Chương 56 - Bí quyết ‘dậy thì’
Linh Sương từ từ mở mắt, nhìn trần nhà lạ lẫm, rồi ngồi dậy, cảm thấy cả người rã rời như đi mượn. Cô nhìn đôi bàn tay mình, ma lực giờ đã ổn định, rồi lại ngạc nhiên nhìn cơ thể mới toanh của mình.
“Tỉnh rồi à. Đêm qua cô hành hai chị em tôi ra bã đó. Phải đền bù thiệt hại đấy nhớ~”
“Hả? Là hai người. Chị gái của tôi đâu?!”
Linh Sương thấy Vân Khả Khả đang quấn chăn kín mít trên ghế sofa, trông vừa hài hước vừa dễ thương, còn Vũ Khả Khả thì đang hì hục lau đống nước đá tan chảy trên sàn nhà.
“Làm sao cô làm được hay vậy? Không những ma lực bùng nổ, mà còn nhảy cóc một phát từ Bậc 9 lên Bậc 3 luôn! Báo hại cái hào quang của cô làm tui bị bỏng lạnh luôn này~”
Vân Khả Khả chui ra khỏi chăn, thận trọng tiến lại gần Linh Sương, chạm vào mái tóc dài của cô.
“Và quan trọng nhất là, sao cô ‘lớn’ nhanh thế hả?!”
“Lớn nhanh? Ý cô là sao?”
“Giả ngu hả? Tiểu Vũ với tui đã phải hộc tốc điều hòa ma lực cho cô đấy! Nếu không khai mau, tui sẽ thay mặt bà chị yếu nhớt trừng phạt cô!”
Vân Khả Khả nhảy lên giường và bắt đầu nhào nặn bộ ngực của Linh Sương, sự ghen tị và đố kỵ hiện rõ mồn một.
“Đừng mà, chỗ đó nhạy cảm lắm~!”
Linh Sương đẩy cô ra. Vũ Khả Khả lôi cổ Vân Khả Khả xuống giường và ném lên ghế sofa.
“Thật tình, Tiểu Vân, chị làm em ấy hoang mang rồi kìa. Để hỏi sau đi…”
“Nhưng mà Tiểu Vũ, em không tò mò sao? Bí kíp để to lên đấy~”
Vân Khả Khả ra hiệu vào ngực mình. Vũ Khả Khả, dù cũng thèm thuồng, nhưng vẫn thở dài ngồi xuống cạnh Linh Sương, vỗ vai cô.
“Chị Vũ Tích ra ngoài rồi, vẫn chưa thấy về. Đừng lo, đây là Vương Quốc Phù Thủy, nhưng ở chỗ này an toàn lắm…”
“Chị ấy không ở đây sao? Tại tôi yếu quá nên mới thành gánh nặng, là điểm yếu của chị ấy…”
Linh Sương nhớ lại cảnh mình bị bắt làm con tin để uy hiếp Lạc Vũ Tích và cảm thấy bất lực. Nhưng giờ cô đã là Bậc 3, một cường giả cấp Giám mục của Giáo Hội rồi.
“Giờ mình đã là Bậc 3 rồi, nên sẽ không còn là điểm yếu của chị ấy nữa~!”
“Chưa chắc đâu nha. Em lên cấp nhanh quá, gần như tức thì. Nên chưa kiểm soát được sức mạnh này đâu…”
Vũ Khả Khả cảnh báo. Linh Sương hiểu ý, thử niệm một phép băng cơ bản, nhưng ngay khi ma lực vừa khuấy động, nhiệt độ trong phòng tụt dốc không phanh.
[Ma Pháp Nguyên Tố Băng: Băng Cầu]
“Đây là sức mạnh của Bậc 3 sao…”
“Này, cô định phá nhà đấy à?!”
[Ma Pháp Đặc Thù: Triệt Tiêu]
Linh Sương trân trối nhìn quả cầu băng cứ to dần lên, không tài nào dừng lại được. Ma lực của cô tuôn ra mất kiểm soát. Vân Khả Khả, đã lường trước được việc này, liền hóa giải quả cầu băng.
