Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Chương 10: Tội Ác Và Hình Phạt

Chương 10: Tội Ác Và Hình Phạt

Góc nhìn của Alberich

“Khốn khiếp, khốn khiếp, khốn khiếp, khốn khiếp khiếp, khốn khiếp!”

Tôi gào lên trong cơn thịnh nộ và đập tan chiếc gương soi trong phòng.

Nếu không phá hủy một thứ gì đó, tôi cảm giác mình sẽ nổ tung mất.

Tâm trạng của tôi lúc này chỉ có thể diễn tả bằng sự uất ức tột độ.

Bên trong đại giảng đường của Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia... tại căn phòng không cửa sổ này, ngay trước khi bị nhốt vào đây, tôi và các đồng đội đã bị xử thua trong trận quyết đấu bởi những thủ đoạn hèn hạ và xảo trá nhất.

Đã vậy, chúng tôi còn bị vu cho cái tội cưỡng đoạt 【Bảo Kiếm Clear】, và tệ nhất là tôi bị chia cắt khỏi Elise.

Những người khác ra sao, Elise hiện giờ thế nào, cô ấy đang bị đối xử ra sao. Tôi chẳng được hay biết gì, cứ thế bị giam cầm ngày qua ngày trong căn phòng này.

Trong thâm tâm tôi lúc này chỉ có ngọn lửa giận dữ nhắm vào tên rác rưởi đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cướp đi chiến thắng, và một sự thôi thúc mãnh liệt muốn chạy ngay đến bên cạnh Elise.

Tuy nhiên, cánh cửa phòng luôn bị khóa chặt từ bên ngoài trừ những lúc đưa cơm. Đã vậy, lũ kỵ sĩ trực thuộc dưới trướng anh trai tôi còn vũ trang đầy đủ canh gác cẩn mật, khiến tôi không có lấy một kẽ hở để đào thoát.

Kết quả là, tất cả những gì tôi có thể làm là chịu đựng sự giày vò của cơn giận và sự bế tắc trong tình cảnh không biết bao giờ mới được tự do.

“Hộc, hộc, khốn khiếp...!”

Cảm giác đau nhói truyền đến từ hai bàn tay, có lẽ là do mảnh gương vỡ đâm vào, nhưng tôi chẳng màng tới.

Tôi phải bắt tên khốn đó đền tội...! Tôi phải gặp lại Elise...!

Cạch.

Đúng lúc đó, tiếng mở khóa cửa vang lên.

Lạ thật. Vẫn chưa đến giờ dùng bữa mà. Sao cửa lại mở...?

“Thất lễ rồi, Điện hạ Alberich. Điện hạ Elzes đang đợi người ở phòng tiếp khách. Mời người đi cùng chúng tôi.”

Đang mải suy nghĩ thì một tên kỵ sĩ bất ngờ bước vào phòng, yêu cầu tôi đi ra ngoài.

“Anh trai gọi ta sao...?”

“Vâng. Điện hạ dặn người phải tới ngay lập tức.”

Anh trai, không, Elzes! Cái kẻ ngu muội đã hùa theo tên rác rưởi kia để biến chúng tôi thành kẻ bại trận, thành những kẻ trộm bảo kiếm Clear...!

Nhưng nếu lúc này tôi từ chối mệnh lệnh, có lẽ cả đời này tôi sẽ không được bước chân ra khỏi căn phòng này nữa.

Bản năng mách bảo như vậy, tôi đành nghiến răng gật đầu, miễn cưỡng bước ra khỏi phòng.

“Vậy chúng ta đi thôi.”

“...Được.”

Lũ kỵ sĩ dàn quân bao quanh bốn phía như đang áp giải một tên tội phạm.

Chúng không phải đang bảo vệ tôi, mà là đang tước đoạt tự do để tôi không thể bỏ chạy.

Không, không phải là như thể nữa. Sự thực đúng là như vậy.

(Khốn khiếp... Thế này chẳng khác gì một tên tù nhân cả...)

Cảm thấy bị xúc phạm tột cùng trước thái độ vô lễ đối với thành viên hoàng tộc, tôi cố nén cơn giận để tỏ ra phục tùng.

“Đến nơi rồi. Mời người vào.”

Chẳng mấy chốc đã tới phòng tiếp khách, tên kỵ sĩ yêu cầu tôi vào một mình.

Tôi không còn cách nào khác ngoài việc im lặng mở cửa bước vào trong.

“?!”

Ngay khi xác nhận tôi đã vào hẳn bên trong, chúng lập tức đóng sầm cửa lại và khóa trái.

