Chương 68 - "Chính thất"
Sau khi Oze-san đưa Mogami-san về nhà.
「À, cho tôi xuống ở đây được rồi. Dừng xe lại giúp tôi nhé」
「Thường dân, không cần khách sáo đâu」
「Dù sao thì tôi cũng muốn đi bộ một chút」
「Ôi chà. Cố tình chọn hành động khiến mình mệt mỏi, đúng là suy nghĩ của thường dân thật khó hiểu」
Sau đoạn đối thoại như vậy, tôi quyết định xuống xe.
Từ đây về nhà vẫn còn một đoạn. Nhưng tôi muốn đi bộ để sắp xếp lại suy nghĩ.
Và còn một lý do nữa.
(Oze-san im lặng khiến bầu không khí quá khó chịu.)
Cô bé này chỉ xem tôi là dân thường.
Có lẽ vì vậy mà cô ấy gần như chẳng có ý định nói chuyện với tôi. Tôi cũng thử bắt chuyện vài lần, nhưng đều bị cô ấy đáp lại qua loa, khiến không khí càng thêm gượng gạo.
Chắc là thói quen từ thời trước khi tôi còn làm nghề sale.
Tôi không quen với việc im lặng khi ở cạnh người lạ. Nếu cứ phải ở trong trạng thái đó thì thà đi bộ còn dễ chịu hơn.
「Tài xế. Dừng xe lại đi」
「Cảm ơn」
Nói xong tôi định xuống xe.
Nhưng cô ấy đã ngăn tôi lại.
「…Ánh nắng buổi chiều có hơi chói quá. Thường dân, cậu mang cái kính râm này đi」
「Thật à? Trông nó có vẻ đắt đấy nhỉ」
「Khoảng mười vạn thôi」
「Nghe cũng thấy áy náy…」
「Hả? Cậu định nói không cần thứ mà tôi đang dùng à?」
「Không không, tôi nhận. Cảm ơn」
Có cảm giác nếu không nhận thì cô ấy sẽ càng khó chịu hơn, nên tôi ngoan ngoãn nhận lấy.
Sau đó Oze-san gật đầu hài lòng, rồi phẩy tay như xua chó đuổi tôi đi.
「Vậy thì, chúc cậu đi đường thuận lợi」
「Ừ. Tạm biệt」
…Suy cho cùng, cô ấy có lẽ là người tốt.
Cô ấy còn đưa cả món đồ mình đang dùng làm quà tiễn. Nghĩ kỹ thì đúng là kiểu nhân vật khó mà ghét được.
Dù vậy tôi không có thói quen đeo kính râm.
Thôi cứ bỏ vào túi trước đã.
「…Phù」
Tôi thở dài rồi chậm rãi bước đi.
Khi ngẩng mặt lên, đúng như Oze-san nói, mặt trời đang dần lặn. Ánh hoàng hôn đỏ cam phản chiếu lên con sông gần đó, nhuộm cả khu vực thành màu cam.
Nói mới nhớ, đây chính là bờ sông nơi tôi và Mogami-san chạy bộ mỗi ngày trong kỳ nghỉ hè.
Chuyện đó mới xảy ra không lâu… vậy mà lại có cảm giác như đã trôi qua rất nhiều lâu rồi.
(Từ sau đó, tình hình thay đổi chóng mặt.)
Chính xác hơn là từ khi Mogami-san thức tỉnh.
Trước hết, tôi vẫn còn tồn tại như một nhân vật trong câu chuyện.
Tôi cứ nghĩ sau khi giúp Mogami-san trở thành nữ chính thì vai trò của mình sẽ kết thúc.
Tôi định chỉ đứng ngoài nhìn chuyện tình romcom của cô ấy và Sanada, nhưng không hiểu sao tôi vẫn còn đứng trên sân khấu của câu chuyện với tư cách một nhân vật.
Và tất nhiên, vị trí của Mogami-san cũng đã thay đổi.
Cô ấy từng chỉ là người đứng ở một góc trong câu chuyện, nhưng giờ đây đã đứng ở trung tâm sân khấu. Chỉ cần cô ấy xuất hiện, các nhân vật xung quanh đều bắt đầu chuyển động. Cô ấy đã trở thành một tồn tại trung tâm như vậy.
Còn Sanada Saiga thì… bất ngờ là, không thay gì mấy đổi mấy.
Tên đó vẫn như mọi khi, chỉ tiếp tục diễn ra những tình huống romcom với các nữ chính khác.
Dù Mogami-san đã thức tỉnh, lại còn có tôi một đối thủ ở vị trí đặc biệt… mà tôi có phải đối thủ không nhỉ? Ngay cả bản thân tôi cũng không rõ nữa. Dù sao thì có trục đối lập với tôi nên hắn có chút sốt ruột, nhưng vị trí của Sanada vẫn không hề lung lay.
