Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

WN - #12

#12

Một tháng đã trôi qua.

May mắn thay, những nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi và thị thần Theodore dường như không hề uổng phí.

Tình trạng của Thái tử đang dần cải thiện rõ rệt.

Giờ đây, mỗi sáng ngài đều thức dậy đúng giờ, tự mình chỉnh trang tươm tất, và tật nói lắp cũng đã đỡ hơn rất nhiều.

Những hành động bất ngờ, đột ngột nhìn về phía tôi cũng giảm đi đáng kể.

Có lẽ vì vậy, dù vẫn còn nhiều nét trẻ con, nhưng trong từng cử chỉ của ngài đã bắt đầu toát lên một vẻ quý phái tinh tế.

Thật ra thì, với một người sinh ra đã là Thái tử, dáng vẻ đó là điều tự nhiên.

“Chắc khi con lớn lên, đến tuổi đi học, sẽ có cảm giác như thế này nhỉ.”

Nhìn Thái tử ngồi đọc sách với tư thế đoan trang, thỉnh thoảng nhấp ngụm trà đen do thị thần pha, tôi cảm thấy một cảm giác mãn nguyện và tự hào dâng trào trong lòng.

Đó là một cảnh tượng ấm áp, khiến tôi quên đi cả những vất vả của việc chăm sóc.

Tôi còn chưa kết hôn, chứ đừng nói đến yêu đương.

Tôi không muốn cảm nhận những cảm xúc này sớm như vậy…

Bỗng nhiên, Thái tử Leon quay đầu về phía tôi, đôi mắt ngài lấp lánh nhìn tôi.

Đó là ánh mắt mong chờ sự động viên từ tôi.

“Ôi, con yêu của ta. Nào, con đã uống hết trà đen chưa?”

“Vâng, Sư giả. Tôi làm tốt không ạ? Tôi không làm đổ một giọt nào như người đã dặn.”

“Được rồi, được rồi. Con làm tốt lắm. Giờ thì xong rồi, con đọc tiếp cuốn sách trên tay đi. Mà con đang đọc gì vậy?”

“Là sách về lịch sử Đế quốc ạ.”

“Sách lịch sử à? Tốt lắm. Tuyệt đối không được đọc những cuốn sách kỳ lạ đâu nhé. Theodore sẽ lo liệu chuyện đó.”

“Sách kỳ lạ là gì ạ? Tôi tò mò quá…”

“…Trẻ con không cần biết.”

Tôi trách cái miệng lỡ lời của mình, vỗ nhẹ vai Leon.

…Nhưng mà, rõ ràng là ngươi đã đọc rồi mà, sao lại giả vờ không biết? Bị điên thì cũng mất trí nhớ sao?

Chẳng lẽ thằng này cố tình giả vờ làm trẻ con?

Tôi gạt bỏ một mối nghi ngờ vừa nảy ra trong đầu sang một bên, và tiếp tục suy nghĩ.

Nếu dễ dàng khỏi bệnh như vậy, tại sao suốt 4 năm qua ngài lại phải chịu đựng căn bệnh tâm thần này?

Ngay cả trong thời hiện đại, bệnh tâm thần cũng gần như là một căn bệnh nan y.

Thì trong thời Trung cổ, không có thuốc men, không có liệu pháp sốc điện hay bất cứ thứ gì, thì còn tệ đến mức nào.

Những biểu hiện ban đầu thực sự nghiêm trọng, đến mức tôi cứ ngỡ ngài là một đứa trẻ ba, bốn tuổi.

Sự thay đổi chỉ trong một tháng là quá tốt.

…Mà, dù sao thì cũng chỉ mới ở mức cảm giác như một đứa trẻ tiểu học lớp dưới thôi.

“Không thể dễ dàng như vậy được? Dù mình không ghét sự dễ dàng.”

…Dẫu trong lòng vẫn còn chút nghi ngờ, tôi vẫn nhắc lại một lần nữa.

Tôi không ghét sự dễ dàng.

Tất nhiên, bên cạnh những triệu chứng đã cải thiện đáng kể.

Vẫn còn những vấn đề tồn tại dù đã nỗ lực rất nhiều.

Trong số đó, điển hình nhất là…

“Aaa! Không, không muốn chết!”

“Điện hạ! Thị thần Theodore của Điện hạ đang ở bên cạnh! Không ai dám làm hại Điện hạ!”

“Chết, sẽ chết! Chắc chắn sẽ chết!”

