#13
Một tuần sau.
Sau khi thành kính hoàn thành buổi cầu nguyện sáng trong phòng cầu nguyện của Cung điện Solarium.
Tôi ngồi đối diện Leon như mọi khi và quan sát ngài ấy dùng bữa.
Tình trạng của Leon ngày càng tốt hơn mỗi ngày.
Có lẽ nhờ việc tôi luôn ở bên cạnh ngài ấy suốt tuần qua mà những cơn co giật cũng đã dừng lại.
Tuy nhiên, không thể cứ mãi ở yên như thế này được.
Tôi cần phải thu thập đủ loại thông tin. Bởi vì hiện tại, phe của chúng tôi vẫn đang ở thế bất lợi.
Tôi chống cằm suy nghĩ, rồi giả vờ như không có chuyện gì mà khẽ đề nghị:
“Thời tiết đẹp thế này, chúng ta đi dạo nhé? Vườn ở đây cũng rộng và đẹp mà? Chúng ta đến một nơi có cảnh đẹp rồi ngồi một lát rồi về.”
“…?”
Đây là một lời đề nghị từ phía tôi, người vốn không mấy thích Leon ra sân tập hoặc đi ra ngoài.
Dù có chút ngạc nhiên, Leon vẫn vui vẻ chấp thuận.
“Theodore. Sau bữa ăn, ta định đi dạo trong vườn, hãy chuẩn bị.”
“Vâng, Điện hạ.”
Cuộc đối thoại diễn ra tự nhiên đến mức người ngoài nhìn vào cũng không thấy bất thường.
À, cái cảm giác thành tựu này.
Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy phấn khích một chút.
“Không chỉ đi dạo mà còn ngồi ngắm cảnh nữa nhé!”
“Ừm… Ta định ở lại vườn một lát.”
“Thần sẽ chuẩn bị đầy đủ không thiếu thứ gì.”
Cho đến khi một tháng và một tuần trôi qua.
Đây là lần đầu tiên tôi đi dạo cùng Leon.
Cảm giác thật mới lạ.
Thái tử, người từng hét lên thất thanh chỉ vì nhìn thấy ánh nắng mặt trời, giờ đây vẫn giữ vẻ bình tĩnh và kiên cường dù đã ra ngoài dưới ánh nắng, dẫn theo thị vệ và thị nữ. Thỉnh thoảng ngài ấy vẫn liếc nhìn về phía tôi, nhưng chỉ nhìn thoáng qua một cách tự nhiên như đang ngắm cảnh hoặc kiến trúc.
Giờ đây, không ai còn có thể nhớ đến vị Thái tử điên loạn trước kia nữa.
Và thế là, chúng tôi đã ra đến khu vườn của Cung điện Solarium.
Những cây lớn và cây bụi xếp thành hàng ngay ngắn.
Thật đáng kinh ngạc khi khu vườn rộng lớn này vẫn được duy trì gọn gàng chỉ với một số ít nhân lực.
Những cây bị cắt tỉa cành mọc vượt hoặc cành bị sâu bệnh hầu như trơ trụi, chỉ còn lại rất ít lá.
Bây giờ là tháng 12.
Thời tiết đầu đông.
“Ha, ha. Mát mẻ thật, dễ chịu ghê.”
“….”
Khác với tôi là một hồn ma, Leon, thị vệ và hai thị nữ đi phía sau đều mặc áo khoác.
Tôi ngượng ngùng đi trước, bắt đầu đi một vòng quanh khu vườn.
May mắn thay, Leon không nói gì mà đi theo sau tôi.
Theodore và hai thị nữ theo sau Leon di chuyển một cách trật tự.
Từ góc nhìn của tôi, họ trông giống như những chú vịt con lạch bạch theo sau vịt mẹ.
Sau khi đi một đoạn dài quanh rìa cung điện rộng lớn, tôi dừng lại gần điểm đến.
Một nơi tôi đã để ý từ trước.
Một vị trí có thể nhìn rõ hồ nước.
“Chúng ta nghỉ một lát ở đây nhé!”
“….”
“Vừa đẹp, phải không? Cảm giác như hòa mình vào thiên nhiên vậy.”
“…Theodore, chăn.”
“Vâng, Điện hạ.”
