Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6313

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 6959

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 1190

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Hoàn thành)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

256 4137

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

(Đang ra)

Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Bách Hợp Lương Tử

“Cô hành hạ tôi như vậy, rốt cuộc là vì hận tôi, hay là vì yêu tôi?”

36 630

Chương 67 - Có những người sẽ không bao giờ mua chuộc được bằng tiền

Chương 67 - Có những người sẽ không bao giờ mua chuộc được bằng tiền

Oze Usagi mặc dù rất kiêu hãnh, nhưng vốn là một nhân vật có tính cách tao nhã và dịu dàng.

Dù cô ấy kiêu ngạo và có thái độ áp đảo người khác, nhưng đó cũng là mặt còn lại của sự cao quý mà cô ấy sở hữu.

Cô ấy tuyệt đối không nịnh bợ hay cầu xin ai, luôn ngẩng cao đầu và bước đi đầy đường hoàng. Dáng vẻ ấy đúng là phong thái của người ở địa vị cao.

Hơn nữa, thực ra cô ấy cũng không quá khắt khe với người khác. Tuy rõ ràng là coi thường người khác, nhưng cũng không làm những việc khiến họ bị tổn thương. Ngay lúc này cô ấy còn cho xe đưa đón chúng tôi, nếu chỉ nhìn hành động thì lại khá là tốt bụng.

Theo như lời cô ấy nói:

『Người có giàu có ban phát cho người nghèo là chuyện đương nhiên』

Hình như là vậy.

Đúng là lòng tự tôn của quý tộc. Thứ gọi là noblesse oblige.

Tuy tính cách có phần gay gắt, nhưng hành động của cô ấy có niềm tin riêng. Vì vậy trong số người hâm mộ cũng có một lượng yêu thích nhất định. Tuy tôi không thích lắm, nhưng cũng phải thừa nhận rằng sức hấp dẫn của cô ấy là có thật.

Chính vì thế, dáng vẻ hiện tại này của cô ấy là thứ mà tôi thật sự không muốn thấy nhất.

「Fuuko-san. Xin cậu, tớ cầu xin cậu! Xin cậu hãy tránh xa khỏi Saiga-san… và nhường cậu ấy cho tôi!!」

Không thể chỉ gọi là “hối lộ”.

Đây là tiền mặt. Một xấp tiền dày cộp “bịch” một cái nằm gọn trong lòng bàn tay Mogami-san.

Mogami-san là người tốt nên chắc do phản xạ mà nhận lấy khi người ta đưa.

Nhưng khi nhận ra đó là tiền, lại còn là một xấp dày cộp… Mogami-san lập tức trợn tròn mắt rồi điên cuồng lắc đầu.

「Áaa! T-t-t-tiền á… là tiền sao!?」

「Có một triệu. Nếu không đủ thì tôi còn có thể thêm nữa, bao nhiêu cũng được cậu hãy đưa ra một cái giá đi」

「Hiii!! S-Sato-kun, cậu cầm đi!!」

「Sao lại đưa cho tớ chứ」

Xin đừng chuyền tay một triệu yên như vậy mà.

Không hiểu sao Mogami-san lại đưa cho tôi. Một triệu yên nhìn quá thực tế nên tôi cũng chẳng muốn nhìn hay chạm vào.

「V-vậy là quá ít sao? Chỉ một triệu yên thì cậu không định nhường Saiga-san ý cậulà vậy phải không!?」

Và Oze-san lại hiểu lầm thêm lần nữa.

Không ổn rồi. Cô gái này cũng giống vậy… hình như đang rơi vào trạng thái giống Negura-san.

(Mogami-san là mối đe dọa khiến tinh thần cô ấy sụp đổ… n-nhưng tôi không ngờ cô ấy lại định mua chuộc.)

Ngay cả tôi cũng bị sốc.

Nói thật thì Oze-san là nhân vật mà tôi kỳ vọng nhất.

Một người kiêu hãnh như cô ấy, dù có lộ rõ sự cạnh tranh với Mogami-san thì cũng chẳng lạ.

Tôi đã nghĩ như vậy… nhưng thực tế lại thành ra thế này.

「Vậy lên hai triệu! Như vậy vẫn chưa đủ sao?」

「Hai… hai triệu!? Hai triệu là bao nhiêu…?」

「Khoảng thế này」

「Này. Đừng có lấy tiền thật ra đây」

「Đ-đáng sợ quá…」

Mogami-san hoảng loạn đến mức không hiểu nổi con số nữa.

Mà nói đi cũng phải nói lại, cô bé này chẳng lẽ không có chút lòng tham tiền nào sao?

Dù được nói là sẽ cho số tiền lớn như vậy, từ nãy đến giờ cô ấy chỉ toàn sợ hãi, hoàn toàn không có chút dao động nào.

Ngược lại còn run rẩy vì sợ.

Thật khiến người ta muốn che chở. Đúng là Mogami-san. Đáng yêu thật.

「N-như vậy vẫn không được sao? Khụ… không thể dùng tiền để lay động, đúng là một con người tuyệt vời…!」

Có vẻ Oze-san cũng nhận ra tiền không thể giải quyết được.

Cô ấy nắm chặt tay, lộ ra vẻ mặt đầy tiếc nuối.

「Ít ra tôi cũng mong cậu là kiểu người có thể dao động vì tiền. Ngoại hình tốt, tính cách tốt, lại còn có nhân cách không lay động bởi tiền bạc… rốt cuộc khuyết điểm của cậu ở đâu vậy, Fuuko-san?」

Đó là một vẻ mặt tuyệt vọng.

Hiểu rồi. Nếu Mogami-san là kiểu người dễ dao động vì tiền, có lẽ Oze-san vẫn chưa mất hết cơ hội.

Nếu là một nhân cách chưa trưởng thành, không kiểm soát được lòng tham, thì cô ấy vẫn còn cách chiến đấu.

Nhưng có vẻ tiêu chuẩn giá trị của Mogami-san không nằm ở đó.

Quả nhiên, cô bé này là kiểu người vị tha. Hoàn toàn không quan tâm đến lợi ích của bản thân.

Ngược lại, có lẽ cô ấy là người thật sự có thể xem niềm vui của người khác là niềm vui của chính mình.

Đến mức này thì Oze-san đã không còn cơ hội thắng nữa.

Vì vậy, biện pháp cuối cùng mà cô ấy chọn là… à, thôi đừng để chuyện đó xảy ra.

「Fuuko-san! Tôi sẽ nghe theo bất cứ điều gì cậu nói… nên xin cậu đừng cướp Saiga-san khỏi tôi!」

Quỳ lạy.

Cô ấy quỳ lạy rất chuẩn ngay trên ghế xe.

Nhìn cô ấy cúi đầu thật sâu, chẳng còn quan tâm đến thể diện hay danh dự ngay trước mặt một thường dân như tôi, tôi suýt nữa thì bật khóc.

(Niềm kiêu hãnh của cô đâu mất rồi…!?)

Thật quá đáng thương.

Một nữ chính… mà tôi không nỡ lòng nhìn tiếp được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Quan niệm cho rằng địa vị quý tộc mang lại trách nhiệm xã hội.