Chương 233 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (6)
Trong mắt Cảnh Đàm Giản, vẻ đẹp tuyệt vời nhất chính là sự tuyệt vọng.
Ánh mắt của một kẻ từng kiên cường bỗng nhiên vụn vỡ, rơi xuống vực thẳm thất vọng vì sự tàn khốc của nhân sinh, đó mới là lý do tồn tại của con người.
Nhưng vẻ đẹp đó luôn hiếm hoi.
Hành hạ một kẻ yếu đuối mau nước mắt chỉ là trò tiêu khiển rẻ tiền, chán ngắt. "Nghệ thuật" của lão đòi hỏi ngưỡng cảm xúc cao hơn nhiều.
Giống như cái đám Lãng khách kia vậy.
Nếu không vì kế hoạch lớn thì lão đã vứt quách đi cho rảnh nợ, đúng là hàng phế thải hạ cấp. Nhưng thôi, công việc là công việc, thú vui là thú vui, đành phải giữ lại.
Giữa lúc đó, một món hàng cực phẩm, à không, siêu cực phẩm lại tự dẫn xác tới.
Làm thế nào để mài dũa viên ngọc thô này để chiêm ngưỡng sự tuyệt vọng lộng lẫy nhất đây?
Trong đầu Cảnh Đàm Giản giờ chỉ toàn là những suy nghĩ bệnh hoạn đó.
Cái kết thì đã được định sẵn rồi.
Khoảnh khắc người phụ nữ sụp đổ thường là khi sự trong trắng bị chà đạp bởi bạo lực.
Để chính đám Lãng khách mà cô ta liều mạng bảo vệ hùa nhau làm nhục cô ta suốt cả ngày, liệu cô bé sẽ phản ứng ra sao?
Có kẻ sẽ khóc lóc, có kẻ sẽ gào thét điên dại. Hoặc cũng có thể buông xuôi, ánh mắt đờ đẫn như cái xác không hồn.
【 Khà khà. 】
Chỉ nghĩ đến thôi Cảnh Đàm Giản đã thấy hưng phấn tột độ, không kìm được tiếng cười quái đản.
Vậy trước đó phải hành hạ thế nào đây?
Độc Cổ Trùng đau thấu xương tủy mà con bé này vẫn chịu được, chứng tỏ nó rất lì đòn, tra tấn thể xác thường không ăn thua.
Phải làm sao để tinh thần nó sụp đổ từ từ? Phải cho nó một tia hy vọng mong manh để nó không buông xuôi, rồi từ từ gặm nhấm tâm hồn nó...
Đúng lúc Cảnh Đàm Giản đang cởi quần, chìm đắm trong ảo tưởng bệnh hoạn thì...
Rầm! Cánh cửa bật mở, một tên thuộc hạ xông vào.
【 Phó Đoàn chủ! Ngài mau ra xem... Á! 】
Tên thuộc hạ cứng họng, chết điếng người trước cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt : "Lão già biến thái đang cởi truồng ".
【 ...Thằng khốn! 】
Cảnh Đàm Giản bay người tới, bóp cổ tên thuộc hạ. Tội phá đám giây phút thăng hoa và tội nhìn thấy cảnh tượng ô uế của cấp trên, đáng chết vạn lần.
【 Ặc... 】
Tên thuộc hạ mất dần ý thức, trong đầu chỉ còn kịp chửi thề: Đệch mẹ, cái tay đang bóp cổ mình vừa mới... đệch, đệch, tởm vãi, đệch, cái lão già bất lực này, thà dùng kiếm chém tao còn hơn...
Vứt cái xác sang một bên, Cảnh Đàm Giản khóa trái cửa lại.
Lỗi tại lão quên khóa cửa khi làm chuyện bậy bạ, nhưng giờ thì đám thuộc hạ bên ngoài mới là người khổ sở.
【 Phó Đoàn chủ bao giờ mới ra thế? 】
【 Thằng Út vào gọi rồi, chắc ra ngay thôi. 】
【 Nó vào từ đời nào rồi mà sao chưa thấy ra? 】
Thằng Út đi gọi không thấy về, Phó Đoàn chủ cũng lặn mất tăm.
【 Á á á! 】
Đám Huyết Giáo bên ngoài chỉ biết giậm chân bình bịch, trơ mắt nhìn tình hình ngày càng tồi tệ.