“…Lạy Chúa, xin Người hãy che chở cho Điện hạ…”

“…Haizz. Lại bắt đầu nữa rồi.”

Đêm khuya.

Sau khi cầu nguyện buổi tối xong, tôi đã thấy ngài cười tươi nằm lên giường.

Nhưng khi tôi đi tuần tra Hoàng cung một lát rồi quay về, ngài lại lên cơn co giật như vậy.

Sao ngày nào cũng vậy, không bỏ sót một ngày nào? Cứ đúng lúc tôi vắng mặt là…

Có phải là chứng lo âu chia ly không?

Tôi thấy mình thật đáng thương khi phải bận tâm đến những chuyện này, dù tôi không thực sự nuôi một đứa trẻ ba tuổi.

“Leon! Ta về rồi, tỉnh táo lại đi!”

“Chết… Sứ, Sứ giả của Thần?”

Tôi nhanh chóng tiến lại gần Thái tử. Không rõ lý do, nhưng càng an ủi gần, hiệu quả trấn tĩnh càng nhanh.

Khi ngủ thì ngài vẫn ổn, vậy mà dù tôi đã đợi đến khi ngài ngủ say mới rời đi, tình trạng vẫn như vậy.

Nếu cứ thế này thì tôi lo lắng quá, làm sao mà thu thập thông tin được đây?

“…Aaa! Cảm ơn Người! Lạy Chúa! Người đã đến rồi!”

Sau khi lặp lại mô hình này vài lần, ngay cả thị thần Theodore cũng tin vào sự tồn tại của tôi và bắt đầu sùng bái tôi.

Có thể hắn ta chỉ hùa theo lời của Thái tử thôi…

Nếu vậy, thì thị thần đó đúng là có tố chất của một kẻ nịnh hót.

“Leon, rốt cuộc là con bị làm sao vậy? Cứ đúng lúc ta không có mặt là sao?”

“……”

“Lý do, giờ con có thể nói cho ta biết không? Ta lo lắng cho con.”

“……”

Hừ. Tôi nén một tiếng thở dài vào trong.

“Ta phải luôn ở bên cạnh con thì con mới yên tâm sao?”

“Vâng… Vâng! Đừng đi. Hãy ở bên cạnh tôi, Sứ giả…”

“Chỉ cần con nói cho ta biết lý do tại sao con cứ nói về chuyện chết. Ta sẽ không đi đâu cả, sẽ luôn ở bên cạnh con.”

“……”

Leon, người trước đó vẫn trả lời rất tốt.

Nhưng khi tôi hỏi về lý do lên cơn co giật, ngài lập tức im bặt như hến.

Chắc chắn có một lý do nào đó.

Dù tôi có dỗ dành thế nào, ngài cũng không chịu nói.

“…Thôi được rồi. Hôm nay ta sẽ không đi đâu cả, con nằm xuống đi. Chỉnh lại bộ đồ ngủ lộn xộn nữa.”

“Thật sao ạ?”

“Con đã bao giờ thấy ta nói dối chưa?”

“Đã thấy…”

“Này! Đừng cãi lời, nằm xuống ngay. Thần cũng đã nói rồi mà. Hãy vâng lời cha mẹ để làm họ vui lòng, đừng cãi lời họ.”

“Sứ giả là cha mẹ của tôi ạ?”

…Nói đúng ra thì không phải là cha mẹ.

Nhưng liệu con có biết trái tim ta đang tổn thương vì câu hỏi ngây thơ đó không?

Ta, ta cảm thấy buồn đó?

“…Hành động con đang làm bây giờ chính là ví dụ của việc không vâng lời và cãi lời đó.”

“Ngay từ đầu, tiền đề đã…”

“Này! Ta đi chỗ khác đấy? Ta đi ra ngoài thật đấy?”

“…Đừng đi, Sứ giả… Tôi sai rồi. Tôi sẽ ngoan ngoãn nằm xuống như người đã nói.”

Leon với vẻ mặt ủ rũ, không nói thêm lời nào, ngoan ngoãn chỉnh lại quần áo và nằm xuống.

Nhưng Leon đã không thể ngủ được trong một thời gian dài.

Ngài nhắm mắt lại như thể đã ngủ, rồi lại đột ngột mở mắt ra, liên tục kiểm tra xem tôi có đi đâu không.

Ngài không tin tôi đến vậy sao?

…Tôi định đợi ngài ngủ rồi sẽ đi ra ngoài, sao ngài lại biết được chứ.

