Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 232 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (5)

Chương 232 - Lãng khách có đạo nghĩa của Lãng khách (5)

Chỉ Đàn Cuồng Ma nghĩa là ma đầu điên loạn lấy việc làm người khác than khóc làm niềm vui. Tóm lại là một tên biến thái bệnh hoạn thích thú trước sự tuyệt vọng của kẻ khác.

Đây chính làd lý do Huyết Giáo cực kỳ nguy hiểm.

Chúng làm loạn thế gian không vì bá nghiệp võ lâm hay trả thù rửa hận, mà chỉ vì sở thích cá nhân quái đản.

Đẩy người khác vào vực sâu tuyệt vọng, say sưa ngắm nhìn khuôn mặt méo mó vì đau khổ của họ—đó chính là niềm vui sướng tột cùng, là lẽ sống của Chỉ Đàn Cuồng Ma

Và "nguyên liệu" tuyệt vời nhất cho thú vui này là những kẻ lương thiện, chính trực nhưng cũng đầy kiên cường, sở hữu thứ cảm xúc rực rỡ gọi là "sự cao thượng".

Lúc này, Cảnh Đàm Giản đang run lên vì sung sướng khi vớ được một "nguyên liệu" thượng hạng như thế.

【 Khà khà! Khà khà khà khà! Được lắm, được lắm. Đạo nghĩa? Một con nhãi ranh mà lại dám đem tính mạng ra thế chấp vì đạo nghĩa! Thật là một kiệt tác! 】

Cảnh Đàm Giản cười rú lên như kẻ điên.

【 Được, ta phải làm gì với ngươi đây. Làm thế nào cho thỏa đáng đây. 】

Đứa trẻ rực rỡ chói lòa này, nếu ta dìm nó xuống vũng bùn đen ngòm của tuyệt vọng, để nó phải gào thét nguyền rủa thế gian, hủy hoại nó hoàn toàn thì sẽ sung sướng biết bao... Ôi, bình tĩnh, phải bình tĩnh.

Cảnh Đàm Giản cố nén cười, khuôn mặt méo xệch méo xoạc:

【 Được thôi, đã hứa là làm. Lũ Lãng khách các ngươi cút ngay cho khuất mắt. Nếu dám giở trò giải độc thì sẽ chết trong đau đớn tột cùng. Còn nếu ngoan ngoãn nghe lời ta thì cái mạng hèn này sẽ được bảo toàn. Tất nhiên là phải phục tùng ta cả đời. 】

Nắm thóp mạng sống của kẻ khác và ép buộc họ phục tùng, cảm giác đó mới tuyệt vời làm sao.

Nhìn những khuôn mặt tuyệt vọng của đám Lãng khách, Cảnh Đàm Giản cảm thấy đê mê.

Và ánh mắt kiên định không chút sợ hãi của nữ đệ tử Thần Nữ Môn kia càng làm lão thích thú hơn.

Đúng rồi, phải mạnh mẽ như thế chứ.

Hãy cứng cỏi như viên kim cương rực rỡ đi.

【 Á á á! 】

Tiếng hét thảm thiết lại vang lên.

Nữ đệ tử Thần Nữ Môn cũng khuỵu gối, gập người xuống sàn, đó là lúc lũ Cổ Trùng đồng loạt phun độc.

【 Ta đã bảo phải nghe lệnh mà? Lão phu bảo đi là đi, bảo đến là đến. Giống như con chó ngoan ấy. 】

Lúc đó, cô gái thều thào nói:

『 Ta... ta không sao đâu, các vị cứ đi đi. Ta sẽ tìm cách... 』

【 Hức, tiểu thư... 】

Đám lãng khách hốc mắt đỏ ngầu, vừa thẹn vừa giận mà chẳng thốt nên lời, đành cúi đầu lủi thủi rời đi.

Thật là một cảnh tượng mỹ diệu làm sao!

Cảnh Đàm Giản bỗng cảm thấy hạ bộ vốn đã chết lặng từ lâu của mình, nay trước cảnh này lại bất ngờ nóng ran, rục rịch trỗi dậy.

Trong khi đó, A Thanh cũng lờ mờ đoán ra tình hình.

Ưm. Độc phun ra thấy hơi nóng nóng.

Vậy là con bọ chưa chết.