Mọi chuyện bắt đầu từ bữa sáng.
【 Con kia, dậy đi! 】
『 Ồn ào quá. Ngủ dưới sàn lạnh đau hết cả người. Ơ, ngủ không ngon tí nào. Gì đấy? 』
A Thanh càu nhàu, dù thực tế là nàng đã ngủ một mạch đến sáng không biết trời đất gì.
Tên lính canh ngục, người phải thức trắng đêm nghe tiếng thở đều đều và tiếng ngáy khò khò dễ thương của nàng, nghe thế chỉ biết câm nín.
【 Này. Bữa sáng đây. 】
『 Oa. Mở mắt ra là có ăn. Được cái này là ưng cái bụng. Gì thế? Có món gì ngon không? 』
Với người cho ăn thì A Thanh luôn lịch sự.
Vì nếu vô lễ với đầu bếp (hoặc người đưa cơm) thì ai biết họ sẽ bỏ cái gì vào thức ăn lần sau.
【 Thái độ cũng tốt đấy. Coi thường bọn ta quá nhỉ. Này. Cơm nắm. Cầm lấy. 】
『 Cơm nắm... 』
A Thanh nhìn tên lính canh.
Cục cơm nắm to đùng trên tay hắn cũng tạm chấp nhận được, nhưng ngoài ra chẳng còn gì khác.
Sáng ngày ra mà không có tí canh nào trôi cơm à...
Thôi kệ, có ăn là tốt rồi.
『 Đa tạ. 』
A Thanh lễ phép cúi đầu, đưa tay qua song sắt. Ngay khi ngón tay thon dài xinh đẹp của nàng sắp chạm vào cục cơm...
Bộp.
Cục cơm rơi tự do xuống đất. Rõ ràng là hắn cố tình thả tay ra. Cục cơm nắm tròn vo rơi xuống nền đất bẩn thỉu, vỡ nát bẹp một cái.
『 Ơ? 』
【 Khà khà, tưởng đang ở quán trọ chắc? Nhìn cho kỹ đi. Đây là tương lai của ngươi đấy. 】
Tên lính canh dẫm chân lên cục cơm, nghiền nát nó.
Cục cơm tội nghiệp giờ chỉ còn là đống bầy hầy dính bết dưới sàn.
【 Ngươi chỉ được ăn thế này thôi. Chà, nhìn gần mới thấy đúng là đệ nhất mỹ nhân. Bao giờ mới đến lượt ta hưởng sái nhỉ, khà khà... Hả, định ăn thật đấy à? 】
Thấy A Thanh vẫn đưa tay về phía cục cơm nát, tên lính canh cười khinh bỉ.
Bàn tay đang chậm rãi vươn tới cục cơm bỗng nhiên để lại tàn ảnh, phập, cổ chân tên lính canh đã bị tóm gọn.
【 Hả? Cái gì? 】
Trong khi hắn còn đang ngơ ngác, A Thanh đưa nốt tay kia ra tóm lấy cổ chân còn lại.
『Cái thằng chó này, sáng sớm đã chơi bẩn. Ta ghét nhất là mấy đứa đùa giỡn với đồ ăn đấy. 』
【 Buông, buông ra! Sao khỏe thế...! 】
Tên lính canh hoảng hốt định giật chân lại, nhưng hai chân hắn như bị đóng cọc xuống đất, không nhúc nhích được li nào.
Với sức mạnh quái vật của A Thanh thì hắn tuổi gì mà đòi thoát.
『 Này? Ngươi đoán xem nếu ta cứ thế kéo mạnh vào trong thì chuyện gì sẽ xảy ra? 』
A Thanh ngồi bệt xuống sàn, cúi người về phía trước, hai tay vươn dài qua song sắt tóm chặt chân hắn. Và ngay giữa hai cánh tay nàng là một thanh song sắt to đùng dựng đứng.
Mặt tên lính canh cắt không còn giọt máu, tay hắn vội vàng rút đao bên hông—
A Thanh ngả người ra sau, dùng toàn lực kéo mạnh.
Hai chân tên lính canh như đạn pháo lao vút vào trong song sắt, cho đến khi... háng hắn đập mạnh vào thanh sắt ở giữa. Rắc! Tiếng xương va chạm với kim loại nghe rợn người.
