Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 2 - Chương 8: Phút Giây Thư Thái

Chương 8: Phút Giây Thư Thái

“Vậy thì, vì tất cả chúng ta đều đã kết thúc kỳ thi với kết quả mỹ mãn, cạn ly!”

““Cạn ly!””

Tôi, Ian và Fine mỗi người mang tới một ít nước trái cây cùng bánh kẹo, tụ tập tại phòng tôi ở ký túc xá học viện để tổ chức một buổi tiệc mừng công nhỏ.

Hiện tại tôi đang đi học từ nhà ở vương đô, nhưng căn phòng trong ký túc xá vẫn có thể sử dụng bình thường. Việc dọn dẹp cũng được thực hiện tự động bởi các ma cụ sinh hoạt lắp đặt sẵn, nên phòng ốc luôn trong trạng thái sẵn sàng để ở bất cứ lúc nào.

Xét theo góc độ meta-game, chức năng tiện lợi này được thêm vào có lẽ là vì ở cuối kịch bản có sự kiện Fine tạm rời học viện, nếu sau khi cô ấy quay lại mà còn phải bàn chuyện dọn dẹp phòng ốc thì mạch truyện sẽ bị loãng...

(Mà thôi, mấy chuyện phức tạp đó cứ kệ đi. Giờ thì tận hưởng bữa tiệc này cái đã.)

Tôi tạm gác lại mọi suy nghĩ, bốc một miếng khoai tây chiên rồi hớp một ngụm nước trái cây có ga để gột sạch vị mặn và dầu mỡ trong khoang miệng.

“Dù sao thì thật sự tốt quá rồi. Tất cả những người có mặt ở đây đều lọt được vào Top 5 của từng môn thi lẫn tổng điểm.”

“Đều nhờ công rèn luyện của Ash cả đấy. Phải không, Ian?”

“Phải. Tớ có thể khẳng định luôn, nếu không có sự chỉ dạy của sư phụ, thành tích của tớ năm nay chắc chắn sẽ bết bát hơn năm ngoái.”

Sau khi cùng nhau bồi hồi ôn lại kết quả kỳ sát hạch, Fine và Ian bắt đầu quay sang tán dương tôi.

“Thôi đi mà. Có tâng bốc thì tôi cũng chẳng xì ra được cái gì cho mấy người đâu.”

“Không đùa đâu nhé. Nhờ công cậu huấn luyện mà tớ mới được tham dự Lễ Trao Thưởng Học Sinh Ưu Tú vào ngày kia đấy. Nhớ chuyện về tên Gold mà tớ kể không? Ngay khi bảng điểm được công bố, một gia thần vốn bị phe Gold lôi kéo đã đến tìm tớ và nói ‘Tôi nhất định sẽ đi theo thiếu gia’.”

“Được rồi. Vậy thì lòng biết ơn này tôi xin nhận.”

Vừa nói, tôi vừa nhấp thêm một ngụm nước trái cây, trí não bắt đầu xoay quanh sự kiện mà Ian vừa nhắc tới.

Tại Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia, những người lọt vào Top 5 của mỗi phân môn cũng như tổng điểm sẽ nhận được thư mời tham dự Lễ Trao Thưởng do đích thân Đức vua chủ trì.

Buổi lễ này kiêm luôn cả tiệc tối, là nơi quy tụ đông đảo các pháp sư cung đình, kỵ sĩ và quan chức cấp cao. Đây là đấu trường của những toan tính, nơi người ta tìm cách tiếp cận những nhân tài trẻ đầy triển vọng, hoặc ngược lại, sinh viên sẽ cố gắng tạo dựng mối quan hệ với những người đang thăng tiến trên con đường quan lộ.

Và tại lễ trao thưởng lần này, tôi cùng Fine sẽ được trao tặng Huân Chương Dũng Sĩ, đồng thời tôi còn chính thức được sắc phong tước vị Tử tước.

Những nhân vật tham gia chắc chắn đều là những quái vật chốn cung đình, ngày ngày thăm dò tâm tư của nhau. Chỉ cần lỡ lời một chút thôi cũng đủ mang lại tổn thất lớn về sau.

Thôi, dẹp đi. Càng nghĩ về những chuyện gây nản lòng này ở đây cũng chẳng ích gì.

“Mà này Ash, cậu định mặc lễ phục đi à?”

“Dù sao thì lúc tớ nhập học, ông già cũng đã gửi sẵn một bộ morning coat với tailcoat rồi. Tớ sẽ ăn mặc chỉnh tề rồi mới đi.”

“Hầy, quả nhiên không mặc lễ phục là không được à... Mấy bộ đó mặc vào mệt người kinh khủng.”

“Tớ cũng đồng cảm thôi. Nhưng tham gia buổi lễ do Thái tử chủ trì mà lại mặc thường phục hay đồng phục thì không ổn chút nào.”

Lễ Trao Thưởng Học Sinh Ưu Tú là một nghi lễ trang trọng do người đứng đầu đất nước là Đức vua chủ trì.

Lần này không hiểu sao Elzes lại đứng ra chủ trì thay mặt nhà vua, nhưng dù thế thì tính chất trang nghiêm của buổi lễ vẫn không hề thay đổi.

Dù có ngột ngạt đến đâu thì cũng phải mặc lễ phục mà tham dự thôi.

“...À, ừm. Mặc đồng phục không được sao...?”

Fine rụt rè cất tiếng hỏi chúng tôi.

“Thì đó là buổi lễ có hoàng tộc tham dự mà, chưa kể cuối tiệc tối còn có cả dạ vũ nữa. Mặc đồng phục xuất hiện sẽ cực kỳ lạc quẻ và dễ gây ác cảm, nên tham gia bằng váy dạ hội thì hơn...”

Ơ, khoan đã? Câu nói vừa rồi của Fine, hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó trong game thì phải...

“C-Có khi nào tiểu thư Fine, váy dạ hội thì cô——”

“...Tôi không có.”

Trước câu hỏi của Ian, Fine đỏ mặt vì xấu hổ rồi khẽ gật đầu.

À, nhớ ra rồi. Sự kiện mua váy cho Fine.

Cả kỳ sát hạch lẫn lễ trao thưởng đều là những sự kiện xảy ra vào năm nhất nên tôi nhất thời quên bẵng mất.

Hơn nữa, lần này Fine chắc chắn sẽ được trao tặng Huân Chương Dũng Sĩ. Tham dự một buổi lễ quan trọng như thế trong bộ đồng phục thì thật không thể chấp nhận được.

Theo đúng trong game, vào lúc đó người chơi sẽ cùng nhân vật có độ thiện cảm cao nhất đi dạo phố để mua váy.

“...Này Ash. Tính sao giờ? Để cô ấy mặc đồng phục đi thì...”

“...Tớ biết rồi. Tớ hiểu mà. Để tớ lo.”

Tôi thì thầm bàn bạc với Ian, sau đó nhìn đồng hồ rồi nhìn thẳng vào mắt Fine mà lên tiếng.

“Fine.”

“D-Dạ?!”

“Chắc cô cũng đoán ra từ nãy giờ rồi, tham gia buổi lễ bằng đồng phục là chuyện không thể. Thế nên...”

“T-Thế nên...?”

Tôi hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm và nói với cô ấy.

“——Chúng ta sẽ đi sắm váy cho cô ngay bây giờ.”

“...Hả?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!