Khốn khiếp, đúng là đối xử với ta như tù nhân mà...!

“...Alberich đấy à?”

Một giọng nói yếu ớt vang lên giữa lúc tôi đang sục sôi vì thái độ của lũ kỵ sĩ.

Quay đầu lại, tôi thấy một người bạn với vết bầm tím lớn trên mặt, dáng vẻ suy sụp như biến thành một người khác.

“Cậu là Eugene đấy sao?!”

“À, ừ... Đúng là tớ đây...”

“V-Vết thương trên mặt cậu là thế nào...?”

“Cái này là... do cha tớ đánh. Ông ấy nói đây là hình phạt vì tớ đã làm hỏng bảo vật gia truyền và đẩy gia tộc vào cảnh khốn cùng. Recon và David cũng bị đánh giống tớ, rồi bị nhốt trong kho nhà cho đến tận hôm nay.”

Đến lúc này, tôi mới nhận ra hai người đồng đội khác, Recon và David, đang ngồi ở phía góc phòng.

Mặt họ cũng đầy những vết bầm tím, cả hai chỉ ngồi đó cúi gằm mặt, không nói lấy nửa lời.

“...Xin lỗi. Trong khi các cậu phải chịu khổ sở như vậy thì tôi lại...! Thật sự xin lỗi...!”

“Alberich không cần bận tâm đâu. Kẻ có lỗi là tên hèn hạ——”

Đúng lúc đó, lời nói của Eugene bị cắt ngang bởi tiếng ồn ào từ bên ngoài.

Một lát sau, tiếng khóa cửa lại vang lên, và lũ kỵ sĩ đã đưa tôi, hay đúng hơn là áp giải tôi, vào đây lần lượt kéo vào phòng.

Chúng dàn quân quanh cửa để chặn lối thoát, rồi từ phía sau, một người với mái tóc màu nâu đỏ, cao hơn hẳn đám kỵ sĩ xung quanh, tiến về phía chúng tôi.

“Hừm. Xem ra tất cả vẫn còn khỏe mạnh thì tốt rồi.”

Người đó, Elzes, nhìn chúng tôi rồi thản nhiên thốt ra những lời đầy vẻ chế giễu như vậy.

Chúng tôi trông khỏe mạnh chỗ nào chứ...? Tốt rồi là có ý gì cơ chứ...!

Tôi định gào lên chất vấn, nhưng hai tên kỵ sĩ vũ trang đã bước tới chặn trước mặt Elzes, ép tôi phải im lặng.

“............!”

“Ồ. Vẫn còn lườm nguýt được thế kia thì chắc chắn là khỏe rồi.”

Elzes nhìn xuống chúng tôi với vẻ cười nhạo, rồi ra hiệu bằng tay cho tên kỵ sĩ đứng sau lưng dẫn một người nào đó vào.

“...Anh trai, anh tập trung bọn em lại đây rốt cuộc là muốn làm gì?”

“À không có gì, ta chỉ chợt nhớ ra các em vẫn còn một việc chưa hoàn thành trong trận quyết đấu vừa rồi. Hôm nay ta đến để giúp các em thực hiện nốt việc đó.”

Nói đoạn, Elzes lệnh cho kỵ sĩ đẩy người vừa được dẫn tới về phía chúng tôi.

“Elise! May quá, em vẫn bình an!”

Tôi lao tới, ôm chặt lấy Elise vào lòng.

...Đó chắc chắn là Elise.

Dáng vẻ của cô ấy vẫn y hệt như lúc trước khi chúng tôi bị chia cắt, trên cơ thể mảnh mai ấy không hề có lấy một vết trầy xước. Thấy vậy, tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm.

Duy chỉ có một điều khiến tôi bận tâm, đó là cô ấy tỏa ra một mùi hương rất lạ, nếu phải nói thẳng ra thì là một loại nước hoa có mùi rất giống thuốc.

Và điều kỳ quặc hơn là Elise không nói lời nào, cũng chẳng có phản ứng gì khi tôi ôm lấy cô ấy, cứ thế đứng chết trân tại chỗ.

“Thật mừng vì các em đã có màn đoàn tụ cảm động. Giờ thì, mời đi theo ta.”

“Điện hạ Elzes. Người định làm gì chúng tôi...?”

David, người vừa lấy lại được chút tinh thần sau khi thấy Elise bình an, rụt rè hỏi anh trai tôi.

Anh ta vẫn giữ nụ cười không đổi trên môi mà đáp lại.

“Ta đã nói rồi mà. Ta sẽ để các em hoàn thành nốt những gì còn dang dở trong trận quyết đấu vừa qua.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!