Chương 25: Hiori và Nanjou-san ①
"Cảm giác cứ…… kỳ lạ thế nào ấy nhỉ."
"……Cũng phải."
Cậu thiếu niên nhỏ bé trước mắt——tức Sanc—phiên bản game của Nanjou, vừa nói vừa liên tục thực hiện đủ loại hành động biểu cảm, lúc thì giận dữ, khi thì cười đùa, lúc lại vẫy tay hay ngồi thụp xuống.
Chắc là cậu ấy đang kiểm tra các chức năng của game chăng? Nghe bảo so với bản demo thì bản chính thức này có nhiều thứ để làm hơn hẳn.
"Tạm thời cứ kết bạn với nhau đã nhé?"
"Kết bạn?"
"Là đăng ký vào danh sách thành viên yêu thích trong game ấy mà."
"?"
Thấy Nanjou có vẻ vẫn chưa thông suốt, tôi nghĩ đúng là "trăm nghe không bằng một thấy" nên đã chủ động gửi yêu cầu kết bạn luôn.
Trên màn hình của Nanjou lúc này chắc hẳn đã hiện lên thông báo xác nhận 【Có / Không】.
……
Thế nhưng, thông báo hệ thống "đang gửi yêu cầu" bên phía tôi vẫn cứ trơ ra đó, chẳng chịu biến mất.
Rốt cuộc là bị làm sao vậy nhỉ?
『Nè! Cái này mình nhấn vào chỗ 【Có】 là được đúng không?!』
——?!
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm tôi giật bắn cả mình.
Sao lại nhắn tin qua đây làm gì cơ chứ……?
『Đúng rồi. Làm vậy thì sau này dù có ở xa nhau trong game, cậu vẫn có thể gửi tin nhắn qua danh sách bạn bè được.』
『Ra là vậy, cái chức năng này ở bản demo không có nè. ……Hì hì, muốn làm bạn bè với nhau mà cũng cần phải có sự cho phép, nghe cứ kỳ kỳ sao ấy.』
『……Cũng phải nhỉ.』
『Mấy cái kiểu "yêu cầu"…… tớ toàn từ chối thẳng thừng suốt mà…… Được rồi, thế này là xong rồi đúng không?』
Bất giác tôi nhớ lại vụ việc ở cầu thang thoát hiểm hôm nọ.
Lời tỏ tình, ở một góc độ nào đó, cũng chính là một kiểu "yêu cầu" kết đôi.
——Thật là khó trả lời mà……
Nhân vật Sanc của Nanjou ở ngay trước mặt tôi đang khẽ cúi đầu chào.
"Rất mong, được giúp đỡ ạ."
"Ờ, giúp đỡ lẫn nhau nhé."
Dòng chat thật lóng ngóng.
Dù nhắn tin qua điện thoại thì cực kỳ trôi chảy, nhưng có vẻ cô ấy vẫn chưa quen với việc gõ bàn phím máy tính chăng?
Nhưng chính điều đó lại càng làm bật lên cái mác "lính mới" của cô ấy.
Vì đã quá quen với hình ảnh một Nanjou ưu tú thường ngày, nên hình ảnh này khiến tôi thấy thật mới mẻ.
"Kuraisu-kun! ……Người này là?"
"Hio…… Fii-san."
Trong lúc hai đứa đang loay hoay, Hiori đã quay trở lại.
Em ấy đứng hình một lúc với vẻ mặt ngơ ngác, rồi bắt đầu dán mắt nhìn chằm chằm vào nhân vật Sanc của Nanjou từ đầu đến chân như muốn soi mói.
Dựa vào kinh nghiệm gắn bó bao năm qua, tôi thừa sức hiểu được em đang mang những biểu cảm kiểu như "Hể~", "Ồ~" đầy kinh ngạc.
——Thì ngay cả tớ cũng có ngờ được cô ấy lại chọn một nhân vật thiếu niên đen thùi lùi và giản dị thế này đâu cơ chứ.
"Giới thiệu với Fii-san, đây là Sanc…… một lính mới tò te chẳng biết gì đâu. Còn Sanc, đây là Fii-san. Cô ấy am hiểu rất nhiều về mảng ma pháp. Nếu có gì thắc mắc về mảng đó thì cậu cứ hỏi cậu ấy nhé."
"Chào cậu nhé Sanc-kun!"
