Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[400-500] - Chương 436 - Hướng Tới Thái Nguyên (7)

Chương 436 - Hướng Tới Thái Nguyên (7)

Thái Nguyên - Thủ phủ tỉnh Sơn Tây. Đối với A Thanh, vùng đất này có ý nghĩa đặc biệt... hoặc không.

Bởi vì có một thuyết âm mưu của mấy tên "thiểu năng" cho rằng: Đây chính là Thần Thị - thủ đô đầu tiên của dân tộc Triều Tiên do Đàn Quân sáng lập!

Và kinh đô Tốt Bản của Cao Câu Ly cũng chính là Thái Nguyên! Bằng chứng là cái tường thành vuông vức kia kìa, chắc chắn là công nghệ xây dựng vĩ đại của người Cao Câu Ly!

Họ bảo Đàn Quân chọn đất giữa Bạch Sơn và Hắc Thủy .

Ở Sơn Tây có núi không? Có! Có sông không? Có! Sông tên là Hắc Thủy à? Đúng luôn! Thế núi tên Bạch Sơn à? Không!

Nhưng họ cãi: "Ngày xưa nó tên là Bạch Sơn, tại bọn người Hán đổi tên để xóa bỏ lịch sử huy hoàng của chúng ta đấy!".

Thực tế là phía Nam ấm áp trù phú hơn nhiều, tội quái gì tổ tiên lại chui lên cái vùng núi non hiểm trở lạnh lẽo này mà sống?

 A Thanh nghĩ thầm: "Chắc tại trong sách giáo khoa không vẽ bản đồ chỗ này nên mình chả biết."

Dù sao thì cơ thể này cũng chả liên quan gì đến dân tộc Đại Hàn Dân Quốc, nên có phải quê cha đất tổ hay không cũng kệ.

Thái Nguyên là đất của Nho Giáo - Nho Lâm. Trong lịch sử ở thế giới cũ của A Thanh thì không phải thế, nhưng ở thế giới này, Nho Lâm đặt trụ sở ở đâu chả được.

 Nghe đồn do Hoàng thất dạo này ghẻ lạnh Nho sĩ, nên họ dỗi, bỏ ra đây lập đại bản doanh. Thái Nguyên gần Bắc Kinh về địa lý, nhưng đường đi thì xa tít mù khơi.

Vị trí này thể hiện tâm tư của các cụ Nho sĩ: "Bọn ta ở xa đấy, nhưng cũng ở gần đấy, mau mau mời bọn ta về đi!"

Hàn Lâm Viện - Tổng hành dinh Nho Lâm.

Người lính gác cổng nhìn thấy một cặp đôi kỳ lạ. Một cô gái cao lớn đeo mạng che mặt, dắt tay một đứa bé tí hon. Đứa bé ngó nghiêng khắp nơi, miệng líu lo không ngớt. Trông như hai mẹ con đi du lịch.

Nhưng điểm kỳ dị là: Cả hai đều đeo kiếm. Đứa bé đeo thanh kiếm dài đến tận mắt cá chân vì nó lùn. Cô gái lớn cũng đeo thanh Cự kiếm dài đến tận mắt cá chân vì kiếm to.

"Mẹ con hiệp sĩ à?"

Lính gác nghĩ thầm. Chắc không phải mẹ con đâu, nhìn trẻ măng thế kia. Nhưng đúng là hiếm gặp. Đang mải suy tư triết học về sự kỳ lạ của kiếp nhân sinh thì...