Thứ gây hại là độc nó phun ra, chứ bản thân con bọ nằm trong người cũng chẳng sao.

May mà con Cổ Trùng không bị tiêu hóa sạch sành sanh như miếng gà rán, hoặc phun độc mà mình không cảm thấy gì, nếu thế thì biết đường nào mà diễn sâu.

Đúng lúc cảm thấy vùng bụng nóng lên thì đám Lãng khách hét toáng lên.

A Thanh liền hùa theo giả vờ đau đớn, và lão ma đầu kia có vẻ rất hài lòng.

【 Khà khà khà! Cô bé à. Phải cho ngươi biết thân biết phận mới được. Trước tiên, ừm. 】

Lão già cười khùng khục rồi ra lệnh:

【 Cởi đồ ra xem nào. Cho ta ngắm thân thể ngươi một chút. 】

A Thanh nhíu mày.

Lão già biến thái chết tiệt. Già rồi mà nết không bỏ. Hửm?

A Thanh sực nhớ ra, trong bức phác họa thì tên này là trung niên mũi to mà? Sao giờ lại thành lão già hom hem thế này?

Dù sao thì bây giờ không còn con tin (đám Lãng khách) ở đây nữa, A Thanh chẳng việc gì phải nghe lời lão.

『 Mơ đi cưng. Đưa trước năm vạn lượng vàng đây rồi bà cởi cho xem. Tiền trao cháo múc. 』

【 Khà khà! Được lắm! Phải cứng đầu thế mới thú vị! Chứ run rẩy nghe lời răm rắp thì chán chết. Nhưng trẻ hư không nghe lời thì phải phạt nhỉ? 】

Bụng A Thanh nóng bừng lên như vừa nốc rượu mạnh, con Cổ Trùng lại bắt đầu phun độc.

A Thanh lập tức nằm rạp xuống sàn, rên rỉ a a ư ư giả vờ đau đớn.

Thực ra lúc đau thật thì A Thanh hay kêu ọc ọc khụ khụ như sắp chết, còn tiếng rên a a ư ư này nghe giống... phim người lớn hơn.

Nhưng A Thanh tự tin vào khả năng diễn xuất của mình, có ai quay phim lại cho nàng xem đâu mà biết.

Vừa rên rỉ đầy gợi cảm, A Thanh vừa suy tính.

Con bọ này phun độc làm người nóng lên như uống rượu, cảm giác chân thực phết. Không cần uống rượu mà vẫn say, thế này là hời to rồi. Rượu miễn phí trọn đời à?

Nghĩ đến rượu là đầu óc A Thanh lại nảy số nhanh nhạy lạ thường.

Trọn đời á? Chắc không đâu.

Con bọ bé tí tẹo thế kia thì độc được bao nhiêu?

Hơn nữa nó là ký sinh trùng, phải ăn cái gì đó mới tạo ra độc được chứ, chắc kho dự trữ cũng có hạn thôi.

Dù sao A Thanh cũng kháng độc nên suy luận này chẳng quan trọng mấy.

Chỉ là nàng thắc mắc, nếu Cổ Trùng bá đạo thế thì thiên hạ đã nuôi đầy rồi, chắc phải có nhược điểm chí mạng nào đó nên mới ít người dùng.

A Thanh mải suy nghĩ nên không để ý con Cổ Trùng đã ngừng phun độc để nghỉ lấy hơi.

Cảnh Đàm Giản cười khẩy:

【 Còn định giả vờ đến bao giờ nữa? Lúc nãy mạnh mồm lắm mà giờ giãy đành đạch như con sâu thế. Hừ. 】

『 A. Hết rồi à. Phù. Có thế thôi sao? Muỗi đốt inox. Muốn ta cởi đồ thì phải mạnh tay hơn nữa chứ. Vừa mới thấy hơi phê phê thì lại dừng, a ư... 』

Mẹ kiếp, đang nói dở.

Hơi nóng như men rượu lại bốc lên, A Thanh lại nhập vai diễn sâu.

『 Hết rồi? Chán thế. A ư. 』

『 Thế này sao mà cởi được? Người ta bảo "lạt mềm buộc chặt", phải dịu dàng thì người ta mới... á á. 』

『 Thôi! Thôi! Biết rồi! Á, bị lừa rồi nhé? Cổ Trùng cũng thường thôi. Á hự! 』

『 Thật đấy, dừng lại đi! Ta hiểu rồi! A. Mà hiểu cái gì cơ? Á á. 』

A Thanh cứ thế khiêu khích, dụ con Cổ Trùng phun độc liên tục.