Theodore và hai thị nữ bắt đầu chuẩn bị đủ thứ, trải một tấm chăn lớn bằng chất liệu cao cấp.
Trong lúc thị vệ và thị nữ chuẩn bị, Leon đứng tại chỗ, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh và bầu trời một lúc.
Và tôi chăm chú quan sát hành động của Leon.
Không rõ có cố ý hay không, nhưng ngài ấy hoàn toàn không nhìn về phía hồ nước.
Hừm. Quả nhiên.
“Lâu lắm rồi mới ra ngoài thế này…”
“Điện hạ. Thần có nên chuẩn bị trà luôn không ạ?”
“Được. Trời hơi se lạnh, có trà nóng thì tốt quá.”
“Vâng, Điện hạ.”
Giờ thì thực sự không còn gì phải xấu hổ khi đưa ngài ấy ra ngoài nữa.
Sáu tháng.
Ban đầu tôi nghĩ đó là một khoảng thời gian quá ngắn, nhưng thực ra không phải vậy.
Chỉ cần giải quyết được vấn đề ngài ấy lên cơn khi tôi không có mặt là được.
Tôi hình dung cảnh Thái tử Leon xuất hiện như một ngôi sao băng từ phía sau sân khấu, ngay khi lễ trưởng thành của Kalix sắp diễn ra.
Tôi hình dung ra vẻ mặt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Hoàng đế, Công tước, Hầu tước, thậm chí cả Kalix và Công nương cũng sẽ ngạc nhiên đến mức ngã ngửa ra sau, phải không?
Hừm hừm.
Tôi mỉm cười hài lòng và nói chuyện với Leon.
“Ra ngoài thấy thế nào? Thỉnh thoảng cũng nên hít thở không khí trong lành và tắm nắng chứ.”
“…Bình thường thì không bao giờ cho tôi ra ngoài.”
Leon cúi đầu nhìn xuống đất và thì thầm nhỏ.
Chỉ đủ để tôi nghe thấy.
“Ừm… cái đó thì…”
Tôi nhún vai. Không hẳn là không bao giờ.
Chỉ là tôi không muốn lãng phí thời gian vô ích ở sân tập thôi.
Và…
“Vì nguy hiểm!”
“…Nguy hiểm?”
Leon đáp nhỏ rồi giả vờ ngắm cây cối, khẽ rời xa các thị nữ một chút.
Có vẻ như ngài ấy cho rằng cần phải nói chuyện nghiêm túc với tôi, một hồn ma.
“…Này, ta đã đi khắp Hoàng cung rồi, nhưng… ở đây quá ít lính canh. Ngoại trừ vài người gác cổng, ta chưa từng thấy ai khác.
“…”
“Nếu có ai đó mang ý đồ xấu muốn hãm hại thì sao? Khi mà mọi phía đều trống trải thế này. Ngay cả hiệp sĩ hộ tống mà người khác đều có cũng không thấy đâu.”
“Vậy mà vẫn muốn ra đây sao?”
“Không, ơ, cái đó thì…”
Tôi bỗng chốc không biết nói gì.
Làm sao tôi có thể nói thẳng với ngài ấy rằng tôi cố tình kéo ngàu ấy ra ngoài vì có điều muốn thử nghiệm chứ?
Nhìn tôi ngập ngừng, Leon cười khẽ.
“Gì, gì mà buồn cười?!”
“Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi, Sứ giả.”
“Cá, cám ơn gì chứ. Sự an toàn của con rất quan trọng đối với ta. Con là… người được Thần chọn mà!”
“…Dù sao đi nữa. Nhờ có Sứ giả mà tôi đã tốt hơn rất nhiều. Lâu lắm rồi mới được đi dạo.”
Đó chỉ là sự lo lắng xuất phát từ một tính toán có mục đích để trả thù cá nhân.
Tôi không ngờ lại nghe được lời cảm ơn chân thành từ Leon, nên phút chốc cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Không. Có lẽ không phải ngượng ngùng mà gần với cảm giác xấu hổ hơn.
Về linh hồn mục nát của tôi…
“…Sau này ta sẽ làm tốt hơn.”
“…Vậy thì, Sứ giả có thể ở bên cạnh tôi suốt đêm không?”