「 Này huynh đài ơi? 」

Hai người đã đứng lù lù trước mặt. Lính gác giật mình, lấy lại vẻ nghiêm nghị:

『 Khụ. Đây là Thái Học Viện của Hàn Lâm Viện. Nơi đào tạo nhân tài cho đất nước. Phu nhân có việc gì? 』

「 Phu nhân cái khỉ gì? Tôi chưa chồng. Tôi đến tìm Thị Giảng Học Sĩ. Ông ấy có nhà không? 」

『 Học Sĩ đại nhân đang giảng bài buổi sáng. Cô nương tìm ngài ấy có việc gì? 』

「 À, tôi là Tây Môn Thanh, đệ tử của Thiên Du Học lão gia. Tôi đến thăm Tiểu Sư phụ. 」

Lính gác nhìn chằm chằm vào mạng che mặt của A Thanh. Nhìn mãi không thấy mặt . Hắn ngập ngừng:

『 Cô nương? Học Sĩ đại nhân chưa bao giờ nhận nữ đệ tử cả. Chắc có nhầm lẫn gì... 』

Đúng là bọn Nho sĩ cổ hủ. A Thanh lục lọi trong tay nải, lôi ra một tờ giấy nhàu nát như dưa muối. Vuốt phẳng phiu rồi đưa cho lính gác.

"Ái đồ Tây Môn Thanh của Thị Giảng Học Sĩ Thiên Du Học, nhận lệnh triệu tập của Sư phụ." - Dấu đỏ chót của Thị Giảng Thái Học.

Lính gác cúi rạp đầu:

『 Thất lễ quá. Mời vào. 』

Hắn còn cẩn thận dặn dò: "Đang giờ giảng bài thì dù là Hoàng Đế đến cũng phải đợi. Cô nương chịu khó chờ chút nhé." Tự hào gớm.

A Thanh và Trần Trường Minh ngồi uống trà, ngắm cảnh hồ nước nhân tạo. Bỗng nhiên có tiếng ồn ào.

"A. Xong rồi."

Cửa lớn mở ra, các học sĩ ùa ra như ong vỡ tổ. Mặt ai cũng hớn hở như tù nhân được ân xá. Hóa ra nãy giờ họ phải nín thở nghe giảng, giờ mới được xả hơi.

A Thanh đứng dậy, ngó nghiêng tìm Sư phụ. Các học sĩ nhìn thấy hai nữ hiệp - một to một bé - đứng giữa sân trường Nho giáo thì trố mắt ngạc nhiên.

【 Ai thế kia? Cao thế? 】

【 Con gái nhà ai mà mang kiếm to vật vã thế? 】

Nhưng quân tử không được tò mò chuyện phụ nữ, nên họ chỉ dám liếc trộm rồi đi qua.

「 SƯ PHỤ!!! 」

A Thanh hét toáng lên. Một ông già đang vừa đi vừa chém gió với đồng nghiệp quay phắt lại. Là Thiên Du Học. Mặt ông giãn ra, cười tươi rói:

『 Ái chà chà! Đồ đệ cưng! Đến rồi đấy à? Sao không vào trong nghe giảng luôn mà đứng ngoài này như con nghê đá thế? 』

「 He he. Nghe bảo đang giảng bài thì Thiên tử cũng không được vào mà? 」

『 Đấy là Thiên tử thôi. Còn người ham học thì ai vào chả được. 』

「 Thôi xin. Con dị ứng với giảng bài lắm. À, đây là em gái con, Trần Trường Minh. Trường Minh, chào cụ đi. Đây là Thiên Du Học lão gia. 」

『 Cháu chào cụ ạ. 』

『 Chào tiểu cô nương. Hai đứa đi đường vất vả không? Ăn uống gì chưa? 』

「 He he. Con định mời Sư phụ đi ăn đây. Thái Nguyên có quán nào ngon nhất, Sư phụ chỉ đi, hôm nay con bao tất! 」

『 Vừa đến nơi ai lại để trò bao? Về nhà ta, ta đãi. 』

Các học sĩ xung quanh thì thầm to nhỏ.

【 Tin nóng hổi! Thị Giảng Học Sĩ có nữ đệ tử! 】

【 Lại còn đeo kiếm to đùng! Chắc là con nhà võ tướng? 】

Họ vừa đi ăn trưa vừa tha hồ thêu dệt câu chuyện.

Nhà của Thiên Du Học là một tòa Tứ Hợp Viện siêu to khổng lồ. Phải gọi là dinh thự mới đúng.

