Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6313

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6959

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 1190

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4137

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

(Đang ra)

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Bách Hợp Lương Tử

“Cô hành hạ tôi như vậy, rốt cuộc là vì hận tôi, hay là vì yêu tôi?”

36 630

Chương 69 - Cô có muốn sức mạnh không?

Chương 69 - Cô có muốn sức mạnh không?

「UWAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!」

Tiếng gào của một nữ sinh vang lên khắp bờ sông lúc hoàng hôn.

Một ông lão đang dắt chó đi dạo nhìn thấy cảnh đó thì vội vàng bước nhanh rời đi.

Mấy cậu bé trông như đang học sơ trung có vẻ vừa tan câu lạc bộ thì nhìn về phía đó rồi chạy đi với vẻ mặt hoảng sợ, miệng nói: “Trời ơi. Ở kia có cái người nào đó đáng sợ kìa.”

Ừ thì… tôi cũng hiểu cảm giác của họ.

Bởi vì Himuro-san lúc này nhìn thế nào cũng chỉ giống một kẻ khả nghi.

Mà nói thật, cô ấy có đang chọn sai chỗ để hét không nhỉ?

Bình thường mấy kiểu gào thét như thế này thì phải là trên đỉnh núi, hay một ngọn đồi cao, hoặc sân thượng… à, còn có bờ biển nữa. Tôi chỉ có ấn tượng là mấy cảnh như vậy diễn ra ở những nơi đó.

Chứ hét vào con sông thế này thì tôi chưa từng thấy bao giờ.

「Sak-kun đồ ngốc, đồ ngốc!!」

Nhưng cơn giận của cô ấy vẫn chưa hạ.

Cô nhặt thêm một hòn đá gần đó rồi ném về phía mặt sông. Viên đá nảy khoảng năm lần rồi chìm xuống. Đừng vừa hét vừa chơi ném đá chứ.

「Đồ hai lònggg!!」

Có vẻ cô ấy lại khá thích trò ném đá lướt nước.

Dù vẫn đang hét nhưng lại như bị cuốn vào trò đó, cô lại ném thêm một lần nữa.

Ồ. Lần này tám lần. Quả nhiên kỹ năng của cô ấy vẫn rất tốt.

Đúng là cô ấy.

(…Hừm.)

Lúc này tôi đang đứng trên con đê của bờ sông.

Đó là kiểu nơi thường thấy nam chính và nữ chính cùng đi bộ trong mấy bộ phim học đường, nên giữa tôi và Himuro-san vẫn còn một khoảng cách.

Nếu muốn thì tôi có thể giả vờ như không nhìn thấy, lặng lẽ rời đi mà cô ấy không phát hiện.

Nhưng tôi không có ý định đó, ngược lại còn bước lại gần hơn.

Tôi muốn quan sát thêm một chút.

Bởi vì cô ấy là nữ chính chính thức của bộ manga này.

Cho đến trước khi Mogami-san thức tỉnh, cô ấy luôn là ứng cử viên số một cho vị trí bạn gái của Sanada và là trung tâm của bộ romcom này.

Vậy mà giờ đây vị trí đó hoàn toàn bị Mogami-san chiếm mất.

Nhưng dù vậy, việc cô ấy là nữ chính chính thức vẫn không thay đổi.

Hiện giờ cô ấy đang cảm thấy thế nào.

Để xác nhận điều đó, tôi tiến lại gần cô ấy vài mét rồi quan sát.

「Rõ ràng lúc năm tuổi đã cậu đã cầu hôn tớ rồi cơ mà!!」

Himuro-san vừa hét lên một kỷ niệm đúng kiểu bạn thuở nhỏ vừa tiếp tục ném đá lên mặt nước.

Hoàn toàn không có dấu hiệu nhận ra tôi.

À thì… nếu cô ấy còn quan tâm ánh mắt xung quanh thì đã không hét ở một nơi khá đông người qua lại như thế này rồi.