Hắn vẫn giữ vững vị trí của một nam chính romcom kiểu “não bé”.
Nghĩ như vậy thì, những người thay đổi nhiều nhất chính là các cô gái được gọi là “nữ chính”.
Sau khi Mogami-san thức tỉnh, hành động của các nữ chính thay đổi hoàn toàn.
Minai-san vì để tránh đối đầu trực diện, nên đã dùng thủ đoạn để nhắm đến vị trí thứ hai.
Negura-san thì từ bỏ cuộc chiến và buông bỏ tất cả.
Còn Oze-san thì thử mua chuộc Mogami-san bằng tiền.
Tất cả bọn họ vẫn yêu Sanada như trước. Nhưng sau khi Mogami-san xuất hiện, họ đã kết luận rằng mình không còn đường thắng.
(Oze-san cũng… thất bại rồi.)
Sau Minai-san và Negura-san, cô ấy cũng đã cúi đầu trước Mogami-san.
Như vậy thì cô ấy không thể trở thành đối thủ cạnh tranh với Mogami-san được nữa.
「…Không ổn rồi」
Đó là một cảm giác rất tệ.
Không một nữ chính nào muốn đối đầu với Mogami-san.
Nếu vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra? Câu trả lời rất đơn giản.
(Dù Mogami-san không mong muốn, cô ấy cũng sẽ bị đẩy lên vị trí là bạn gái của Sanada.)
Một chiến thắng mà không cần chiến đấu.
Ý chí của bản thân không quan trọng. Mogami-san sẽ đạt được “tư cách” trở thành người yêu của Sanada.
Nhưng tôi không nghĩ đó thật sự là hạnh phúc đối với Mogami-san.
Hoặc nếu một ngày cô ấy thật sự yêu Sanada, và Sanada cũng chỉ yêu mình cô ấy, thì có lẽ mọi chuyện sẽ ổn.
Nhưng có lẽ… điều đó sẽ không xảy ra.
(Mogami-san chắc chắn không phải là kiểu người có thể bỏ mặc Minai-san hay Oze-san… thậm chí có thể cả Negura-san nữa.)
Dù tốt hay xấu, thì bản thân cô ấy quá tốt bụng.
Vì vậy cô ấy có thể chấp nhận việc những cô gái khác cũng yêu Sanada.
Nói cách khác, có khả năng cô ấy sẽ chấp nhận một tình trạng kiểu harem.
Để ngăn điều đó xảy ra nên tôi đã thử tỏ tình trước.
Nhưng kết quả là thất bại.
Trái tim của Mogami-san vẫn chưa sẵn sàng.
Giống như tác giả Nekoneko-sensei đang muốn nói rằng cô ấy không định kết thúc romcom này.
Mogami-san bỗng nhiên trở nên yếu đuối một cách rất không tự nhiên.
Cô ấy đã thể hiện tình cảm rõ ràng đến thế, vậy mà vào thời điểm quan trọng lại đưa ra lựa chọn như vậy, thật khó tin.
…Thôi, chuyện này có lẽ cũng có những thế lực ngoài khả năng của tôi can thiệp, nên phàn nàn cũng vô ích.
Nó giống như thuế vậy. Dù có than phiền đắt thế nào thì cũng không giảm được. Điều duy nhất tôi làm được là chờ đợi. Nếu nếu nóng vội thì cuối cùng chỉ có mình thiệt, nên chuyện này cũng chẳng còn cách nào.
Tình hình hiện tại cũng vậy.
Chỉ than vãn thì không giải quyết được gì.
Vì thế tôi đã cố tìm một lối đột phá.
Xác nhận tình trạng của các nữ chính, và bây giờ… tôi đang tuyệt vọng.
(Có lẽ họ chỉ còn cách từ bỏ thôi sao.)
Có lẽ tôi phải tìm một phương pháp khác.
Trong lúc vừa suy nghĩ nặng nề như vậy vừa đi dọc bờ sông thì………..
「Chết tiệttttttttttttttttttttttttt!!!!!!!!!!」
Đột nhiên tôi nghe thấy một giọng nói.
Giật mình, tôi ngẩng đầu lên và nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Ngay gần bờ sông. Ở đó có một cô gái.
Ở đó có một nữ sinh mà tôi đã từng nhìn thấy.
「Sak-kun bakaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!」
Cô ấy hét lên, rồi ném mạnh viên đá đang cầm trong tay.
Nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi bất giác bật cười.
「Haha. Đúng rồi nhỉ… cô bé này làm sao có thể bỏ cuộc được」
Hoàn toàn khác với những nữ chính khác đã từ bỏ tất cả.
Có một người đang hét lên ở bờ sông như để giải tỏa cảm xúc dâng trào đó… và cô gái ấy tên là Himuro Hinata.
Bạn thuở nhỏ của Sanada Saiga, và đồng thời cũng là “chính thất” của bộ manga này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