“Đã bảo rồi, kiểm soát ma pháp Bậc 3 khác hẳn Bậc 9. Em mà cứ điều khiển vụng về kiểu đó là có ngày tự hủy đấy~”
Dù ma pháp đã bị ngắt, nhưng căn phòng lạnh như cái tủ đông. Vân Khả Khả run cầm cập, quấn chặt chăn và mở cửa.
“Sang phòng khác nói chuyện đi, ở đây lạnh teo cả… rồi…”
Họ chuyển sang phòng khác. Lâu đài của Doris, mang tiếng lâu đài nhưng giống cái khách sạn hơn, phòng ốc nhiều vô kể. Linh Sương, người vẫn còn yếu, được hai chị em dìu đi.
“Nếu đến ma pháp cũng không dùng được, thì mình khác gì phế nhân đâu…”
“Cô vẫn còn thần thuật mà.”
Vân Khả Khả đặt Linh Sương lên giường. Câu nói bâng quơ của cô khiến Linh Sương khựng lại. Là một phù thủy, liệu cô còn dùng được thần thuật không? Đức tin của cô còn thuần khiết không?
“Phù thủy mà dùng thần thuật? Chuyện đó sao có thể…”
Vũ Khả Khả rót ba tách trà. Phù thủy và Giáo Hội là kẻ thù không đội trời chung. Với lại ma pháp vốn đã bá đạo rồi, ai rảnh đâu mà đi tu luyện thần thuật?
“Chị ấy sẽ làm thế nào nhỉ…?”
Linh Sương nhắm mắt lại, và một luồng ánh sáng vàng bao trùm lấy cô. Vân Khả Khả, đầy tò mò, trước giờ chỉ đọc được vụ phù thủy dùng thần thuật trong mấy cuốn sách cổ lỗ sĩ.
[Thần Thuật: Chữa Trị]
“Đây là ngón nghề của chị ấy…”
Ánh sáng xanh nhạt chiếu lên người Linh Sương, nhưng sự mệt mỏi vẫn không tan biến, chỉ có tóc cô là dài ra thêm.
“Hồi chưa thành phù thủy tôi dùng được cái này…”
“Đừng lo, thế nghĩa là đức tin của cô vào Nữ Thần chưa bay mất đâu~”
Vân Khả Khả xua tay. Một khi cô làm chủ được ma lực, thần thuật chỉ là hàng bonus thôi. Nếu bọn phù thủy muốn dùng thần thuật, chắc phải đi bắt hết Giám mục với Thánh Nữ về biến thành phù thủy mất.
“Được rồi, cứ ở đây đợi bà chị yếu nhớt đó về. Lúc đó bọn này sẽ quay về Giáo Hội luôn~”
Vân Khả Khả nằm ườn ra ghế sofa, vẻ mặt bất cần đời. Cái chỗ thú vị duy nhất ở Vương Quốc Phù Thủy là cái lầu xanh ma sơ, nhưng sau khi trải nghiệm “hàng auth”, cô chả còn hứng thú gì với mấy em ma sơ nghiệp dư kia nữa.
“Biết đâu lúc bà chị về, ba đứa mình có thể~”
“Tiểu Vân, thật tình…”
Vũ Khả Khả đỏ mặt. Linh Sương cũng đỏ mặt gật đầu nhẹ, thầm nghĩ, chị ấy chắc không chê giao diện mới của mình đâu nhỉ? Rồi mình có thể chơi trò ‘bóp bóp’ với chị ấy.
“Không biết bao giờ bả mới về nữa. Khoan, có biến!”
Vân Khả Khả đang đọc sách bỗng cảm nhận được ai đó đang tiếp cận lâu đài. Cô bật dậy.
“Không phải bà chị yếu nhớt, ma lực này mạnh vãi chưởng, mà chỉ có một người thôi…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
