Cô Nàng Chăn Cừu Không Chết Trong Thế Giới Huyền Bí

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Web Novel - Chương 16: Đừng Buồn Vì Cuộc Chia Ly Chưa Tới

Chương 16: Đừng Buồn Vì Cuộc Chia Ly Chưa Tới

Sau khi rời khỏi buổi họp mặt, Mel mua thêm vài gói thảo dược trên đường về, chuẩn bị bắt đầu nấu độc dược vào ngày mai.

Đúng như cô dự đoán, khi về đến nhà, Veronica vẫn chưa quay lại.

Vì vậy, Mel giấu áo choàng và mặt nạ đi, rồi đặt số thảo dược vào một nơi mà Veronica thường không để ý tới.

Sau khi làm xong tất cả, cô ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách, chờ Veronica trở về.

Như mọi khi.

Dưới ánh đèn gas vàng mờ ảo, những món đồ nội thất đơn giản đổ bóng dài.

Một mùi thảo dược thoang thoảng tràn ngập không khí, hòa quyện với mùi gỗ của bàn ghế.

Khi thời gian tiến gần đến mười giờ, tiếng xoay ổ khóa đã phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Cạch, cạch——”

Veronica đẩy cửa bước vào, mái tóc vàng của chị ấy tỏa sáng dịu dàng dưới ánh đèn gas.

Chị ấy cởi áo khoác, treo lên giá rồi mỉm cười quay sang em gái mình.

“Chị về rồi đây, Mel.”

Veronica đi đến bên cạnh Mel và trao cho cô một cái ôm nhẹ nhàng.

Mel có thể ngửi thấy mùi mực nhàn nhạt trên người Veronica, pha lẫn với mùi giấy.

“Hôm nay ở trường thế nào, em có thấy không khỏe ở đâu không?”

Bàn tay Veronica nhẹ nhàng vuốt ve tóc Mel, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.

Mel hơi ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt của Veronica, một nụ cười dịu dàng nở trên khóe miệng, giọng nói khẽ khàng và ổn định. “Mọi thứ đều bình thường chị ạ.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Veronica thở phào nhẹ nhõm, rồi buông Mel ra và đi về phía phòng tắm.

“Chị cần đi tắm trước đã, cả ngày nay chị phải sắp xếp sách vở nên người ám mùi quá.”

Mel nhìn Veronica bước vào phòng tắm rồi vô thức liếc nhìn tờ lịch trên bàn.

Ngày 5 tháng Hai.

Chỉ còn hai mươi ba ngày nữa là đến đầu xuân.

“Hai mươi ba ngày.”

Mel nhìn vào ngày được khoanh tròn đỏ trên lịch, một cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng.

Ngày 1 tháng Ba, ngày này giống như một con dao vô hình, chia cắt cuộc sống của cô và Veronica thành hai phần riêng biệt.

(Theo một cách nào đó.... đây có thể coi là một điều tốt)

Mel nghĩ.

(Ít nhất bằng cách này, Veronica có thể sống cuộc đời bình yên và không dính líu đến những chuyện đó.)

“Ào ào——”

Tiếng nước trong phòng tắm lúc to lúc nhỏ như thể nó đang cố nói điều gì đó.

Mel quay đầu nhìn vầng Huyết Nguyệt treo cao ngoài cửa sổ, tâm trí tràn ngập vô vàn suy nghĩ.

Tại sao Huyết Nguyệt lại chọn cô làm Người Chăn Cừu và tại sao lại ban cho cô khả năng chăn dắt đặc biệt như vậy.

Rõ ràng, việc chăn dắt của người khác không đòi hỏi phải tước đoạt mạng sống của kẻ khác, tại sao phương pháp chăn dắt của riêng cô lại tàn nhẫn đến thế.

“Mel, em lấy cho chị cái khăn tắm được không?”

Giọng nói của Veronica cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Mel quay đầu lại rồi đi đến chiếc tủ đựng khăn sạch.

(Có lẽ tách ra thực sự là lựa chọn tốt nhất)

Mel cầm lấy một chiếc khăn.

Khi bước vào phòng vệ sinh, cô nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của mình trong gương.

(Bằng cách này, Veronica sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm, cũng sẽ không biết rằng đứa em gái mà chị ấy hằng chăm sóc đã nhuốm máu trên tay từ lâu.)

“Tí tách, tí tách——”

Tiếng vòi nước nhỏ giọt như tiếng bước chân của thời gian, nhắc nhở Mel về sự trôi qua của nó.

Cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng tắm và đưa chiếc khăn vào trong.