Ban đầu tôi định lên tiếng, nhưng vì cô ấy chẳng nhận ra nên tôi quyết định chờ đến khi cô ấy tự phát hiện ra tôi.

…À đúng rồi.

Tôi không nghĩ cô ấy biết mặt tôi, nhưng nếu lỡ cô ấy biết thì sẽ hơi phiền khi phải giải thích.

Nếu cô ấy thật sự biết tôi thì chắc là với tư cách người luôn đứng cạnh Mogami-san. Như vậy có khả năng cô ấy sẽ xem tôi như kẻ thù, nên tốt hơn là giấu danh tính.

(…Ra vậy. Hóa ra là để làm chuyện này sao?)

Tôi chợt nhớ ra cặp kính râm Oze-san đưa cho vẫn đang nằm trong túi.

Việc trùng hợp có sẵn một món đồ cải trang như vậy khiến tôi hơi thấy nghi nghi, nhưng thôi kệ.

Trước mắt cứ đeo kính râm đã.

À… còn kiểu tóc nữa. Chải ngược ra sau luôn đi. Bình thường tôi để tóc rủ xuống trán, nhưng như vậy cũng giúp cải trang được chút ít.

Rồi, mọi thứ chuẩn bị xong.

Nhưng Himuro-san vẫn chưa nhận ra tôi. Cô chỉ đứng nhìn mặt sông, trông như đang chìm trong suy nghĩ.

(…Thiết kế vẫn tuyệt vời như mọi khi.)

Nhìn ngoại hình đó, tôi bất giác bị thu hút.

Dù tôi thuộc phe cuồng nhiệt của Mobuko-chan, nhưng thiết kế của cô gái này vẫn phải công nhận.

Một thiếu nữ với mái tóc bạc trong suốt và đôi mắt đỏ thẫm tuyệt đẹp.

Dù cô ấy sinh ra và lớn lên ở Nhật, nhưng trong đình có lại có dòng máu Bắc Âu. Vẻ đẹp của cô ấy chỉ có thể dùng hai chữ “choáng ngợp” để miêu tả, và cô ấy cực kỳ được yêu thích.

Ngực không quá lớn. Kích thước vừa phải, chiều cao cũng trung bình. Dáng người thon nhưng không phải kiểu người mẫu.

Nhưng chỉ riêng sức mạnh của khuôn mặt đó thôi cũng đủ khiến cô ấy vượt xa tất cả những người khác.

Chưa kể cô ấy còn có thuộc tính bạn thuở nhỏ của Sanada.

Đúng là chính thất. Như thể cô ấy sinh ra chỉ để trở thành bạn gái của Sanada.

Nhưng sau kỳ nghỉ hè, vị trí của cô ấy đã đảo lộn hoàn toàn.

Vì sự thức tỉnh của Mogami Fuuko, cô ấy đã chính thức rơi xuống vị trí thứ hai.

Và bây giờ, cô ấy đang gào khóc ở bờ sông.

「Haa, haa… phù. Đúng là thấy nhẹ lòng hơn hẳn…」

Có lẽ đã hét xong một vòng.

Cô lau mồ hôi trên trán với vẻ thỏa mãn rồi quay đầu lại phía sau.

Và ánh mắt cô chạm phải tôi.

Ngay khoảnh khắc đó… mặt cô đỏ bừng rồi lại hét lên.

「Gyaa!! S-sao lại có người ở đây!?」

Không không, ngạc nhiên kiểu đó hơi quá rồi.

Hét to như vậy thì kiểu gì chẳng có người chú ý.

…Tôi cũng có thể phản ứng như vậy.

Nhưng lúc này, việc cô ấy ngạc nhiên thế nào không còn quan trọng với tôi.

Hiếm khi… tôi cảm thấy hứng thú như thế.

「Tuyệt vời」

Bốp, bốp.

Tôi chậm rãi vỗ tay rồi bước lại gần cô ấy.

Sau đó hỏi.

「Cô có muốn… sức mạnh không?」

Cảm giác lúc đó chẳng khác nào một con quỷ đang đưa ra lời giao kèo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!