Chương 63 - Bản hạ cấp của nữ phụ mờ nhạt đã thức tỉnh
Về phía tôi thì tôi vẫn mong các nữ chính sẽ vực dậy tinh thần.
Nói đúng hơn, tôi muốn tin rằng chỉ có Minai-san là ngoại lệ, còn những nữ chính khác thì không như vậy.
Cho dù xuất hiện một đối thủ mới mạnh mẽ như Mogami-san cũng không sao.
Ngược lại, họ nên nghĩ rằng “mình phải cố gắng hơn nữa để không thua” mới đúng.
「Hihihi. Hết rồi. Tất cả kết thúc rồi…」
Sau giờ học.
Không hiểu vì sao tôi lại đang đứng trong lớp A lớp của Mogami-san và Sanada nhìn một nữ sinh đang cúi đầu ủ rũ.
「C-cố lên nào!」
「…Dịu dàng quá. Nữ thần sao?」
「Hả? Không đâu, tớ chỉ là bạn cùng lớp tên Mogami Fuuko thôi mà…」
「Không phải là tớ không biết tên cậu. Mà là tớ công nhận cậu là một tồn tại đẹp như nữ thần」
「Hả. K-không phải vậy đâu mà… Sato-kun, cậu nghe thấy không? Tớ được gọi là nữ thần đó!」
Một người được khen mà vui vẻ thẳng thắn như vậy cũng hiếm thấy.
Ngoài ra, tôi cũng lo rằng sau chuyện lúc trưa bầu không khí sẽ trở nên gượng gạo, nhưng xem ra không có vấn đề gì.
Phản ứng của Mogami-san thậm chí còn giống như chuyện trưa nay chưa từng xảy ra, cô ấy vẫn nói chuyện với tôi rất bình thường. Trước mắt thì tốt vì không xảy ra chuyện cô ấy né tránh tôi.
Chắc là lời tỏ tình đến quá đột ngột.
Chuyện đó tạm thời cứ để một thời gian đã, rồi chọn lúc thích hợp nói lại sau.
Còn bây giờ, trước mắt là giải thích về cô gái đang cười tự ti trước mặt tôi.
「Sa…to…r… khụ. Sato, đây là lần đầu tiêng cậu gặp đứa hướng nội này đúng không? Để tớ giới thiệu cho nhé?」
Tại sao một người thuộc lớp D như tôi lại có mặt trong lớp A?
Lý do là vì con nhóc ở kia Minai-san đã cưỡng ép lôi tôi vào đây.
Khi ở riêng thì cô ta gọi tôi trống không, nhưng trước mặt Mogami-san thì lại giả vờ ngoan ngoãn.
Cô ta cố tình gọi tôi bằng họ để không khiến Mogami-san cảnh giác. Đúng là con nhóc ranh mãnh.
Nhưng lúc này có cãi nhau cũng chẳng ích gì.
Dù là tình cờ, việc tôi có được mối liên hệ với cô ta cũng rất thuận tiện cho tôi.
Bởi vì cô ta là một trong những nữ chính.
「Hihihi. Misuzu-chan, đừng gọi tớ là hướng nội mà…」
「Nhưng cậu đúng là hướng nội mà」
「Nói thẳng như vậy thì tàn nhẫn quá…」
Cách nói đúng là quá đáng thật.
Nhưng lời của Minai-san cũng không hẳn là sai.
「Negura Ino. Ngay cả cái tên Negura Ino cũng đã nghe như người hướng nội rồi nhỉ~」
「…Misuzu-chan thật xấu tính. Mong cho cậu gặp bất hạnh」
「Này. Đừng có tự tiện cầu mong bất hạnh cho người khác」
「Á! Đừng có véo má tớ… phản đối bạo lực…」
Lời nói cũng yếu ớt.
Hành động cũng yếu ớt.
Một cô gái kiểu u ám, lúc nào cũng ở trạng thái tâm trạng thấp. Đó chính là Negura Ino.
Mái tóc đen dài như búp bê Nhật là đặc trưng của cô ấy, một mỹ nhân mang vẻ đẹp kiểu Nhật.
Thế nhưng dáng người lại có chỗ cần có thì vẫn có, tạo nên một sự tương phản khá hấp dẫn.
Tính cách u ám, lúc nào cũng khom lưng, dưới mắt có quầng thâm, nhưng nếu xem đó là cá tính thì cũng không tệ.
Nhân tiện, tôi không ghét cô gái này. Thậm chí còn khá đúng gu của tôi.
À thì, đó là chuyện trước khi tôi chuyển sinh.
Bây giờ thì cũng không có hứng thú đặc biệt gì.
Tuy vậy, việc có được điểm tiếp xúc như thế này vẫn rất đáng quý.
Tôi vốn cũng đang tò mò không biết tình trạng của cô ấy thế nào.
Vì thế nên tôi mới đến lớp A. Nhân tiện thì hôm nay Sanada về nhà rất sớm. Nghe nói em gái cậu ta tan học sớm. Sanada là một kẻ cuồng em gái, nên có lẽ muốn gặp em gái càng sớm càng tốt.
Danh nghĩa để tôi đến đây là “để cùng Mogami-san về nhà”.
Nhân tiện nói ra điều đó thì cô ấy vui ra mặt, trông rất đáng yêu nhưng chuyện đó để sang một bên đã.
Đúng lúc tôi đến lớp A thì bị Minai-san phát hiện, rồi không hiểu sao cô ta lại nói sẽ giới thiệu Negura-san cho tôi, và thế là thành ra tình huống hiện tại.
「Này. Người hướng nội thì ngay cả chào hỏi cũng không làm được sao? Mau tự giới thiệu với cậu con trai này đi」
「…Ai vậy」
「Rất vui được gặp. Tớ là Sato Satoru」
「Ờ. Tớ là Negura. Đừng mong được làm quen. Tớ muốn ngủ một chút…」
Negura-san có vẻ không hứng thú với tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nghe kiểu chào “đừng mong được làm quen”.
…Không, có lẽ chỉ là cô ấy không còn sức để giao tiếp với người khác thôi.
Tôi cũng không có ý định phải thân thiết với cô ấy, nên vốn muốn cứ để cô ấy yên theo ý mình.
Nhưng vì Minai-san cứ cố tình nối tôi với cô ấy, nên cuộc trò chuyện không thể kết thúc.
「Nhân tiện thì, đây là bản cấp thấp của Fuuko」
Này. Đừng nói thẳng thế chứ.
Tôi vốn định mô tả cô ấy một cách vòng vo, nhưng vì Minai-san nói toạc ra nên giờ tôi cũng không thể không bổ sung.
「…Hihihi. Bản lỗi của Fuuko-chan đây」
Rồi ngay cả Negura-san cũng tự giễu mình.
Cô ấy nở nụ cười tự ti giống hệt Mogami-san trước kỳ nghỉ hè. Nhìn thấy vậy khiến tôi suýt rơi nước mắt.
Đúng vậy.
Tóc đen. Ngực lớn. Tính cách dịu dàng…
Nhưng không nổi bật đến mức như Mogami-san bây giờ đó chính là Negura-san.
Nói cách khác, cô ấy là phiên bản hạ cấp của Mogami Fuuko.
Dù có cố gắng thế nào thì cũng chỉ là bản kém hơn của Mogami-san mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
