Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17780

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2443

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 78

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3680

Vol 1 - Chương 34 - Sato-kun quá dễ dãi

Chương 34 - Sato-kun quá dễ dãi

Sau giờ học.

Tôi và Mogami-san lúc này đang ở trong một quán cà phê nhỏ, cách trường học một đoạn.

「N-nhìn có vẻ là quán cao cấp nhỉ」

「Ừm」

Có lẽ đây là kiểu quán mang concept “ẩn mình”.

Cải tạo từ nhà dân… không, có khi là giữ nguyên nhà ở rồi mở quán luôn một quán cà phê mang cảm giác gia đình, và cũng là nơi tôi đã để mắt tới từ khá lâu rồi.

Đây cũng là tàn dư từ kiếp trước.

Khi còn thời gian trống trước giờ hẹn gặp khách hàng, tôi thường vào quán cà phê ngồi chờ. Thành ra lúc đi ngoài đường, tôi vô thức tìm mấy quán như thế này.

Và nhờ vậy mà tôi phát hiện ra quán này.

Ngoài chúng tôi ra, trong quán chỉ có một ông lão đang chăm chú đọc báo, và một người đàn ông đeo kính ngồi ở góc, mở laptop ra làm việc. Nhìn là biết dân day-trader. Có linh cảm như vậy. Tất nhiên là định kiến thôi.

Dù sao thì không khí rất ổn.

「Mời hai cháu」

Khi tôi đang quan sát xung quanh, một ông lão trông có vẻ là chủ quán mang đồ uống ra.

Tôi gọi cà phê đá. Mogami-san gọi trà sữa.

「Trông còn trẻ quá nhỉ. Hai cháu là học sinh à?」

「Vâng. Trường của bọn cháu ở gần đây thôi ạ」

「Ra vậy. Cứ thoải mái nhé」

Khác với thành phố, ở vùng nông thôn này con người vẫn rất ấm áp.

Được nói những lời dịu dàng như vậy, tôi bất giác mỉm cười. Còn Mogami-san thì do nhút nhát nên đông cứng luôn, chẳng nói được câu nào.

「……Sato-kun trông chững chạc ghê」

「Vậy sao?」

「Đúng rồi. Vào mấy quán thế này mà rất tự nhiên, bị người lạ bắt chuyện cũng không hề bối rối」

「Hay là do Mogami-san quá lúng túng?」

「T-tớ thì… ừm… tớ nhút nhát thật, xin lỗi nhé」

「Dễ thương nên được tha thứ. Yên tâm đi」

「…Ngọt quá. Sato-kun, cậu chiều tớ quá mức rồi đấy」

Tên tôi là Sato nên ngọt một chút thì có gì sai đâu.

Không, khoan đã...

(Chẳng lẽ mấy kiểu này chính là thứ đang phá hoại bộ romcom giữa Sanada và Mogami-san sao!? Mình nói mà không để ý, nghe cứ như đang tán tỉnh vậy…!)

Ban đầu, tôi chỉ nghĩ rằng nếu giúp Mogami-san bớt suy nghĩ tiêu cực thì tốt.

Nên tôi luôn động viên cô ấy theo kiểu này.

Tất nhiên đó đều là lời thật lòng, không hề nói dối.

Chỉ là đổi góc nhìn một chút thì, mấy lời đó nghe y như đang tán tỉnh.

Mà Mogami-san, tuy tôi nói vậy nghe hơi kỳ nhưng thật sự rất dễ rung động.

Có lẽ vì vậy mà mọi chuyện mới thành ra thế này.

(……Bình tĩnh. Chuyện tự kiểm điểm để sau)

Giờ không phải lúc soi lại bản thân.

Tôi mời Mogami-san tới đây là để nói chuyện nghiêm túc với cô ấy.

Bình tĩnh lại đã.

Nghĩ vậy, tôi nhấp một ngụm cà phê.

…Và dường như Mogami-san đã để ý tới tận chi tiết đó.

「Nhưng mà Sato-kun không phải người hảo ngọt nhỉ. Cà phê uống đen mà không bỏ đường luôn mà」

Nghe như đang nói “người lớn ghê”.

Và tôi cũng cảm nhận được mình đang được đánh giá cao vì chuyện đó.

Nhưng thật sự là bị thổi phồng quá rồi.

「Biết đâu chỉ là giả vờ cho ngầu thôi thì sao? Uống cà phê đen trông có vẻ sành điệu mà」

「Nhưng mặt cậu chẳng thay đổi gì cả. Nếu chỉ làm màu thì chắc phải nhăn mặt vì đắng chứ?」

「…Nếu tớ nói là nó không đắng thì sao?」

「Thật à? Vậy cho tớ uống thử đi?」

Nói rồi, cô ấy tiện tay cầm luôn ly của tôi.

A, Mogami-san, khoan đã.

「Hí-ọe!」

Chỉ mới một ngụm thôi.

Vậy mà gương mặt cô ấy méo hẳn đi vì khổ.

Có lẽ do vừa uống trà sữa xong, vị giác đã quen với vị ngọt nên càng thấy đắng hơn.

「Đ-đắng quá Sato-kun…! Tớ vốn thích đồ ngọt mà, cậu ác ghê đó!」

Cô ấy nước mắt lưng tròng, phụng phịu trách móc tôi.

Trời ơi dễ thương quá đi mất. Phản ứng gì cũng đáng yêu.

Này, gượm đã nào.

Cái tình huống này là sao?

Từ lúc nào mà thành ra y như romcom tán tỉnh bình thường vậy chứ.

Và còn một chuyện nữa.

(……Cô ấy không hề giữ kẽ với mình)

Tự nhiên cầm ly của tôi uống.

Rồi nhìn tôi bằng ánh mắt trách móc như vậy.

Tất cả đều xuất phát từ sự tin tưởng rằng nếu là mình thì sẽ được chấp nhận.

Tôi có thể cảm nhận rất rõ cô ấy thật sự rất quý mến tôi.

…Chính vì vậy mà tôi không hiểu.

Hiện tại, đối với Mogami-san Sanada là người như thế nào?

Về chuyện đó.

Tôi vốn định sẽ hỏi kỹ cô ấy từ đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!