“Hả? Cái đó thì…”
…Sao lại đưa ra một yêu cầu bất khả thi thế này.
“…Tôi biết. Là vì tôi, đúng không? Ban đầu tôi đã oán trách Sứ giả biến mất mỗi đêm… nhưng bây giờ tôi đang cố gắng hiểu. Mỗi khi trở về, Sứ giả đều kể cho tôi nghe về những chuyện bên ngoài cung điện mà.”
“Đúng vậy! Tất cả là vì con. Con hiểu lòng ta mà, phải không?”
Tôi nghĩ ngài ấy sẽ cười đáp lại lời nói tự tin của tôi, nhưng trái với dự đoán của tôi, vẻ mặt Leon lộ rõ vẻ u sầu.
Trông ngài ấy có vẻ thất vọng.
“Này, có lý do gì đặc biệt mà ta phải ở lại không? Ta ở hay không cũng chẳng khác gì mấy, đặc biệt là khi ngủ.”
“…”
“Thực sự là chứng lo âu chia ly, hay gì đó à?”
“…?”
Tôi thấy biểu cảm của Leon thay đổi một cách kỳ lạ, nhưng chỉ nghĩ đó là do ngài ấy xấu hổ.
Tôi vuốt mái tóc dài màu nâu thẳng mượt ra sau tai một cách gọn gàng.
Cái sự nổi tiếng này thật là.
“Hừ. Con thích ta đến vậy sao?”
“…Vâng, đại khái là vậy đi.”
“…Cái gì? Đại khái là vậy đi??”
Khi tôi trừng mắt nhìn, Leon tự nhiên tránh ánh mắt của tôi.
Không, là sao? Vừa nãy còn nói cảm ơn mà? Còn muốn tôi ở lại suốt đêm nữa chứ?
Sao ngài lại phủ nhận ở đó chứ?
“Về sự an toàn của tôi… không sao đâu. Dù không có hộ vệ thì chắc cũng không có chuyện gì đâu.”
Tôi nhận ra lời nói tiếp theo của Leon chỉ là để chuyển chủ đề.
Nhưng ngoài điều đó ra.
Tôi vẫn tò mò tại sao lại như vậy.
“…Sao con lại khẳng định như thế? …Con có gì đó à? Sức mạnh hay thế lực ẩn giấu nào đó?”
Hóa ra là một đại pháp sư cấp 9 sao?
Ngài là kẻ đứng sau điều khiển các thế lực ngầm của Đế quốc à?
Khụ khụ.
Tôi thấy mình thật buồn cười khi lại có những suy nghĩ viển vông như vậy.
…Dù tôi biết rõ hơn ai hết rằng không thể có một phương pháp dễ dàng như thế.
“…Nói như vậy cũng không sai. Dù không có sức mạnh ẩn giấu….”
Nhìn Leon đáp lại bằng giọng tự giễu, tôi bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Tôi chỉ nói đùa thôi mà.
Gì? Nói vậy cũng không sai à?
Nếu không có sức mạnh ẩn giấu.
Vậy thì có thế lực ẩn giấu sao?
“Con nói cái gì vậy. Có thế lực ẩn giấu nào đứng sau con sao?”
Này, khoan đã.
Tôi bỗng cảm thấy một dự cảm chẳng lành, hai tay ôm lấy đầu.
Đừng nói là thế lực đó là Quốc gia độc lập Tenerian ở phía Nam nhé.
Hoàng đế đã nắm được động tĩnh của bên đó rồi!
Ngài làm vậy là chết thật đấy!
Chết vì tội phản loạn đấy!
“…Ngay cả Sứ giả của Thần cũng có những điều không biết sao?”
“A, đừng đùa nữa, nhanh lên! Ta đang vội!”
Leon không trả lời tôi mà đi đến ngồi trên tấm chăn mà Theodore và các thị nữ đã chuẩn bị.
Thậm chí còn cầm tách trà nóng hổi lên nhấp một ngụm.
Biết rõ tôi đang sốt ruột mà lại thản nhiên như vậy!
Cái… đồ đáng ghét!
Ngay khi tôi định hét lên.
Leon, người đã cho tất cả các thị nữ trừ Theodore lùi ra xa.