「 Ơ? Sư phụ giàu thế? 」

『 Con điên này. Nghèo rớt mồng tơi thì lấy sức đâu mà học? Cơm không có mà ăn thì chữ nghĩa cái gì? Ta được người đời tôn sùng là Đại Nho, chẳng qua là vì nhà ta giàu nứt đố đổ vách, từ bé không phải làm gì ngoài việc đọc sách thôi. 』

Trần Trường Minh tròn mắt ngạc nhiên. Ông thầy Nho giáo mà nói chuyện sặc mùi tiền thế này á?

『 Ơ... Thế còn câu chuyện "Vét ánh sáng đom đóm để học" thì sao ạ? 』

Thiên Du Học cười khẩy Hừ.

『 Mấy tên Xa Dận, Tôn Khang ấy hả? Cố sống cố chết học hành để làm quan to. Rồi làm quan xong thì làm gì? Tham ô, bóc lột dân đen, vơ vét của cải. Thành vĩ nhân cái nỗi gì? Thành đại cẩu tặc thì có. Chúng nó học không phải để tu thân, mà để làm giàu, để trả thù cái nghèo. 』

Ông tặc lưỡi.

『 Nên ta bảo rồi, nhà giàu mới nên đi học. Học vì đam mê, không bị tiền bạc chi phối thì mới thành người tử tế được. 』

「 Ồ... 」

A Thanh gật gù thán phục. Thiên Du Học nhếch mép cười đểu:

『 Sao? Thấy ta nói không giống giọng điệu nhà Nho à? 』

「 Không. Con chả biết giọng nhà Nho thế nào. Nhưng nghe Sư phụ nói thấy... uy tín hẳn. Đúng chất người có học. 」

『 Con ranh này. 』

「 Nhưng mà Sư phụ của con là "Thiên Du Học lão gia" - Thần Thâu, chứ có phải ông thầy giáo nghiêm túc đâu mà lo? 」

Ý A Thanh là: Con đến đây để học nghề trộm cắp, khinh công, chứ không phải học chữ. Thiên Du Học cười nham hiểm.

『 Con nghĩ thế thật à? 』

「 Chứ sao nữa? 」

『 Đại Mẫu nhắn với ta là đầu óc con đặc như đá cuội. Tuy có thuộc vài câu kinh kệ của Dị Giáo, nhưng kiến thức nền tảng thì rỗng tuếch. Nên bà ấy tha thiết nhờ ta dạy dỗ con về Nho học trong vòng một năm tới. Mà con biết đấy, Nho học nó mênh mông bể sở lắm. 』

「 Hả? 」

『 Tưởng đến đây chơi à? Con đến để Học Chữ đấy con ạ. Ta đường đường là một trong Tam Đại Tông Sư thiên hạ, lại để đệ tử dốt nát mù chữ thì còn ra thể thống gì? 』

「 Ơ... Con không nghe nói vụ này... 」

Mặt A Thanh méo xệch. Học chữ? Kinh thư? Luận Ngữ? Mạnh Tử? Ác mộng!

『 Đừng có nhăn nhó thế. Học cũng vui mà. 』

「 Vui cái con khỉ. Trên đời làm gì có chuyện học vui. 」

『 Thật mà. Nhìn ta đây này. 』

「 Tại Sư phụ dị hợm nên mới thấy vui, mới thành Đại Nho được chứ. Nếu ai cũng thấy vui thì đám công tử nhà giàu thành Thánh nhân hết rồi. 」

『 Chậc. Con bé này không ngốc, chỉ là lười động não thôi. Thôi được rồi, lệnh của Đại Sư thì không cãi được đâu. À, giờ ta mới hiểu. Bà ấy gửi con bé này đi cùng là để nó chơi với con lúc con chán học đấy. 』

Nghe thấy thế, Trần Trường Minh chớp chớp mắt. Rồi từ từ buông tay A Thanh ra.

Nhìn xa xăm (kiểu "Em không quen bà này"). Ý là: "Tỷ học đi nhé, em đi chơi đây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!