Tên lính canh trợn ngược mắt, sùi bọt mép.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
A Thanh bắt đầu "mát xa" chân hắn, bóp dần từ mắt cá lên đùi. Rắc rắc, crắc crắc, tiếng xương vỡ vụn vang lên giòn tan, đôi chân cứng cáp giờ mềm oặt như râu mực.
【 Á á á á! 】
Cảm giác bóp nát xương sống trong tay khiến A Thanh rùng mình sung sướng.
Oa. Lâu lắm rồi mới có cảm giác này. Thật là... chân thực, sống động hơn cả ký ức. A, đây mới là cuộc sống.
A Thanh cười man dại, miệng vẫn nói giọng tỉnh bơ:
『 Suỵt. Khách quan. Xương chân ngài bị bó cứng quá. Không giãn ra thì cứ chạy nhảy suốt thôi. Người ta phải nằm hoặc ngồi chứ ai lại đứng suốt thế? 』
【 Á á á!!! 】
Khi xương chân đã nát vụn như cát, A Thanh xoắn hai chân hắn lại với nhau như vặn thừng, buộc thành một nút thắt .
【 Ối giời ơi!!! 】
Chưa đầy một khắc, tên lính canh đã gào khản cả cổ.
Tiếng hét thảm thiết khiến đám Huyết Giáo vội vã chạy tới.
【 C-Cái gì thế kia! Buông ra, buông ngay, á! 】
Một tên định lao vào cứu đồng bọn thì bị A Thanh tóm lấy cổ tay.
Sau một cú cụng đầu cốp vào song sắt, cánh tay đã được A Thanh "mát xa" mềm nhũn bị quấn hai vòng quanh song sắt rồi buộc lại một cách nghệ thuật.
Đám còn lại sợ xanh mặt không dám lại gần, đá đít thằng Út bắt chạy đi gọi Phó Đoàn chủ gấp. Thằng Út ba chân bốn cẳng chạy biến.
Và hiện tại.
『 Muốn lấy lại con tin không? Ghi thực đơn nhé. Một đĩa thịt xào to, hai bát cơm trắng nóng hổi. Canh thì... ưm, canh gì thanh đạm chút nhỉ? Đầu bếp ở đây món tủ là gì? 』
【 Câm mồm! Bây giờ... 】
『 Chán ghê, quán này phục vụ kém quá. Thôi cho bát canh cá nấu chua (Canh chua) đi. Có đồ ăn là ta thả người. Nhắc lại nhé: Thịt xào đĩa lớn, hai bát cơm, một bát canh cá. 』
A Thanh nghe thấy hai âm thanh văng vẳng bên tai.
Tiếng đám Huyết Giáo chết lặng vì sốc.
Và tiếng ruột gan chúng nó sôi lên sùng sục.
【 Con... con điên này ở đâu ra thế... Phó Đoàn chủ đâu? 】
【 Chuyện là... xác thằng Út nằm ngay trước cửa phòng ngài ấy... 】
Thằng Áp Út (giờ thành thằng Út mới) run rẩy báo cáo.
【 Giờ này còn lo chuyện đó à!? Không gọi ngài ấy ra thì làm gì bây giờ! Mau chạy đi gọi ngay! 】
Đệch mẹ. Sao chúng mày không đi mà gọi.
Thằng Út mới nuốt cục tức vào trong, chạy đi. Nhưng nó cũng khôn, chẳng dại gì gõ cửa, cứ đứng đợi ngoài cửa bao giờ ngài ấy ra thì báo cáo thôi.
Thế là thằng Út thứ hai cũng mất hút.
『 Ô hay. Gọi món từ đời nào rồi mà chưa thấy đâu? Đầu bếp đi gieo mạ trồng lúa hay sao mà lâu thế? Đợi các người bưng cơm lên chắc ta thành bà lão mất rồi? 』
【 Im mồm đi! 】
『 A. Sợ quá cơ. Sợ đến mức chân tay run lẩy bẩy, không kiểm soát được hành động đây này. Oa, nhìn tay ta run chưa kìa. 』
Vừa nói A Thanh vừa túm tóc tên bị trói tay, đập đầu hắn bình bịch vào song sắt.
【 Á! Á! Á! 】
Tiếng hét hòa nhịp với tiếng đập đầu nghe vui tai phết. Chợt có cảm giác rắc nhẹ như nứt sọ, A Thanh giật mình buông tay.