Với vẻ mặt u tối, ngài ấy mấp máy môi vài lần rồi mãi sau mới mở lời.
“…Chú.”
“Chú…!”
Chết tiệt! Hỏng… rồi sao?
…Khoan đã.
Không phải sao? Không phải cậu mà là chú sao?
Trong lúc bối rối, tôi đảo mắt một lát, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Theodore đứng cạnh Leon. Theodore có vẻ mặt như thể mắt sắp lồi ra ngoài.
Ừm… nhìn phản ứng đó thì có vẻ không phải là nói bừa.
“…Không phải cậu sao?”
“Những người có thể gọi là cậu… đều ở Tenerian. Dù có quan hệ huyết thống nhưng không mấy thân thiết. Hầu như không liên lạc gì cả.”
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì đó cũng là một điều may mắn.
“Vậy là ai? Cái người… chú đó.”
Chú. Em trai của cha.
Điều đó có nghĩa là…
“Isaac Ragnaril von Drevan.”
“…!”
“Là Đại công tước của lãnh địa Drevan. Sứ giả đã từng nghe nói đến chưa? Người ta còn gọi ông ấy là Kiếm sư của phương Bắc.”
“Hả?”
…Đại công tước phương Bắc Drevan.
Làm sao tôi có thể không biết chứ!
Vị quân chủ mà cha tôi đã trung thành phụng sự suốt đời.
Kẻ chủ mưu đã cử Hầu tước Kroizen đến để tiêu diệt cha tôi và tôi, với lý do chúng tôi là chướng ngại vật cho đại kế.
Và có lẽ… kẻ đứng sau âm mưu lật đổ Đế quốc này bằng cách giết Leon và Hoàng đế.
“Không, này. Khoan đã… đau đầu quá.”
“…Sứ giả cũng có đầu sao?”
Cái tên này coi tôi là cái gì vậy. Giờ còn nói tôi không có đầu nữa chứ?
Tôi định phản bác, nhưng vì quá mệt mỏi, tôi đành bỏ cuộc và tiếp tục hỏi.
“Không. Cái. Đại công tước phương Bắc Drevan đó. Là chú của con sao?”
“Vâng.”
“Tại sao ông ta lại…?”
Tôi day day trán đang nhức buốt.
“…Tại sao, dù Sứ giả có hỏi. Hoàng đế và ông ấy là anh em…”
Chết tiệt. Ai mà không biết điều đó chứ?
Điều tôi thực sự muốn biết là.
“Ông ta không thể nào đứng sau lưng con được? Con có nhầm lẫn gì không? Thực ra là Hoàng đế đang đứng sau lưng con, nhưng con lại nhầm là Đại công tước chẳng hạn.”
Không thể nào.
Ông ta rõ ràng là muốn xử lý…
“Ha ha…”
Nhưng đáp lại là tiếng cười bất lực của Leon.
“Cười gì?”
“…Tôi không định cười. Thà rằng… tôi cũng muốn đó là sự thật. Sự nhầm lẫn.”
“…Hả?”
Mắt Leon đượm buồn.
Đó là vẻ mặt buồn bã nhất mà tôi từng thấy ở ngài ấy.
“…?”
Gì vậy? Sao đột nhiên lại…
Leon bắt đầu chậm rãi vuốt ve vành cốc đang cầm trên tay.
Trông ngài ấy như đang suy nghĩ sâu sắc và do dự điều gì đó.
Tôi không thể truy hỏi hay hỏi lại.
Chỉ ngơ ngác nhìn khuôn mặt Leon trông có vẻ đau khổ.
“Thực ra thì…”
Tôi đã nghĩ ngài ấy sẽ im lặng, nhưng.
May mắn thay, Leon cẩn thận tiếp tục nói.
“…Có lẽ tôi. Là con ruột của người mà tôi đã nghĩ là chú…”
Lúc đó, Leon thoáng nhìn về phía hồ nước.
Dù chỉ là một biểu cảm thoáng qua trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tôi có thể cảm nhận được.
Một sự khao khát.
Và đồng thời là một sự oán hận mãnh liệt.
“…có thể là con ruột.”
“…!”
Cảm giác như một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu tôi.
Mờ mịt.
Tôi suýt chút nữa đã ngất đi ngay tại chỗ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