“Cảm ơn em.”

Veronica đưa tay ra nhận lấy chiếc khăn, những ngón tay ướt át và ấm áp của chị ấy vô tình chạm vào đầu ngón tay Mel.

“Em đi nghỉ trước đi, Mel.”

Giọng của Veronica vang qua khe cửa. “Em không cần phải đợi chị đâu.”

“Ừm.”

Mel trả lời, rồi quay người bước ra khỏi phòng vệ sinh, trở về phòng mình nằm xuống.

Ánh trăng đỏ chiếu qua cửa sổ như thể đang đắp cho cô một tấm chăn.

Cô gái trẻ nằm trên giường, rồi từ từ nhắm mắt lại, chờ đợi ngày mai đến.

Sau một khoảng thời gian không rõ bao lâu, trong cơn mê màng, Mel bị đánh thức bởi một cử động nhỏ.

Cùng với tiếng sột soạt bên tai, Mel mở mắt và đột ngột ngồi dậy.

Sau đó, cô thấy Veronica đang ngồi bên cạnh giường mình, ôm một chiếc gối, vẻ mặt đầy bối rối.

Cô đã nghĩ đó lại là những tiếng thì thầm bên tai, nhưng không ngờ lại là Veronica tạo ra tiếng động.

“Veronica....?”

“Xin lỗi, chị làm em thức giấc à?”

Veronica nói, hơi ngượng ngùng. “Chị đã nghĩ mình đã rất khẽ khàng rồi.”

Mel không nói gì.

Thực ra, cử động của Veronica không lớn, chỉ là sau khi bị những tiếng thì thầm hành hạ nhiều lần, cô đã trở nên hơi nhạy cảm với những chuyển động nhẹ như vậy.

“Sao chị lại ở đây....?”

Cô gái trẻ hỏi, đầy thắc mắc.

“Bởi vì chị thấy tâm trạng em có vẻ rất tệ.”

Veronica nói, đồng thời đặt gối của mình cạnh gối của Mel, rồi chen lên giường.

Mel hơi dịch sang một bên, nhường chỗ cho chị mình.

Chiếc giường gỗ cảm thấy hơi chật chội khi có thêm một người, nhưng nó mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ.

“Được rồi, nằm xuống đi.”

Veronica đưa tay ra nhẹ nhàng ấn Mel nằm xuống giường rồi đắp chăn lại.

Cảnh tượng này khiến Mel không khỏi nhớ về những ngày họ còn nhỏ, vẫn thường ngủ trong vòng tay nhau như thế này.

“Hôm nay em bị bắt nạt ở trường à?”

Giọng Veronica vang lên dịu dàng, tràn đầy sự quan tâm sâu sắc.

Mel cảm thấy tay của đối phương đang nhẹ nhàng vuốt tóc mình, giống như cách chị ấy vẫn thường vỗ về cô ngủ khi còn bé.

“Dạ không.”

Mel khẽ nói.

“Vậy thì là chuyện khác rồi.”

Veronica dường như đã đoán được câu trả lời, nên chị ấy nhẹ nhàng ôm lấy Mel.

Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, nhuộm căn phòng trong sắc đỏ thẫm.

Bóng của hai chị em phản chiếu trên sàn gỗ.

Một mùi thảo dược nhàn nhạt, sạch sẽ và mùi xà phòng từ người Veronica vương vấn trong không khí.

“Mel, nghe chị nói này——”

Giọng chị ấy vẫn dịu dàng.

“Chị sẽ luôn ủng hộ em. Chị biết em đang lo lắng điều gì, nhưng đó chỉ là sự xa cách tạm thời thôi. Khi chị tốt nghiệp, chị sẽ thuê một chỗ bên ngoài và chúng ta có thể lại sống cùng nhau. Giống như trước đây vậy.”

Lời nói của chị ấy giống như một con dao hai lưỡi, vừa an ủi trái tim Mel, vừa khiến cô cảm thấy đau đớn hơn.

“Và trong thời gian chúng ta xa nhau, em sẽ có thêm nhiều người bạn mới, nên em không phải sợ cô đơn đâu.”

Veronica tiếp tục, những ngón tay nhẹ nhàng luồn qua tóc Mel.

“Trên con đường tương lai của em, sẽ luôn có người đồng hành cùng em, vì vậy, đừng buồn vì một cuộc chia ly chưa tới.”

Veronica nói khẽ như thể đang đưa ra một lời hứa vĩnh cửu.

“Đó là vì một sự đoàn tụ tốt đẹp hơn.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!