Chương 62 - Lời khuyên của Thần romcom dành cho nhân vật phụ
Hiện tại thì Mogami-san đang rất hỗn loạn.
Có vẻ như não cô ấy không thể xử lý được chữ “thích” mà tôi nói, ánh mắt cô cứ đảo liên tục.
Rõ ràng là rất kỳ lạ.
Đây không phải Mogami-san như bình thường.
「Không thể nào… chuyện mình đột nhiên được người mình cực kỳ thích tỏ tình, chuyện giống như trong shoujo manga như vậy làm sao có thể xảy ra được chứ. Mình đâu phải người có sức hấp dẫn xứng với cậu ấy chứ, với trình độ của mình thì hoàn toàn không thể với tới… một chàng trai giống như thần thánh vậy mà lại… chuyện này lại… thật quá đáng sợ」
Mogami-san lẩm bẩm điều gì đó một mình.
Kỳ lạ thật. Cô ấy nói là rất thích tôi. Nếu vậy thì đáng lẽ phải là tình cảm hai chiều mới đúng.
「Ư…」
「Ư? 」
「Ư, ư nyaaa!!! 」
Rồi Mogami-san… hỏng mất rồi.
Cô ấy đột nhiên hét lên, sau đó nhét hộp cơm vào tay tôi rồi chạy trốn khỏi sân thượng.
…Hả?
Có khi nào… tôi vừa bị từ chối không?
“Thiệt luôn à」
Tôi hoàn toàn không nghĩ đến khả năng thất bại.
Có lẽ tôi đã quá tự tin chăng.
「…Nhưng cũng không phải là tình huống khiến tôi phải tự phủ định bản thân kiểu như ‘ngay cả tôi tỏ tình cũng vô ích’… điều này mới phiền」
Nếu vấn đề nằm ở phía tôi thì còn dễ chịu hơn.
Giả sử Mogami-san không thích tôi đến mức đó, thì tôi cũng có thể chấp nhận.
Hoặc là cố gắng để khiến cô ấy thích mình hơn, kiểu lựa chọn như vậy cũng có thể.
Nhưng điều tôi hiểu được sau lời tỏ tình lần này là… cô ấy “quá thích” tôi.
「Ngưỡng mộ là cảm xúc xa nhất với sự thấu hiểu… sao」
Tôi trích nguyên câu thoại của một nhân vật phản diện lớn trong bộ manga cực kỳ nổi tiếng mà tôi rất thích.
Chỉ cần nói ra câu đó thôi cũng đủ khiến lộ tuổi rồi, nhưng chuyện đó không quan trọng. Tôi lại một lần nữa cảm nhận sâu sắc rằng lời hắn nói là đúng.
「Quả nhiên… chúng tôi chưa xây dựng được một mối quan hệ lành mạnh」
Quan hệ giữa tôi và Mogami-san vốn không phải là “một nam sinh và một nữ sinh trung học bình thường”.
Cô ấy đang dành cho tôi một dạng tín ngưỡng quá mức.
Dĩ nhiên, tôi chỉ là một con người bình thường.
Ngay cả trước khi tái sinh, tôi cũng chỉ là một nhân viên công ty bình thường đến mức ném đá cũng có thể trúng một người giống vậy.
Nhưng có lẽ đối với Mogami-san thì lại khác.
Đối với cô ấy, tôi có lẽ giống như một vị cứu tinh đột nhiên xuất hiện… giống như thần vậy.
「Có một ngày, khi đang sống một cuộc đời u uất vì thiếu tự tin, thì đột nhiên có người đến bắt chuyện, nói đủ thứ, rồi chỉ cần làm theo lời người đó thì cuộc đời lập tức thay đổi. Vì thế nên cô ấy đã đánh giá tôi quá cao」
Tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi chỉ đưa ra lời khuyên mà thôi.
Tôi chỉ cho cô ấy nước và chất dinh dưỡng để tiềm năng của cô ấy có thể nở hoa.
Vẻ đẹp của bông hoa đó vốn là bản chất sẵn có của nó. Sức hấp dẫn của cô ấy vốn đã tồn tại bên trong, không phải do tôi tạo ra.
Nhưng bản thân cô ấy có lẽ không nghĩ vậy.
Vì thế nên mới sinh ra một dạng tín ngưỡng quá mức.
Có lẽ vì vậy nên cô ấy mới nói rằng việc trở thành người yêu là “quá đáng sợ”.
「…Trước mắt cứ ăn cái đã」
Nghĩ quá nhiều khiến tôi đói bụng rồi.
Tôi ngồi xuống tại chỗ, mở hộp cơm ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt là một hình trái tim làm bằng rong biển.
…Ngay cả trong hộp cơm tình yêu thời nay, chắc cũng hiếm khi thấy thứ lộ liễu như vậy.
「Chỉ riêng tình yêu thì cảm nhận được rõ ràng」
Tôi thở dài rồi cắn một miếng gà rán.
Ừm, ngon thật. Dù đã trở thành món quen thuộc trong hộp cơm, nhưng hương vị này vẫn không khiến người ta chán.
Vẫn công phu như mọi khi.
Một hộp cơm tự làm chứa đầy tình cảm của cô ấy dành cho tôi.
「Hmm… với tình trạng của cô ấy như vậy, phương án hẹn hò để bảo vệ cô ấy xem ra là không khả thi rồi」
Hoặc cũng có thể nói là phương án đó không được phép.
「Còn quá sớm để hẹn hò」
Tác giả của bộ manga này NekoNeko-sensei có lẽ đang nghĩ như vậy.
Nếu việc để Mogami-san phản ứng như thế là do tác giả sắp đặt.
Vậy thì điều này có thể xem như một lời cảnh cáo từ thần romcom.
「Không phải giải quyết theo kiểu meta, mà hãy đường đường chính chính hành động với tư cách là một nhân vật trong câu chuyện」
Xét cho cùng, tôi chỉ là một nhân vật phụ.
Tôi không thể tự mình dẫn dắt câu chuyện.
Nói cách khác, chỉ có thể làm câu chuyện chuyển động bằng cách tác động đến các nhân vật chính.
Có lẽ tôi chỉ có thể dùng những phương pháp gián tiếp như vậy.
Nếu vậy thì chỉ còn cách làm từng bước một.
「Phải kiểm tra tình hình của những nữ chính khác rồi」
Cho đến bây giờ tôi vẫn cố không nhìn vào chuyện đó quá nhiều.
Nhưng xem ra… giờ thì không thể tránh được nữa rồi nhỉ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