Nhưng sau vài lần như vậy, cuối cùng Leon cũng không thể chống lại cơn buồn ngủ đang ập đến, và chìm vào giấc ngủ sâu.

Chắc là rất mệt mỏi, ngài còn ngáy khò khò nữa.

Chỉ là một đứa trẻ to xác thôi.

Theodore kéo chăn lên đắp cho Leon.

Tôi nhìn Theodore với ánh mắt thương cảm.

Tôi biết hắn ta bằng tuổi tôi. Hắn ta cũng vất vả nuôi con từ khi còn trẻ…

“Sư giả của Thần, Người vẫn ở đây chứ?”

Gì, gì cơ?

Tôi quay đầu về phía người bất ngờ nói chuyện với tôi.

Đó là thị thần Theodore, đang mỉm cười mãn nguyện nhìn Leon.

“Xin Người hãy chăm sóc tốt cho Hoàng thái tử điện hạ của chúng ta. …Ngài ấy thật đáng thương. Sau khi Hoàng hậu điện hạ qua đời như vậy… Ngài ấy chưa từng có một ngày nào bình yên.”

…Hoàng hậu?

“Nhưng gần đây, tất cả sự bình yên này đều là nhờ có Sứ giả của Thần đã bất ngờ đến với Điện hạ…”

“…!”

“Thực ra, dù sinh ra trong gia đình quý tộc, tôi lại là một kẻ vô thần không dám tin vào sự tồn tại của Thần, nhưng nhờ sự việc lần này, tôi đã thay đổi suy nghĩ. Từ nay trở đi, tôi sẽ cầu nguyện không bỏ sót một ngày nào. Vì vậy, xin Người hãy rộng lượng tha thứ cho những hành động vô tri của tôi trước đây…”

Tôi đang nghe lời Theodore một cách vô tư, thì trong cuộc trò chuyện đó, cuối cùng tôi cũng nhận ra manh mối quan trọng.

Hoàng hậu!

Cái chết của Hoàng hậu cũng là nguyên nhân khiến Hầu tước đến lãnh địa của chúng tôi để tìm Kalix, và tàn sát cha tôi và tôi.

Chính xác là ông ta đã nói gì nhỉ?

“…Theodore Bellarock, từ giờ tôi xin thú nhận vô số tội lỗi mà tôi đã gây ra trong cuộc đời mình trước mặt Thần…”

…Hình như ông ta đã nói rằng sau khi Hoàng hậu chết, vị trí của Thái tử bị lung lay hay gì đó.

Đáng tiếc là lúc đó tôi bị Hầu tước đánh đến mức khó thở, nên tôi không thể nhớ rõ cuộc đối thoại đó.

Là gì nhỉ? Tôi cứ nghĩ bà ấy chết vì đến lúc chết rồi. Không phải sao?

“Hừm…”

Lúc đó, Kalix còn chưa đến Hoàng cung.

Chỉ vì Hoàng hậu chết mà vị trí của Thái tử có thể bị lung lay sao?

Dù sao thì ngài vẫn là người thừa kế duy nhất mà? Hơn nữa lại là Thái tử chính thống?

Nếu có thì cũng chỉ là sự đồng cảm, chứ không thể là lý do để đẩy Thái tử ra khỏi vị trí…

“…Khi tôi còn là một chàng trai trẻ, tôi đã lén lút đến ngôi làng dưới và phát hiện ra một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, nhưng người phụ nữ đó thực ra đã có chồng…”

Tôi chợt nhận ra mình đang lắng nghe lời Theodore.

Ôi chết tiệt! Hắn ta làm tôi mất tập trung quá! Đừng có kể những câu chuyện khó bỏ qua như vậy chứ! Thật là phân tâm!

“…Tôi biết rằng cô ấy đã góa chồng và phải vật lộn với cuộc sống khó khăn, nên đã điều hành một quán rượu, và tôi đã thương cảm cho hoàn cảnh của cô ấy đến mức dám mua một cốc bia uống trong Mùa Chay…”

…Thôi đi! Cái kết nhạt nhẽo gì thê này!

Tôi nhíu mày khó chịu, kéo giãn khoảng cách để không còn nghe thấy lời Theodore nói nữa.

Thời Trung cổ. Một thời kỳ đen tối, khi con người có thể chết vì những lý do vớ vẩn.

Một thời đại mà người ta không biết tại sao mình chết, và ngày nào cũng đổ lỗi cho quỷ dữ, cho Thần.

Lý do cái chết của Hoàng hậu. Bối cảnh. Chắc chắn có điều gì đó.