Cảnh Đàm Giản hoàn toàn vỡ mộng. Lão muốn thấy cảnh nàng run rẩy sợ hãi, tự nguyện cởi đồ và quỳ gối van xin, đằng này nàng vừa la hét đau đớn vừa thách thức lão làm tới.

Nạn nhân thực sự ở đây không phải A Thanh, mà là con Cổ Trùng con trong bụng nàng.

Lũ người khốn kiếp! Cho bố nghỉ tí coi!

Cuối cùng, túi độc cạn kiệt, con Cổ Trùng con kiệt sức nằm bẹp dí, mặc kệ tín hiệu điều khiển của Cổ Trùng chúa.

『 Ưm. Chắc nó hết đạn rồi. Hôm nay đến đây thôi nhỉ? Tiếc quá, cố tí nữa là ta cởi rồi. Mai cố gắng hơn nhé. 』

【 ...Bị hành hạ thế mà vẫn già mồm được. 】

Giọng Cảnh Đàm Giản run run đầy tức tối.

Người lăn lộn trên sàn là A Thanh, nhưng người ức chế lại là lão.

Con ranh này có thật là bị trúng Cổ Trùng không thế? Cái thái độ đó đâu phải là ý chí kiên cường, mà là... nhởn nhơ? Dám coi thường ta à?

Cảnh Đàm Giản nghiến răng kèn kẹt, còn A Thanh vẫn tiếp tục phun ra những lời vô nghĩa.

『 Thế ta về được chưa? Khi nào cần thì gọi ta đến là được chứ gì? Đừng hòng bắt ta làm chuyện bậy bạ nhé. 』

【 Về? Ngươi định đi đâu? 】

『 Ủa. Mấy người bạn Lãng khách của ta được về rồi mà? 』

A Thanh ngơ ngác hỏi lại.

Chẳng phải gài Cổ Trùng để nắm thóp mạng sống rồi bắt làm việc xấu sao?

『 Thôi mà, cho ta về đi. Ta còn phải thi đấu Tứ Kết nữa, không về sư phụ ta lo lắng lắm. Ta hứa sẽ ngoan ngoãn giữ mồm giữ miệng, khi nào gọi là có mặt ngay. Hôm nay giải tán ở đây nhé? Ý ông thế nào, lão già biến thái? 』

【 Con ranh láo xược. Ngươi định ra ngoài tìm cách giải Cổ Trùng chứ gì. Đừng hòng ta để yên. 】

Chết tiệt, sao mỗi mình mình bị giữ lại?

Ta tưởng kịch bản là: "Từ nay ngươi là gián điệp của Huyết Giáo!", rồi thả ta về để sai vặt chứ?

Nhưng mà...

Giải Cổ Trùng ư?

Ý lão là thả ta về thì ta sẽ giải được Cổ Trùng?

Lãng khách không giải được nên được thả, còn ta có khả năng giải được nên bị giữ lại?

Tiền bạc? Cao thủ? Thế lực? Ta có những thứ mà Lãng khách không có, nên ta có thể giải được?

A Thanh suy luận rất nhanh khi đụng đến an nguy của bản thân.

Thực ra nếu chịu khó hỏi Gia Cát Lý Huyền một câu thì đã chẳng phải vắt óc suy đoán.

Thông tin về Cổ Trùng đâu phải bí mật động trời gì.

Đấy, người ta bảo phải học là vì thế.

【 Được thôi. Để xem ngươi cứng đầu được đến bao giờ. 】

Cảnh Đàm Giản dậm chân xuống sàn, một nắp hầm bí mật mở ra, để lộ lối đi tối om.

Cơ chế mở nắp đương nhiên là thủ công (chạy bằng cơm).

Nhìn thấy lối đi bí mật, mắt A Thanh sáng lên.

Bên dưới chắc chắn có bọn Huyết Giáo!

Oa! Huyết Giáo! Oa! Bọn xấu!

【 Xuống đi. 】

Cảnh Đàm Giản ra lệnh.

A Thanh ngoan ngoãn bước xuống cầu thang dẫn vào lòng đất.