"Rất mong, được giúp đỡ."
Theo lời giới thiệu của tôi, hai người họ bắt đầu chào hỏi nhau.
Trái ngược với một Sanc— chỉ biết lẳng lặng cúi đầu, thì Fiiria-san ại tỏ ra cực kỳ niềm nở và có phần hơi thái quá khi vừa vẫy tay vừa xoay vòng vòng để chào đón người mới.
Hai con người thật đối lập.
Vì biết rõ con người của cả hai ở trường, nên tôi bỗng thấy lòng cứ bồn chồn ngứa ngáy, một cảm giác kỳ lạ khó tả thành lời.
Dù biết là ích kỷ, nhưng tôi thầm mong hai người họ cũng sẽ trở nên thân thiết trong thế giới game này.
Và rồi, biết đâu một ngày nào đó, cả ở đời thực nữa——
"(——!)"
Tại sao nhỉ?
Lẽ ra đó phải là một điều cực kỳ tốt đẹp mới phải. Đây có thể là cơ hội để tình bạn giữa hai người họ càng thêm gắn bó sâu đậm cơ mà.
Vậy mà, sâu thẳm trong lòng tôi bỗng nhói lên như bị một cây gai đâm vào.
Một nỗi đau âm ỉ đầy khó chịu, cứ như đang muốn nhắc nhở rằng: "Còn mày thì sao——".
——Thật là vớ vẩn.
Để xua đi nỗi đau đó, tôi đặt tay lên ngực rồi hướng sự chú ý trở lại màn hình.
Trước mắt tôi, Fiiria đang tận tình chỉ bảo cho Sanc về các phím tắt cho người mới cũng như mấy món vật phẩm tiện ích.
Có vẻ như Nanjou cũng đã kết bạn với Hiori luôn rồi.
Thấy hai người họ trò chuyện vui vẻ, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, buông cánh tay vẫn đang đặt nơi ngực xuống.
Chưa dừng lại ở đó, Hiori còn liên tục thay đủ loại trang phục lấp lánh mà em ấy có để khoe với Nanjou.
Danh sách đồ thời trang của em thật phong phú, từ những bộ dễ thương, thanh nhã cho tới mấy kiểu kỳ quặc độc lạ đều có đủ.
Tôi cũng phải nể phục cái công sưu tập của em ấy đấy.
Nanjou dù sao cũng là con gái. Chắc cô ấy cũng có hứng thú với mấy thứ làm đẹp này nên cứ dán mắt vào nhìn không rời.
Và rồi, cô ấy phản ứng cực kỳ mạnh mẽ trước một bộ trang phục.
"! Cái đó!"
"A, bộ này dễ thương đúng không nà~ Tớ đã phải vất vả lắm mới lấy được nó đó!"
Đó là bộ váy liền thân trắng muốt điểm xuyết lông chim. Những chi tiết nhỏ được thêu bằng chỉ vàng tinh xảo, ngay cả đôi tai thú của nhân vật cũng lấp lánh đôi khuyên tai vàng.
Chính là bộ avatar giới hạn có được nhờ vụ ăn gà rán hôm nọ.
Nhắc mới nhớ, cũng chính nhờ cái hộp cơm toàn gà rán đó mà tôi và Nanjou mới quen nhau……
"Dễ thương quá!"
"Bộ này vẫn còn lấy được đó nha."
"! Thật sao?!"
"Th-Thì cũng phải ăn hơi bị nhiều gà rán một chút. A ha ha……"
Chẳng hiểu sao tôi thấy Nanjou bỗng bồn chồn hẳn lên.
Cô ấy cứ gặng hỏi Hiori đủ thứ về cách thức để sở hữu bộ trang phục đó.
……Chẳng lẽ lại là, chuyện đó sao?
Dù sao thì, thấy Sanc và Fiiria hòa thuận với nhau như vậy là tốt rồi.
Ở trường họ cũng thân nhau mà. Thế nên——
"Phải rồi! Kuraisu-kun, Sanc-kun, hiếm khi mới có dịp, hay là ba đứa mình lập tổ đội đi cày hầm ngục đi!"
"! Tớ cũng muốn, thử đi xem sao!"
"……Cũng được thôi."
Vậy mà, nhìn dáng vẻ hớn hở của hai người họ, trái tim tôi bỗng thắt lại đau đớn.
Tôi rốt cuộc là——
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