“Ha… Mình muốn hỏi Theodore quá. Hắn ta mà được hỏi thì sẽ tuôn ra hết thôi.”

Tôi không thể kìm nén sự tiếc nuối khi nhìn Theodore vẫn đang lẩm bẩm một mình trong không trung.

Với thân phận là một kẻ giả mạo, tôi không thể ban bố khải thị, thậm chí không thể lén lút gửi một mảnh giấy.

Cuối cùng, nếu không phải là tình cờ nghe được như bây giờ, thì chỉ còn cách trực tiếp hỏi hoặc nghe từ miệng Thái tử.

“Có nên công khai ra hiệu không? Hay là đến nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu thử xem sao? Chắc chắn sẽ có ai đó đang khóc lóc tưởng nhớ Hoàng hậu.”

Nhắc mới nhớ, nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu.

Ở đâu nhỉ?

Hình như bà ấy xuất thân từ quốc gia độc lập Tenerian.

Tôi nghe nói rằng Đế quốc đã từng xôn xao một thời vì thông báo kết hôn đột ngột với một công chúa nước ngoài, hơn nữa lại là công chúa của một quốc gia độc lập nhỏ bé.

Vì đó là chuyện trước khi tôi sinh ra nên tôi không rõ lắm.

Dù sao thì.

…Đi thì xa quá.

Ở trạng thái linh hồn, tôi có thể bay trên trời, nhưng xét về tốc độ thì tôi chỉ có thể di chuyển với tốc độ của một người đang chạy.

Nếu tôi chạy đến đó và quay về, thì sẽ chỉ còn vài ngày nữa là đến D-day, ngày kỷ niệm thành lập Đế quốc.

“…Mình cũng không thể đi xe ngựa được.”

Tôi nhớ lại lần mình đã lên xe ngựa của công nương đang chuẩn bị trở về lãnh địa Công tước Ortea ở phía đông vài ngày trước.

Không có lý do đặc biệt nào cả.

Tôi hơi tiếc khi thấy công nương xinh đẹp rời đi, và cũng muốn ngắm nhìn xe ngựa của gia đình công tước.

Lúc đó việc chăm sóc quá vất vả, tôi cũng muốn được giải thoát một chút…

…Thực ra là có một chút.

Nhưng khi xe ngựa rời đi, tôi bị bỏ lại một mình trên mảnh đất mà chiếc xe ngựa đã dừng.

Tôi nhận ra rằng mình không thể đi các phương tiện giao thông ở trạng thái linh hồn.

“Có nên hỏi thẳng không nhỉ. Ha…”

Nhắc mới nhớ, quốc gia độc lập Tenerian.

Hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó…

“À há?”

Lúc đó, một mảnh ký ức chợt lóe lên trong đầu tôi.

Một tháng trước. Nơi đã được nhắc đến cụ thể là một quốc gia có những động thái đáng ngờ trong phòng tiếp kiến.

Quốc gia độc lập phía nam. Vương quốc Tenerian.

“…Chà. Bọn này. Cứ tưởng chúng chỉ giam giữ Thái tử mà không làm gì cả, hóa ra chúng đã tính toán kỹ lưỡng để loại bỏ ngài ấy sao.”

Chúng lại còn liên kết chuyện này nữa chứ? Thái tử đã ở trong tình trạng mất hết cả răng lẫn móng vuốt rồi, vậy mà chúng còn tạo ra cả lý do để ngài ấy không bao giờ có thể trở thành Hoàng đế.

Tôi nghĩ ám sát đơn giản sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng tại sao chúng lại cố tình giữ ngài ấy sống thì tôi không rõ.

“Không được rồi, chuyện này không ổn.”

Tôi hạ quyết tâm.

Tôi phải tìm hiểu tất cả mọi thứ về Hoàng hậu để điều tra xem bọn chúng đã giở trò gì.

Và tôi cũng muốn biết tại sao Leon lại lên cơn co giật mỗi lần…

Thời gian còn lại là 5 tháng.

Không hiểu sao bài tập cứ ngày càng nhiều lên…

“Tình cảm đúng là đáng sợ thật…”

Tôi lại gần Leon, người đang ngủ say.

Ở một góc nhỏ trên chiếc giường rộng lớn.

Tôi ôm đầu gối và bắt đầu lên kế hoạch cho những gì sẽ làm tiếp theo.

Tôi cũng cần một chút thời gian để suy nghĩ.

Chỉ riêng hôm nay thôi, tôi sẽ ở bên cạnh anh suốt đêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!