Trong bóng tối nhập nhoạng của cầu thang, đôi mắt A Thanh mới lóe lên ánh tím yêu dị.

Trong khi A Thanh dính phải Cổ độc tàn khốc, bị bắt cóc vào hang ổ bí mật đầy đáng sợ của Huyết Giáo...

Hay nói đúng hơn, là trong lúc một A Thanh 'tàn khốc và đáng sợ' đang mang theo cả một vò rượu độc sống (Cổ Trùng) hiên ngang xâm nhập sào huyệt Huyết Giáo...

Thì Thiên Du Học cũng không hề ngồi chơi xơi nước.

Ngay khi A Thanh cùng đám Lãng khách phá cửa xông vào, có một bóng đen đã nhanh như cắt lọt qua mái nhà tẩu thoát.

「 Chậc chậc. Đúng là. 」

Đệ tử làm ăn cẩu thả quá.

Thiên Du Học tặc lưỡi đuổi theo. Nếu A Thanh biết chuyện này, chắc chắn nàng sẽ gân cổ lên cãi xem ai mới là người cẩu thả.

Thời cổ đại lạc hậu mà xây hầm ngầm xịn thế này à? Tưởng chỉ có hiện đại mới đào hầm giỏi chứ?

Đương nhiên là không.

Đào hầm là kỹ năng sinh tồn cơ bản của loài người từ thời ăn lông ở lỗ, từ vượn cổ đại đến người hiện đại đều làm tốt.

Hơn nữa, các thành phố lớn ven sông ở Trung Nguyên thường xuyên bị lũ lụt vùi lấp, thành phố mới xây chồng lên thành phố cũ.

Nên lòng đất đầy rẫy những tàn tích của người xưa, chỉ cần cải tạo lại là có ngay căn cứ bí mật.

A Thanh nằm dài trong xà lim tối tăm, ẩm thấp, chỉ có ánh đèn dầu leo lét hắt qua song sắt.

Chế độ đãi ngộ tù nhân ở đây kém quá.

Đệm không có, gối không có, đến cái chăn rách cũng không cho.

Lạnh lẽo, cứng ngắc thế này thì ngủ nghê kiểu gì.

Đúng một khắc (15 phút) sau.

A Thanh ngáy khò khò.

Và bên trong cơ thể A Thanh, con Cổ Trùng con kiệt sức cuối cùng cũng tỉnh lại.

Thực vật có thể tự tổng hợp chất độc.

Nhưng động vật có độc thì phải ăn những thứ có độc tố mới tạo ra nọc độc được.

Cổ Trùng cũng vậy.

Vốn dĩ Cổ Trùng khởi nguồn là loại ký sinh trùng có ích, chuyên ăn các chất độc hại trong cơ thể người. Sau này người ta mới tìm ra cách điều khiển nó để hại người.

Thể chất Thi Huyết Độc Nhân của A Thanh tuy bách độc bất xâm, nhưng lại chẳng có khả năng thanh lọc hay hóa giải độc tố như những thần vật trong truyền thuyết

Độc vào người không gây hại, cái nào tự phân hủy thì phân hủy, cái nào thải ra thì thải ra. Cái nào không đi đâu được thì cứ nằm im trong đó

Con ấu trùng tỉnh giấc với cái bụng đói cồn cào, liền bắt đầu lùng sục khắp lục phủ ngũ tạng của A Thanh, hòng tìm kiếm độc vật để lấp đầy túi độc đang rỗng tuếch. Quả không hổ danh là 'Độc Thực Trùng

Khi mò mẫm đến một nơi nọ, nó nếm thử một giọt dịch thể. Ôi chao! Suốt kiếp làm sâu bọ, chưa bao giờ nó được nếm thứ tinh hoa kịch độc tuyệt hảo đến nhường này

Con trùng phấn khích tột độ, đuôi ngoe nguẩy liên hồi, lao vào hút lấy hút để một cách tham lam. Càng nuốt nhiều độc dịch, thân thể nó lại càng biến đổi, dần chuyển sang một sắc đỏ sẫm đầy quỷ dị, sự thay đổi này diễn ra vô cùng tinh vi

Dĩ nhiên, A Thanh không thể nhìn thấu nội tạng mình nên chẳng hay biết gì; còn con Cổ Trùng vốn dĩ mù lòa, cũng chẳng hề nhận ra sự biến đổi của chính bản thân

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!