Thanh sắt dính máu đỏ lòm dưới ánh đèn dầu.
【 L-Làm sao bây giờ, Phó Đoàn chủ... 】
【 Mẹ kiếp! Nó đòi gì thì đưa cái nấy đi! Mang cơm cho nó! 】
Cuối cùng, bữa sáng thịnh soạn như yêu cầu cũng được bưng đến.
Nhận khay cơm qua khe cửa đưa đồ ăn, A Thanh cẩn thận đặt vào góc an toàn rồi quay lại chỗ hai con tin.
『 Cảm ơn nhé, chơi vui lắm. Kiếp sau nhớ sống lương thiện để đỡ bị hành hạ thế này nhé. 』
Tay A Thanh nhuốm màu đen kịt, Bộp! Đầu tên bị trói tay nổ tung như quả dưa hấu.
Cái xác mất đầu trượt xuống theo song sắt.
Tên lính canh bị vặn chân nhìn thấy cảnh đó thì hí hí kinh hoàng, người giật nảy lên, nhưng cơn đau từ đôi chân nát bấy khiến hắn không thốt nên lời, mồm há hốc cứng đờ.
【 D-Dừng lại! Ngươi bảo sẽ thả người mà! 】
『 Ta á? Ta chỉ hỏi các ngươi có muốn lấy lại con tin không thôi mà? 』
A Thanh ngồi xổm xuống, giơ bàn tay đen sì của Hắc Sát Ma Chưởng lên cao.
Tên lính canh chân xoắn quẩy nhìn A Thanh, ánh mắt van xin tột cùng.
【 Tha, tha mạng... 】
『 350 điểm. 』
【 Gì c... 】
Bộp! Cái xác mất đầu gục xuống, hai chân vẫn xoắn vào nhau dính chặt vào song sắt.
A Thanh định vuốt mặt, nhưng nhớ ra tay bẩn, bèn dùng khuỷu tay lau vết máu (tương cà) bắn lên mặt.
『 Phù. Sáng sớm vận động tí cho khỏe người. Phải tập thể dục mới ăn ngon miệng được chứ, vừa ngủ dậy mồm miệng nhạt nhẽo lắm. 』
Nói rồi nàng quay lại khay cơm, bắt đầu thưởng thức bữa sáng ngon lành.
Dù trong hoàn cảnh máu me be bét, phong thái ăn uống tao nhã chuẩn mực của Tây Môn Tú Lâm vẫn tỏa sáng, khiến A Thanh trông như một tiểu thư đài các đang dùng bữa.
Đám Huyết Giáo đứng ngoài nhìn vào ngây người.
Vừa kinh hoàng, vừa hoang mang, lại vừa thấy... đẹp.
Khi A Thanh ăn gần xong thì Cảnh Đàm Giản mới xuất hiện.
Vừa ló mặt ra, lão chẳng nói chẳng rằng đã kích hoạt Cổ Trùng. A Thanh đang định gắp miếng thịt cuối cùng thì bụng nóng ran lên như có lửa đốt, nhăn mặt khó chịu.
Mẹ kiếp. Trời đánh tránh bữa ăn, đang ăn mà cũng không tha.
A Thanh vội nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng, sau đó lăn ra sàn, nằm quay lưng lại phía mâm cơm.
『 A hự...! 』
Cảnh tượng hơi gượng gạo.
Cảnh Đàm Giản cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng tiếng rên rỉ gợi cảm của nàng lọt vào tai khiến lão quên béng đi sự nghi ngờ.
『 Dừng lại, dừng lạiii... 』
Nghe tiếng van xin thảm thiết, Cảnh Đàm Giản hài lòng dừng tay.
『 Nghe bảo sáng sớm ngươi đã quậy tưng bừng à? Nữ hiệp Chính phái mà ra tay tàn độc thế sao? 』
『 Đã bảo ta xuất thân Lãng khách mà không nhớ à? Ông già lẩm cẩm rồi sao? Khoan! Dừng lại! Dừng ngay! Đã bảo là... ư ư... 』
A Thanh bắt đầu thấy chán cái trò giả vờ đau đớn này rồi.
Nghe bảo đau quá thì không hét nổi, nên giờ nàng đổi chiến thuật: úp mặt xuống sàn và run bần bật .
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
