu thư, đừng đi đâu nhé... 】

Mộ Dung Chu Hy nằm trên giường, bàn tay vẫn bám chặt lấy tay A Thanh không buông. Nhưng sự mệt mỏi cùng cực, nỗi sợ hãi qua đi cộng thêm cảm giác an toàn hiếm hoi khiến nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

A Thanh nhờ tỳ nữ đi gọi Đường Nan Nhi. Vừa nhìn thấy Mộ Dung Chu Hy, Đường Nan Nhi đã trợn tròn mắt:

『 Cái gì? Kiếm Hoa đây mà? Sao ả lại ở đây? Tỷ lại tha lôi nữ nhân về nhà nữa à? Lại còn nắm tay nắm chân tình cảm thế kia? Chà. Tài thật đấy. 』

『 Không phải thế. Nan Nhi à, Mộ Dung tiểu thư bị trúng độc rồi. 』

『 Rồi rồi. Trúng độc. Lần nào tỷ gọi muội cũng là trúng độc. Sao? Độc gì? 』

『 Ừm. Song Tuyến Huyết Cổ. 』

『 Hả...? 』

Đường Nan Nhi đang chống nạnh hậm hực, nghe xong liền chớp mắt liên tục.

『 Tỷ vừa bảo là Huyết Cổ á? 』

『 Ừ. Song Tuyến Huyết Cổ. 』

『 Đùa à? 』

『 Tỷ có bao giờ đùa chuyện này không? 』

Đường Nan Nhi lập tức nghiêm mặt lại.

『 Trời đất... cái gì thế này. Cổ Trùng của Huyết Giáo á? 』

『 Ưm. Tỷ biết. Việc lấy nó ra có vẻ khó, nên tỷ định tiêu diệt con Cổ Trùng Chúa. Nhưng muốn thế thì phải gây mê thật sâu. Muội giúp tỷ được không? Việc này tuyệt đối không thể để người ngoài biết. 』

Chẳng hiểu lũ sâu bọ này dùng loại liên kết tâm linh quái quỷ gì mà Cổ Trùng Chúa có thể ra lệnh cho Cổ Trùng con tự sát.

Khi Cổ Trùng con tự sát, độc tính trong người nó sẽ vỡ ra, kéo theo vật chủ xuống suối vàng. Thậm chí Cổ Trùng Chúa còn có tuyệt chiêu "Tín hiệu tự sát dây chuyền", dùng các Cổ Trùng con làm trạm trung chuyển để lan truyền lệnh tự sát ra phạm vi cực rộng, tạo thành thảm sát hàng loạt.

Đó cũng là lý do các thành viên Huyết Cổ Đội bị nắm thóp mạng sống, đồng thời bị biến thành những "cục thu phát tín hiệu sống" rải rác khắp nơi để mở rộng tầm phủ sóng cho Huyết Giáo.

Vì thế, cần phải gây mê Mộ Dung Chu Hy và con Cổ Trùng trong người nàng thật sâu. Để khi Cổ Trùng Chúa phát lệnh chết chùm, con Cổ Trùng con trong người nàng vẫn ngủ say sưa không biết gì.

Tất nhiên, đây không phải ý tưởng của A Thanh, mà là "diệu kế" moi được từ miệng tên lính canh Huyết Cổ Đội.

Đường Nan Nhi thở dài thườn thượt.

『 Lại dính dáng đến Huyết Giáo à? Hay là nhờ các bô lão trong Minh giúp đỡ đi. 』

『 Thế thì nhiều người sẽ gặp rắc rối to. Tỷ muốn xử lý êm thấm. Ưm. Chỉ cần Sư phụ Thiên Du Học và tỷ là đủ rồi. 』

Mộ Dung Chu Hy khẳng định mình chưa làm chuyện gì ô uế, chưa bị khuất phục. Nhưng nếu tin đồn nàng bị Huyết Giáo bắt cóc lan ra ngoài, liệu có mấy ai tin vào sự trong sạch ấy?

A Thanh tin, vì nàng đã nghe lời thú tội chân thành về sở thích bệnh hoạn của Huyết Luân Quỷ Ma và Đàn Chỉ Cuồng Ma. Bọn chúng thích hành hạ tinh thần hơn là thể xác đơn thuần.

Hơn nữa, nếu chuyện này vỡ lở, danh dự của đám Lãng khách cũng sẽ tan tành mây khói. Những con người cố gắng sống lương thiện dù nghèo khó, chỉ vì một phút lầm lỡ uống nhầm thuốc mà bị hủy hoại thanh danh thì thật bất công.

『 Ngoài Mộ Dung tiểu thư ra còn nhiều người nữa bị trúng Huyết Cổ. Muội có thể làm thuốc mê khiến họ ngủ li bì khoảng ba ngày được không? 』

『 Ý tỷ là gây mê cả con Cổ Trùng luôn chứ gì? Chà, cũng không khó lắm. Ưm... Mà Thanh Nhi này, sao tỷ rành rẽ vụ này thế? Nhìn tỷ bằng con mắt khác đấy nhé. 』

『 Tỷ mà đã muốn biết thì cái gì chẳng biết? 』

『 Gớm chưa. 』

Đường Nan Nhi đánh yêu vào tay A Thanh một cái bộp.

『 Sau này phải kể hết đầu đuôi cho muội nghe đấy nhé? Muội đi chuẩn bị thuốc đây. Tỷ tập hợp những người cần gây mê lại trước đi. 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!